You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0152

Chương 0152: ĐÁP ÁN CỦA NGƯỜI NÀO QUAN TRỌNG

Đường Khả Hinh trừng mắt, lập tức ngẩng đầu lên, đụng phải cằm của anh, cô ah một tiếng, vừa kêu vừa cười nói: “Cái gì? Không thể bắt cá hai tay?”

Tô Thụy Kỳ cũng không nhịn cười được, vươn tay khẽ xoa xoa chỗ đụng trên trán cô, nói: “Kể cho cô nghe một chuyện hài. . . . . .”

Đường Khả Hinh liền nhịn cười lắng nghe.

“Một con nai già, nó đi tới đi lui, càng chạy càng nhanh, cuối cùng nó biến thành xa lộ cao tốc. . . . . . Ha ha ha. . . . . .” Tô Thụy Kỳ không nhịn được cúi đầu, cằm nhẹ dán vào bả vai Đường Khả Hinh, bật cười.

Đường Khả Hinh cau mày, hơi quay mặt sang nhìn anh có thể cười vui vẻ như vậy, cô ngây người, phì cười nói: “Chuyện này. . . . . . Có gì đáng buồn cười?”

Tô Thụy Kỳ càng nói càng buồn cười, cuối cùng vẫn cố nhịn cười nói: “Đây là chuyện mới vừa rồi vị tiểu thư kia kể cho tôi nghe.”

Đường Khả Hinh nghe vậy, nhìn anh, nở nụ cười nói: “Chính là vị. . . . . . Cố tiểu thư kết thân với anh?”

Tô Thụy Kỳ cúi đầu nhìn Khả Hinh, dịu dàng nói: “Cô ấy tên Cố Tình. . . . . .”

Đường Khả Hinh không lên tiếng, ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, nói: “Tôi nhìn thấy, rất đẹp, rất hoạt bát đáng yêu, mắt một mí, vừa nhìn chính là một cô gái rất hiền lành.”

Tô Thụy Kỳ cũng đồng ý gật đầu nói: “Ừ, một cô bé rất ưu tú, biết tâm trạng tôi phiền muộn sẽ đi Anh quốc, cô ấy bảo tôi cởi xe đạp, chở cô ấy đi Cambridge, sau đó lúc chạy qua bên cạnh các cô gái xinh đẹp, cô ấy sẽ đánh vào mông các cô.”

“Ha ha” Đường Khả Hinh cảm thán cười nói: “Thật tốt, một cô gái thật tốt đẹp, toàn bộ thế giới, tất cả đều là những thứ mộng mơ tốt đẹp, mỗi ngày ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại, mặc váy xinh đẹp, làm những chuyện vui vẻ, còn có thể cười đùa.”

“Như thế rất tốt sao?” Tô Thụy Kỳ mỉm cười hỏi.

“Dĩ nhiên rồi. Đây cũng là cũng khát vọng của mỗi cô gái đấy?” Khả Hinh sâu kín nhớ lại tuổi thơ, có một vài hình ảnh tốt đẹp nhưng chỉ là hình ảnh ngắn ngủi, rất ngắn ngủi.

Tô Thụy Kỳ thở dài.

Đường Khả Hinh nghe tiếng thở dài, lại ngẩng đầu lên nhìn Tô Thụy Kỳ cười hỏi: “Anh than thở cái gì, có cô gái xinh đẹp kết thân với anh, kể chuyện cười cho anh nghe, còn không biết đủ sao? ?”

Tô Thụy Kỳ nhịn cười nói: “Thì ra là như vậy . . . . . . Loại cảm giác này là như vậy. . . . . .”

Đường Khả Hinh không hiểu nhìn anh.

