You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0086

Chương 0086: QUÁ KHỨ VÀ HIỆN TẠI

“Nhà cô ở nơi nào?” Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng ngồi ở trong xe hỏi.

Đường Khả Hinh nhìn xe chạy nhanh trên con đường quen thuộc, cô chỉ vào trạm xe trước mặt, nói: “Dừng lại ở phía trước là được rồi, tôi muốn đi tìm người.”

Tưởng Thiên Lỗi nghe lời này, liền không khách khí chút nào nói: “Ngày hôm qua vẫn còn ở phòng làm việc của tôi khóc sướt mướt, muốn nhìn thấy ánh mặt trời, cầu xin tôi cho cô nơi an thân, hôm nay mặc váy giá trị xa xỉ, đến nhà hàng cao cấp ăn cơm, xem ra tôi thật sự xem thường cô.”

Đường Khả Hinh nghe vậy, trong lòng run lên, nhìn anh, muốn giải thích lại nhìn vẻ mặt anh lạnh lẽo, vẫn cố nhịn cúi đầu không lên tiếng.

Tưởng Thiên Lỗi cũng im lặng nhìn ánh mặt trời mãnh liệt chiếu ánh sáng trên đường, cả thành thị phản chiếu màu sắc tinh tế, xe chạy qua suối phun bọt nước bắn lên bốn phía, đám người đang chơi đùa xung quanh suối phun, cây ngô đồng trên đường tỏa bóng mát xanh nhạt, ấm áp thoải mái, anh khẽ chớp mắt, mới chậm rãi nói: “Dừng xe.”

Xe chậm rãi dừng lại.

Đường Khả Hinh quay đầu nhìn Tưởng Thiên Lỗi một cái, vốn muốn nói tiếng cám ơn, cũng phát hiện anh ngại mình lắm mồm, liền im lặng đi xuống xe, sau đó hướng về phía bên trong xe anh, cung kính gật gật đầu

Tưởng Thiên Lỗi không tiếp tục nhìn cô nữa chỉ bảo tài xế lái xe.

Chiếc Roll Royce chậm rãi chạy về phía trước.

Đường Khả Hinh đứng ở ven đường, nhìn chiếc xe chạy xa dần, nhớ tới hoàn cảnh từ hôm qua tới hôm nay, cô đột nhiên cảm giác không còn hơi sức nhưng cũng xoay người đi về phía phương hướng quen thuộc.

Tưởng Thiên Lỗi ngồi ở trong xe, nhìn Đường Khả Hinh trong kính trước xe, giống như ba năm trước đây, một mình cô đơn đi về phía trước, làn váy màu hồng tung bay dưới cây ngô đồng, giống như một áng mây hồng, sắc mặt anh căng thẳng, cuối cùng quay mặt đi.

Một mình Đường Khả Hinh đi theo con đường có cây ngô đồng quen thuộc, đi qua nhà hát kịch, đi qua Tòa nhà hành chính thành phố, lại chuyển qua quảng trường, rẽ trái và đi về phía trước, quả nhiên nhìn thấy gốc cây ngô đồng trước tiệm tạo mẫu, dưới ánh mặt trời, tán cây xanh lộ ra sức sống mạnh mẽ, còn có một gốc cây Ngọc Lan trắng, cành lá xanh đang nhẹ nhàng lay động. . . . . . Ba năm rồi, nhìn hình ảnh này ba năm rồi, lúc nào cũng yên tĩnh như vậy.

Đường Khả Hinh nghĩ tới hôm nay hẹn ăn cơm chung với Tô Thụy Kỳ, mình lại đi khỏi, không biết anh trở lại chưa?

Cô nghĩ tới đây, liền cẩn thận cất bước giống như thường ngày đi tới trước tiệm tạo mẫu, không dám đi vào, chỉ đứng ở dưới cây ngô đồng nhìn xung quanh, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy anh xuống lầu nói cười vài câu với khách hàng, thỉnh thoảng có thể thấy anh xuống lầu pha cà phê. . . . . .Lúc cô nhìn trái nhìn phải, trong miệng lẩm bẩm: “Có thể vẫn chưa về hay không?”

Chiếc Land Rover màu đen từ bên kia đường phố dần dần lái tới, chậm rãi dừng ở cách đó không xa, Tô Thụy Kỳ dừng xe, tắt máy, rút khóa, cởi bỏ dây nịt an toàn, mới vừa muốn xuống xe, lại thấy phía trước có một bóng dáng rất quen thuộc đứng ở gốc cây ngô đồng, có chút căng thẳng nhìn vào trong tiệm, vẻ mặt có chút lo lắng, có chút gấp gáp, nhưng vẫn không dám đi vào.

Tô Thụy Kỳ cứ ngồi ở trong ghế lái như vậy, nhìn bóng lưng Đường Khả Hinh ngoài cửa sổ, đứng ở dưới ánh mặt trời, có chút gầy gò, có chút đáng thương.

