Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 8
Chương 8: Nhà giàu không tình người
Phó Hiệu trưởng nơm nớp lo sợ, Hiệu trưởng thật sự tức giận, nhưng hắn vẫn yếu ớt nói, “Tôi cùng bà Thịnh cũng đã bàn xong, thư viện kia cũng đã bắt đầu xây.”
“Hủy đi!” Hiệu trưởng nổi giận, trên trán nổi gân xanh, uốn lượn như du long, tay vỗ ở trên cánh cửa kính trực tiếp vỗ đỏ bừng.
Cục diện giằng co, Thịnh Duyệt bỗng nhiên mở miệng, “Hiệu trưởng, Thịnh Dạng chị họ của em thực không dễ dàng, từ nông thôn trở về, người nhận nuôi chị ấy cũng không biết nói chuyện, chịu khổ thật nhiều.”
Nói xong một chút, cô cũng đồng cảm như bản thân mình trải qua, đều hận không thể muốn khóc.
Hiệu trưởng vẫn mặt sắt không nể tình, không thích nhất chính là như vậy, “Việc này cùng quy định là hai chuyện khác nhau, nếu học sinh nào cũng tùy tiện tuyển, bảng hiệu Yến Trung của chúng ta còn gìn giữ như thế nào?”
Nói cũng đã nói đến mức này, Khang Duy Trinh tự biết không có hy vọng, bà cũng lười tiếp tục tranh luận cùng Hiệu trưởng, đau lòng không thôi khi nghe Hiệu trưởng nói lời hạ thấp con gái.
Nếu lúc đầu không đánh mất Dạng Dạng, hôm nay cô tuyệt đối không phải như vậy, tuyệt sẽ không để mặc người khinh thường, cô nhất định sẽ là một cô gái ưu tú nhất!
Con gái muốn học trường học tốt, cùng lắm thì đặc biệt mua một ngôi trường tốt nhất cho cô!
Ánh mắt của Khang Duy Trinh kiên định, mới vừa quay người lại, đã đối mặt Thịnh Dạng đứng ở cửa, cửa lớn không biết mở ra từ lúc nào, đôi mắt đào hoa trong suốt sâu thẳm của cô nhìn bà, nhìn đến bà chột dạ, cũng không biết Dạng Dạng rốt cuộc nghe được bao nhiêu.
Cổ họng Khang Duy Trinh đột nhiên nghẹn, bước tới, “Dạng Dạng, chúng ta đi.”
Thịnh Dạng tránh tay bà, vẫn dùng ánh mắt trong suốt nhìn chăm chú vào Hiệu trưởng ngồi ở trên ghế, “Em có thể nói chuyện riêng với thầy không?”
Hiệu trưởng hơi ngẩn người, xem ra thật sự giống lời của Thịnh Duyệt, được bà cụ câm nuôi lớn, có chút không rành cách đối nhân xử thế rồi.
Chẳng qua cũng không sao, nói gì cũng sẽ không thay đổi được suy nghĩ ban đầu của hắn.
Khang Duy Trinh vốn không chịu, nhưng thấy Thịnh Dạng khăng khăng, chỉ có thể trước khi rời đi cho Hiệu trưởng một ánh mắt cảnh cáo, không cho nói lời khó nghe làm tổn thương Dạng Dạng của bà.
Nếu không, đừng nói là thư viện mới, khu dạy học cũng san thành đất bằng cho hắn biết.
Vẫn luôn gió mây không đổi sắc, Hiệu trưởng ngăn không được run rẩy.
Không hổ là bà Thịnh nữ doanh nhân nổi tiếng cả nước liên tục ba kì, sát khí này ……
Chẳng qua, người phụ nữ kiệt xuất như bà, nếu con gái bảo bối duy nhất vẫn luôn lớn lên ở bên người bà, nhất định sẽ rất lợi hại, thật đáng tiếc.
Hiệu trưởng tuy trong lòng có tiếc nuối và thương hại, nhưng mà hắn sẽ không sửa suy nghĩ ban đầu, cho nên hắn vẫn không có chút cảm xúc nào nhìn chăm chú vào Thịnh Dạng.
Khang Duy Trinh đi qua đi lại ở ngoài cửa, sống một giây bằng một năm.
Thịnh Duyệt cũng chờ cùng bà, thật ra trong lòng có vài phần vui sướng khi người gặp họa, nhưng cô khuyên nhủ Khang Duy Trinh, “Bác gái, không cần lo lắng, mẹ con là Chủ tịch trường Tư Đạt Khắc, nếu thật sự không được, còn có thể đi trường trung học Tư Đạt Khắc.”
Trường trung học Tư Đạt Khắc ở Yến Thành là nơi ăn chơi trác táng nhiều nhất Yến Thành, trong cái nhìn của cô, có thể để Thịnh Dạng vào Tư Đạt Khắc đã là ban ơn lớn lao.
“Cám ơn ý tốt, chẳng qua không cần.”
“Bác gái, bác đây là có tính toán khác?”
“Đúng vậy.” Khang Duy Trinh ánh mắt bình tĩnh, “Bác chuẩn bị mua Nhị Trung cho Dạng Dạng đi học.”
“……” Nhị Trung là nơi nào? Chỉ ở sau Yến Trung!
Trong lòng Thịnh Duyệt đau âm ĩ đến không chịu nổi, một đứa con gái đã nuôi hỏng như vậy, tận tâm tận lực vì cô như vậy, có ý nghĩa sao? Đến cuối cùng chỉ biết lỗ sạch vốn, cô nhìn không rõ, một người phụ nữ mạnh mẽ thông minh tháo vát giống như Khang Duy Trinh sao có thể sẽ có suy nghĩ như vậy.
Lúc này, cửa bỗng nhiên bị mở ra, dẫn đầu đi ra là Thịnh Dạng, hôm nay cô mặc bộ váy trắng thướt tha, đứng ở dưới ánh mặt trời, xinh đẹp đến tỏa sáng.
Khang Duy Trinh vội vàng tiến tới đón, theo bản năng liền nói an ủi, “Dạng Dạng, đừng khổ sở, phóa đông không sáng phía tây sáng, chúng ta còn có thể đi học ở Nhị Trung.”
“Cô không được đi đâu cả, chỉ có thể ở tại Yến Trung!”

