Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 298
Chương 298: Ta bảo vệ ngươi
Mà tửu lượng của Thịnh Hàm Cảnh cũng không phải quá tốt, mẹ mở một tháp champagne, đây thật sự là quá dữ dội, cả người ý thức cũng không phải quá thanh tỉnh, hoàn toàn là nâng gương mặt, cố chống.
Về phần Thịnh Hữu cùng Khang Duy Trinh tốt hơn nhiều rồi, rốt cuộc là người thường xuyên xã giao, cho nên còn đang nói cười vui vẻ, chẳng qua ý thức bởi vì cồn thúc giục, có vài phần hưng phấn.
Mà làm cho bọn họ tương đối ngoài ý muốn chính là Tuyển Thừa đứa nhỏ này, tửu lượng hoàn toàn nhìn không ra sâu cạn, cũng nhìn không ra tới.
Ngược lại là Dạng Dạng đã sớm say đổ, bò trên bàn, tóc đen buông xuống một bàn.
Dịch Tuyển Thừa không nhịn được, ở dưới mí mắt Thịnh Hữu cùng Khang Duy Trinh liền không nhịn được dùng ngón tay vòng quanh đầu tóc Thịnh Dạng, thật sự là quá đáng yêu, Thịnh Dạng như vậy khó gặp, làm hắn có điểm khó kìm lòng nổi.
Thịnh Hữu xem đến trong lòng thình thịch, nhưng nghĩ lại Dịch Tuyển Thừa tốt xấu vẫn là giáo viên của Dạng Dạng, không thể trắng trợn táo bạo nhằm vào hắn như vậy, vì thế liền quyết định rót rượu hắn.
Khang Duy Trinh biết tửu lượng ông xã cũng liền không ngăn cản hắn, chỉ thấp giọng khuyên hắn “Kiềm chế chút, đừng đem con người ta uống hỏng”.
Cô xem như có thể lý giải tâm tình ông xã, chuẩn cha vợ luôn xem con rể không rất thuận mắt, luôn có một loại cảm giác báu vật trong lòng bị cướp đi.
Chính là mấy phen đấu rượu, ánh mắt Thịnh Hữu lại dần dần mơ hồ, suy nghĩ dần dần hỗn độn.
Ngược lại là Tuyển Thừa đứa nhỏ này a, vẫn như thường.
Thịnh Hữu xua xua tay, thanh âm có vài phần hàm hồ, “Không uống nữa.”
Hắn có kinh nghiệm, cũng có nhà có cửa, lúc bên ngoài xã giao cũng không mê rượu, biết giới hạn chính mình.
Không nghĩ tới ông xã ngược lại là người thiếu chút nữa bị uống gục, Khang Duy Trinh kinh dị không thôi, nếu hai người bọn họ đều thay phiên đi rót Tuyển Thừa, hiện tại ông xã uống không được, cô lại đi rót, hiển nhiên là có thể, chính là rất không phúc hậu a.
Hiện tại so với thắng thua, cô ngược lại có một vấn đề, “Tuyển Thừa, ngươi tửu lượng như thế nào tốt như vậy?”
Dịch Tuyển Thừa lại cầm lấy chén rượu, như là nói giỡn nói chuyện của chính mình khi còn nhỏ, “Ta khi còn nhỏ, trong nhà có một bảo mẫu, đãi ta cực kỳ thân hậu, cô nói cái gì, ta liền nghe cái đó. Sau lại có một ngày, cô cho ta uống rất nhiều rượu, ta cũng nói gì nghe nấy. Khi ta ngất đến gần như bất tỉnh nhân sự, ta nghe được cô nói với ông nội của ta, là bởi vì ta nhân lúc cô không chú ý, chính mình mê rượu, cho nên mới sẽ trúng độc cồn. Sau lại ta được từ đường tử vong kéo trở về, nhưng ta cũng biết, thì ra bảo mẫu kia căn bản không phải người tốt gì mà là thân thích ta phái tới giải quyết ta. Bởi vì ta là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt bọn họ, không có ta, tất cả tài phú, địa vị Dịch gia liền đều là của bọn họ.”
Ánh mắt xa xưa, nói chuyện của mình như là nói chuyện ai khác, phảng phất bộ dáng không thế nào để ý, hắn vẫn luôn rũ mắt, thưởng thức cái ly, nhìn chăm chú rượu trung ly, ánh mắt phá lệ liễm diễm, khóe môi treo nụ cười không thế nào để ở trong lòng.
Khang Duy Trinh im lặng, không nghĩ tới nghe Dịch Tuyển Thừa nói nhiều lời xuất phát từ nội tâm như vậy, nghe tới lại phá lệ chua xót.
Mọi nhà có bổn kinh khó niệm, nhưng Tuyển Thừa đứa nhỏ này phá lệ đáng thương……
Cô trải qua ít nhiều mưa mưa gió gió, lại như thế nào nhìn không ra Tuyển Thừa đứa nhỏ này có đôi khi đang giả đáng thương kịch bản cô?
Nhưng thật thật giả giả, có đôi khi một ít lời nói thật thường thường liền giấu ở trong những lời nói dối này.
Lúc này, ở một bên hôn mê đầu nhỏ đột giơ lên, Thịnh Dạng đột nhiên ngẩng đầu lên, như vô ý thức, gắt gao mà nắm lấy tay hắn, “Ta bảo vệ ngươi!”

