You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0018

Chương 0018: BÌNH THẢN NGỦ SAY

Trong đêm mưa xe cứu thương vang lên thê lương.

Bên trong xe tiếp tục truyền đến tiếng kêu thảm thiết đáng thương của một cô gái, xuyên qua cửa sổ trong xe, thấy hai người bác sĩ và y tá căng thẳng đè chặt cô gái nổi điên, cô đang nằm ở trên giường di động, khổ sở giãy giụa, kêu khóc: “Mặt của tôi . . . . . Mặt của tôi . . . . . Cứu tôi, ai tới cứu tôi. . . . . .”

Bác sĩ chỉ đành phải lấy ra thuốc an thần, nhắm trên cánh tay của cô tiêm một mũi, cô tiếp tục khổ sở khóc kêu trong đau đớn, trên mặt giống như bị lửa đốt nóng rực làm cho cô điên cuồng đau đớn khóc thét, nắm khăn trải giường trắng tinh, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên!

Hai người y tá đè cô chặt ở trên giường, cầm lên sợi dây đàn hồi, trói cô trên giường di động, cô tiếp tục ngửa đầu, khàn giọng khổ sở gào lên, thời gian giống như qua thật lâu thật lâu, thuốc có tác dụng, cô chậm rãi đáng thương nằm ngủ ở trên giường di động, giống như đã chết, tay buông thỏng một bên.

Đêm tối, chuông điện thoại vang lên đáng sợ.

Một cô gái chừng 23 tuổi, đầu tóc quăn ngắn, vẻ mặt thanh tú, mắt buồn ngủ lim dim từ trong chăn ấm áp bò dậy, vươn tay dùng bàn tay mò ra ánh đèn trước giường, mơ hồ cầm lên điện thoại, khàn khàn đáp lời: “Alô. . . . . .”

Cô sững sờ, khiếp sợ nghe được một tin tức đáng sợ khiếp sợ, cô hoảng sợ đến hai mắt mở trừng, đau lòng hét to một tiếng, ngay lập tức vén chăn bò dậy, run run mặc quần áo đi ra ngoài!

Đêm này vô cùng kinh khủng.

Tắc xi thắng gấp tại lầu phòng cấp cứu. Nhã Tuệ từ trong xe lao ra, cố nén cảm xúc kích động, nổi điên chạy về phía hành lang phòng cấp cứu, theo bác sĩ chỉ dẫn, đi tới phòng cấp cứu số 1, cũng đã nhìn thấy trong phòng cấp cứu, bác sĩ và y tá đi qua đi lại, vẻ mặt mọi người nghiêm túc, căng thẳng. Sắc mặt của cô chợt trắng bệch, đáy lòng thấy lạnh lẽo thấm vào trong thân thể, lập tức chạy đến trước phòng cấp cứu, túm lấy một y tá mới đi ra, run rẩy nghẹn ngào hỏi: “Bác sĩ! ! Tôi là người thân của Đường Khả Hinh. Bây giờ tình huống của cô ấy ra sao?”

Y tá nhìn cô một cái, vốn muốn nói nhưng vẫn lắc đầu một cái, không lên tiếng, vội vàng đi về phía hành lang quỷ dị.

Nhã Tuệ quay đầu, nhìn theo bóng lưng y tá, càng có một loại dự cảm chẳng lành, trái tim của cô nhảy lên thình thịch ngẩng đầu lên, nhìn ánh đèn trước phòng cấp cứu, thở dốc lo lắng nói: “Rốt cuộc cô xảy ra chuyện gì? Một người tốt đẹp như vậy! !”

Thời gian căng thẳng từng giờ, từng phút trôi qua.

Ánh đèn phòng cấp cứu bệnh viện tối xuống!

Nhã Tuệ căng thẳng nhào tới trước cửa phòng cấp cứu, run run nhìn sắc mặt nặng nề của bác sĩ, cô hoảng sợ, vội vàng hỏi: “Bác sĩ! Bệnh nhân ra sao? Bị thương nghiêm trọng không?”

Bác sĩ khẽ thở dài, mất mát nói: “Má trái cô ấy bị axít sun-phu-rit bỏng nặng, may mắn lúc đó trời mưa phùn đã có nước mưa pha loãng, nhưng vẫn tổn thương bên ngoài, đã hủy hoại gương mặt, chúng tôi đã cố gắng.”

Nhã Tuệ hít một hơi lạnh, trợn to hai mắt, khiếp sợ nghe tin tức này, sụp đổ nắm chặt tay tay áo của anh ta, lo lắng bật khóc nói: “Bác sĩ! Xin anh nhất định phải cứu cô ấy! Một phụ nữ làm sao có thể không có gương mặt! Hủy đi khuôn mặt thì làm thế nào? cuộc sống của cô ấy vốn đã rất khổ, anh cứu cô ấy đi! Chúng ta có thể cấy da không? Còn có biện pháp khác không? Ngàn vạn lần không được hủy khuôn mặt!”

Bác sĩ bất đắc dĩ lắc đầu một cái.

“Bác sĩ. . . . . .” Nước mắt Nhã Tuệ lăn xuống, còn muốn cầu khẩn. . . . . .

“Chờ cô ấy tỉnh lại, an ủi cô ấy đi, trong khoảng thời gian này, có thể cảm xúc của cô ấy cũng sẽ không ổn định. . . . . .” Bác sĩ nói xong, liền khẽ than thở, đi ra ngoài.

Nhã Tuệ rơi lệ nhìn bác sĩ đi xa, đột nhiên khổ sở nói không ra lời, lúc này cửa chính phòng cấp cứu nhẹ nhàng mở ra, hai người y tá nhẹ nhàng đẩy giường bệnh đi ra.

Khả Hinh nằm ở trên giường bệnh, mặc quần áo bệnh nhân trắng như tuyết, bởi vì thuốc mê chưa tan hết, giống như thật bình thản ngủ say, chỉ là má trái bị tổn thương được bao bọc băng gạc trắng, che đậy kín bên trái khuôn mặt xinh đẹp giống như người đã chết, vai trái và tay phải cũng đều bị băng bó lại, cả người đầy vết thương, giống như đêm qua bị ma quỷ xé rách, trong lòng cô chợt đau nhói, cúi người xuống cứng rắn nuốt tiếng khóc, gọi: “Khả Hinh. . . . . .”

Đường Khả Hinh yên tĩnh ngủ trên giường di động, bình thản ngủ say. . . . . .

Sáng sớm hôm sau.

Con chim ở đầu cành nhẹ nhàng cất tiếng hót vang.

Bệnh viện từng tòa nhà màu trắng giống như ánh sáng thiên đường, chiếu rọi màu sắc khủng khiếp.

Bên trong một phòng bệnh, truyền đến tiếng thầm thì của bác sĩ và y tá, còn có nói cám ơn đầy mệt mỏi của Nhã Tuệ: “Bác sĩ, cô ấy đã ngủ mê mấy giờ rồi, lúc nào thì mới có thể tỉnh lại?”

“Chắc hẳn sắp tỉnh lại rồi, chúng tôi cũng sẽ không tiêm thuốc mê đau nữa, nhưng lúc cô ấy tỉnh lại, nhất định phải cho chúng tôi biết, bởi vì cảm xúc của cô ấy có thể sẽ cực độ không yên, sẽ có khả năng làm ra cử động thương tổn tới mình . . . . . .” Bác sĩ lại nói.

“Cám ơn anh, bác sĩ. . . . . .” Nhã Tuệ lại thật lòng nói cám ơn.

Trên giường truyền đến một tiếng rên khổ sở.

Nhã Tuệ lo lắng xoay người, nhìn người bạn thân ở trên giường bắt đầu khẽ lay động, cô lập tức nhào tới trước giường bệnh, kêu nhỏ: “Khả Hinh. . . . . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!