You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0099

Chương 0099: DUYÊN PHẬN LẦN THỨ BA

Đường Khả Hinh cảm thấy choáng váng, lập tức cho rằng mình lại đã xuyên không rồi, cô nhất thời hoang mang lo sợ ngẩng đầu lên, cách cửa sổ mông lung phía sau xe, nhìn thấy Tô Thụy Kỳ ngồi ở trong xe, đang cầm tay lái nhìn ra phía ngoài khách sạn, vẻ mặt cô đau khổ, nhìn Tưởng Thiên Lỗi, lầu bầu thốt ra: “Hôm nay không phải anh nói muốn nghỉ ngơi sớm một chút sao? Anh ra ngoài làm gì ?”

Sắc mặt của Tưởng Thiên Lỗi vừa thu lại, nhìn cô, biết cô nghe được mình và Nhậm Tử Hiền nói chuyện ở ‘phòng tổng thống’, cười trào phúng nói: “Cho nên tôi muốn về nhà, cô thì sao?”

Giống như hai người rất quen thân.

“Tôi . . . . . Tôi cũng muốn về nhà. . . . . .” Đường Khả Hinh sắp khóc nói.

“Có phải cô có một thói quen, khi muốn về nhà, cũng sẽ tùy tiện bò vào xe của người khác hay không? Ba năm trước đây như thế này, ba năm sau cũng như vậy!” Sắc mặt của Tưởng Thiên Lỗi có chút không vui, ngồi ở sau xe ngồi nhìn Đường Khả Hinh.

“Tuyệt đối không phải! ! Tôi lập tức xuống xe! Tôi đi nhầm thôi!” Đường Khả Hinh hoảng sợ không nhẹ nhìn sắc mặt tức giận của Tưởng Thiên Lỗi, vừa định đẩy cửa xe đi ra, nhưng vừa nhìn bên ngoài cửa sổ, hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch.

Tưởng Thiên Lỗi nhìn vẻ mặt và biểu hiện của cô, cũng lạnh lùng quay mặt sang, ánh mắt cứng lại, nhìn thấy Nhậm Tử Hiền mặc áo khoác theo phong cách thời trang Paris, mang giày cao gót, đang muốn đi thẳng tới xe của mình, anh bình tĩnh vươn tay, kéo eo của Đường Khả Hinh một cái, khi cô a một tiếng cô đã nằm ở trên đùi của mình!

Đường Khả Hinh hoảng sợ, chôn mặt ở giữa bụng Tưởng Thiên Lỗi, đôi tay nắm chặt một góc tây trang của anh, hoảng sợ đến mất hồn mất vía, hôm nay thật vất vả mới tìm được đường sống trong chỗ chết, tuyệt đối không muốn xảy ra chuyện. Cô nghĩ tới đây, cả người run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh tuôn ra.

Tưởng Thiên Lỗi cúi đầu, nhìn cô hoảng sợ như vậy, liền tỉnh táo căn dặn tài xế: “Lái xe.”

“Vâng” Tài xế lập tức mở khóa, từ từ nổ máy xe, đột nhiên rẽ ở trước mặt, chạy về phía cây cầu dài đường ven biển.

Tô Thụy Kỳ nhắc cổ tay nhìn đồng hồ, có chút gấp nhìn ra ngoài cửa sổ, nhất thời thấy một chiếc Rolls-Royce màu đen chạy qua trước mặt của mình, sau đó anh nhìn thấy Đường Khả Hinh hoảng sợ từ trong ngực Tưởng Thiên Lỗi ngẩng đầu lên nhìn về phía sau, lại bị Tưởng Thiên Lỗi ôm vào trong lòng, ấn đầu của cô dính vào lồng ngực của mình nơi, sắc mặt của anh ngưng tụ, nhìn hình ảnh này, nhất thời làm anh không tin vào mắt của mình.

Gió biển có chút mát mẻ.

