Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 704

Chương 704: Ra tay trước chiếm lợi thế

 

Khó kìm lòng nổi, hắn bỗng nhiên ghé sát vào ——

“Ngươi làm gì?” Thịnh Dạng bỗng nhiên thực cảnh giác quay đầu, ngọn tóc dài không khỏi đảo qua cổ hắn, đầu quả tim càng phát ngứa.

Hắn ho nhẹ một tiếng, “Không có gì.”

Dạng Dạng chậm nhiệt, tiến độ của hắn sẽ hơi quá nhanh đi?

Thịnh Dạng suy nghĩ nhưng chuyện nhìn thấy vở trong sách, chợt nghiêng người tới trước, tấn mãnh như cô, ở trên môi Dịch Tuyển Thừa cực nhanh mổ một ngụm, sau đó nhanh chóng rời đi.

Chuồn chuồn lướt nước, tốc độ lại mau, động tác lại mềm mại..

Nếu không phải trên môi mỏng có thừa hương, liền phảng phất như chuyện này căn bản không tồn tại.

Sau đó, cô ánh mắt nặng nề mà nhìn chăm chú vào Dịch Tuyển Thừa, vẫn là bộ dáng nghiêm trang.

Ra tay trước chiếm lợi thế, này phi thường trọng yếu, không, là ra miệng.

Hắn đồng tử co chặt, trầm ngâm một hồi lâu mới tìm về thanh âm chính mình, vẫn khàn khàn, “Ngươi……”

Không đợi hắn tiếp tục nói cái gì, Thịnh Dạng cũng đã lần thứ hai cưỡi lên motor, tuyệt trần mà đi.

Dịch Tuyển Thừa phản ứng lại, lại đuổi theo, nhưng mà đã không thấy bóng dáng cô, tâm hắn lập tức có hơi hoảng hốt.

Mà lúc này, hắn thu được tin nhắn cô.

—— ta đi về trước. Đêm nay, ngươi thua.

Một ngữ hai ý nghĩa, không chỉ có là đua xe, cũng có phương diện khác.

Dịch Tuyển Thừa bật cười, hắn thích quả nhiên không phải cô gái bình thường.

Hắn định định tâm thần, nhưng đầu ngón tay vẫn có chút khẽ run, hồi phục nói, “Thua ngươi, ta vui vẻ chịu đựng, nhưng lần sau có thể không dễ dàng như vậy.”

Nói xong, hắn đôi mắt cong cong, không nói như vậy, như thế nào có thể làm mình lại nếm đến ngon ngọt đâu?

Thịnh Dạng đã sớm trở lại trường học, ở cửa trường, nhìn chằm chằm tin nhắn này, bên tai vẫn hơi nóng.

Dẫn đầu một bước, cư nhiên gian nan như vậy.

Cô vỗ về ngực, tim đập mất tốc độ, có vài phần khó chịu, nhưng càng có rất nhiều……

Cô cong cong môi, cảm giác này có điểm kỳ diệu.

***

Vào đông đã đến, thời tiết tiệm lạnh, thi cử cuối kỳ đúng hẹn tới. Tổ A sáng tạo cuối cùng giao ra bài thi xinh đẹp. Theo thành tích thi cử cuối kỳ ra tới, mọi người mới biết được Thịnh Dạng lúc trước vì sao cũng không muốn viết luận văn, thì ra cô cho dù không viết luận văn, không cần điểm kia cũng là thỏa thỏa NO.1. Cho nên, đối với sợ phiền toái như cô mà nói, thật sự không cần thiết làm điều thừa.

Tần Viện cũng càng thêm nhận thức hính mình cùng cô chênh lệch, càng thêm vì một ít ý tưởng của mình trước mới vừa vào học mà cảm thấy buồn cười.

Quý Khánh Minh đối với luận văn lần này của bọn họ thực vừa lòng, cho nên chưa nói cái gì, thả bọn họ đi trở về. Trong lòng hắn đang tính toán như thế nào đem một thiên luận văn xinh đẹp như vậy lấy chữ kí của mình im hơi lặng tiếng mà đưa lên tạp chí.

Một chiếc phi cơ đang bay ở trên không đế đô đi thông Yến Thành, lần này không phải Thịnh Hàm Cảnh đi đón, mà là Thịnh Đình Trạch…… Hắn nói là gần đây ở đế đô có mua bán, cũng liền thuận tiện đón Thịnh Dạng trở về.

Ở trên phi cơ, Thịnh Đình Trạch dường như cũng tìm được tiết tấu cùng em gái ở chung, không hề nghe Kim Tư kiến nghị, cũng không hề biệt nữu mà lấy lòng, hắn làm công vụ của hắn, cô xem sách của cô, hai người bọn họ là kẻ chấp nhất, liền phảng phất căn bản không quen biết.

Nếu không phải một người nước ngoài chủ động đến gần Thịnh Dạng, đều đánh vỡ không được phân yên tĩnh này.

Người nước ngoài cũng không dám vượt qua, chỉ là dựa theo lễ nghi quốc gia bọn họ, một bên khen Thịnh Dạng, một bên theo bản năng mà vươn tay, có một phương thức thăm hỏi hôn môi mu bàn tay, lại thình lình bị Thịnh Đình Trạch nắm lấy tay, sau đó, thế nhưng trực tiếp vặn gãy xương.

Thịnh Dạng thấy thế, nhíu nhíu mày.

“Oa oa, xương tay ta gãy, ngươi người này như thế nào tàn nhẫn như vậy?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *