You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0147

Chương 0147: NẾU NHƯ KHÔNG CÓ ANH

“Nếu giống như lời của Thủ tướng. . . . . .” Trang Hạo Nhiên suy nghĩ một chút, nhịn không được cười nói: “Chẳng lẽ người Khả Hinh muốn hôn là tôi?”

Tưởng Thiên Lỗi nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, hơi nhíu mày nói: “Cậu đừng để cho tôi phát hiện, trò ảo thuật này là cậu giở trò quỷ. ”

Trang Hạo Nhiên vừa nghe, liền bật cười nói: “Chính anh chiếm tiện nghi lại còn kêu oan! Bây giờ ngay trước trước mặt của Thủ tướng, anh nói thẳng thắn, lúc nảy anh có hôn Khả Hinh hay không?”

Vẻ mặt Tưởng Thiên Lỗi không thay đổi nhìn người này nói: “Hôn hay không hôn có quan trọng sao? Trong mắt của tôi, nụ hôn này không có chút ý nghĩa nào.”

Đường Khả Hinh nghe nói như thế, trong lòng không khỏi chìm xuống, hai mắt xốc xếch chợt lóe, cúi đầu.

Như Mạt trừng mắt nhìn cô chằm chằm.

Nhậm Tử Hiền nhìn Đường Khả Hinh và Như Mạt, đột nhiên bật cười đưa tay nhét vào trong khuỷu tay Tưởng Thiên Lỗi, giống như có chút nhàm chán nói: “Được rồi! Cái này chỉ là một trò chơi mà thôi, cãi nhau làm gì? Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi, không bằng chúng ta mời Thủ tướng dời bước sang du thuyền, nghe nói tối nay sẽ có một giai nhân xinh đẹp chờ cậu chủ Tô, lại học chung với tôi ở học viện Thiết kết thời trang Anh quốc, tôi hết sức mong đợi nhìn thấy cô em học chung này.”

Tô Thụy Kỳ đứng ở một bên, im lặng không lên tiếng, chỉ nhìn về phía Khả Hinh đứng ở trong bóng tối, im lặng không lên tiếng.

Tô Linh mỉm cười đi tới bên cạnh em trai, đưa tay nhét vào trong khuỷu tay của anh, mỉm cười nói: “Em trai của tôi rất đẹp trai, lịch sự nho nhã, cậu ấy vẫn luôn là niềm kiêu ngạo lớn nhất trong đời tôi, tối nay hi vọng vị Cố tiểu thư kia không để cho tôi thất vọng.”

“Dĩ nhiên sẽ không.” Tử Hiền nhắc tới bạn cùng học chung với mình, cô không quên than thở cười nói: “Những nhà thiết kế từ học viện Thiết kết thời trang ra ngoài, mọi người đều là nhân tài ưu tú nhất.”

“Như vậy tôi hết sức mong đợi.” Tô Linh mỉm cười nói xong, liền ngẩng đầu nhìn em trai nói: “Đi thôi, Ricky. Hi vọng tối nay có thể hoàn thành cho cậu một đoạn nhân duyên tốt đẹp.”

Tô Thụy Kỳ im lặng không lên tiếng, nhìn về phía Đường Khả Hinh.

Sau khi màn ảo thuật kết thúc, sắc mặt Đường Khả Hinh bình tĩnh đứng đó, ánh mắt bình tĩnh, không nhìn ra một chút gợn sóng.

Tô Thụy Kỳ không nói gì, dẫn chị gái xoay người bước đi.

Tưởng Thiên Lỗi đứng ở bên cạnh Thủ tướng, nhìn hai người Đường Khả Hinh và Tô Thụy Kỳ, im lặng một lúc, cũng tự mình mời Thủ tướng xuống lầu.

Nhậm Tử Hiền nhìn Tô Thụy Kỳ một cái, vô cùng hâm mộ cười nói với Tô Linh: “Có một người em trai như vậy, có phải có cảm giác rất hạnh phúc hay không? Bởi vì Ricky thật sự là một người đàn ông rất biết chăm sóc người khác, ngay cả tôi ở bên cạnh anh ấy cũng rất an tâm thoải mái.”

Tô Linh cười ngọt ngào dựa vào bên cạnh em trai, nói: “Côi cũng không biết, mặc dù bình thường cậu ấy không về nhà, nhưng chỉ cần cậu ấy về nhà, sẽ tới phòng của tôi trước, bình thản nói chuyện với tôi một chút, luôn lo lắng cho tôi bởi vì chuyện của công ty, gặp phải dư luận mà không được vui vẻ, hết sức hết sức thân thiết, so với chồng và cha, em trai còn thân thiết hơn. Cho nên có lúc, mặc dù tôi hy vọng cậu ấy có người yêu ở bên cạnh, nhưng nếu bên cạnh cậu ấy có yêu người, có thể tôi sẽ có chút ghen.”

Tô Thụy Kỳ nghe lời này, có chút bất đắc dĩ nhìn chị, cười nói: “Đã như vậy sao còn giới thiệu cô gái cho em biết?”

“Hạnh phúc của cậu là hạnh phúc lớn nhất của chị.” Tô Linh nhìn về phía em trai, thương yêu cười nói.

Đường Khả Hinh lặng yên lắng nghe, nhìn Tô Thụy Kỳ nhẹ kéo chị gái bước đi, vô cùng tùy ý thoải mái, cả người phát ra phong cách của công tử quý tộc, nghĩ tới ba năm qua mình cùng anh chung đụng, anh chỉ là một người đàn ông tao nhã, nhưng không có nghĩ đến anh lại là người có thân phận tôn quý như vậy, tối nay vừa nhìn thấy, rốt cuộc cảm giác có chút chân thật, cô cười khổ một tiếng, hiểu rõ khoảng cách quá xa, giống như vận mệnh đã sắp đặt.

Cô khẽ thở dài, ngẩng đầu lên nhìn ban công đã trống vắng, Nhà ảo thuật, mùi thơm thoang thoảng, ngọn lửa đỏ thẫm, ly rượu “Lam điểu”, ngọn lửa màu lam, toàn bộ biến mất, còn sót lại ánh trăng mùa hè lạnh lẽo treo thật cao, cô lặng lẽ nhìn tất cả, không nhịn được nghĩ tới nụ hôn ở trong ngọn lửa cháy bừng bừng mới vừa rồi, khi mình đứng ở trong ngọn lửa, không thể tin được trừng mắt nhìn anh, anh lại khẽ chớp mắt, chậm rãi cúi người xuống, nhẹ nhàng chạm vào cánh môi của mình, một dòng điện từ trong thân thể xông lên, đưa tới cảm giác thật kịch liệt, thậm chí khi anh ôm chặt mình, lúc đầu lưỡi ướt át xông vào dây dưa quấn lấy đầu lưỡi nho nhỏ của mình, giống như thân thể hòa tan với nhau. . . . . .

Đường Khả Hinh cười khổ một tiếng, mới vừa muốn di chuyển bước chân, lại cúi đầu, nhìn cánh hoa hồng bên chân, đây có lẽ là màn ảo thuật cuối cùng tối nay, cô sâu kín ngồi xổm người xuống nhặt lên cánh hoa, ở trong màn đêm, nhìn màu sắc của nó rất ảm đạm, cô không nhịn được cười, mới vừa muốn đi khỏi, lại thấy rất nhiều đồng nghiệp sau khi tiễn chân Thủ tướng, bọn họ chạy thùng thùng thùng xông lên, nhào ra ban công, nhìn Đường Khả Hinh, căng thẳng hỏi: “Như thế nào! ! Mới vừa rồi ngọn lửa che mất chúng tôi cũng không nhìn thấy! ! Rốt cuộc có hôn không? Có hôn không?”

Đường Khả Hinh bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, nhìn mọi người đang vây xung quanh nhìn mình giống như muốn chảy nước miếng, cô phù một tiếng lắc đầu một cái nói: “Không có. Không có hôn!”

“Thật? Giả?” Có một nhân viên nữ trông coi rửa ly, rất tiếc nuối nhìn Khả Hinh nói: “Không có hôn sao? Trời ạ! Phải hôn chứ! !”

“Hôn cái gì?” Lúc này Tần Hà đi tới, tức giận nhìn các nhân viên nói: “Hiện tại ngại nhàn rỗi đúng không? Nếu không mọi người báo cáo kiểm kê trước cho tôi?”

