You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0136

Chương 0136: FLAMINGO

Tưởng Thiên Lỗi sải bước đi ra đại sảnh khách sạn, vừa đi vừa nghe Đông Anh nhanh chóng báo cáo chuyện của câu lạc bộ Á Châu, chính phủ sẽ bố trí bộ phận chủ trì cuộc đua ngựa vào ở khu biệt thự của Câu lạc bộ, bộ phận tuyển thủ quốc gia sẽ bố trí vào ở làng Olympic, đây cũng là vì muốn tiết kiệm chi phí, nhân lễ hội tranh tài lần này, chính phủ đã phái nhân viên Bộ Tài Chính thành lập một Tổ công tác chuyên môn để kiểm tra theo dõi việc sử dụng ngân sách.

Tưởng Thiên Lỗi hơi gật đầu, dừng ở trước quảng trường khách sạn, chờ xe của mình tới, lại căn dặn: “Số người vào ở trong khách sạn và câu lạc bộ rất có thể sẽ tăng nhanh trong thời gian ngắn, cho nên nói quản lý các nơi cẩn thận một chút, đối với người chủ trì cuộc đua ngựa, nói Giám đốc câu lạc bộ đích thân chăm sóc.”

“Vâng!” Đông Anh lập tức gật đầu.

“Khi nào Thủ tướng đến?” Tưởng Thiên Lỗi suy nghĩ một chút, hỏi tiếp.

Đông Anh mỉm cười nói: “Bảy giờ tối nay Thủ tướng sẽ mang theo các quan chức chính phủ và cậu chủ Tô, Tô tiểu thư cùng đến câu lạc bộ đua ngựa, đi thăm quan tình hình trước trận đấu, nghe nói Tô tiểu thư rất thích cưỡi ngựa, đối với cuộc tranh tài lần này hết sức hào hứng, hơn nữa cô ấy đã từng cùng bạn học ở học viện Hoàng Gia Anh đặc biệt ngồi máy bay tư nhân về mua nhiều chỗ VIP sang trọng của khách sạn chúng ta, bắt đầu từ tối nay sẽ mở party cho đến khi kết thúc cuộc tranh tài.”

Tưởng Thiên Lỗi nghe xong liền gật đầu, nhắc cổ tay, nhìn thời gian không còn sớm, hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía đoạn đường bên kia khách sạn, tại sao hôm nay xe của mình còn chưa đến, ánh mắt hơi chuyển qua bên trái đằng trước một chiếc xe chuyên dụng khách sạn, lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang xếp hàng.

Đường Khả Hinh lập tức xoay người, núp sau một nam đồng nghiệp, trái tim bị bóp chặt, nhớ lại đêm mưa bão mình ném điện thoại di động ở trên người anh, nói những lời đó, hiện tại mới phát hiện, mình thật sự ăn gan chó rồi.

Tưởng Thiên Lỗi nhìn bóng dáng đó nhanh chóng co lại, thậm chí muốn chen đến gầm xe, mặt không lộ vẻ gì, hỏi: “Chiếc xe phía trước đang làm gì?”

Đông Anh cũng hơi nghi ngờ nhìn về phía chiếc xe buýt màu xanh dương ở trước mặt, hỏi trợ lý ở sau lưng: “Xe buýt phía trước đang làm gì?”

Trợ lý lập tức tiến lên, nhẹ nhàng nói: “Câu lạc bộ Á Châu, Câu lạc Phòng Kinh doanh rượu và người của phòng ăn không đủ, cho nên điều động nhân viên khách sạn của chúng ta, có lẽ số nhân viên này được điều động sang hỗ trợ.”

Tưởng Thiên Lỗi nghe vậy, lại thấy bóng dáng đó nhanh chóng co lại, nhìn chăm chú không lên tiếng.

