Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 6

Chương 6: Thật quá xấu hổ 2

 

Thịnh Ngự Hi lập tức nhìn choáng váng, đặc biệt Thịnh Duyệt vẻ mặt khó coi nhất.

Người nước ngoài biết các cô nghe không hiểu lời nói của mình, lại nhìn về phía bọn họ dùng ngôn ngữ tay chân liều mạng ra dấu, thì ra hắn tới đưa chiếc dương cầm này.

Lúc này, xong mọi việc Khang Duy Trinh đi ra.

Thịnh Duyệt có chút nhanh trí, “Bác gái, bác tới vừa lúc, đây có phải giáo viên dương cầm bác tìm cho Dạng Dạng không? Dạng Dạng đang muốn đuổi hắn đi.”

“Giáo viên dương cầm gì? Bác căn bản không có tìm giáo viên dương cầm.”

Vẻ mặt Thịnh Duyệt hoàn toàn xám xịt, cô căn bản không dám nhìn vào ánh mắt của Thịnh Ngự Hi, quả thực không chỗ dung thân.

Khang Duy Trinh cũng nhìn thấy người nước ngoài cùng chiếc dương cầm kia, đang rất buồn bực.

Lúc này lại một đám người khác tới nữa, một người trong đó nói gì đó với người nước ngoài, người nước ngoài dần dần giật mình, sau đó lại có vài phần sửng sốt.

Người này nói xong với người nước ngoài, lại nói với mấy người Thịnh gia, “Ngượng ngùng, đã đưa nhầm.”

Khang Duy Trinh nhướng mày, bà hiểu biết cầm, lão nhị nhà bọn họ chính là chơi nhạc cụ, được mời chạy khắp thế giới.

Một chiếc dương cầm hai mươi triệu lại đưa nhầm? Thật không thể tưởng tượng. Chẳng qua nhớ tới ông xã đã nói với bà, gần đây bên cạnh nhà bọn họ mới chuyển tới một người hàng xóm, đưa nhầm đồ cũng không kỳ quái.

Chỉ là dương cầm sang quý như vậy? Xem ra hàng xóm cũng rất có địa vị.

Thịnh Duyệt gây ra sự hiểu lầm, không còn mặt mũi ở lại nữa, chỉ chốc lát sau đã đi khỏi.

Thịnh Dạng mới vừa trở lại phòng mình, một tin nhắn nối gót tới.

“Vì sao em không chịu thu Besistein Louis XV anh đưa cho em? Nó rõ ràng rất xứng với em.” Phía sau kèm theo một cái mặt cười.jpg.

Thịnh Dạng một tay gõ chữ đâu vào đấy, “Quá khoe khoang.”

“Được rồi.” Người đầu kia di động bất đắc dĩ đỡ trán, con bé này có biết chiếc dương cầm này có giá trị vô giá như thế nào hay không, bao nhiêu người đoạt đến vỡ đầu chảy máu đều đoạt không được? Hắn tốn rất nhiều tiền như vậy mới đoạt vào tay……

“Gần đây không có việc đừng tìm em, bận.” Thịnh Dạng vẫn vô tình từ chối, sau đó cầm lấy một quyển sách, lần này xem không phải tiếng Anh, mà là toán học.

Lúc Khang Duy Trinh đi ngang qua phòng cô, nhìn thấy cô lại đang xem sách, không cảm thấy vui mừng, chỉ cảm thấy đau lòng.

Qua mấy ngày nữa, cô sẽ phải đi học ở trường trung học mới, trường trung học ở thị trấn nhỏ có khác biệt rất lớn so với cấp ba bên này, Dạng Dạng nhất định áp lực rất lớn.

Thật ra không muốn đi học cũng không sao, liền trực tiếp trở về thừa kế tài sản là được, dù sao cô còn có ba anh trai có thể thở nghỉ xả hơi.

Lại đi một đoạn, Khang Duy Trinh nhìn thấy Thịnh Ngự Hi đang chơi máy tính, tức giận đến mức không chỗ phát tiết, “Thịnh Ngự Hi, con lại đang chơi!”

“Mẹ, mẹ có phải nhớ lầm hay không? Con đã tốt nghiệp cấp ba, đều vào đại học.” Thịnh Ngự Hi thật ủy khuất.

Mẹ táo bạo tiếp tục bão nổi, “Thịnh Ngự Hi, con vào đại học, con liền có thể không cần để ý tới em gái? Hả?”

Thịnh Ngự Hi sờ đầu, hắn không phải cố ý, hắn chỉ quên chuyện hắn còn có em gái. Thịnh Ngự Hi nhảy nhót chạy tới phòng Thịnh Dạng, quả nhiên thấy cô đang xem sách, trong lòng lại xẹt qua một chút áy náy.

Rốt cuộc là hắn thần kinh thô, không hiểu chuyện, không biết giúp đỡ em gái một chút.

“Em gái, em lấy nhầm sách rồi, đây không phải sách cấp ba, đây là toán cao cấp, anh cũng còn chưa học nữa đấy.”

“À.” Thịnh Dạng chậm rãi lên tiếng, nhưng không có ý tứ muốn buông, ánh mắt không tiếng động nhìn về phía Thịnh Ngự Hi, như là đang ra lệnh đuổi khách.

Đối mặt em gái vừa lạnh lùng tàn khốc vừa bá đạo, Thịnh Ngự Hi bất đắc dĩ, chỉ có thể đi ra ngoài.

Aiz, nhìn mẹ tức giận đến đóng sầm cửa phòng, lại nhìn nhìn phòng em gái đóng chặt, hắn quả nhiên là đứa bé đáng thương bị hai bên khinh bỉ.

Trở về phòng sẽ bị mẹ mắng, không trở về phòng sẽ bị em gái đuổi.

Anh cả, anh hai khi nào trở về đây?

…………

Xe lái một đoạn thật dài, Thịnh Duyệt mới nén hờn dỗi trở về nhà. Cô vừa lên lầu, phát hiện mẹ đang tưới hoa.

Khác với ngoại hình xinh đẹp rực rỡ của Khang Duy Trinh, Khương Hinh Nghi con dâu thứ hai của Thịnh gia nhìn qua rất giống tiểu thư xinh đẹp trong gia đình nhỏ hơn, tóc đen thẳng tắp mượt mà, mặt mày nhỏ nhắn xinh đẹp.

“Mẹ, không phải đã nói với mẹ rồi sao? Những việc nặng này không cần mẹ làm, đều giao cho người ở làm.”

Khương Hinh Nghi cười cười, “Con biết cái gì.”

Những lời này lập tức liền chọc trúng xương sườn mềm của Thịnh Duyệt, làm sắc mặt cô trắng bệch, bừng bừng tức giận bỗng nhiên ngồi xuống ghế, “Đúng vậy, con không hiểu gì hết!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *