You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0015

Chương 0015: MỘT ĐÔI MẮT LẠNH LÙNG NƠI XA

“Không. . . . . .” Lý Tú Lan ngẩng đầu lên, nhìn con gái đau lòng nói: “Mẹ theo con, chỉ làm cho con chịu khổ mệt mỏi, mẹ đi theo ông ấy, thỉnh thoảng ông ấy còn có chút cơm cho mẹ ăn. Mẹ . . . . . Không có ý định sống một mình. Hiện tại mẹ sợ cuộc sống một mình. Đều do mẹ không tốt, liên lụy con không thể lên đại học, con vốn là một đứa bé rất thông minh, anh trai không cần tới con, mở quán ăn, không mời con qua ăn bữa cơm.”

Đường Khả Hinh chỉ a một tiếng, cúi đầu cười nói: “Anh ấy có thể sống được là tốt rồi. Công việc là trên hết, con có thể yên tâm a. Mẹ cầm tiền này về nhà, đừng quét đường phố nữa, rất bụi, đối với sức khỏe không tốt, biết không? Con sẽ cố gắng kiếm tiền, tương lai tìm được công việc khá hơn, là có thể cho mẹ tiền nhiều một chút, hả?”

Lý Tú Lan ngẩng đầu lên nhìn con gái, chỉ đành phải im lặng gật đầu một cái, đưa đôi tay run rẩy cầm lấy tiền kia, nhìn nhỏ con gái, vốn muốn nói gì đó nhưng vẫn không nhịn được muốn đứng dậy. . . . . .

Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên, thiết tha nhìn mẹ nói: “Mẹ đi à? Không ăn sao? Không phải đói bụng sao?”

“Không ăn. . . . . . Mẹ . . . . .” Lý Tú Lan ngước mắt đong đầy lệ nhìn con gái nói: “Con nhanh đi về nghỉ ngơi đi, mẹ không quấy rầy con. Mẹ đi nha. . . . . .”

“Mẹ! !” Hôm nay Đường Khả Hinh gặp gỡ biến cố, tâm tình rất khủng hoảng và sợ hãi, cô nhìn mẹ, nghẹn ngào nói: “Mẹ không thể ở lâu một lát sao? Không cần mỗi lần cầm tiền đã đi? Con . . . . . con . . . . . Trong khoảng thời gian này. . . . . . rất. . . . . . Nhớ. . . . . .”

“Mẹ không còn mặt mũi nhìn con! Cũng không mặt mũi nào nhìn cha của con! Mẹ là một người vô dụng, liên lụy mọi người! Nếu như con thật muốn cho mẹ tốt hơn, cũng đừng giữ mẹ lại. . . . . .” Lý Tú Lan đột nhiên cúi đầu lau nước mắt, nghẹn ngào nói.

“Chúng tôi đều không có trách mẹ a! Trừ anh trai, con và cha không có trách mẹ!” Đường Khả Hinh nước mắt lăn xuống, khổ sở nói: “Nhưng. . . . . . Mẹ không cần mỗi lần tới lại muốn đi gấp gáp như vậy, mẹ không thể ở lâu một lát sao? Chúng ta trò chuyện. . . . . . Được không?”

Lý Tú Lan ngẩng đầu lên, nhìn con gái hai mắt rưng rưng, mặt mũi tiều tụy buồn bã nhìn mình, trong lòng của bà đau nhói, đột nhiên cố nén khóc thút thít, đi ra khỏi tiệm mì. . . . . .

Đường Khả Hinh ngồi yên tại chỗ, hai mắt rơi lệ nhìn vị trí trống không phía đối diện, còn có đôi đũa chưa động đậy, trong lòng chợt đau nhói, không đành lòng đứng dậy đuổi theo.

Đường Khả Hinh lao ra tiệm mì, đứng ở trong mưa bay, lòng chua xót không thôi nhìn mẹ đã đi vào trong mưa đêm thê lương, bước chân có chút gấp rút và dồn dập, thân thể còng xuống, dần dần muốn biến mất ở trong bóng đêm, lòng của cô chợt đau nhói, mới vừa muốn chạy đuổi theo phía trước, nhưng dừng lại, nhớ lại mấy lần đón mẹ bị đánh thật thảm xuất viện, muốn đem mẹ về bên cạnh, nhưng mẹ luôn lén lút trở lại bên cạnh đàn ông kia, cho dù mình liều chết giãy giụa như thế nào, nhưng cô không có cách nào giữ lại mẹ!

Cô không hiểu mẹ nhưng cô thắm thía cảm giác khổ sở mình cũng bị ném bỏ, rất khổ, rất khổ. . . . . .

Cô thở dài nặng nề, mới vừa muốn xoay người, cũng đã nghe người bạn thân Nhã Tuệ gọi điện thoại tới nói: “Bây giờ cô ở chỗ nào? Vẫn chưa trở lại?”

“Tôi . . . . . Tôi đưa tiền tới cho mẹ tôi. . . . . .” Đường Khả Hinh hơi sửng sốt, trong lòng có chút chua xót, nói.

Nhã Tuệ im lặng một chút nói tiếp: “Cô mau trở lại, ngày mai khách sạn chúng ta tuyển dụng chuyên gia hầu rượu đỏ một lần duy nhất! Cô ngàn vạn lần không được bỏ qua cơ hội này! Đây là một cơ hội duy nhất! Hiểu chưa? Mau trở lại! Có thể tranh thủ thời gian học tập! Các loại rượu đỏ, tôi cũng đã chuẩn bị sẳn rồi!”