Quản lý phòng ăn Câu lạc bộ Á Châu nhanh chóng đi tới, hướng về phía đám nhân viên vỗ vỗ tay nói: “Tất cả các vị đồng nghiệp, thời gian đã đến, mời lập tức lên xe!”

Tất cả nhân viên được điều động nghe xong chỉnh tề xếp thành một hàng, từng bước từng bước đi lên xe buýt sang trọng, Khả Hinh cũng hết sức cẩn thận thấp thỏm đi theo đồng nghiệp tiến lên. . . . . .

Ánh mắt của Tưởng Thiên Lỗi nheo lại, nhìn cô.

Một luồng gió biển thổi mạnh, mang theo hơi thở mạnh mẽ của đàn ông xông về phía Đường Khả Hinh, sắc mặt của cô có chút tái nhợt, cố gắng chen vào trong đồng nghiệp, thậm chí chen ngang nhảy lên trên xe, phát điên tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, có chút căng thẳng tò mò nhìn phía ngoài cửa sổ.

Ánh mắt Tưởng Thiên Lỗi chợt lóe, nhìn ánh mắt hoảng sợ bên trong cửa sổ, không nói gì, im lặng xoay người, đi lên chiếc Rolls-Royce mới vừa lái tới, nghe tài xế nói lúc nảy có chút kẹt xe, Đông Anh biết Tưởng Thiên Lỗi không vui, lập tức nói: “Lần sau cẩn thận một chút, lập tức đến Câu lạc bộ! !”

“Vâng!” Tài xế lập tức nắm chặt tay lái, chạy đi.

Xe buýt cũng chạy theo chiếc Rolls-Royce của Tổng Giám đốc và xe của đám vệ sĩ.

Một hàng xe thật dài, vòng qua đường lớn Tân Hải thật dài và đường ven biển thật dài, chạy hơn mười phút cũng đã tới Câu lạc bộ hàng đầu thế giới do mười hai nóc tòa nhà màu trắng đặt cạnh nhau tạo thành, câu lạc bộ có hình dáng con chim biển bay lượn ở giữa bầu trời xanh biển biếc, vô cùng đồ sộ và kinh điển, vô số thuyền buồm trên biển đón gió ra biển, ca-nô lao đi ở trên mặt biển như mũi tên, văng lên bọt sóng màu trắng, thậm chí có thể nhìn thấy tòa nhà câu lạc bộ ở ven biển, có một cây cầu dài Quan Hải màu trắng, bên kia là một chiếc du thuyền sang trọng, vô số danh viện trong và ngoài nước, tiểu thư, minh tinh, hay công tử quý tộc trẻ tuổi cùng những người đàn ông lịch sự đẹp trai của Câu lạc bộ đang đứng ở trước du thuyền sang trọng, đón gió biển nhẹ nhàng khoan khoái, nâng ly chè chén. . . . . . . . . .

Thật sự xa hoa không kể xiết, cảnh đẹp lãng mạn.

Tất cả đồng nghiệp trên xe buýt, rối rít ghé vào trên cửa sổ, nhìn cảnh đẹp trước mặt, lập tức kêu to: “Thật đẹp a. . . . . . Ở câu lạc bộ náo nhiệt hơn nhiều so với khách sạn chúng ta.”

“Dĩ nhiên! Hơn nữa câu lạc bộ đua ngựa của chúng ta còn tổ chức cuộc tranh tài cưỡi ngựa quốc tế, làm sao không náo nhiệt?” Có một nữ nhân viên trẻ tuổi quầy bar, rất khao khát ghé vào trước cửa sổ xe, lúc xe chạy tới gần chiếc du thuyền thì thấy một cô gái tóc vàng xinh đẹp, mặc quần áo tắm màu xanh biển, eo thon thắt khăn lụa Hawai rất phong tình mộng ảo, đang cầm ly rượu, tựa vào lan can ngoài biển, vui vẻ nâng chén uống, vô cùng hấp dẫn. . . . . . Nhân viên này lập tức ôm tay, tỏ vẻ thật hâm mộ nói: “Nếu tôi có thể lên du thuyền đó dù chỉ một ngày thôi, tôi chết cũng cam lòng.”

“Tôi cũng thế.” Một cô gái khác cũng nhìn ngoài cửa sổ, nhìn về phía đó nói: “Nghe nói chiếc du thuyền này là Chủ tịch của chúng ta mua tặng cho phu nhân, nhưng phu nhân cảm thấy mình độc chiếm một chiếc Du thuyền là quá xa xỉ lãng phí, cho nên tặng nó cho Tổng Giám đốc Tưởng chúng ta đặt ở Câu lạc bộ dùng để kinh doanh, bên trong thiết kế và bố trí giống nhau, có phòng nhảy đầm, có phòng nghỉ sang trọng, thậm chí còn có hồ bơi và sòng bạc nhỏ. . . . . . Rốt cuộc những người có tiền, từ nơi nào tới vậy?”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều bật cười.

Đường Khả Hinh ngồi ở bên cửa sổ cũng bật cười, nhớ tới đêm hôm đó, cùng Tưởng Thiên Lỗi đi mua bánh bao, mười mấy đồng tiền lẻ người này cũng muốn thu lại, cô chắc lưỡi một tiếng.

Chiếc xe của Tổng Giám đốc và chiếc xe buýt sang trọng cùng nhau lái vào bốn cửa hình trụ giống như cung điện của câu lạc bộ, dọc theo hàng rào hoa hồng gần một cây số có sáu làn xe, chạy qua đại sảnh lộng lẫy của câu lạc bộ, quẹo trái tiếp tục chạy tới phía trước, chạy qua Câu lạc bộ thuyền buồm, Câu lạc bộ xì gà, tiệm spa, nhà khách Đại Dương, lại quẹo trái, chạy qua sân đánh Golf, càng chạy sâu vào càng nhìn thấy vô số vận động viên trong và ngoài nước tham gia cuộc đua ngựa lần này, kỵ sĩ, người chăn ngựa, còn có ký giả, tất cả đi tới đi lui, nhân viên trường đua và nhân viên phụ trách đua ngựa nhàn nhã giải trí, trong trong ngoài ngoài hết sức hết sức náo nhiệt.

Tưởng Thiên Lỗi đi ra trước, Giám đốc Câu lạc bộ, cả đám lãnh đạo cấp cao và Trưởng Câu lạc bộ lập tức đi về phía anh, anh hơi giơ tay, nhanh chóng dẫn mọi người đi vào rào cảnh báo, đi tới đại sảnh Câu lạc bộ.

Bọn người Khả Hinh cũng lập tức đi xuống xe, tiến vào một gian phòng nhỏ đến khu vực không dịch bệnh, theo quy củ, thông qua chất tẩy trừ đặc biệt, tắm rửa gội đầu, sau đó thay mới đồng phục câu lạc bộ đua ngựa lần nữa, áo sơ mi tay ngắn màu trắng, com lê màu đen, váy ngắn màu đen, ủng ngắn màu đen, đi vào khu vực không dịch bệnh, nhìn thấy nhân viên chính phủ và nhân viên của tổ chức y tế thế giới, người mặc áo bác sĩ màu trắng, mang khẩu trang màu xanh nhạt, để cho Đường Khả Hinh đo nhiệt độ trước, lại trải qua xét nghiệm máu nhanh, xác định thân thể cô khỏe mạnh, thân thể không có những thứ vi khuẩn khác, mới để cho cô đi vào rào chắn bằng gỗ của Câu lạc bộ, sau đó nhận lấy thẻ công tác đặc biệt của trường đua do nhân viên làm việc Câu lạc bộ đưa cho mình, đeo lên, mới biết hôm nay phải ở lại trường đua ngựa liên tục ba ngày, ba ngày sau mới có thể đi ra ngoài một chuyến, sau khi trở lại phải tiếp nhận kiểm dịch lần nữa!

Đi vào khu vực thi đấu quốc tế, cô bắt đầu càng lúc càng căng thẳng và cẩn thận, dưới sự hướng dẫn của nhân viên làm việc câu lạc bộ, bọn họ cùng nhau đi về phía một tòa nhà nóc đen tường xám khoảng ba mươi nghìn mét vuông, đi tới đại sảnh câu lạc bộ, nơi đó có vô số kỵ sĩ và người chăn ngựa ra vào, ở chỗ này ký giả bị nghiêm cấm tiến vào, cho nên trên mặt của bọn họ biểu lộ hết sức nhàn nhã và thoải mái, Khả Hinh theo phương hướng chỉ dẫn, đi qua đại sảnh Câu lạc bộ, đi lên lầu hai, rốt cuộc nhìn thấy quầy bar to lớn, ánh đèn màu vàng nhạt rõ ràng khác biệt với náo nhiệt dưới lầu, lúc này hầu như khách đều đi đến nhà hàng rồi, chỉ có vài người khách ngồi ở phòng ăn bằng gỗ hình dáng cây dừa gắn liền lên ban công, vừa uống bia, vừa hưởng thụ tắm nắng. . . . . .

Cô không dám nhìn thêm, dưới sự hướng dẫn của một nhân viên, mới vừa đi vào đã nhìn thấy có rất nhiều nhân viên đang bận rộn, ở trong quầy rượu gần trăm mét vuông trưng bày các loại ly tách, còn có trong phòng rượu trưng bày các loại rượu đỏ và các loại Whisky, một người quản lý đang cầm quyển sổ bận rộn vội vàng ghi chép số lượng ly rượu, thấy Đường Khả Hinh lập tức nói: “Cô là người mới tới?”

“A. . . . . . Đúng vậy!” Đường Khả Hinh lập tức nhìn người quản lý kia, có chút căng thẳng nói.

Vị quản lý nói ngay: “Lập tức đến quầy bar, rót một ly ‘Hỏa Liệt Điểu’ đưa đến trường đua ngựa số một!”

“Vâng!” Đường Khả Hinh lập tức đáp lời, có chút căng thẳng hỏi: “Vậy. . . . . . Tôi đưa đến trường đua ngựa số một, đưa cho vị khách nào?”

“Cô đến đó tự nhiên sẽ biết!” Người quản lý kia không có thời gian để ý đến cô, tiếp tục điếm ly!

Đường Khả Hinh có chút căng thẳng nhưng vẫn xoay người, đang lúc sắp đi ra ngoài quầy rượu lại nghe sau lưng người quản lý kia nói: “Quy định nơi này khác với khách sạn, câu lạc bộ là nơi bận rộn hơn và dạy sự linh hoạt, cho nên lúc cô làm việc, nhất định phải nhìn nhiều hơn, linh hoạt một chút. Lúc nảy Trần Mạn Hồng đã gọi điện thoại cho tôi, để cho tôi chăm sóc tốt cho cô! Cố gắng lên!”

Khả Hinh có chút cảm động quay đầu nhìn người quản lý trẻ tuổi kia mặc đồng phục màu đen, để mái tóc ngắn, khoảng hơn 20 tuổi, cô lưu loát điếm hết những cái ly khô, mới nhìn Khả Hinh nghiêm khắc nói: “Còn đứng ở đây làm gì? Làm việc đi!”

“Vâng!” Vẻ mặt Khả Hinh kích động xoay người, nhanh chóng đi ra ngoài, đi tới trước quầy bar, nhìn bartender nói: “Trường đua ngựa số một, có khách gọi một ly Hỏa Liệt Điểu.”

“Ừm!” Bartender lập tức cầm ba bình shaker (bình pha rượu), rót các dịch rượu vào bên trong bình shaker, đồng thời tay nắm ba bình shaker, ném lên không trung xoay 360 độ, cuối cùng đưa hai bàn tay đón lấy ba bình shaker, đầu tiên cầm một bình shaker, rót dịch rượu màu vàng vào một cái ly cao cổ, tiếp đến cầm bình shaker khác rót dịch rượu màu hổ phách, sau đó rót dịch rượu màu đậm, ba tầng màu sắc không liên quan nhau, ở trong ly rượu sáng lên màu sắc rất rực rỡ, rất chói mắt, Bartender thuận tiện cầm một lát chanh chen vào mép ly, rồi cầm lấy một đóa hoa Hỏa Liệt Điểu, cắm vào trong thịt quả kiwi đã gọt vỏ, lại đem miếng kiwi cắm vào trên mép ly.

Phụ tá bartender lập tức xách tới cái hộp nhỏ giữ lạnh, đem ly Hỏa Liệt Điểu bỏ vào trong hộp đậy lại, khóa chốt, đem một bảng hiệu đặc biệt đưa cho Khả Hinh nói: “Mau! Cầm tấm bảng này, đi xuống lầu một, tự nhiên sẽ có người tiếp ứng cô! Trong vòng ba phút phải đưa đến, màu sắc rượu sẽ phát huy vừa đúng.”

“Vâng!” Đường Khả Hinh lập tức nhấc cái hộp, giữ thăng bằng cẩn thận đi xuống dưới lầu, đi qua rất nhiều khách khứa, vừa muốn đi ra đại sảnh, lại nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi cùng các vị lãnh đạo cấp cao đang ngồi ở đại sảnh, nghiêm túc nói gì đó, mà anh nghiêng mặt, mỉm cười nhìn về phía một người trong hội đua ngựa, lại nhìn thấy Đường Khả Hinh tay đang xách cái hộp, nhanh chóng đi ra, sắc mặt của anh cứng lại.

Trong bầu không khí này, Đường Khả Hinh không có thời gian để ý đến anh, mà xách cái hộp bước nhanh ra đại sảnh, tài xế xe ngắm cảnh nhỏ nhìn thấy Khả Hinh cầm bảng hiệu đặc biệt, ngay lập tức đón lấy nói: “Đem bảng hiệu cho tôi,”

Khả Hinh lập tức đi tới đưa cho anh ta.

“Lên xe!” Tài xế lập tức nổ máy xe, Đường Khả Hinh cẩn thận xách cái hộp bước lên xe, sau đó nhìn chiếc xe ngắm cảnh nhỏ chạy tới con đường nhỏ đến trường đua ngựa, dọc đường đến trường đua ngựa, lần đầu tiên trong cuộc đời cô được mở rộng tầm mắt nhìn thấy trên đường chạy hình bầu dục, vô số tuấn mã đang phi, bọn chúng giống như xuyên qua không trung, lao thẳng tới phía trước, chúng nó cũng phấn khích ngẩng cao, vượt qua đường băng, chạy qua lớp lớp hàng rào bảo vệ, ngửa mặt lên trời hí dài. . . . . .

Người chăn ngựa đứng ở dưới ánh mặt trời, trong quá trình huấn luyện ngựa, càng không ngừng vung roi kêu gào! !

Đường Khả Hinh nhìn thấy thật sự kích động và mất hồn, xe ngắm cảnh nhỏ đã dừng ở trước trường đua ngựa số một, ở trong hàng rào có vô số vệ sĩ, còn có nhân viên làm việc của Khách sạn Á Châu, thậm chí có Tào Anh Kiệt, cùng mấy người đàn ông cao lớn, bọn họ kích động nhìn về phía đồng cỏ nơi xa. . . . . .

Có chút ngạc nhiên đi xuống, vừa sững sờ gọi một tiếng quản lý, cũng đã nghe được trên đồng cỏ nơi xa, truyền đến một tiếng cười sang sãng. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!