Đường Khả Hinh vẫn chăm chú ngắm nhìn bên trong, lại nghe một hồi tiếng kèn sau lưng làm cô giật mình, cô xoay người nhìn thấy chiếc Land Rover màu đen, đang dừng ở trước mặt của mình, Tô Thụy Kỳ cầm tay lái, nhìn mình, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhàng, cô cũng vui vẻ cười.

Tô Thụy Kỳ đẩy cửa xe, đi xuống xe, trong tay mang theo một cái túi xách màu trắng, đi tới trước mặt của Đường Khả Hinh, đưa cho cô: “Cô đang đợi cái này sao?”

Đường Khả Hinh nhìn Tô Thụy Kỳ một lát, mới nhận lấy túi xách, có chút ngượng ngùng nói: “Thật xin lỗi, mới vừa rồi lúc chúng ta đi ăn cơm, tôi . . . . .”

“Không có việc gì” Tô Thụy Kỳ nhìn cô mỉm cười nói: “Cô có lý do của mình, không cần nói cho tôi biết.”

Đường Khả Hinh nhìn Tô Thụy Kỳ vẫn bình thản như thường, trong lòng của cô cảm thấy rối rắm, ngược lại không dám nói nhiều nữa, chỉ ôm túi xách, cúi đầu, không lên tiếng.

Tô Thụy Kỳ nhìn Đường Khả Hinh một lúc lâu, mới cổ tay nhìn đồng hồ, nói: “Cô tìm tôi còn có việc sao? Hôm nay tôi có chút bận việc, có một lô hàng châu báu từ Âu châu đưa tới.”

“Không có. Đã quấy rầy anh. Hôm nay thật vô cùng xin lỗi. Ách. . . . . .” Đường Khả Hinh muốn kết thúc đề tài, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: “Lúc nảy anh ăn cơm chưa?”

Tô Thụy Kỳ chỉ cười cười, mới nói: “Chưa. Tôi không có thói quen ăn cơm một mình cho nên thường xuyên ăn chung cùng nhân viên. Tôi đã bảo nhân viên chuẩn bị cơm trưa cho tôi rồi. Không cần lo lắng. Về sớm một chút đi. Buổi chiều ánh mặt trời rất nóng, đừng phơi nắng.”

“Ừ. . . . . .” Đường Khả Hinh nghe vậy chỉ đành phải gật đầu một cái, nhìn về phía Tô Thụy Kỳ nói cám ơn một tiếng, liền xoay người im lặng đi khỏi.

Tô Thụy Kỳ đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Đường Khả Hinh, từng bước từng bước thật mềm mại đi về phía trước, anh đột nhiên nhìn về phía cái bóng lưng kia, hỏi: “Ngày xưa, cô là một người thế nào?”

Đường Khả Hinh đứng ở tại chỗ, nhìn con đường phía trước, cũng không có xoay người, chẳng qua cảm thấy hỏi đến vấn đề này mình có phần bị tổn thương, hai mắt của cô có chút đỏ bừng, suy nghĩ kỹ một lát, rốt cuộc sâu kín xoay người, nhìn Tô Thụy Kỳ cách cách đó không xa, mỉm cười nói: “Tôi thật sự muốn quên quá khứ mình là một người thế nào, thậm chí tôi hi vọng quên tất cả các kí ức bắt đầu từ lúc khuôn mặt bị hủy, như vậy tôi sẽ không có giãy giụa, không có khổ sở, không có bi thương.”

Tô Thụy Kỳ nhìn cô thật sâu.

Đường Khả Hinh để kiểu tóc ngắn, có chút xinh đẹp và dịu dàng cười nói: “Anh biết không? Ngày xưa mẹ luôn nói tóc của tôi đẹp nhất, vừa đen vừa bóng lại dài, thật ra tôi thật sự rất thích mái tóc dài của tôi, nhưng lúc tôi bị hủy gương mặt, là anh tự tay giúp tôi cắt bỏ mái tóc dài mà tôi thích nhất, khi đó tôi biết ngay, tôi nhất định phải buông tha thứ mình thích nhất, nếu không, tôi không sống nổi, bởi vì lưu luyến quá khứ đối với tôi là một chuyện rất tàn nhẫn.”

Tô Thụy Kỳ im lặng nhìn cô.

Ánh mắt Đường Khả Hinh tràn lệ, nhìn Tô Thụy Kỳ, đột nhiên cười khổ rồi sâu kín nói: “Cho nên. . . . . . Anh hỏi trong quá khứ, tôi là một người thế nào, tôi chỉ có thể trả lời anh, tôi quên rồi. . . . . .”

Cô nói hết lời liền lạnh nhạt xoay người đi khỏi, bước chân giống như lúc ban đầu, từng bước, từng bước đi về phía trước.

Tô Thụy Kỳ nhìn theo bóng lưng cô, đột nhiên muốn cất bước tiến lên trước, cuối cùng nhìn bóng lưng kia sao quá cô đơn, anh ngừng lại.

Cô quen biết anh vào một chiều mùa đông, mặc dù toàn bộ thế giới nặng nề nhưng bầu trời vẫn phát ra tia sáng mặt trời chiếu vào trong thế giới của bọn họ.

“Ông chủ” Mary từ trong tiệm đi ra, nhìn Tô Thụy Kỳ nói: “Châu báu nước Pháp đã đến”

“Ừ.” Tô Thụy Kỳ xoay người đi vào trong tiệm, sau đó đi lên lầu ba, nhìn thấy mấy tủ sắt đặt ở trước mắt, anh im lặng đi tới ngồi xổm người xuống, dùng mật mã mở chốt an toàn cái tủ, từ bên trong lấy ra một viên kim cương màu lam, nhìn kim cương dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng thành tín, anh đột nhiên nhớ đến nhiều năm trước, cô nằm úp sấp ở phía sau mình, hôn mặt của mình, cười nói: “Hiện tại em trở nên xinh đẹp rồi, em có tất cả, cho nên em không muốn quá khứ của em, em muốn vứt bỏ nó! Em không cần quá khứ của em! Em muốn sống mỗi ngày thật vui vẻ! Tương lai mới là tốt đẹp nhất! Anh nói có đúng hay không? Cho nên anh nhất định phải làm cho em trở nên xinh đẹp hơn! Ricky, anh có một đôi tay thần kỳ, giống như tay của thiên sứ mang đến cho em một khuôn mặt xinh đẹp, mang đến cho em hạnh phúc, cho em tất cả, tất cả.”

Tô Thụy Kỳ cầm cái hộp châu báu, dựa vào tủ sắt ngồi ở trên sàn nhà lạnh băng, nhìn một chỗ nào đó trước mặt, khẽ thở dài.

Đột nhiên vào lúc này, gió êm dịu lất phất thổi đến.

Tô Thụy Kỳ hưởng thụ một chút gió mát mẽ, sâu kín nhắm mắt lại muốn yên tĩnh một chút, cũng đang lúc này truyền đến một loạt tiếng bước chân, anh mở hai mắt ra, nhìn thấy trong tay Mary cầm một cái hộp vuông màu đen, anh nhìn mary, hỏi: “Chuyện gì?”

Mary nắm cái hộp vuông, mỉm cười đi tới nói: “Cô gái mà anh vẫn cắt tóc cho cô ấy, mới vừa rồi quay lại nói muốn tôi giao cái này cho anh.”

Tô Thụy Kỳ nghe vậy, ngạc nhiên vươn tay nhận lấy cái hộp vuông, đứng lên nói với Mary: “Cô đi xuống thôi.”

“Vâng.” Mary mỉm cười gật đầu, xoay người đi khỏi.

Tô Thụy Kỳ nắm cái hộp, đi tới trước bàn làm việc của mình ngồi xuống, đem cái hộp đặt ở trên bàn làm việc, đưa mắt nhìn một lúc rốt cuộc mở ra, đột nhiên thấy bên trong để nhiều loại sushi, còn có một đôi đũa bạc, anh chợt cảm thấy tò mò cầm cái hộp lên nhìn sushi bên trong, tất cả bày rất đẹp mắt, trên mặt của anh lúc ban đầu là nghi ngờ rồi đến tò mò, cuối cùng hiện lên một chút dịu dàng, rốt cuộc anh không nhịn được mỉm cười. Mới đưa tay vào cầm một khối sushi nếm thử một chút, lại phát hiện bên trong còn có tấm thẻ nhỏ màu hồng, anh tò mò cầm tấm thẻ nhỏ mở ra, trên đó viết một bài hát tiếng anh: “Spring i love you best”

I wish I had someone who suddenly arrived,
Em ước có ai đó bất chợt đến bên em,

And show me how the flower grow and come out in winter field,
Và chỉ cho em những bông hoa lớn lên và vươn mình trên cánh đồng tuyết,

I wish I had someone new, tender to my heart,
Em ước có ai đó mới nhẹ nhàng tiến vào trái tim em,

Someone who will share me precious time,
Ai đó sẽ chia sẻ cùng em những khoảnh khắc quý giá,

Someday you find me in the hands of the wind.
Rồi đây anh sẽ tìm thấy em nơi trong vòng tay những cơn gió.

Sau giờ trưa, lần đầu tiên anh cười thả lỏng và thoải mái. Anh đưa mắt nhìn chằm chằm lời bài hát “Spring i love you best” trên tấm thẻ nhỏ, hai mắt phản chiếu ánh sáng nóng bỏng, trên mặt nở nụ cười cảm động. . . . . . vừa ăn vừa chăm chú vào công việc.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!