Anh tựa lưng vào ghế ngồi, có chút bất đắc dĩ nhắm mắt lại, khẽ thở dài một hơi, đang lúc này nghe thấy tiếng Nhậm Tử Hiền trò chuyện với biên tập viên của một tạp chí quốc tế nổi tiếng đến xem buổi trình diễn thời trang, cô vẫn sáng chói như vậy, sắc bén như vậy, cá tính như vậy, anh khẽ mỉm cười, tạm thời quên chuyện của Khả Hinh, đẩy cửa xe đi xuống xe, tựa vào trước xe, mỉm cười nhìn Nhậm Tử Hiền ở đường cái phía đối diện.

Nhậm Tử Hiền đang nói chuyện với biên tập viên của tạp chí, dùng tiếng Pháp lưu loát nói về buổi trình diễn thời trang tối nay tổ chức rất thành công, mới vừa muốn cùng biên tập viên của tạp chí đi vào khách sạn, đột nhiên cô đứng lại tại chỗ, sắc mặt thay đổi, cuối cùng cô xoay người, cách đèn đường màu đỏ băng qua đường cái, nhìn thấy Tô Thụy Kỳ vẫn đẹp trai, phong cách, tao nhã tựa vào bên cạnh xe, mỉm cười nhìn mình.

Cô nhìn anh trách móc một cái, rồi mỉm cười.

Trên đường phố xe cộ lui tới.

Nhậm Tử Hiền và Tô Thụy Kỳ hai người ở trước đại sảnh khách sạn, ôm nhau thật chặt, thậm chí Tô Thụy Kỳ ôm chặt hông của cô, bế cả người cô lên, nói: “Lại gầy rồi!”

Nhậm Tử Hiền cố ý trợn mắt nhìn Tô Thụy Kỳ một cái, cười nói: “Không phải anh nói anh không tới sao? Anh cứ như vậy, động một chút là cắt điện thoại của phụ nữ!”

Tô Thụy Kỳ lập tức đưa hai tay bóp mặt của cô, nói: “Không phải tôi đã tới rồi sao?”

“Tại sao tôi có cảm giác, anh chỉ đi ngang qua?” Nhậm Tử Hiền có chút không tin nhìn anh.

Tô Thụy Kỳ nhìn Nhậm Tử Hiền, khẽ mỉm cười, không biết giải thích thế nào, cũng không muốn giải thích, chỉ nói: “Dù sao tôi đã tới đây.”

“Đi xem show thời trang của tôi một chút! Lần trước các chuyên gia thiết kế của anh chọn lấy không ít tác phẩm của tôi. Ánh mắt càng ngày càng tốt.” Đôi tay của Tử Hiền nhét vào trong khuỷu tay của Tô Thụy Kỳ, mềm mỏng nói.

Tô Thụy Kỳ mỉm cười, cùng với cô đi vào đại sảnh.

Mọi người rối rít ghé mắt, bọn họ cũng không dám chú ý nhiều, nếu là người quen thuộc bọn họ, cũng biết rõ mối quan giữa bọn họ vô cùng tế nhị, không dễ dàng phá vỡ.

Vào lúc này điện thoại di động vang lên.

Nhậm Tử Hiền nghe được, lập tức từ trong túi Tô Thụy Kỳ, lấy ra điện thoại di động, ấn nút nghe, nói: “Không cần biết vị kia là ai! Tối nay Tô Thụy Kỳ là của tôi, cho nên, vị kia gặp sau đi.”

Cô nói dứt lời, liền trực tiếp cúp điện thoại.

“Này!” Tô Thụy Kỳ nhận lấy điện thoại di động, đột nhiên nở nụ cười nói: “Cô lại ngang bướng như vậy.”

“Đời này, những ngày có thể đi chung với anh không nhiều lắm. Tại sao lại không thể ngang bướng?” Nhậm Tử Hiền hơi ngữa mặt, phách lối nói.

Tô Thụy Kỳ bất đắc dĩ nhìn cô một cái, cúi đầu mở màn hình điện thoại di động, nhìn thấy số của Khả Hinh, sắc mặt của anh hòa hoãn suy nghĩ một chút, rồi nhàn nhạt hỏi: “Chồng chưa cưới của cô đâu?”

“Đi về rồi.” Tử Hiền nói.

“Còn không nhanh kết hôn, sinh đứa bé cho anh ấy?” Tô Thụy Kỳ cất điện thoại di động, nói đùa.

“Sau này còn nhiều thời gian sinh con, bây giờ tôi không có thời gian dành cho anh ấy, dù thế nào đi nữa hiện tại anh cũng không phải là của tôi.” Nhậm Tử Hiền dẫn Tô Thụy Kỳ đi vào thang máy.

Tô Thụy Kỳ đi vào thang máy, im lặng nhìn Tử Hiền, cô vẫn xinh đẹp, vẫn động lòng người, vẫn xuất sắc.

“Nhìn tôi làm gì?” Nhậm Tử Hiền thẳng thắn nói: “Trên đời này, cũng không phải chỉ có một mình tôi thích tranh đấu.”

Tô Thụy Kỳ bất đắc dĩ cười.

***

Chiếc Rolls-Royce xuyên trong màn đêm.

Khả Hinh cầm điện thoại di động, vẫn ngơ ngác ngồi ở sau xe, suy nghĩ tới giọng nói của cô gái mới vừa rồi, sao rất quen thuộc như vậy? suy nghĩ giọng nói của cô gái mới vừa rồi sao mập mờ như vậy? Cô chỉ ngây ngốc đứng tại chỗ, vốn muốn nói với anh, chờ tôi một chút, tôi sẽ . . . . . .

Tưởng Thiên Lỗi quay đầu nhìn bộ dáng Đường Khả Hinh mất hồn chán nãn, cũng lạnh lùng nói: “Hẹn người đi ăn sushi sao?”

“Làm sao anh biết?” Đường Khả Hinh nắm điện thoại, nhìn Tưởng Thiên Lỗi, ngạc nhiên nói.

Vẻ mặt Tưởng Thiên Lỗi không thay đổi nói: “Lần trước cô đi đến nhà hàng sushi với tôi, bộ dạng không phải chưa ăn no sao?”

Đường Khả Hinh nhìn anh chằm chằm, nói: “Tại sao tôi không ăn no? Bởi vì tôi ăn rất nhiều mù tạt”

Trên mặt Tưởng Thiên Lỗi nở nụ cười.

Đường Khả Hinh tức giận quay mặt đi, sau đó nhìn xe lái vào khu phố xá sầm uất, cô nói: “Làm phiền anh cho tôi xuống ở trước mặt.”

Tưởng Thiên Lỗi nghe lời này, vẻ mặt không vui nói: “Tôi ném cô xuống phía trước, sau đó ném cho cô mấy trăm đồng đi tắc xi, sau đó má phải của cô bị hủy, ba năm sau, lại trốn vào kho rượu của tôi lau ly, làm quấy rầy đến Thủ tướng, tôi muốn ném cô vào trong biển làm mồi cho cá mập!”

Đường Khả Hinh lặng thinh, trực tiếp nói: “Số 02 phố Tây Hoa.”

Xe chạy đến phố Tây Hoa, chạy qua một con phố nhỏ náo nhiệt, có rất nhiều rất nhiều món ăn vặt và bánh ngọt, mọi người đi tới đi lui, ăn uống vô cùng vui vẻ.

Đường Khả Hinh đã đói bụng muốn đứt từng đoạn ruột, hôm nay nhìn Tưởng Thiên Lỗi và Nhậm Tử Hiền ăn bữa tiệc lớn, làm cho mình chết thèm, cô nhìn đám người di chuyển trên đường nhỏ ngoài cửa sổ, có vài người cầm đũa lên, gắp bánh bao nhân thịt, không để ý tới ai, bỏ vào trong miệng, nước thịt rỉ ra ngoài, thơm quá a, mặt của cô phồng lên, càng không ngừng nuốt nước miếng, lại nhìn bánh tiêu tươi ngon nhô ra ngoài, vàng óng ánh làm cho người ta chết thèm ! !

Không thể nhịn được nữa.

“Tôi . . . . . Tôi . . . . . Tôi thật sự rất đói . . . . . . Tôi có thể xuống xe mua một cái bánh bao hay không?” Đường Khả Hinh có chút đáng thương quay đầu nhìn Tưởng Thiên Lỗi.

“Không được!”

Đường Khả Hinh chán nản ngồi ở trong xe.

“Dừng xe!”

Xe ngừng lại.

Ánh mắt của cô sáng lên, lập tức vui mừng quay đầu nhìn khuôn mặt buộc chặt của Tưởng Thiên Lỗi, cười rộ lên nói: “Tôi đi một chút, sẽ trở lại ngay!”

Tưởng Thiên Lỗi không lên tiếng.

Đường Khả Hinh nở nụ cười duyên dáng đẩy cửa xuống xe, cũng không để ý xe cộ lui tới, chạy thẳng tới tiệm bánh bao kia, vừa móc ví tiền, vừa gấp gáp cười nói: “Ông chủ! Cho tôi ba cái bánh bao nhân thịt, một ly sữa đậu nành nóng! Xách mang đi! Cám ơn!”

“Được rồi!” Ông chủ lập tức cầm lên túi nhựa màu trắng và cây gắp, kẹp bánh bao nhân thịt cho cô, thuận tiện gọi vợ bỏ bao sữa đậu nành.

“Hôm nay bánh bao rất tươi sao?” Khả Hinh vừa lục lọi ví trong túi xách của mình, vừa cười hỏi.

“Dĩ nhiên! Bánh bao ở tiệm của tôi, vị trơn mềm, thơm ngon, rất tươi không nơi nào bằng!” Ông chủ cười nói.

“Đúng đúng đúng!” Đường Khả Hinh tiếp tục lục tìm ví tiền, vừa lật trong lòng vừa có chút ỉu xìu, không phải hôm nay quên mang ví tiền chứ? Không thể nào! ! Cô sẽ tiếp tục lật trái lật phải.

Tưởng Thiên Lỗi ngồi ở trong xe, lạnh lùng, đợi một lúc lâu, rốt cuộc quay đầu nhìn Đường Khả Hinh phía ngoài cửa sổ đang đưa lưng về phía mình, cúi đầu thật thấp không lật tìm cái gì.

“Tổng Giám đốc. . . . . . Cô ấy. . . . . . Cô ấy làm sao vậy?” Tài xế cũng có chút tò mò.

“Không nhìn ra sao? Cô ấy đang lật tìm ví tiền.” Sắc mặt của Tưởng Thiên Lỗi lạnh lẽo, không có thời gian, bất đắc dĩ đi xuống xe, sau đó vừa băng qua đường, vừa móc ra ví tiền của mình, nhanh chóng từ bên trong rút ra 100 đồng đưa cho ông chủ nói: “Nhanh một chút.”

Ông chủ tiệm bánh bao nhất thời ngẩng đầu lên nhìn thấy một trai đẹp, mặc âu phục rất đắt tiền, đứng ở trước tiệm bánh bao, dáng vẻ nghiêm nghị, trong chớp mắt thu hút ánh mắt của mọi người.

Đường Khả Hinh cũng ngơ ngác quay đầu lại nhìn Tưởng Thiên Lỗi nói: “Anh. . . . . .”

“Nhanh lên” Tưởng Thiên Lỗi nhắc nhở cô.

“Ồ! Ông chủ làm phiền ông thu tiền, sau đó xách bánh bao! Nhanh!” Đường Khả Hinh có chút biết ơn nhìn Tưởng Thiên Lỗi, mỉm cười.

Tưởng Thiên Lỗi không để ý tới cô.

Ông chủ tiệm bánh bao lập tức xách túi bánh bao và sữa đậu nành, kể cả tiền thối 90 đồng cũng đưa cho Đường Khả Hinh, Đường Khả Hinh mới vừa muốn đưa tay nhận 90 đồng này nhưng trong chớp mắt bị người cầm đi, cô ngơ ngác quay đầu nhìn sắc mặt Tưởng Thiên Lỗi bình tĩnh đem 90 đồng cất vào túi quần của mình, cô mỉm cười, nhận lấy bánh bao, vừa muốn xoay người, không ngờ túi xách vừa động, có một ví tiền màu xanh nhạt rơi ra ngoài, cô trợn mắt nhìn ví tiền của mình trên đất! ! !

Tưởng Thiên Lỗi định xoay người, nhưng nhìn thấy ví tiền, lông mày anh nhảy lên, ngẩng đầu nhìn Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh vội vàng nhìn anh, lắc đầu muốn vội chối bỏ, ước gì cái ví tiền này không phải là của mình.

Tưởng Thiên Lỗi giễu cợt mỉm cười, không để ý tới cô, băng qua đường cái đi trở về trong xe.

Đường Khả Hinh thật sự muốn khóc, khom người xuống, nhặt lên ví tiền của mình, nhét vào trong túi, cũng vội vàng băng qua đường cái, ngồi lên xe của anh.

Xe chậm rãi khởi động.

Đường Khả Hinh vừa hút sữa đậu nành, vừa nhìn Tưởng Thiên Lỗi.

Tưởng Thiên Lỗi không để ý tới cô, ngửa mặt chăm chú nhìn một điểm nào đó ở phía trước, hai mắt đông lạnh chợt lóe.

Đường Khả Hinh vẫn nhìn vẻ mặt của anh, vừa cầm một cái bánh bao nhân thịt, cắn mạnh một cái, phụt một tiếng, nước thịt trong bánh bao này, trong chớp mắt bắn tới trên mặt và áo sơ mi Tưởng Thiên Lỗi, cô kêu lên ah một tiếng.

Vẻ mặt Tưởng Thiên Lỗi cũng thay đổi, có chút chán ghét cúi đầu nhìn áo sơ mi của mình.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Đường Khả Hinh căng thẳng buông bánh bao trong tay, tiện tay kéo cái nơ trước vạt áo của anh, vẫy ra thành khăn tay màu trắng, muốn nghiêng người tới trước, lau chất lỏng trên mặt cho anh. . . . . .

Bàn tay nhỏ bé bị người nắm chặt.

Đường Khả Hinh sững sờ nhìn bàn tay Tưởng Thiên Lỗi, nắm cứng bàn tay nhỏ bé của mình, kéo mạnh, mình cứ như vậy đổ vào trong ngực của anh, mặt của cô đỏ lên, tựa vào trong ngực của anh, có chút luống cuống nhìn anh.

Tưởng Thiên Lỗi cũng cúi xuống, nhìn vào mặt cô, rõ ràng có thể nhìn thấy vết sẹo bên má trái giống như là một vết sẹo số mệnh, ánh mắt anh hơi lộ ra nhu hòa, chậm rãi vươn tay muốn chạm nhẹ vào vết sẹo này, Đường Khả Hinh lập tức kinh hoảng nắm chặt cổ tay của anh, nhưng Tưởng Thiên Lỗi lại không cho cô kháng cự mà cúi mạnh người xuống đè cô ở trên ghế sau, mu ngón tay, khẽ chạm vào vết sẹo này.

Nước mắt Đường Khả Hinh lăn xuống.

Tưởng Thiên Lỗi im lặng không lên tiếng, không để ý đến nước mắt của cô, chỉ là hai mắt trầm ngâm nhìn vết sẹo lớn như bàn tay, nhẹ nhàng dùng ngón tay, chậm rãi chạm vào đường lồi lõm không đồng đều, giống như có thể cảm nhận trước khi cô bị hủy khuôn mặt, đã từng đau đớn giãy giụa, khổ sở gào khóc, ngón tay của anh lại nhẹ nhàng di động trên vết sẹo.

“Anh thật rất ích kỷ.” Đường Khả Hinh đột nhiên nghẹn ngào nói, nước mắt từng viên lăn xuống.

Tưởng Thiên Lỗi hơi rũ mắt, im lặng nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô.

“Anh biết rõ tôi rất muốn che giấu nó không để lộ ra, hận không thể che giấu vĩnh viễn, cũng sẽ không để người nhìn thấy. Trong ba năm này, tôi đã từng cùng nó trốn tránh. Tại sao mỗi lần gặp thì mỗi lần anh lại mở nó ra, anh biết tôi rất khó chịu không? Ở trước mặt của anh, để lộ ra vết sẹo của mình, tôi khó chịu biết bao nhiêu, anh biết không? Anh bóc trần tự ái của tôi, có phải cảm giác rất sảng khoái hay không? Rốt cuộc ba năm trước đây, anh hận tôi đến độ nào?” Nước mắt Đường Khả Hinh từng viên lăn xuống.

Tưởng Thiên Lỗi nhìn bộ dáng của cô, chậm rãi buông lỏng thân thể của cô, ngồi dậy, nhìn xe lái vào con đường lớn cây Mộc Lan, Nhã Tuệ mặc quần áo thể thao tay ngắn màu trắng, đang đứng ở trước một tiệm đèn điện nhỏ nào đó, không ngừng nhìn nghiêng, giống như đang chờ người nào, anh liền lạnh lùng nói: “Dừng xe.”

Chiếc Rolls-Royce chậm rãi dừng ở trước mặt của Nhã Tuệ.

Nhã Tuệ Nhất sững sờ, ngạc nhiên khom người xuống muốn nhìn rõ chiếc xe khi nhìn thấy biển số xe, mới phát hiện là xe của Tổng Giám đốc, cô nhất thời giật mình, sau đó cửa xe mở ra, cô nhìn thấy Đường Khả Hinh chậm rãi xuống xe, cô trừng lớn con ngươi, có chút không tin nhìn Đường Khả Hinh, lại nhìn Tổng Giám đốc ngồi sau xe, lạnh lùng căng thẳng, nhất thời đại não cô tê dại, hoảng sợ đứng thẳng người, hướng về phía Tưởng Thiên Lỗi bên trong xe khom lưng chào.

Đường Khả Hinh cũng xách theo bánh bao và sữa đậu nành, xoay người, liếc mắt nhìn Tưởng Thiên Lỗi bên trong xe, hơi gấp eo.

Tưởng Thiên Lỗi lạnh nhạt nhìn cô, nói: “Lái xe.”

“Vâng!” Tài xế nói xong, cầm tay lái, chậm rãi cho xe chạy thẳng về phía trước một khoảng không xa, rồi chuyển hướng, chạy thẳng.

Nhã Tuệ cẩn thận đứng ở một bên, nhìn thấy xe của Tưởng Thiên Lỗi đã chạy thẳng, lập tức kích động đi tới trước mặt của Đường Khả Hinh, kêu to: “Này! Cô lại có chuyện gì nữa?”

Khả Hinh bất đắc dĩ nhìn Nhã Tuệ nói: “Tôi . . . . . Tôi . . . . . Rất xin lỗi.”

“Hôm nay tôi về nhà đang ngủ ngon giấc, hơn bảy giờ thức dậy làm bữa ăn tối, liền nhận được điện thoại của Mạn Hồng nả vào đầu, mắng cô xối xả, thuận tiện mắng luôn cả tôi, tôi mới biết cô lại chõ mõm vào việc của người khác rồi ! Cô bảo tôi làm sao với cô bây giờ? Thề cũng không được. Cô muốn hiến thân cho Khách sạn Á Châu sao? Được rồi, thật vất vả, chuyện Nhậm tiểu thư đã qua, sau đó đảo mắt cô để cho Tổng Giám đốc đưa cô về? Không phải tôi hoa mắt chứ?” Nhã Tuệ càng nói càng bất đắc dĩ, càng nói càng kích động.

“Nhã Tuệ. . . . . .” Khả Hinh cũng rất bất đắc dĩ đi lên trước, nhẹ nắm tay bạn, vẻ mặt đau khổ nói: “Đừng tức giận mà…, hôm nay tôi rất xin lỗi, tôi không biết sẽ xảy ra những chuyện này. Nhưng mà tôi đã rất cẩn thận rất cẩn thận rồi. Mới vừa rồi Tổng Giám đốc đưa tôi trở lại, chỉ là chuyện trùng hợp, ngay cả tôi cũng không biết tại sao lại. . . . . . Xui xẻo như vậy!”

Nhã Tuệ trừng lớn con ngươi nghi ngờ nhìn Khả Hinh, không lên tiếng.

“Thật mà! !” Khả Hinh kích động khẳng định nói.

Nhã Tuệ cố ý nhìn cô một cái, thở dài, biết truy hỏi cũng vô ích, liền hỏi: “Cô ăn cơm chưa?”

“Chưa.” Khả Hinh nuốt cổ họng khát khô, vẻ mặt đau khổ nói: “Tôi đã đói bụng đến nổi ruột muốn đứt từng khúc, sau đó ở trên đường mua mấy bánh bao ăn, sau đó nước thịt trong bánh bao bắn tới trên người của Tổng Giám đốc, cho nên tôi không dám ăn nữa. Hiện tại tôi đói bụng đến nổi có thể nuốt hết một con trâu.”

Nhã Tuệ bất đắc dĩ mỉm cười, nhìn cô nói: “Ai bảo cô! Cho dù anh ấy nói muốn đưa cô đi …Cô cũng phải từ chối chứ!”

“Tôi không có cách nào từ chối.” Cô khẽ thở dài, liền cùng Nhã Tuệ đi đến bên dưới một căn lầu nhỏ mà bọn họ thuê, mở mật mã khóa, đi qua cầu thang tối, lúc đi về phía trước vẫn khổ não nói: “Không phải tôi đạp trúng môn thần chứ? Hôm nay gặp anh ấy rất nhiều lần, tôi nghĩ tới cũng sợ”

Nhã Tuệ a một tiếng, cũng cười khổ đi lên tới lầu hai, dùng chìa khóa mở cửa, nhất thời thấy một phòng khách nhỏ màu hồng xinh đẹp, trang bị ghế sa lon, ti vi LCD, bàn ăn nhỏ, cùng một cái tủ lạnh lớn, bên trái là ban công, phía bên phải là phòng bếp, nhìn phía bên trong là một gian phòng lớn treo bức rèm hạt pha lê, có hai giường nệm nhỏ phủ drap giường màu xanh dương, bề ngang đặt bàn máy vi tính, còn có một kệ sách.

Khả Hinh cởi giày đi vào phòng, đem túi xách đặt ở trên ghế sa lon, ngồi xuống, thở mạnh một hơi, nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút.

Nhã Tuệ nhìn cô một cái, cũng đi tới, đi qua một cái tủ lỗi thời, đem chìa khóa đặt xuống đầu tủ, có một chai rượu nho đỏ rất cũ kỹ khóa ở trong tủ kính, thời gian đã qua ba năm, nó vẫn nguyên vẹn, được bảo vệ rất tốt.

