Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 9

Chương 9: Dịch thiếu gia, lý tưởng cuộc đời 1

 

Hiệu trưởng bước nhanh ra ngoài, vẻ mặt tha thiết, ý thức được lời này của mình dường như có hơi quá, hắn vội vàng tươi cười chào đón nói bổ sung, “Ý của tôi là, Yến Trung là nơi thích hợp nhất với bạn học Thịnh Dạng, không có nơi thứ hai.”

Khang Duy Trinh nghi ngờ, “Vừa rồi thầy không phải nói Yến Trung không thích hợp với con gái của tôi?”

“Đó là lời nói từ một phía của tôi.” Hiệu trưởng hắng giọng nói, ôm vai Phó Hiệu trưởng ở một bên vẻ mặt sửng sốt, “Sự thật chứng minh, tôi ngẫu nhiên cũng muốn nghe thêm một chút ý kiến của Phó Hiệu trưởng, không thể độc đoán, nếu không thực dễ dàng bị che mắt.”

Mà hỗn loạn nhất là Thịnh Duyệt, trong thời gian vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Cô khó có thể đè nén cảm xúc của mình, tiến lên một bước, giọng run rẩy nói, “Nhưng chị họ của em mới đến, chỉ sợ cần phải có một thời gian rất dài để thích ứng.”

Lời này nói ra, Khang Duy Trinh lập tức không vui liếc mắt một cái nhìn cô. Ánh mắt của người phụ nữ mạnh mẽ khí thế cứng cỏi lại sắc bén, rất bức người.

Thịnh Duyệt cũng ý thức được mình có hơi quá, giải thích tiếp chỉ càng có vẻ lạy ông tôi ở bụi này, vì thế chỉ mím môi, bày ra bộ dáng luống cuống, giống như bởi vì lo lắng quá độ, không cẩn thận một cái nói ra lời trong lòng.

Nhưng một lát sau, cô vẫn không nhịn được dùng ánh mắt ý vị sâu xa nhìn Thịnh Dạng vài lần.

Vừa rồi trong văn phòng chỉ có hai người cô và Hiệu trưởng, rốt cuộc làm gì để Hiệu trưởng thay đổi suy nghĩ ban đầu?

Nhìn chằm chằm gương mặt tài hoa tuyệt vời của Thịnh Dạng, điều này làm cho Thịnh Duyệt có chút không dễ suy đoán, cô cúi đầu, đột nhiên lộ ra một cái khịt mũi coi thường, khẽ bĩu môi.

Sau khi tiễn người Thịnh gia đi, Phó Hiệu trưởng nhìn Hiệu trưởng, liếm liếm môi, đánh bạo mở miệng, “Hiệu trưởng, vừa rồi thầy không phải nói, nếu thầy mở đầu việc này trước, chức vị Hiệu trưởng này thầy sẽ không làm, nhường cho tôi làm…… Vậy bây giờ……”

Hiệu trưởng nhàn nhã tự nhiên xoay người, “Aiz, chứng viêm tai giữa của tôi lại tái phát, tại sao lại không nghe được cái gì vậy?”

***

Là đêm, gió đêm mát dịu.

Thịnh Dạng ngủ không được nên đi ra ngoài tản bộ, cô khác với người bình thường, ngủ ba bốn giờ đã đủ dư thừa năng lượng. Cho dù đam mê học tập, ham thích tăng kỹ năng, nhưng đọc sách lâu rồi người cũng sẽ mệt.

Lúc này, ngửi một mùi hương thần bí làm cô vui vẻ thoải mái, không giống mùi hương bình thường, còn mang theo hiệu quả xoa dịu thần kinh thực kỳ diệu, làm linh hồn người cũng có cảm giác nhẹ nhõm thư thái.

Trong vô thức, cô liền đi tới ——

Cô nhìn chăm chú vào cánh cửa lớn dày nặng màu nâu cọ trước mặt, trên mặt chạm nổi tinh xảo, cổ xưa trang nhã.

Dường như nơi này là nhà hàng xóm của cô.

Thịnh Dạng không dấu vết xoay người, đối mặt đụng phải một người.

“Đã lâu không gặp.” Người đàn ông tùy ý ngồi ở chỗ ghế đá cẩm thạch cao, gió thổi lên mái tóc đen như mực trên trán hắn, chân dài co duỗi thoải mái, phía sau là ánh trăng sáng tỏ, tiếng nói trầm thấp từ tính thế nhưng càng say lòng người hơn cả ánh trăng này.

Bởi vì thói quen, làm Thịnh Dạng nhìn ai cũng giống như nhìn xác chết, nhưng cũng không thể không thừa nhận người đàn ông trước mắt là cực phẩm, là lý tưởng cuộc đời vô số người chẳng trốn thoát.

“Là anh.” Trên mặt Thịnh Dạng không có dao động gì.

Từ một năm trước, sau khi xuyên đến trên người Thịnh Dạng, cô liền ngoài ý muốn có được kỹ năng hạng nhất, vào lúc một ít người gặp phải khủng hoảng hoặc khó khăn, cô sẽ xuất hiện ngay ở nơi đó, giúp đỡ đối phương.

Nói ngắn gọn, giống như một hệ thống đẩy đưa bạn tốt, nhưng những người đó lại không phải là người thường, mà là lão đại các ngành các nghề.

Dịch Tuyển Thừa, người đàn ông trước mắt có được ngoại hình tuyệt đẹp là một trong số đó.

Tuy nhiên, lại có điều bất đồng.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *