Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 3
Chương 3: Tu La tràng
Khang Duy Trinh nhăn nhăn mày, còn không kịp nói gì, liền thấy con trai ngốc nhà mình điên cuồng vẫy tay, “Duyệt Duyệt, tiến vào!”
Theo sau, một cô gái mặc váy liền áo màu trắng tuổi thanh xuân bước chân nhẹ nhàng cất bước đi đến.
Việc đã đến nước này, Khang Duy Trinh ho nhẹ một tiếng, chỉ đành giới thiệu, “Dạng Dạng, đây là con gái của chú hai con, Thịnh Duyệt.”
Sau khi Thịnh Dạng trở về, Khang Duy Trinh liền nói ngắn gọn tình huống trong nhà với cô, chẳng qua sợ cô khó có thể tiếp nhận, chỉ nói qua một lần, nhưng cô đều nhớ kỹ tất cả.
Ông nội của Thịnh Dạng có hai người con trai, con trai lớn là ba cô, con trai nhỏ là ba của Thịnh Duyệt.
Đây vẫn là lần đầu tiên Thịnh Duyệt đi vào gian phòng này, không nhịn được đánh giá.
Thịnh Ngự Hi và cô tuổi xấp xỉ, hai nhà lại ở gần, cho nên cô thường xuyên tới chơi, ngủ lại ở bên này.
Trong nhà này có rất nhiều phòng cho khách, bác gái để tùy cô chọn, nhưng duy nhất gian này vẫn khóa thật chặt, cô cũng chưa từng đi vào nhìn qua bộ dáng chân thực.
Cô có nghe anh ba nói qua, đây là phòng công chúa trước khi sinh ra Thịnh Dạng bác gái đã chuẩn bị cho cô, lúc Thịnh Dạng mới sinh ra đã từng ở. Nhoáng một cái Thịnh Dạng đã mất tích nhiều năm, bác gái cũng vẫn luôn giữ lại cho cô, thu dọn sạch sẽ, theo tuổi tác cô tăng lên, cách một đoạn thời gian đi vào đổi một đống quần áo, văn phòng phẩm, tất cả đều là hàng cao cấp nhất.
Lúc ấy cô còn tưởng rằng anh ba nói quá khoa trương, rốt cuộc Thịnh Dạng sống hay chết cũng không biết, nhưng hiện tại xem ra, đó vẫn là anh ba nói khiêm tốn, trang hoàng căn phòng này, còn có những quần áo trang sức kia cũng không biết tốt hơn của cô bao nhiêu lần.
Thịnh Duyệt thu hồi tầm mắt, lúc này ánh mắt mới dừng ở trên người Thịnh Dạng trước mắt, lập tức không khỏi giật mình.
Cô cho rằng Thịnh Dạng vẫn luôn sinh hoạt ở nông thôn vốn nên tóc khô vàng, làn da ngăm đen, nhưng ngoài dự đoán, dáng người cô cao gầy, làn da trắng nõn, giống tiên nữ có linh khí, vừa thấy liền nhìn ra được là con gái của bác gái, vẻ đẹp lại hơn hẳn bác gái vốn đã xinh đẹp.
Thịnh Duyệt thế nhưng đứng hình, thật lâu đã quên mình muốn nói gì. Chờ cô phản ứng lại, chuyển sóng mắt, “Bác gái, anh ba, đây là Dạng Dạng sao? Thật xinh đẹp, giống bác gái lúc trẻ.”
Cô đứng yên ở trước mặt Thịnh Dạng, hưng phấn nhìn chằm chằm Thịnh Dạng đánh giá.
Ánh mắt kia tuy không có ác ý gì, nhưng lần đầu tiên gặp mặt, nhìn chằm chằm người như vậy, làm trong lòng người không quá thoải mái.
Khang Duy Trinh nhạy cảm lại lo lắng nhìn Thịnh Dạng, nhưng thấy ánh mắt nhàn nhạt của cô, vẫn chưa phát tác.
Nhưng Khang Duy Trinh vẫn thực tự nhiên kéo cô ra xa chút, chẳng qua nghe được Thịnh Duyệt nói như vậy, chỉ tưởng con gái thích đẹp, đồng thời bà lại có vài phần kiêu ngạo, Dạng Dạng của bà quả nhiên là xinh đẹp nhất.
Thịnh Duyệt rũ mắt, nhìn động tác nhỏ của bác gái, không dấu vết kéo kéo môi, sau đó ân cần nói, “Bác gái, là anh ba mang con tới đây chơi, vốn dĩ ở bên phòng cho khách, con cũng không biết hôm nay Dạng Dạng đã trở lại, là con đường đột.”
Khang Duy Trinh gật gật đầu, nhìn Thịnh Duyệt, đột nhiên suy nghĩ mấy ngày nay con gái đối với bà vẫn luôn không nóng không lạnh, có phải vì bà rốt cuộc là người lớn hay không, có lẽ đổi phương thức, tìm xem bạn cùng lứa tuổi nói chuyện phiếm sẽ tốt hơn thì sao? Rốt cuộc bạn cùng lứa tuổi có thể nói chuyện với nhau nhiều hơn?
Khang Duy Trinh ngóng nhìn Thịnh Dạng, thử nói, “Dạng Dạng, không bằng các con trò chuyện? Mẹ đi nấu trà hoa, làm bánh quy cho các con.”
Thịnh Dạng thật ra cũng không có cảm xúc gì, dạ nhỏ một tiếng.
Cô bề ngoài hoa lệ, nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược, giống ly nước sôi để nguội.
Khang Duy Trinh chỉ nghĩ tới cô ảnh hưởng hoàn cảnh sinh hoạt trước kia, hẳn là chịu khổ không ít, trong lòng lập tức đau lòng hơn.
Nhìn về phía Thịnh Ngự Hi dặn dò một phen, muốn hắn chăm sóc em gái thật tốt, lúc này Khang Duy Trinh mới đi khỏi.
Trong phòng còn lại ba người cùng thế hệ, Thịnh Dạng thật ra cũng không quan tâm, ngồi ở bàn đọc sách, cầm quyển sách đang lật.
Mà hai người khác có chút xấu hổ, luôn luôn tự xưng là giao tiếp cực tốt, Thịnh Ngự Hi đối mặt em gái ruột có quan hệ huyết thống với hắn cũng sinh ra vài phần cảm giác vô lực, trông có vẻ tính tình cô quá lạnh nhạt, phảng phất không dễ gần.
Năm đó trong nhà ba đứa con trai, ngàn hô vạn gọi mới có được một cô em gái duy nhất như vậy, sau khi ba mẹ có con gái, cực kì yêu thương bảo bối.
Nhưng mà…… Lúc hắn hai tuổi, em gái đã mất tích, sau đó mẹ bệnh nặng gần một năm. Nhưng lúc ấy hắn quá nhỏ, ấn tượng không sâu, đối với cô em gái này càng không có bất cứ ký ức nào.
Lúc này, Thịnh Duyệt chắp tay sau lưng, tiến lên một bước, rất tự quen thuộc nói, “Dạng Dạng, chị đang xem sách gì vậy?”

