Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 467

Chương 467: Anh hai thần toán tử

 

Bà cụ Lưu tiếp tục ra dấu tay, “Năm đó Dạng Dạng ra tai nạn xe cộ, vội vã dùng tiền, mấy giờ liền phải xoay tiền, ta trở về đã là không còn kịp rồi, lúc ấy chỉ có ngươi trùng hợp ở bệnh viện kia, ngươi nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, đưa ra dùng một vạn khối mua đi tất cả khế đất nhà của chúng ta, ta cũng là không có biện pháp. Xong việc, ta muốn chuộc lại, ngươi còn không chịu, là ta không muốn làm lớn sự tình, cũng liền tính như vậy.”

Hoàng Hạo Nhiên nghe được hơi sửng sốt, một vạn khối mua đi tất cả khế đất nhà bà cụ Lưu?

Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, đây thật đúng là giống chuyện mẹ làm được!

Mấy mảnh đất nhà bà cụ Lưu, chính phủ tới trưng thu, nói ít cũng có năm vạn, nếu không bán, mỗi năm loại vườn trái cây, cây nông nghiệp gì đó, doanh thu một năm cũng có thể có vài ngàn khối, mẹ cư nhiên một vạn khối liền mua đứt của người ta?

“Này có vấn đề gì? Ngươi lúc ấy không phải vội vã dùng tiền sao, ta lại không bức ngươi.” Triệu Lan cứng cổ, lại hô to, nhìn thấy người máy không hề tình cảm tới, cô sợ tới mức vội che lại mặt.

Thật ra lúc tai nạn xe cộ, Triệu Lan cũng nghĩ tới không cần khế đất, nên giải quyết chuyện sính lễ hay không.

Sau đó tưởng tượng, không được, chẳng may Thịnh Dạng tai nạn xe cộ có di chứng gì, kia không còn kéo nhà bọn họ?

Nghĩ mấy mẫu ruộng màu mỡ nhà bà cụ Lưu, cô cũng thèm thật lâu, cho nên đơn giản đưa ra giá thấp mua.

Bà cụ Lưu hoàn toàn là ngậm nước mắt bán, lúc ấy bác sĩ hộ sĩ thúc giục, vội vàng đi giao tiền, Triệu Lan miệng hứa hẹn sau khi xong việc để cô chuộc lại.

Nhưng chờ bà cụ Lưu dàn xếp xong chuyện Thịnh Dạng, lúc muốn chuộc lại, Triệu Lan rồi lại không nhận nợ.

Hứa hẹn giá trị mấy đồng tiền? Lợi lớn như vậy không cần, đó là đại kẻ ngốc!

Mẹ đều chính miệng thừa nhận, Hoàng Hạo Nhiên đầy mắt thất vọng, rốt cuộc không mặt mũi tiếp tục ở nữa, thậm chí liền Thịnh Dạng hắn tâm tâm niệm niệm ngóng trông thấy mặt một lần đều không nghĩ thấy.

“Aiz, con trai, ngươi đi đâu?” Triệu Lan cảm thấy bởi vì mình không nói thành chuyện này, cho nên con trai mới đi, nhìn bà cụ Lưu, càng thêm thẹn quá thành giận, “Lúc trước tình huống nhà các ngươi, già già, trẻ trẻ, không nơi nương tựa, ta cho ngươi 5000 sính lễ, đó là để mắt ngươi!”

“Cái gì 5000 sính lễ?”

Lúc này người một nhà Thịnh gia đều đi ra ngoài chơi đã trở lại, cùng nhíu mày, chính là nói lời này là một người đàn ông mang kính râm lạnh lùng tàn khốc.

“Ngươi tính cọng hành nào củ tỏi nào?” Triệu Lan cứng cổ hướng về phía đối phương hô.

Con trai thật vất vả cùng cô quan hệ hòa hoãn một chút, nhưng lại bị tức giận đi rồi, cô lúc này cũng có chút giận dữ.

Chỉ là ánh mắt cô nhìn chằm chằm đối phương, có hơi nghi ngờ.

Người này nhìn qua có chút quen mắt.

“Lão đại.” Khang Duy Trinh không nghĩ tới Thịnh Đình Trạch sẽ xuất hiện ở chỗ này, hắn không phải có thói ở sạch sao, nơi này đất không dễ đi, bùn rất nhiều, hắn như thế nào có thể chịu đựng được?

Lại vừa thấy giày da lão đại quả nhiên có hơi dơ, Khang Duy Trinh nhíu nhíu mày.

Thịnh Hàm Cảnh thấy nhiều không trách, chậm rãi cười.

Mà Thịnh Ngự Hi thì kinh dị mà nhìn Thịnh Hàm Cảnh, từ hôm nay trở đi, anh hai lại có thêm một ngoại hiệu —— thần toán tử.

Thịnh Dạng cũng ở bên cạnh, bà cụ Lưu vốn không muốn nói, nhưng mà Dạng Dạng cũng nghe được, thôi, chuyện này cũng giấu không nổi nữa.

Cô bất đắc dĩ lắc đầu, dùng ngôn ngữ của người câm điếc nói một lần ngọn nguồn sự tình, người máy tri kỷ ở bên tiếp tục phiên dịch.

Khang Duy Trinh nghe được rớt nước mắt, càng thêm đau lòng con gái.

Người Thịnh gia các biểu tình phức tạp, Thịnh Đình Trạch tuy mặt không biểu cảm, nhưng lại âm thầm nắm chặt nắm tay, khớp xương rung động.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *