You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0125

Chương 0125: TÔI CŨNG ĐỔI

“Tôi . . . . . Tôi . . . . . Tôi . . . . . Tôi là. . . . . . Là nhân viên của khách sạn Á Châu. . . . . .” Đường Khả Hinh hoảng sợ lên tiếng trả lời, trả lời xong có chút căng thẳng cúi đầu.

Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nhìn Đường Khả Hinh, sâu kín nói: “Trả lời rất miễn cưỡng như vậy, hay là không làm nữa?”

Đường Khả Hinh lập tức trừng lớn con ngươi, nhìn ánh mắt đáng sợ của Tưởng Thiên Lỗi, vội vàng gật đầu giống như băm tỏi, nói: “Không! Tôi..tôi, tôi là nhân viên của Khách sạn Á Châu! Tôi hết sức vinh hạnh trở thành một thành viên Khách sạn Á Châu.”

Tưởng Thiên Lỗi ngẩng mặt.

Tô Thụy Kỳ mỉm cười nói: “Tổng Giám đốc Tưởng quan tâm nhân viên, tôi có thể hiểu, nhưng bây giờ cảm xúc của Khả Hinh không ổn định, không phải nên để cho cô ấy trở về nghỉ ngơi thật tốt sao?”

“Tôi sẽ đưa cô ấy về nghỉ.” Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nói.

Rốt cuộc ánh mắt Tô Thụy Kỳ có chút lạnh lùng.

Nhậm Tử Hiền và Đường Khả Hinh lập tức vươn tay nắm chặt cánh tay người đàn ông bên cạnh.

Sắc mặt của Tưởng Thiên Lỗi và Tô Thụy Kỳ cũng có chút cứng rắn.

Đường Khả Hinh lập tức căng thẳng nhìn Tô Thụy Kỳ nói: “Tô Thụy Kỳ, anh. . . . . . anh đừng nóng giận, chuyện này là lỗi của ba người chúng tôi, chúng tôi phải nghe lời của Tổng Giám đốc, cám ơn anh tối nay tới giúp tôi giải thích, tôi không sao, thật mà. . . . . . Không có việc gì!”

Tô Thụy Kỳ quay đầu, bất đắc dĩ nhìn cô.

Đường Khả Hinh miễn cưỡng nặn ra nụ cười, nắm chặt cánh tay của anh, ánh mắt lộ ra van xin, nuốt một ngụm nước bọt, nhỏ giọng nói: “Tôi không sao. Thật mà, không có việc gì. Chuyện này dừng lại ở đây, hả?”

Tô Thụy Kỳ im lặng không lên tiếng, thái độ vẫn không dịu lại.

Nhậm Tử Hiền cũng cười nói: “Chuyện gì vậy? Một người là chồng chưa cưới, một người là bạn thân của tôi, mọi người muốn gây gổ sao? Không phải là ba cô gái chết tiệt kia sao! Tại sao vậy?”

“Cậu chủ Tô, tối nay xúc phạm.” Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nói xong, liền nhìn Khả Hinh một cái, nói: “Đi theo tôi”

Đường Khả Hinh và bọn Nhã Tuệ cũng hoảng sợ đến tim đập thình thịch, nhưng vẫn cắn răng, nắm chặt quả đấm bước đi, Khả Hinh vừa đi vừa quay đầu nhìn Tô Thụy Kỳ, có chút xin lỗi.

Tô Thụy Kỳ bất đắc dĩ nhìn Khả Hinh một cái, mới quay đầu sang, vẻ mặt không hiểu nhìn Tử Hiền nói: “Tôi nói. . . . . . Đàn ông của cô muốn mang một phụ nữ đi, thái độ cứng rắn như thế, cô cũng không ghen sao?”

“A!” Nhậm Tử Hiền nhìn Tô Thụy Kỳ cười nói: “Chẳng lẽ tôi cho rằng chồng chưa cưới của tôi sẽ thích con bé kia? Nhất định anh ấy có lý do của mình, tình địch của tôi chỉ có một! Những người phụ nữ khác, tôi đều không để vào mắt!”

Cô nói xong, cũng thoải mái xoay người đi ra ngoài.

Tô Thụy Kỳ không nói, nhìn theo bóng lưng Tử Hiền, cũng xoay người đi ra ngoài, trước khi đi, liếc mắt nhìn Tần Vĩ Nghiệp im lặng không nói, khách khí gật đầu một cái, mỉm cười nói: “Thị Trưởng Tần, hôm nay làm phiền anh nhọc lòng.”

Tần Vĩ Nghiệp lập tức cười nói: “Nào có, đây là chuyện tôi nên làm. Tối nay Thủ tướng vô cùng lo lắng.”

Tô Thụy Kỳ nghe vậy, im lặng không lên tiếng, bởi vì lo lắng cho Khả Hinh, bước nhanh đi ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi đứng ở trước cửa cục cảnh sát, nhìn bão quét ngang trong đêm, yên lặng chờ xe của mình lái tới, anh nhìn Đường Khả Hinh đứng ở bên cạnh Tưởng Thiên Lỗi, dáng vẻ rất uất ức đáng thương cúi thấp đầu, thỉnh thoảng gió thổi vào mặt làm ướt đẫm cũng không dám lên tiếng, anh vừa muốn bước đến, cũng đã thấy một chiếc Rolls-Royce chiếu đèn, nhanh chóng lái tới.

Lúc này Nhậm Tử Hiền đứng ở trước mặt của Tưởng Thiên Lỗi, hơi mỉm cười nói: “Em làm thế nào?”

Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nói: “Em muốn đi cùng anh cũng được!”

Nhậm Tử Hiền lập tức nhăn mặt, đôi tay xua mặt trước, nhìn vẻ mặt anh, lấy lòng cười nói: “Hay là anh đi làm chuyện của anh đi”

Tưởng Thiên Lỗi không nói gì, tay nắm chặt cổ tay Đường Khả Hinh, kéo cô vào trong đêm mưa gió, sải bước đi tới trước xe của mình, nhét cả người cô vào, ngay sau đó mình cũng ngồi vào, ra lệnh, lái xe!

Xe nhanh chóng chạy đi!

Tiểu Nhu thở phào nhẹ nhõm cười nói với Nhã Tuệ: “Có phải chúng ta hết chuyện rồi không ? Chúng ta có thể trở về nhà đúng không?”

Nhã Tuệ đang lo lắng, cũng đã thấy một chiếc Mercedes màu đen dừng ở trước mặt của hai người, vệ sĩ đi xuống xe, chống cây dù nhìn mình, cô bất đắc dĩ thở dài nói: “Đừng suy nghĩ quá nhiều, đi theo Tổng Giám đốc thôi. Aiz.”

“À? Tôi không muốn. . . . . .” Tiểu Nhu rất sợ hãi, khóc nói.

“Đi thôi!” Nhã Tuệ kéo Tiểu Nhu, đầu tiên xoay lại khom người nói với Nhậm Tử Hiền và Tô Thụy Kỳ: “Cám ơn Cậu chủ Tô hôm nay tới cứu chúng tôi, cám ơn Nhậm tiểu thư, chúng tôi đi trước.”

Tô Thụy Kỳ nhìn Nhã Tuệ, vẫn có chút lo lắng nói: “Lúc trở về, làm phiền cô chăm sóc cô ấy, nói với cô ấy tôi sẽ gọi điện thoại cho cô ấy.”

“Vâng” Nhã Tuệ nói xong, liền lôi kéo Tiểu Nhu cùng đi vào trong mưa, ngồi vào xe, đi khỏi.

Tô Thụy Kỳ nghĩ đến thái độ cứng rắn của Tưởng Thiên Lỗi lúc nảy vẫn có chút lo lắng cho Khả Hinh nhưng miễn cưỡng xoay người, vừa đúng nhìn thấy Nhậm Tử Hiền nhìn mình đầy thâm ý, anh bình tĩnh hỏi: “Chuyện gì? Nhìn tôi làm gì?”

Nhậm Tử Hiền ôm vai, nở nụ cười, nói: “Khó được a, cậu chủ Tô tiếng tăm lừng lẫy, cậu chủ Tô không dính khói bụi trần gian lại có thể để ý một cô gái như vậy, sớm biết anh đã bắt đầu ăn mặn rồi, phải nói với tôi một chút. Tôi có rất nhiều chị em để ý anh đã lâu.”

Tô Thụy Kỳ a một tiếng, không để ý đến cô mà nhận lấy cây dù vệ sĩ đưa tới, mở ra, nhẹ đỡ bả vai của cô đi về phía trước, nói: “Đi thôi. Thật nghĩ không ra, chồng chưa cưới của mình chạy mất, còn tôi phải đưa cô về nhà.”

Nhậm Tử Hiền sảng khoái cười một tiếng, liền cùng anh bước đi.

Tối nay bão gào thét quét qua thành phố, vẫn không giảm bớt chút nào.

Một chiếc Rolls-Royce màu đen lao đi trong đêm.

Đường Khả Hinh ngồi ở trong xe hoảng sợ không dám động đậy, thỉnh thoảng nhìn phong cảnh phía ngoài, một mảnh đen tối, thỉnh thoảng thấy nước mưa tạt qua, cô nuốt một ngụm nước bọt, quay đầu liếc về phía Tưởng Thiên Lỗi, anh vẫn nghiêm mặt, hai mắt đông lạnh nhìn về phía trước, không biết tức giận đến cỡ nào, hai tay của cô run rẩy nắm chặt quần áo trên đùi, khẽ nói: “Xin. . . . . . Xin. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . .”

Điện thoại vang lên.

Tưởng Thiên Lỗi cầm điện thoại lên, nghe: “Ừm!”

Giọng nói của Đông Anh lập tức truyền đến: “Quả nhiên lúc nảy có truyền thông rình rập xung quanh cục cảnh sát, chuẩn bị nhắm vào chuyện này để tung tin, hơn nữa chúng tôi phát hiện, thậm chí có truyền thông muốn thêu dệt mâu thuẫn giữa Thủ tướng và Tập đoàn Á Châu chúng ta, chúng tôi đã mời trưởng cục cảnh sát ở trước mặt truyền thông giải thích chuyện này, cũng mời Thị Trưởng Tần ra mặt giải quyết. May mắn. Thật may mắn là cậu chủ Tô cũng tới nhanh. Nếu không, báo chí đưa tin, cho dù muốn giải thích cũng phải chờ ngày mai.”

Tưởng Thiên Lỗi cố nén lửa giận, cúp điện thoại, tiếp tục ngẩng mặt lên, nhìn xe lái vào một phố xá sầm uất.

“Tổng. . . . . . Tổng. . . . . . Tổng Giám đốc. . . . . . Chúng ta . . . . . Phải đi nơi nào ?” Đường Khả Hinh có chút lo lắng nhìn Tưởng Thiên Lỗi, lo sợ nói.

Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng quay đầu nhìn về phía Đường Khả Hinh, hỏi ý kiến của cô nói: “Cô muốn đi đâu? Muốn đi tiệm sushi không?”

Đường Khả Hinh lập tức khoát tay, hoảng sợ nói: “Không. . . . . . Không. . . . . . Không. . . . . . Không muốn. . . . . . tiệm sushi đóng cửa rồi. . . . . .”

“Tôi biết có mấy khách sạn nhỏ, bạch tuộc nơi đó ăn rất ngon, cơm nắm cũng ngon! Hay là ăn cá tươi!” Tưởng Thiên Lỗi cắn răng nghiến lợi nhìn cô nói.

Vẻ mặt của Đường Khả Hinh như bị táo bón, nhìn vẻ mặt tức giận của anh nói: “Tôi thật sự xin lỗi. . . . . . Tổng Giám đốc. . . . . . Tôi thật sự xin lỗi. . . . . . Tôi không biết anh ấy là cháu trai của Thủ tướng! Tôi thật sự thực sự không biết! Tôi cầu xin anh tha thứ cho tôi đi! Tôi sai rồi. Tôi không thể ăn cá tươi nữa.”

Tưởng Thiên Lỗi tức giận quay mặt sang nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ở trong toa xe hơi tối, thỉnh thoảng nhìn thấy đôi mắt to của cô lóe lên sợ hãi, trong lúc nhất thời, hung hăng vươn tay siết chặt cằm của cô, nói: “Một mình cô chết không có gì đáng tiếc! Nhưng cô không thể phá hỏng chuyện lớn của tôi!”

Đường Khả Hinh trợn mắt, không hiểu nhìn anh.

Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi lộ ra một chút nóng nảy nhìn Đường Khả Hinh, một lúc lâu, mới chậm rãi mở ra môi mỏng hỏi: “Nói! ! Cô và Tô Thụy Kỳ quan hệ thế nào?”

“Bạn bè” Đường Khả Hinh không dám lừa gạt anh, vội vàng nói.

“Bạn bè dạng gì?” Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, hỏi.

Đường Khả Hinh suy nghĩ một chút. . . . . .

“Trả lời tôi” Tưởng Thiên Lỗi không cho cô thời gian suy nghĩ.

“Là. . . . . . bạn tốt và bạn bè bình thường. . . . . .” Đường Khả Hinh dùng đôi mắt to vô tội nhìn chằm chằm Tưởng Thiên Lỗi, nói.

Tưởng Thiên Lỗi nhíu mày, không vui nói: “Nếu chỉ là người bạn tốt, vậy tại sao chụp nhiều hình thân mật như vậy?”

Đường Khả Hinh mở trừng hai mắt, nhìn anh chằm chằm nói: “Những tấm hình kia coi là thân mật sao? Không ôm, không hôn môi, chỉ đi ngang qua cầu treo, anh ấy nắm tay của tôi, lo sợ tôi té xuống nha, giữa tôi và anh ấy thật không có xảy ra cái gì, thật mà, thật mà, tôi thề. Huống chi, có người nào yêu thích người như tôi?”

Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô.

Đường Khả Hinh cũng nhìn anh, vẻ mặt đau khổ nói: “Anh phải tin tưởng tôi. Thật không có. Hôm nay chỉ là một chuyện hiểu lầm, ngày ấy, chúng tôi chơi trò chơi trao đổi điện thoại di động cho đối phương trong ba ngày. . . . . . Xem ai không nhịn được, người đó sẽ thua. Chỉ như vậy thôi. . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi buông cằm cô ra, xoay người ngồi tại chỗ, ngưng mặt sửa sang âu phục một chút, đột nhiên từ trong túi của mình lấy ra điện thoại di động màu đen màn hình siêu lớn, xoay một chút, lắc ở trước mặt của Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh trừng lớn con ngươi, nhìn anh, lại nhìn điện thoại di động, trên mặt lộ ra vẻ không hiểu. . . . . .

Vẻ mặt Tưởng Thiên Lỗi không biểu hiện gì, quay đầu nhìn Đường Khả Hinh nói: “Tôi cũng trao đổi điện thoại di động với cô ba ngày!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!