Mọi người vừa nghe, vội vàng im lặng đứng yên không dám lên tiếng.

Tần Hà nhìn mọi người nói: “Tối nay trên du thuyền Câu lạc bộ của chúng ta có bữa tiệc quan trọng, tất cả nhân viên quầy bar rút ba người đi qua hỗ trợ, hầm rượu cũng ba người. Khả Hinh, tối nay cô có thể giúp thêm một chút không?”

Đường Khả Hinh ngẩng đầu nhìn quản lý mỉm cười nói: “Có thể! Tôi đồng ý ở lại giúp một tay!”

Tần Hà hài lòng nhìn về phía Đường Khả Hinh cười nói: “Tốt! Vậy làm phiền cô chạy chân một lần nữa, cầm danh sách rượu đỏ đến khu vực rượu đỏ bên sảnh tiệc du thuyền, tìm Laurence, mời ông ấy xem qua danh sách, sau khi ông ấy ký tên, cô có thể trở về.”

“Vâng!” Đường Khả Hinh lập tức gật đầu.

“Được rồi! Mọi người đi mau lên!” Tần Hà nói xong, liền bảo tất cả nhân viên bắt đầu thu dọn.

Đường Khả Hinh cũng đi theo hai người phụ tá bartender cùng đi ra phía trước Câu lạc bộ, lúc đi qua đường, sau đó đi tới trước một rào chắn hoa màu vàng bên trái Câu lạc bộ, chỉ thấy trước hàng rào chắn dài mười mét, hiếm thấy mở ra toàn bộ, rất nhiều du khách trung quốc và nước ngoài ở trong ánh đèn đêm rực rỡ, mặc dạ phục hoa lệ, rối rít đi vào bên trong vườn hoa rộng lớn, đài phun nước hình dáng cánh buồm, ở trong bầu trời đêm náo nhiệt, phun lên không trung bọt nước đầy màu sắc.

Khả Hinh ngẩng đầu lên, nhìn cảnh này ngây người.

“Đi thôi!” Phụ tá Bartender nói xong, liền dẫn Đường Khả Hinh đi qua rào chắn hoa màu vàng, đưa ra thẻ nhân viên, đi qua đài phun nước, mười cột đèn mãnh liệt chiếu rọi một ban công to lớn hình bán nguyệt, trên ban công các thành viên ban nhạc đang trình diễn nhạc giao hưởng lãng mạn tuyệt vời động lòng người, đi qua ban công lấp lánh, rốt cuộc nhìn thấy trước mặt có một chiếc du thuyền to lớn màu trắng, thân thuyền khắc chữ Câu lạc bộ Á Châu, đậu trên mặt biển cuộn trào mãnh liệt, cây cầu Quan Hải dài một cây số, từ ban công bắc về phía Du thuyền, vô số tân khách vừa nói vừa cười đi lên cây cầu dài, đi về phía du thuyền.

Đường Khả Hinh đứng ở trên ban công, nhìn chiếc du thuyền này, suy nghĩ nơi này, rốt cuộc đem đến cho mình bao nhiêu kinh ngạc ?

“Đi thôi!” Bartender gọi Đường Khả Hinh lập tức bước nhanh về phía cây cầu dài!

Đường Khả Hinh không dám quan sát phong cảnh xinh đẹp lâu, chỉ đi lướt qua từng người khách, lúc càng đi tới gần chiếc Du thuyền, nó càng lộ ra vẻ khổng lồ hùng vĩ, ngay cả có thể nhìn thấy các minh tinh, chính khách nổi tiếng trên boong đang cầm ly rượu, ở trong tiếng nhạc du dương, nhẹ nhàng cười nói, cô vừa nhìn vừa sững sờ đi về phía trước, đang lúc đồng nghiệp quầy bar dẫn cô đi qua nhánh bên trái cây cầu dài đi về phía lối đi dành cho nhân viên trên du thuyền, cô đột nhiên nhìn thấy Tô Thụy Kỳ tay nâng một ly Kê Vĩ Tửu, tựa vào trên lan can boong thuyền, nhìn về phía một cô gái nhỏ dáng dấp xinh đẹp, hoạt bát, mắt một mí, hai người trò chuyện với nhau thật vui vẻ, thậm chí có thể nhìn thấy Tô Thụy Kỳ nghiêng mặt mỉm cười vô cùng hấp dẫn ở trên Du thuyền. . . . .