Tô Thụy Kỳ suy nghĩ trong chốc lát, sâu kín nói: “Làm cho người mình quan tâm vui vẻ, cảm giác là như vậy. Lúc nảy tôi nghe, tôi cũng không có cảm giác gì, cảm thấy cái này có gì đáng buồn cười? Nhưng sau đó kể cho cô nghe, tôi còn chưa nói hết, tôi đã không nhịn được cười. Thì ra là vì quá quan tâm người ở trước mặt của mình. . . . . .”

Hai mắt Khả Hinh hơi lóe lên một cái, có chút nghi ngờ ngẩng đầu nhìn anh.

Tô Thụy Kỳ cũng cúi đầu, đón gió biển nhìn cô.

Đường Khả Hinh suy nghĩ một chút, mới chắc lưỡi một tiếng, nói: “Ai tin ?”

“Thật. . . . . .” Tô Thụy Kỳ dịu dàng cười nói.

“Lúc nảy nhìn anh trò chuyện với cô ấy rất vui vẻ.” Khả Hinh cười nói.

“Cô ấy cũng không phải là cô gái làm cho người ta chán ghét, tại sao tôi phải lạnh lùng với cô ấy? Chỉ là lúc nảy tôi muốn đi tìm cô lại bị cô ấy quấn lấy. . . . . .” Tô Thụy Kỳ lại cúi đầu nhìn cô cười nói.

“Anh. . . . . . Thích cô ấy sao?” Đường Khả Hinh ở trong ngực anh, xoay người, ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi tay của Tô Thụy Kỳ vẫn vòng quanh lan can, chiều cao một mét chín, khẽ cúi đầu xuống nhìn cô, sâu kín hỏi: “Tối nay. . . . . . Anh ấy có hôn cô không?”

Tưởng Thiên Lỗi nhìn về phía Tô Thụy Kỳ, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh lẽo nói: “Xem ra Cậu chủ Tô thật sự cảm thấy rất hứng thú đối với nhân viên của tôi? Anh thích cô ấy?”

Những lời này. . . . . . Cũng hỏi được. . . . . .

Đường Khả Hinh lập tức ngẩng đầu lên nhìn Tô Thụy Kỳ, có chút gấp gáp nhìn Tưởng Thiên Lỗi, quát to một tiếng: “Này!”

Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi chợt lóe, nhìn cô nói: “Hiện tại tôi không cần đáp án của cô!”

Trên mặt Tô Thụy Kỳ lộ ra chút không vui, mới vừa muốn nói, lại nhìn thấy mấy tên vệ sĩ, nhanh chóng đi sang bên này, nhìn mình nói: “Cậu chủ, Thủ tướng và tiểu thư đang tìm cậu. . . . . . Tìm đã lâu rồi. . . . . .”

Tô Thụy Kỳ bất đắc dĩ thở dốc một hơi, quay đầu nhìn Đường Khả Hinh nói: “Tôi thật sự có chút chuyện phải đi trước. . . . . . Chúng ta . . . . . liên lạc điện thoại? Hả?”

Đường Khả Hinh liếc một cái Tưởng Thiên Lỗi, cười khổ nói: “Ồ. . . . . .”

“Đi trước nhé.” Tô Thụy Kỳ vỗ nhẹ bả vai Đường Khả Hinh, liền lắc mình đi khỏi.

Đường Khả Hinh nhìn Tô Thụy Kỳ xoay người bước đi khỏi, cô chớp mắt, cũng lặng lẽ bước đi, mặt không lộ vẻ gì đi qua bên cạnh Tưởng Thiên Lỗi, mới vừa muốn lắc mình đi khỏi, không ngờ sau cổ áo của mình bị người cứng rắn kéo lại, cô ah một tiếng, cả người lui về phía sau mấy bước, trong cổ họng phát ra tiếng: “Ghìm chết tôi rồi”

Tưởng Thiên Lỗi lập tức nện Đường Khả Hinh vào cạnh cửa, đôi tay chặn hai bên người cô, híp mắt hỏi cô: ” Tối nay. . . . . Chúng ta không có hôn không?”

