Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 263

Chương 263: Hổ giấy

 

“Ừ.” Thịnh Đình Trạch chỉ gật gật đầu tượng trưng, con người hắn, nhân tình lạnh nhạt, mọi người đều biết.

Thịnh Hàm Cảnh cũng hoàn toàn không ngoài ý muốn, thân thể hai người lướt qua trong nháy mắt, người mặc áo len trắng, trên người phảng phất phát sáng Thịnh Hàm Cảnh đột nhiên quay sang nhìn chằm chằm anh cả, “Đúng rồi, không biết hôm nay anh cả có nghe mẹ nói chuyện của em gái hay không, hôm nay em gái chính là cực kỳ nổi bật, tuy rằng đây là chuyện em gái thường xuyên làm, nhưng lần này ầm ĩ đến người trong công ty đều biết, mọi người đang thực chờ mong gặp mặt em gái đấy.”

Thịnh Đình Trạch mặt không biểu cảm, thật ra vẫn luôn thực nghiêm túc nghe xong.

Thịnh Hàm Cảnh nhìn chăm chú vào hắn, đột nhiên sâu kín thở dài, “Aiz, ta biết anh cả không thích em gái. Dưa hái xanh không ngọt, ta cũng không chậm trễ thời gian công tác của anh cả.”

Nói xong, đánh ngáp, khoan thai đi rồi.

Thịnh Đình Trạch: “……”

Hắn sững người tại chỗ, khóe miệng treo lên một tia lạnh lẽo.

Hiện tại người như thế nào thích nói chuyện nói nửa vời như vậy?

***

Sáng sớm, Thịnh Dạng đang muốn ra cửa chạy bộ, khi trải qua một phòng, đột nhiên phòng cửa mở ra, nửa thân mình dò ra.

Hắn mặc quần áo ở nhà, tóc cũng có nhè nhẹ hỗn độn, nhìn qua không băng giá cự người  ngoài ngàn dặm như ngày thường.

Hắn như vậy quả thực khó gặp.

Thịnh Đình Trạch quay đầu sang, cũng không nghĩ tới nhìn thấy chính là Thịnh Dạng mặc chỉnh tề, lập tức lắp bắp kinh hãi, không nghĩ tới cô sẽ dậy sớm như vậy!

Trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng tay chân lại rất hoảng, đang muốn đóng cửa, một bàn tay bạch ngọc không tỳ vết chặn cửa, tay hắn lập tức cứng còng ở nơi đó.

Hai người lực lượng nhìn như đang giằng co, nhưng thật ra Thịnh Đình Trạch căn bản không dám dùng sức lực quá lớn, sợ kẹp lấy bàn tay non mềm trắng nỏn.

Nếu không…… Một đám người thế nào cũng phải tìm hắn tính sổ.

Hắn ghét nhất phiền toái.

Vì thế, hắn vẻ mặt lạnh lùng tàn khốc nói, “Ngươi thật cho rằng ta không dám ra tay tàn nhẫn sao?”

Thịnh Dạng con ngươi màu hổ phách lộ ra ánh mắt lười biếng, “Vậy thử xem xem.”

“……”

“Đúng rồi.” Thịnh Dạng bỗng nhiên ghé sát vào, trên mặt non mềm tươi đẹp treo nụ cười, nhỏ giọng nói, “Ta chính là cảm thấy bộ dáng này của anh cả khá tốt, tốt hơn ngày thường.”

“……” Thịnh Đình Trạch nhìn bóng dáng đi xa, vừa định phát giận, chợt nhớ lại cái gì, ánh mắt hơi hơi lập loè một chút.

Anh cả?

Sau đó, hắn khóe môi cong lên, cười vi diệu.

***

Hôm nay là ngày có kết quả thi thử, Âu Diệp nhớ tới sự tình lần trước, làm đại biểu lớp toán học, liền vận dụng một chút quyền riêng tư, giây đầu tiên nhận bài thi, trước lật lật bài thi Phương Đóa, hắn phiên thật lâu, cũng không tìm được bài thi Phương Đóa, rất là nghi hoặc.

Kỳ quái, chẳng lẽ lần trước thi thử toán học, Phương Đóa không có tới sao?

Không đúng a, hắn rõ ràng nhớ rõ cô tới.

Không tìm được bài thi Phương Đóa, nhưng Âu Diệp lại có một phát hiện thập phần ngoài ý muốn.

Nữ sinh hàng phía sau Phương Đóa thành tích tuôn ra phía chân trời, ngày thường liền đi lại ở giữa hai mươi và ba mươi, hôm nay cư nhiên dùng một lần thi 120 điểm, ổn định!

Nữ sinh này cùng Phương Đóa ngày thường thành tích xấp xỉ, đột nhiên lập tức tiến bộ lớn như vậy, Phương Đóa nhất định sẽ cảm xúc hỏng mất đi?

Âu Diệp lắc lắc đầu, đã nói mặc kệ cô, nhưng rốt cuộc vẫn quản không được mình.

Hắn dẫn đầu đi đến nữ sinh hàng phía sau, đưa bài thi cho cô, nữ sinh kia kinh hỉ không thôi, kêu to, “Nha, ta cư nhiên thi……”

Phương Đóa nghe vậy quay đầu, Âu Diệp nhìn nữ sinh kia làm động tác “Hư”, điên cuồng đưa mắt ra hiệu.

Hắn cũng rất là hao tổn tâm huyết.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *