You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0133

Chương 0133: ĐI RA NGOÀI ĐUỔI THEO

Sáng nay Nhã Tuệ và Tiểu Nhu tỉnh giấc tương đối sớm, đang ở trong phòng bếp làm điểm tâm, nghe Khả Hinh gọi, ngay lập tức cầm cái sạn xông vào, nhìn ánh nắng ban mai vàng rực, chiếu vào chậu Phong Tín Tử màu trắng nhạt, tỏa ra mùi bạc hà thơm ngát, tràn ngập khắp phòng.

“Trời ạ. Chúng ta nuôi lâu như vậy hôm nay mới nở hoa?” Nhã Tuệ đang cầm chậu Phong Tín Tử, có chút vui vẻ cười nói.

“Nhưng nó đặt ở trên bàn máy vi tính của tôi lúc nào vậy.” Đường Khả Hinh ngạc nhiên hỏi.

Tiểu Nhu nhìn bọn họ nhiệt tình nói: “Cái đó. . . . . . Tôi . . . . . Tôi . . . . . Tôi đem tới.”

Nhã Tuệ và Đường Khả Hinh cùng im lặng nhìn về phía cô.

Mặt của Tiểu Nhu đỏ lên, nói: “Tôi . . . . . ngày hôm qua tôi nhìn thấy Khả Hinh và Tổng Giám đốc cãi nhau ở bên ngoài, sau đó lúc trở về, tôi nhìn thấy chậu cây nhỏ kia đặt ở bên ngoài rất đáng thương, tôi liền. . . . . . Tôi liền. . . . . . Tôi đem vào bàn. . . . . . cây nhỏ này gọi là Phong Tín Tử sao, hoa nhỏ thật đẹp nha. . . . . .”

“Dĩ nhiên!” Đường Khả Hinh nâng niu chậu hoa nhỏ trong tay, nhìn mấy chiếc lá cây nhọn như lưỡi kiếm, hoa nhỏ hình trái tim, màu sắc rất thanh nhã mê người, cô có chút xúc động nói: “Nó theo tôi rất nhiều rất nhiều năm rồi, không biết vì sao năm nay lại đặc biệt nở hoa muộn. . . . . .”

“Rất quý sao?” Tiểu Nhu không nhịn được vươn tay muốn chạm vào cánh hoa một cái, lại bị tay Nhã Tuệ ngăn lại, cười nói: “Cô đừng đụng vào chậu Phong Tín Tử của cô ấy, bởi vì ngày hôm qua xảy ra chuyện lớn như vậy, cô ấy quên đem vào, bình thường rất trân quý, bên trong còn có chuyện xưa đấy.”

“Chuyện gì vậy?” Tiểu Nhu vừa nghe, càng không nhịn được muốn tám chuyện.

Đường Khả Hinh không nói, chỉ cầm chậu Phong Tín Tử, thật dịu dàng thật dịu dàng cúi xuống, ngửi mùi thơm, giống như ngửi được mùi Lavender năm ấy, giày cao gót màu trắng, vườn hoa hồng, tấm lụa mỏng hôn lễ nhẹ nhàng bay. . . . . .

“Đừng để ý tới cô ấy. Chúng ta đi nấu bữa sáng, đói muốn chết, cô ấy không cần về khách sạn, chúng ta còn phải trở về đấy. Có thể cả đời cô ấy cũng không cần trở về.” Vì chuyện lần này, Nhã Tuệ vẫn còn tức giận Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh ôm chậu Phong Tín Tử, có chút đáng thương nhìn Nhã Tuệ.

Nhã Tuệ thở dài, cầm cái sạn đi ra ngoài, Tiểu Nhu cũng muốn đi ra ngoài, nhưng nháy mắt với Khả Hinh, nói: “Không cần lo lắng, cô ấy không có giận cô đâu, sáng sớm đi ra ngoài mua sữa đậu nành và bánh bao cho cô rồi.”

Đường Khả Hinh nghe vậy, nở nụ cười ngọt ngào.

Tiểu Nhu cũng vui vẻ đi ra ngoài.

Đường Khả Hinh ôm chậu Phong Tín Tử trong tay, kí ức về đóa hoa nhỏ Phong Tín Tử lùa về tạo thành bong bóng bay về phía mình, cô không nhịn được mỉm cười ngọt ngào, cẩn thận đặt chậu Phong Tín Tử lên bàn, sau đó đôi tay muốn đẩy ra cánh cửa sổ thủy tinh, nhưng nó quá cứng rắn không nhúc nhích, cô hơi sửng sốt, lại đưa ra đôi tay, cắn răng dùng hết sức đẩy tiếp, nó vẫn không nhúc nhích, cô lập tức nhớ tới ngày hôm qua Tưởng Thiên Lỗi đóng mạnh cửa sổ, cô trừng mắt, hừ hừ nói: “Thật ác! Đóng cửa sổ cũng ác như vậy! Một chút ánh nắng mặt trời không cho người ta”

Cô nói xong, thở một hơi, cầm chậu Phong Tín Tử, đi qua phòng khách, đi ra ban công, nghênh đón cơn gió mát mẻ, cô hít một hơi thật sâu, cảm giác rất tốt, mỉm cười, đem chậu Phong Tín Tử đặt trên ban công, vừa đúng hứng ánh nắng ban mai, lại nhìn thấy dưới lầu có một chiếc Land Rover màu đen chậm rãi lái tới, cô chớp mắt, nhìn chiếc Land Rover dừng ở dưới lầu, thậm chí cô thấy bóng dáng nhàn nhạt của Tô Thụy Kỳ!

Khả Hinh trợn mắt, lập tức để xuống chậu Phong Tín Tử, bước nhanh vào phòng khách, nhìn Nhã Tuệ và Tiểu Nhu đã đem bánh tiêu, bánh bao thịt, đồ chua, dầu vừng trộn hành lá, chân gà hấp coca đặt trên bàn, cô nhìn họ, có chút căng thẳng thấp giọng nói: “Tô Thụy Kỳ đến rồi!”

Nhã Tuệ và Tiểu Nhu cũng có chút giật mình nhìn cô.

Tiểu Nhu hoảng sợ ôm một cái túi lớn, cọ cọ chân, vẻ mặt đau khổ nói: “Tôi . . . . . Tôi . . . . . Tôi . . . . . Tôi không muốn nhìn thấy anh ấy, anh ấy là cháu trai của Thủ tướng, nếu như không cẩn thận, cào vào mặt và tay của anh ấy, đến lúc đó lại bắt tôi đến cục cảnh sát.”

Nhã Tuệ cũng bất đắc dĩ nhìn Đường Khả Hinh, bởi vì ngày hôm qua cô nghe được lời của Đường Khả Hinh nói với Tưởng Thiên Lỗi, cô dịu dàng nói: “Con bé chết tiệt này, hung hăng đập điện thoại di động vào người của người ta, cô đã nói, bạn bè đáng quý thì đi gặp anh ấy đi.”

Đường Khả Hinh không lên tiếng, chợt nhớ tới đêm qua Tưởng Thiên Lỗi hung hăng nói: “Làm tốt bổn phận công việc của cô! Sau này không có việc gì, đừng gây họa cho tôi! Tất cả mọi thứ tôi cho cô hôm nay! Bất cứ lúc nào tôi cũng có thể lấy lại! Cô phải học mọi người ngoan ngoãn nghe lời! ! Tôi không cho phép, cô không thể gặp mặt Tô Thụy Kỳ! ! Khách sạn Á Châu không chỉ có mình tôi, còn có bạn thân của cô, tất cả đồng nghiệp của cô! ! Tự giải quyết cho tốt!”

Cô nghĩ tới những lời này, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cánh cửa gỗ nhỏ đóng chặt, không lên tiếng.

Hôm nay Tô Thụy Kỳ mặc T-shirt màu đen, quần thường màu đen, bên ngoài khoác một âu phục màu xám tro, đi xuống chiếc Suv Land Rover của mình, hơi ngẩng đầu nhìn lên ban công, thấy treo hai chiếc váy màu hồng của Khả Hinh, hai mắt anh lộ ra nụ cười dịu dàng, đưa ra quyết định, thở nhẹ một hơi, đi về phía ghế lái phụ, cầm giỏ Hoa Bách Hợp, giữa giỏ Hoa Bách Hợp để rất nhiều chocolate mùi rượu hình trái tim rất hấp dẫn, còn có trái cây ướp lạnh đêm qua mình tự làm, nhớ tới Khả Hinh nói mình ở cùng với Nhã Tuệ, mà Nhã Tuệ giống như người nhà của cô, anh sửa sang lại âu phục của mình một chút, xách theo giỏ hoa xoay người đi qua tiệm bánh bao, ở trên con đường nhỏ dưới ánh mắt ngạc nhiên của các cụ già và bà chủ tiệm bánh bao, anh hơi mỉm cười, đi về phía cánh cửa lầu dưới . . . . .

Lúc này vừa đúng có người mới vừa đi ra ngoài, Tô Thụy Kỳ lập tức mỉm cười lễ phép đè lại cánh cửa, khẽ gật đầu, mới xoay người đi vào cầu thang chật hẹp, vẻ mặt mỉm cười từng bước từng bước đi lên lầu hai, nhìn cánh cửa gỗ một chút, anh thở nhẹ một hơi, đổi tay cầm giỏ hoa, nhấn chuông cửa.

Chờ một lúc.

Tô Thụy Kỳ suy nghĩ một lúc, lại đưa ra tay, nhấn nhẹ chuông cửa.

Rốt cuộc, nghe được tiếng mở khóa bên trong.

Trên mặt Tô Thụy Kỳ rốt cuộc lộ ra nụ cười dịu dàng vui vẻ, lui về phía sau một bước, nhìn cánh cửa bên trong mở ra, sau đó xuất hiện một cô gái có mái tóc dài chạm vai, dáng dấp xinh đẹp, đang hết sức cung kính lễ phép nhìn mình, anh hơi sững sờ, đột nhiên nhớ đến cô gái ngày hôm qua cùng Khả Hinh vào cục cảnh sát, nhất định cô là Nhã Tuệ.

Tô Thụy Kỳ lập tức lễ phép nhìn Nhã Tuệ khẽ gật đầu cười nói: “Xin chào, Lưu tiểu thư. Tôi là Ricky. Đêm qua để cho cô hoảng sợ.”

Nhã Tuệ nhìn Tô Thụy Kỳ vô cùng lịch sự đứng ở cửa, trong tay còn cầm một giỏ Hoa Bách Hợp, bên trong rất nhiều chocolate sáng lấp lánh, hai mắt của cô khẽ chớp, có chút do dự, mỉm cười ngẩng đầu lên nhìn Tô Thụy Kỳ nói: “Xin chào cậu chủ Tô.”

Tô Thụy Kỳ lập tức mỉm cười nói: “Tôi và Khả Hinh là bạn thân, cô gọi tôi Ricky là được rồi.”

“Làm sao có thể? Anh là cháu trai của Thủ tướng, vẫn phải giữ lễ phép thôi.” Nhã Tuệ đứng ở cửa, hơi thở mạnh.

Tô Thụy Kỳ cười cười, hơi nhìn về phía phòng khách nhỏ màu hồng, bên trong ghế sa lon một cô gái đáng yêu đang ngồi cắn kẹo que, cũng là cô gái ngày hôm qua cùng Khả Hinh vào cục cảnh sát, cô đang trợn mắt, có chút lo sợ nhìn mình, anh lễ phép nhìn về phía Nhã Tuệ nói: “Lưu tiểu thư, a. . . . . . Khả Hinh có ở đây không? Ngày hôm qua từ cục cảnh sát ra ngoài, tôi vẫn lo lắng cho cô ấy bởi vì bị hoảng sợ quá độ, tâm trạng sẽ không tốt, cho nên hôm nay đặc biệt tới xin lỗi cô ấy.”

Trong lòng Nhã Tuệ đang bị mâu thuẫn, hai mắt của cô có chút bối rối nhìn người đàn ông chân thành, lồng ngực hơi phập phồng, miễn cưỡng cười nói: “Cô ấy. . . . . .”

Tô Thụy Kỳ rất ôn hòa nho nhã đẹp trai nhìn Nhã Tuệ.

Nhã Tuệ nhìn trong hai tròng mắt của anh, phát ra ánh sáng hết sức hết sức hết sức dịu dàng, hết sức hết sức hết sức ấm áp, hết sức hết sức hết sức khiến người ta động lòng, tay cô nắm chặt cạnh cửa, có chút khó khăn nói: “Cô ấy. . . . . . Không có ở nhà. . . . . .”

“Không có ở nhà?” Tô Thụy Kỳ có chút kinh ngạc nhìn Nhã Tuệ nói: “Mới sáng sớm, cô ấy đi đâu?”

Nhã Tuệ nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt có chút căng thẳng nhìn Tô Thụy Kỳ nói: “Cô ấy. . . . . . Cô ấy. . . . . . bởi vì có mấy ngày nghỉ phép, cho nên cô ấy về quê rồi.”

Tô Thụy Kỳ nhìn Nhã Tuệ, có chút nghi ngờ cười nói: “Cô ấy còn có quê sao?”

“Đúng vậy, đúng vậy. . . . . .” Nhã Tuệ có chút miễn cưỡng cười nói.

Tô Thụy Kỳ nhìn Nhã Tuệ, hai mắt lóe lên, lạnh nhạt cười nói: “Cô ấy đi khi nào vậy?”

“Năm giờ sáng nay! Sáng sớm đã đi rồi. Có lẽ mấy ngày mới trở về.” Nhã Tuệ có chút gian nan cười nói.

Hai tròng mắt dịu dàng của Tô Thụy Kỳ như hiểu ra, nhìn Nhã Tuệ, nói: “Trời rất sớm cũng không để cho tôi tiễn cô ấy, một mình đến nhà ga rất cô đơn? Cô ấy ngồi xe lửa hay ngồi xe hơi?”

“Ngồi. . . . . . Xe lửa!” Nhã Tuệ nói nhanh.

Tô Thụy Kỳ ngưng mặt suy nghĩ một lúc, như hiểu ra cười nói: “Tôi biết rồi.”

Anh nói xong, nhắc giỏ hoa trong tay mình, đưa tới trước mặt của Nhã Tuệ, dịu dàng nói: “Đây là Hoa Bách Hợp cô ấy rất ưa thích, sáng sớm tôi đến chợ hoa tự mình chọn, bên trong một chút chocolate rượu tôi sai người từ Pháp mang về, chuẩn bị mời cô ấy ăn, còn có một chút trái cây ướp lạnh tối hôm qua tôi tự mình làm, nếu cô ấy không có ở nhà, tôi vẫn đưa đến tấm lòng, nhờ cô thay tôi nói tiếng xin lỗi với cô ấy.”

“Tôi làm sao không biết xấu hổ như thế?” Nhã Tuệ không dám cầm.

Tô Thụy Kỳ mỉm cười, đưa giỏ hoa trong tay về phía Nhã Tuệ, dịu dàng nói: “Xin cô nhận lấy, thay tôi chuyển lời với cô ấy, hi vọng cô ấy có chuyến đi vui vẻ.”

Nhã Tuệ nhìn anh, miễn cưỡng nhận lấy giỏ hoa, nói: “Cám ơn anh.”

“Không cần khách sáo. Tôi không quấy rầy nữa, hẹn gặp lại.” Tô Thụy Kỳ hơi mỉm cười, liền im lặng xoay người đi xuống cầu thang, hai tròng mắt thoáng qua chút mất mát.

Nhã Tuệ xách theo giỏ hoa, có chút tiếc nuối nhìn bóng lưng của anh, thở dài, xoay người đi vào trong nhà, đóng chặt cửa, nhìn Khả Hinh một mình đang ngồi ở trên bàn ăn, cầm một cái bánh bao thật to, không ngừng nhét vào miệng, vừa nhét, hốc mắt vừa ửng đỏ. . . . . .

Hốc mắt Tiểu Nhu cũng có chút đỏ bừng nhìn Khả Hinh.

“Người ta mất bạn bè, cô khóc cái gì?” Nhã Tuệ nhìn chằm chằm Tiểu Nhu, hỏi.

Tiểu Nhu có chút nghẹn ngào nói: “Tôi đã thử gây gổ cùng bạn thân của tôi, cô ấy tới tìm tôi giải thích, tôi không để ý tới cô ấy, núp ở trong phòng, thật ra trong lòng rất hồi hộp, rất chua xót.”

Đường Khả Hinh không có lên tiếng, chỉ hít hít lỗ mũi đỏ bừng, cầm một cái bánh bao lớn, nhét vào trong miệng của mình, vừa nuốt vừa cố nén nước mắt lăn xuống.

Nhã Tuệ cũng miễn cưỡng xách theo giỏ Hoa Bách Hợp, đặt trên bàn ăn, nhìn bộ dáng cô như vậy, mới nói: “Không bằng. . . . . . đi ra ngoài đuổi theo. . . . . . Bây giờ còn kịp. . . . . . thật ra anh ấy rất chân thành đến thăm cô, thậm chí anh ấy còn mặc âu phục tới. . . . . . rất nghiêm túc a. . . . . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!