Đường Khả Hinh thở hổn hển nhìn Tưởng Thiên Lỗi nói: “Không phải anh nói nụ hôn kia không có ý nghĩa sao? Xem như không có hôn …!”

Tưởng Thiên Lỗi giương nhẹ khóe miệng, có chút kì lạ cười một tiếng, nói: “Cái gì? Xem như không có hôn?”

Đường Khả Hinh cúi đầu không lên tiếng.

Tưởng Thiên Lỗi lập tức đưa ngón trỏ chạm mạnh vào cánh môi của cô, buộc cô ngẩng đầu lên, nhìn cô lạnh lùng nói: “Tôi không có chạm vào nơi này sao?”

Đường Khả Hinh có chút hoảng sợ đẩy tay của anh, không biết nói gì!

Tưởng Thiên Lỗi lại cúi người xuống, cái trán thiếu chút nữa đụng vào trán của cô, ngón tay chạm mạnh vào môi của cô nói: “Tôi không có chạm vào sao?”

“Tổng Giám đốc. . . . . . Hay là anh bỏ qua cho tôi đi!” Khả Hinh ở trong ngực Tưởng Thiên Lỗi, nói: “Tôi thật sự rất sợ anh a. . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi chớp mắt, nhìn cô.

Đường Khả Hinh sâu kín ngẩng đầu lên nhìn anh, bất đắc dĩ nói: “Chỉ cần anh xuất hiện, luôn nhắc nhở tôi..tôi là một người rất hèn mọn, sau đó tôi phải nghe lời của anh, tôi mới có thể có đường sống, nhưng sự thật không phải như thế.”

Tưởng Thiên Lỗi im lặng nhìn cô.

Đường Khả Hinh ngẩng đầu nhìn anh, thật lòng nói: “Anh có cảm giác trong xương tôi có chút kiêu ngạo hay không?”

Tưởng Thiên Lỗi suy nghĩ trong chốc lát, nhìn cô nói: “Còn có một chút thần kinh!”

Đường Khả Hinh nhìn Tưởng Thiên Lỗi một cái, chân thành nói: “Là bởi vì. . . . . . Tôi thật sự. . . . . .nể phục anh mới có thể nghe lời của anh. . . . . . Không đến gần người khác, giữ điện thoại di động của anh. . . . . .”

Ánh mắt Tưởng Thiên Lỗi thoáng chấn động, ngay sau đó biến mất, nhìn cô.

Đường Khả Hinh lại bất đắc dĩ cúi thấp đầu nói: “Anh không chỉ có quyền nắm giữ sống chết của tôi, còn nắm giữ tất cả công việc của tôi, nắm giữ sống chết của đồng nghiệp tôi, tôi muốn. . . . . . Ở lại một khách sạn lớn mạnh, cũng không thể quá ích kỷ. . . . . . Bao gồm cả tôi . . . . . Bao gồm cả anh. . . . . . Chính tôi ở lại nơi này vô tình học được rất nhiều thứ, Quản lý Trần chủ trì phòng ăn ngự tôn cũng rất mệt mỏi, có lúc nửa đêm tan việc, cả người dường như mệt lả, ngồi ở một góc nào đó trong phòng ăn nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ không muốn nói chuyện, sau đó Quản lý Tào sẽ đứng ở bên chân Quản lý Trần, rất lặng lẽ cởi xuống giày cao gót cho cô ấy, xoa bóp chân cho cô ấy. . . . . . Mặc kệ bọn họ ở trước mặt người khác hay sau lưng người khác, mọi biểu hiện đều làm cho người ta rất cảm động. . . . . . Bọn họ cũng đã như vậy, huống chi là anh. . . . . . Chủ trì một tập đoàn lớn như vậy, nhất định sẽ rất mệt mỏi. . . . . . Tôi thật lòng nể phục anh mới nghe lời của anh. . . . . . Mặc dù tôi có chút mất hứng. . . . . .”

Từ đầu đến cuối, Tưởng Thiên Lỗi đều yên lặng nhìn cô, nhìn cô nói xong những lời rất chân thành, giống như mọi chuyện đều suy nghĩ sâu sắc, hai mắt của anh khẽ hiện lên nụ cười, chậm rãi hỏi: “Thế nào? Sợ tôi bắt gặp cô nói chuyện với Tô Thụy Kỳ, cho nên tìm lời tâng bốc tôi?”

Đường Khả Hinh bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, nhìn Tưởng Thiên Lỗi nói: “Thân phận tôn quý của anh, mỗi ngày đều được nhiều người khác nhau tâng bốc phải không? Ngay cả Thủ tướng cũng khen anh chớ đừng nói chi là tôi. Tôi nói thật lòng. . . . . .”

Ánh mắt Tưởng Thiên Lỗi thoáng qua một chút dịu dàng, đột nhiên vươn tay, nắm hông của cô, buộc thân thể của cô dán vào mình, anh cúi xuống nhìn cô hỏi: “Trả lời vấn đề của tôi lúc nảy! Tối nay chúng ta có hôn hay không ?”

Mặt của Đường Khả Hinh lập tức đỏ bừng, đôi tay nhẹ chống trên lồng ngực kiên cố của anh, có chút gấp gáp nói: “Anh đừng làm khó tôi. Nếu tôi nói có hôn cùng anh, bọn họ sẽ hỏi, hôn thế nào? Nhẹ nhàng hay sâu? Tất cả vấn đề sẽ hại chết tôi . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi đột nhiên cười một tiếng, ôm chặt thân thể của cô nói: “Cùng tôi hôn môi có mất mặt như vậy sao?”

“Anh không như vậy sao?” Đường Khả Hinh lập tức nói!

Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô nói: “Nếu cô ngại nói, tôi sẽ nói nhẹ nhàng, tôi nói với mọi người chúng ta hôn nhau? Còn hôn lưỡi !”

“Đừng!” Đường Khả Hinh có chút gấp gáp nói.

Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô đỏ mặt đỏ, không nhịn được nở nụ cười.

Đường Khả Hinh đón gió biển, ngẩng đầu lên tò mò nhìn Tưởng Thiên Lỗi một cái, không nhịn được hỏi: “Anh. . . . . . Anh cười cái gì?”

Tưởng Thiên Lỗi nhìn dáng vẻ Khả Hinh như vậy, chậm rãi buông lỏng tay ra, nhìn cô nói: “Không nên trầm vào mê nụ hôn kia, đây chỉ là một trò chơi.”

Đường Khả Hinh chớp mắt, im lặng nhìn anh.

Tưởng Thiên Lỗi nhìn đôi mắt to linh động trong suốt của cô, nhẹ nhàng chớp mắt, lộ ra một chút dịu dàng và đáng yêu, anh suy nghĩ, có mấy lời muốn nói nhưng hơi do dự, rồi nhẹ nhàng vươn tay chạm vào cánh môi cô, mới xoay người đi khỏi.

Đường Khả Hinh nhìn theo bóng lưng của anh nhàn nhạt đi khỏi, ánh mắt cô thoáng qua một chút dịu dàng, mới thở dài xoay người đi về phía bên kia, nhưng không có phát hiện một bóng dáng thật dịu dàng đang núp ở một chỗ hẻo lánh, cái ly thủy tinh trong tay đột nhiên rơi xuống boong thuyền, lăn đến bên chân của Đường Khả Hinh, Khả Hinh ngạc nhiên dừng bước chân, cúi đầu liếc mắt nhìn cái ly kia, lại nhìn về phía trước, Như Mạt đang đứng ở đầu kia, có chút căng thẳng và đau lòng, nhưng vẫn mỉm cười nhìn mình, từng bước từng bước đi tới phía mình. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!