Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 262

Chương 262: Anh hai là hồ ly

 

“Oa, thanh niên tài tuấn sao?”

“Khẳng định là, trưởng phòng nhân sự đều chủ động đứng ra.”

“Soái ca, có thể thêm bạn tốt sao?”

“Ta tới trước, đừng ai đoạt cùng ta.”

…………

Trong nhóm WeChat lập tức liền spam, vô cùng náo nhiệt.

Trưởng phòng nhân sự chủ động đứng ra, đây là lần đầu tiên, nhất định là người tiềm lực a.

Thịnh Đình Trạch sắc mặt âm trầm đến có thể nhỏ ra nước, chậm rãi nắm chặt ngón tay.

Muốn nhìn thấy không thấy được, ngược lại thêm một đống bạn tốt, những việc này hắn là phiền nhất.

***

Người một nhà đang muốn ăn cơm, thình lình, một người đàn ông mặc áo khoác màu đen, khí tràng mười phần đi đến.

Khang Duy Trinh cũng không nghĩ tới hôm nay lão đại sẽ về, lại còn im hơi lặng tiếng như vậy. Tuy rằng không chuẩn bị, chẳng qua cũng không quan hệ, chẳng qua là chuyện thêm một cái chén, thêm một đôi đũa.

Khang Duy Trinh kêu người thêm chén đũa, Thịnh Đình Trạch vẫn bày vẻ mặt lạnh như băng sương, không chút khách khí ngồi xuống.

Ngồi đối diện hắn là Thịnh Dạng, Thịnh Hàm Cảnh ngồi ở trái, Thịnh Ngự Hi bên phải, một trái một phải ngồi quay quanh cô.

Mà hắn thì ngồi ở bên cha mẹ.

“Như thế nào, những món ăn này không hợp ý ngươi sao?” Khang Duy Trinh nhìn ra lão đại ăn thật sự ít, trước đó hắn cũng chưa nói mình muốn từ công ty trở về, cho nên cũng không cố ý chuẩn bị cho hắn, nhưng cũng không nên a, những món này ngày thường hắn vẫn ăn.

“Không có, chính là khẩu vị không tốt.” Thịnh Đình Trạch nhàn nhạt nói.

“Có phải bệnh bao tử lại tái phát hay không?” Khang Duy Trinh có chút sốt ruột.

Lão đại bận công tác, chuyện khác đều lơ là, cho nên sớm đã có chút bệnh bao tử.

Nghe được lời này, Thịnh Dạng không dấu vết mà liếc mắt một cái nhìn Thịnh Đình Trạch.

Thịnh Đình Trạch nhận thấy được ánh mắt cô, mím môi, “Hơi chút có một chút.”

“Ta đây tìm bác sĩ Bành xem cho ngươi một chút đi.”

“Không cần, ăn ít chút là được.”

“Như vậy sao được?” Khang Duy Trinh không dám sơ suất, rốt cuộc lúc trước lão đại bị bệnh bao tử lợi hại, ngay cả máu đều phun, chút ít xuất huyết dạ dày sẽ không trí mạng, nhưng làm mẹ chính là thực đau lòng a.

Thịnh Đình Trạch không lay chuyển được cô, vì thế sau khi cơm ăn xong, bác sĩ Bành vừa vặn đã chuẩn bị tốt, liền kêu Thịnh Đình Trạch ngồi ở trên sô pha, kiểm tra sơ một chút cho hắn.

Bành bác sĩ là bác sĩ gia đình, Trung y và Tây y đều thực thành thạo, cho nên lúc này hắn đang bắt mạch, lại chẩn đoán cho vị đại thiếu gia Thịnh gia, đây là cực kỳ mấu chốt của trung y.

Bành bác sĩ cũng không có tra ra bệnh gì, uyển chuyển nói, “Đại thiếu gia có thể chỉ là ăn uống không quy luật, tạo thành thân thể không thoải mái ngắn ngủi, nghỉ ngơi sẽ tốt thôi.”

Khang Duy Trinh nhìn Thịnh Đình Trạch, “Nghe được bác sĩ nói không? Ngươi cần nghỉ ngơi! Nghỉ ngơi, ngày mai vừa lúc là cuối tuần, ngươi ở nhà nghỉ ngơi.”

Thịnh Đình Trạch miễn cưỡng nói, “Vậy được rồi.”

Khang Duy Trinh vui sướng một lát, lại có chút sửng sốt, con trai lớn này của cô, nghe lời như vậy khi nào?

Thịnh Hàm Cảnh đôi tay ôm cánh tay đứng một bên, bộ dáng bàng quan, lại cườimà không nói.

***

Thịnh Đình Trạch khó được ở trong nhà, nhưng phòng hắn vẫn luôn lưu trữ, thường xuyên có người thu dọn.

Cho nên ở cũng không phải chuyện phiền toái.

Đêm đó, hắn vẫn ở nhà công tác, như làm lụn vất vả, mở hợp đồng ra, mở máy tính ra, đại não làm nhiều việc cùng một lúc, trên tay còn viết không dừng.

Ngoài cuối tuần ở nhà, nhưng nhìn không ra một chút dấu vết hắn nghe lời.

Công tác mệt mỏi, hắn đi ra, vừa lúc gặp được Thịnh Hàm Cảnh đi phòng đàn.

“Anh cả.” Thịnh Hàm Cảnh thực thích cười, nhưng nụ cười hắn lại thay đổi muôn hình vạn trạng, lúc này thế nhưng giống con hồ ly bụng đen.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!