Cô liền dừng bước lại, sâu kín nhìn anh.

Tối nay Cố Tình mặc một chiếc váy trễ ngực màu trắng mềm mại, mái tóc tết một bên, dùng vòng châu trân màu trắng, cẩn thận buộc chặt, đang cầm ly rượu, ái mộ nhìn Tô Thụy Kỳ cầm ly rượu, người mặc áo sơ mi màu xanh dương nhạt, quần thường màu đen, đứng trước lan can, so với các công tử nổi tiếng, càng nổi bật và hấp dẫn, cô nhìn anh, bỗng nhiên có chút mặt hồng tim đập nói: “Nếu lần sau em đi Anh quốc, em gặp anh, anh có cởi xe đạp chở em đi Cambridge hay không?”

Tô Thụy Kỳ hơi mỉm cười nhìn Cố Tình nói: “Cởi xe đạp đi?”

“Ừm! !” Cố Tình hoạt bát đáng yêu nhìn Tô Thụy Kỳ nói: “Lúc đi qua những danh viện, em vươn tay vỗ nhẹ mông các cô! Để cho các cô kêu to: oh, my¬ god! !”

“Ha ha ha” Tô Thụy Kỳ bị cô gái dí dỏm đáng yêu chọc cười, đang cầm ly Kê Vĩ Tửu xoay người, mới vừa muốn uống, lại nhìn về phía bên kia cây cầu dài Quan Hải có một bóng lưng rất quen thuộc, sắc mặt của anh hơi thu lại, nhẹ híp mắt, né ra một trụ sáng, nhìn về phía bóng dáng nho nhỏ kia, biến mất ở cạnh cầu, đi về phía cánh cửa tầng hầm. . . . . .

“Đang nhìn cái gì?” Cố Tình đang cầm rượu đỏ, tay vịn lan can màu trắng, cả người muốn ngồi trên lan can!

“Cẩn thận.” Tô Thụy Kỳ có chút căng thẳng nhẹ đỡ cánh tay của cô, lo lắng nhìn cô nói: “Phía dưới chính là mặt biển rét lạnh. . . . . .”

Cố Tình được Tô Thụy Kỳ nâng đở, vẫn khéo léo cười nói: “Em không sợ! Lúc em còn rất nhỏ, chỉ thích đi cầu độc mộc, ngồi ở ban công nhà bên cạnh, ngồi ở lan can kí túc xá học viện thiết kế thời trang, cầm máy vi tính xem “Bữa ăn sáng Tiffany”, hết sức hết sức thoải mái!”

Tô Thụy Kỳ nghe Cố Tình nói vậy, bất đắc dĩ cười cười nói: “Nếu có thể không nên làm như vậy. Có gì ngoài ý muốn, sẽ hối hận không kịp nữa.”

“Sẽ không! Anh yên tâm! Đúng rồi, lúc nảy anh đang nhìn cái gì?” Cố Tình hơi nghiêng người ra ngoài thuyền, nhìn về phía cây cầu dài, ngạc nhiên hỏi: “Anh biết cô gái kia sao?”

“Không có, không có. Cô mau xuống đi.” Tô Thụy Kỳ nhẹ đỡ thân thể của cô, để cho cô cẩn thận đứng vững trên mặt sàn, sau đó Cố Tình đứng ở trước mặt của Tô Thụy Kỳ, ngọt ngào nhìn về phía anh nói: “Mẹ em nói, bởi vì em luôn nghịch ngợm, không cẩn thận té ngã, không cẩn thận bị trầy xước tay, không cẩn thận bị đụng đầu, nhưng vẫn còn muốn đi tiếp, tương lai nhất định đàn ông sẽ rất ưa thích em, rất quan tâm em . . . . . Tối nay em . . . . . Rất vui vẻ. . . . . .”

Tô Thụy Kỳ yên lặng nhìn cô, nghe cô gái tinh nghịch này kể một chút chuyện thú vị, anh chậm rãi nở nụ cười.

“Anh. . . . . . Chán ghét em sao?” Cố Tình cầm ly rượu đỏ, mắt một mí rất trong sáng, động lòng người, nhìn Tô Thụy Kỳ có chút mất hồn, hỏi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!