“Nghe nói, trong một ngày, nếu không có trải qua tình huống sắp đặt, có thể có duyên gặp gỡ ba lần, tương lai rất có thể sẽ phát triển trở thành người yêu.” Nhã Tuệ thấy Khả Hinh trở về cũng có chút yên tâm, liền ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn cô nói đùa.

Đường Khả Hinh nhất thời quay mặt sang nhìn bạn thân, rất nghiêm túc nói: “Ai nói những lời vô trách nhiệm như vậy! ! ?”

Nhã Tuệ tựa vào trên ghế sa lon, cười nói: “Vậy cô nói xem, có phải hai người mọi người rất khéo hay không? Buổi sáng vô cớ gặp nhau, buổi chiều vô cớ gặp nhau, buổi tối lại vô cớ gặp nhau!”

“Hàng ngày tôi gặp con trai của bà chủ tiệm bánh bao, qua lại gặp mặt mười lần, chẳng lẽ tôi và anh ấy là người yêu trời định mấy ngàn đời?” Đường Khả Hinh cố ý lườm cô một cái, đứng lên nói: “Tôi đói quá! Tôi muốn ăn cơm, cô nói xong, liền muốn đi qua phòng bếp, lại đi qua cái tủ lỗi thời thì nhìn thấy chai rượu đỏ, đặt thật yên ổn, không biết vì sao a, hôm nay cô đặc biệt xúc động khi nhìn thấy nó, qua nhiều năm như vậy, khi mình có tâm sự, hoặc lúc tâm trạng không tốt đều đứng ở trước mặt của nó, từ từ chăm chú nhìn nó, nhìn nó đứng ở trong tủ kính thật yên tĩnh, cô cũng cảm thấy được an ủi.

“Lại nhìn nó ngẩn người!” Nhã Tuệ cũng đứng lên, đi tới trước chai rượu đỏ kia, nhìn chai rượu đỏ này đã trải qua bao nhiêu năm, cô vẫn muốn biết bí mật của chai rượu đỏ này nhưng Khả Hinh vẫn không chịu nói với mình.

Đường Khả Hinh không lên tiếng, chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng chạm mặt kính thủy tinh này, ngón tay xẹt qua vị trí chai rượu đỏ, sâu kín nói: “Tôi cũng không biết tại sao, cứ có cảm giác nó rất quan trọng với cuộc đời của tôi, tôi cũng không hận nó, cũng không trách nó, cảm thấy nó giống như máu ở trong sinh mệnh của tôi, chống đỡ để tôi tiếp tục sống sót. . . . . .”

Nhã Tuệ thở dài, nói: “Trong ba năm này, mỗi ngày cô đều nhìn chai rượu đỏ, nói lời linh tinh, cho dù tôi cũng nghe không hiểu một câu nào. Tôi chỉ biết mỗi ngày mỗi tháng mỗi năm cô coi chừng một chai rượu như vậy, đã làm cho tôi rất buồn bực, rất buồn bực, một ngày nào đó, tâm trạng của tôi không tốt, sẽ mở ra uống nó!”

Đường Khả Hinh lập tức quay đầu lại, nghiêm túc căng thẳng nhìn bạn thân.

Nhã Tuệ không nhịn được cười.

Đường Khả Hinh cũng không nhịn được cười, hai người xúc động cùng nhau cười, sau đó lại kêu đói ầm ĩ, đi khỏi chai rượu đỏ kia.

Ở trong kính thủy tinh, chai rượu đỏ lóe lên màu sắc âm trầm u ám, nó trải qua một thế kỷ gió mưa, xoay chuyển vận mạng bi thảm của một cô gái nhỏ, giờ phút này vẫn bình yên nằm ở bên trong sao? Vạn Vật trong đất trời, tồn tại ở trong thế giới này đều có lý do và duyên phận khác nhau, nếu như bạn đã từng vì nó mà cố gắng, có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, nó sẽ từ trong vũ trụ này, thoát ra, đi tới trước mặt của bạn.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!