Lúc này, Đường Khả Hinh mới tỉnh cơn mơ nói: “Trời ơi, tôi đã quên mất ngày mai phải đi khách sạn phỏng vấn! Tôi lập tức trở về!”

Cô không nói hai lời, liền vội vàng tắt điện thoại, đứng ở trong mưa đêm nhìn quanh khắp nơi có còn tắc xi hay không, nhưng không có lưu ý xa xa có một chiếc xe Ferrari đang dừng lại, bên trong có một đôi mắt đang lạnh lùng nhìn mình chòng chọc.

“Cô ta là người. . . . . . xảy ra quan hệ với Thiên Lỗi? Hơn nữa. . . . . . Còn mang thai đứa bé của Thiên Lỗi?” Một cô gái với mái tóc quăn quyến rũ, mắt phượng lóe lên, khẽ mím đôi môi hấp dẫn, trên ngón trỏ đeo chiếc nhẫn kim cương 13 Karla, chạm vô lăng xe, mười ngón tay sơn màu đen, ở trong toa xe, lóe lên ánh sáng quỷ dị, hai mắt lộ ra không vui nói.

“Đúng vậy!” Có một âm thanh trong bóng tối truyền đến.

Cô chớp mắt, ánh mắt lộ ra ánh sáng kì quái, vô hạn tàn nhẫn và chiếm đoạt, môi đỏ mọng hé mở, nhàn nhạt nói: “Phá hủy gương mặt của cô ta cho tôi! Tôi muốn xem cô ta có còn dám quyến rũ Thiên Lỗi hay không! ! Đạp bỏ đứa bé kia cho tôi! !”

Người trong bóng tối quay đầu, có chút do dự nhìn cô gái, nói: “Phá hủy? Tạm thời vẫn chưa xác định, đến cùng cô ta có quan hệ với Tưởng Tiên Sinh hay không. . . . . . Nếu như bây giờ phá hủy, Tưởng Tiên Sinh. . . . . .”

“Làm ngay! Làm không được để lại dấu vết! Để cho cô ta chết cũng không biết xảy ra chuyện gì!” Cô đột nhiên trợn to hai mắt, nhìn bộ dáng Đường Khả Hinh đứng ở trong mưa, gấp gáp nhìn quanh giống như cô chỉ là một hạt bụi trên thế giới này, bỏ đi, đối với cái thế giới này cũng không có một chút ảnh hưởng.

“Vâng!” Người đàn ông trong bóng tối nhất thời đẩy cửa ra xe, đi xuống xe, ném đi tàn thuốc trong tay, nhìn về phía mấy người đàn ông nơi xa, gật đầu một cái! Bọn họ đứng ở một bên cũng gật đầu một cái!

Đường Khả Hinh lo lắng đứng ở trong mưa, ngắm nhìn xung quanh đường cái vẫn không có xe cộ nào, cô khẽ cắn môi dưới, mới vừa cất bước đi tới ngã tư đường phía trước, lại cảm giác sau lưng lạnh lẽo, cô đột nhiên kỳ quái dừng bước, nhìn con đường tối tăm phía trước, đáy lòng có cảm giác sợ hãi khiến cho cô ôm chặt chai rượu đỏ trong ngực, thở gấp tức. . . . . .

Bước chân sau lưng giống như linh hồn Đoạt Mệnh nơi địa ngục, từ từ truyền đến, mấy bóng đen đáng sợ ở dưới ánh đèn hơi yếu, dần dần xuất hiện xung quanh Đường Khả Hinh.

Cổ họng của Đường Khả Hinh khô rát, con ngươi trừng lớn, nhìn bóng đen kéo lê thật dài trên đất, lộ ra lạnh lẽo đáng sợ làm cho đáy lòng cô chợt lạnh, cắn răng một cái nhanh chóng xoay người vừa nhìn mấy đàn ông sắc mặt dữ tợn trước mặt, giống như thần chết đang lạnh lùng nhìn mình, nhất thời nghe lạnh thấu xương, giật mình ôm chai rượu đỏ nói: “Mọi người muốn làm gì? Các người là ai, tôi không biết mọi người! Tại sao cả tối vất vả đuổi theo tôi ?”

Một người cầm đầu đàn ông im lặng không lên tiếng, chỉ nhìn Đường Khả Hinh, lạnh lùng nói: “Hôm nay cho cô một chút dạy dỗ, để cho cô biết lợi hại, xem cô còn dám giành đồ của người khác hay không!”

Anh ta nói xong, đột nhiên vặn nấp chai thủy tinh trong tay, đồng bạn ở sau lưng cũng nghiêng người lấy ra vài khăn lông trắng!

Đường Khả Hinh trợn to hai mắt nhìn chai thủy tinh mà đàn ông trước mặt nắm trong tay, chất lỏng trong suốt đung đưa, hoảng sợ đến mức ánh mắt hoảng loạn, hồn vía lên mây, nước mắt run rẩy lăn xuống, nhưng vẫn ôm chai rượu đỏ, từng bước từng bước lui về phía sau, vừa lui vừa khóc nói: “Đừng tới đây, tôi không biết mọi người. Tôi không biết gì hết, tôi không biết gì hết! Anh ta chỉ bảo tôi bảo vệ chai rượu đỏ, tôi không biết gì hết . . . . . .”

Cô nói vừa xong, đột nhiên sợ hãi xoay người, ôm chai rượu đỏ, phát điên chạy về phía trước, vừa chạy vừa kêu to: “Cứu mạng a! ! Cứu mạng a . . . . . . có người muốn giết tôi a . . . . . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!