You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0001

Chương 0001: HÔN
Đêm tối!Trời mưa, hẻm nhỏ ẩm ướt!

Mười mấy người đàn ông mặc áo đen, vẻ mặt lạnh lùng, cầm súng lục, chạy thùm thụp đuổi theo một bóng dáng to lớn cao ngạo ở phía trước!

Thân thể anh mặc âu phục màu trắng, nơi nào đó trên người đã trúng đạn, ngón tay nhỏ máu, cầm một cái hộp gỗ, ở trong ngõ hẻm ẩm ướt nhanh nhẹn chạy trốn, hai tròng mắt giống như chim ưng, lóe lên dữ dội!

“Anh ta chạy tới phía bên kia rồi, đuổi theo cho tôi!” Tiếng nói của mấy người đàn ông áo đen từ đầu kia ngõ hẻm truyền đến.

Anh tỉnh táo nghe tiếng nói này, lại nắm chặt cái hộp màu đỏ trong tay, tiếp tục chạy về phía trước, máu tươi từ tay của anh rơi xuống nhưng anh tuyệt đối không chú ý, vẫn tiếp tục chạy về phía trước, hai mắt tìm kiếm xung quanh.

Lúc này, trước mặt là cánh cửa sau một quán bar, phịch một tiếng mở ra, một cô gái nhỏ đi ra, người mặc áo sơ mi trắng, áo ghi lê màu đỏ, mặc đồng phục nhân viên phục vụ, một đôi mắt hạnh trong sáng, trong miệng lẩm bẩm ghi nhớ tên nhiều loại rượu đỏ: Cabernet Sauvignon, Cabernet Gernischt, Cabernet Franc. . . . . .

Hai tròng mắt của anh ở trong bóng tối sáng lên, lập tức nhanh chóng tiến lên, trong lúc cô gái còn chưa kịp phản ứng, giống như cơn gió, lưu loát nắm chặt tay cánh tay của cô gái nhỏ, kéo cả người cô vào sau nhà bếp của quán bar!
Cửa phịch một tiếng đóng lại chặt kín!

Tay của anh cứng rắn như sắt thép, kiềm chế chắc cánh tay của cô, đem cô cả người nện bên vách tường, lập tức che miệng của cô, để cho cô không thể động đậy!

“Ưmh. . . . . .” Đường Khả Hinh bị sợ đến mất hồn mất vía, con ngươi trừng lớn, thông qua ngọn đèn nhỏ phòng bếp u ám, nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông trước mặt, hai mắt lóe lên như chim ưng, trong lòng của cô chợt run lên, một loại cảm giác chết chóc đáng sợ đột nhiên tới gần mình, cô bị sợ đến sắc mặt tái nhợt, cả người run rẩy, mềm nhũn ở trên tường, không dám nhúc nhích.

Anh vừa kiềm chặt Khả Hinh, vừa ngừng thở, nghiêng đầu lắng nghe tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần, hai mắt anh rối loạn quét về phía cô gái trước mặt, mặc dù nhìn không rõ mặt mũi, nhưng cảm thấy đôi mắt to trong vắt động lòng người của cô đang lóe ra ánh sáng sợ hãi!

Anh cố chịu đựng ba chỗ trúng đạn trên người, khổ sở nặng nề thở gấp, cúi đầu về phía cô nhỏ giọng nói: “Đừng lên tiếng! Tôi sẽ không làm tổn thương cô! Mới vừa rồi tôi nghe cô đọc tên rượu đỏ, tôi biết cô là người yêu thích rượu! Thời gian đã không kịp rồi, tôi rất có thể sẽ gặp bất trắc! Trên người tôi có một vật phẩm rất quý giá, làm phiền cô mang nó đến trao tận tay Chủ tịch Tưởng của Khách sạn Á Châu, nhớ kỹ! Không nên qua tay người khác! Người thân cũng không cho phép! Ông ấy nhất định sẽ đền đáp cho cô! Tôi thề! Đây là tiền đánh cuộc cuối cùng trong cuộc đời tôi! Nhờ cô! Vật phẩm này quan hệ đến vận mệnh của hai dòng họ! Vô cùng quan trọng! Làm ơn!”

Hai mắt Đường Khả Hinh chợt lóe, chăm chú nhìn người đàn ông trong bóng tối.

Anh nói hết lời, nhanh chóng đưa cái hộp gỗ trong tay nhét vào trong ngực Đường Khả Hinh, ở trong bóng tối nhìn cô gái này thật sâu, hai mắt anh lóe lên ánh sáng rét lạnh và do dự, lại đột nhiên cúi xuống, cắn mạnh ở trên môi cô gái!

“Ưmh! !” Đường Khả Hinh hoảng sợ đến vỡ gan mật, bị anh đột nhiên cắn, càng thêm đau nhức đến thấu tim phổi.

Anh nâng chặt mặt của cô, nhấp nhẹ máu trong môi cô, giọng khàn khàn, gấp rút nói: “Tôi đã nếm máu của cô, mạng của tôi sẽ là mạng của cô, nếu nhà họ Tưởng phản bội, tôi làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ!”

Ngoài cửa tiếng bước chân càng lúc càng gần. . . . . .

“Bây giờ tôi đi ra ngoài dẫn dụ bọn họ! ! Mặc kệ ở bên ngoài nghe được âm thanh gì, ngàn vạn lần đừng lao ra, cũng đừng báo cảnh sát!” Anh nói hết lời, bưng chặt vết thương bên bụng trái, nhịn đau mở cửa đi ra ngoài!

“Này. . . . . .” Đường Khả Hinh còn chưa kịp phản ứng, chỉ ôm cái hộp gỗ nhỏ màu đỏ, núp ở sau khe cửa, nhìn bóng lưng của anh, căng thẳng lo sợ run rẩy vội gọi: “Tôi không biết anh, tại sao tôi phải giúp anh? Tôi không biết những người anh nói ! ! Tôi nên làm thế nào?”

Trong ngõ hẻm tối tăm truyền đến một trận tiếng kêu rên kinh khủng!

Cả người Đường Khả Hinh run lên dữ dội, con ngươi trừng lớn, không thể tin được khi thấy người đàn ông kia đã trúng đạn, ngã vào trong vũng máu, bị mấy người đàn ông bao vây quanh, thậm chí bọn họ quay lại nhìn về phía cửa sau quán rượu nói: “Tôi thấy anh ta mới vừa rồi đi vào cửa sau! Có thể anh ta đem đồ chuyển cho người liên hệ rồi !”

Đường Khả Hinh hoảng sợ che miệng, bậm gan nặng nề khóa cánh cửa lại, lao thật nhanh ra khỏi phòng bếp, đi qua thật nhiều người đang sôi nổi cười nói ở quầy Bar, vừa muốn trốn ra bên ngoài thì bước chân dừng lại, hai mắt trừng lớn, nhìn thấy ngoài cửa quán bar vọt vào mấy người đàn ông mặc áo đen, bọn họ đang đứng ở trong sàn nhảy, khuôn mặt lạnh lùng đáng sợ tìm kiếm xung quanh. . . . . .

Trong lòng của Đường Khả Hinh run lên, ôm chặt cái hộp gỗ này, lập tức nhạy bén xoay người vọt vào trong phòng thay quần áo nhân viên phục vụ !

Mấy đàn ông nhìn thấy bóng lưng Đường Khả Hinh hốt hoảng căng thẳng, hơn nữa trong ngực ôm hộp gỗ khả nghi, lập tức muốn đuổi theo hướng của cô, nhưng mới vừa bước tới vài bước, cũng đã nghe có người nói: “Tưởng Tiên Sinh ở chỗ này! Không nên xằng bậy! Nhìn sắc mặt của anh ấy dường như tâm tình không tốt!”

Người đàn ông cầm đầu vừa nghe, vẻ mặt thay đổi. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!