You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0162

Chương 0162: ĐI RỒI

Khả Hinh nhíu mày một cái, cảm giác ánh mặt trời có chút chói mắt, người hơi lạnh, vươn tay nhẹ khoác lên hông của Tô Thụy Kỳ, giống như một đứa bé, ôm hông của anh chặt hơn, thân thể nhích đến bên cạnh anh một chút.

Tô Thụy Kỳ yên lặng nhìn cô, hai mắt giống như thấp thoáng nụ cười.

Nhã Tuệ vẫn ngủ say ở trên ghế sa lon bên ngoài phòng khách, trải qua giày vò đêm qua, dường như cô đã quá mệt mỏi, đầu gần như gát lên thành ghế sa lon, cũng không biết cảm giác.

Tô Thụy Kỳ giữ yên tư thế cả buổi tối cảm thấy thân thể mình đã tê dại đau đớn, nên muốn nhẹ xê dịch hai chân, anh nhìn thấy, ngay cả giày da của mình cũng cởi ra, hai chân cùng đắp chung trong chăn với Khả Hinh, anh lặng lẽ nở nụ cười, tay nhẹ bao trùm ở trên bàn tay của cô, sau đó xê dịch thân thể một cái, xoa dịu một chút mệt nhọc. . . . . . .

Hai mắt Đường Khả Hinh đột nhiên nhúc nhích, giống như ý thức được cử động, khuôn mặt của cô khẽ nhúc nhích nhưng vẫn ngủ say.

Qua một lúc, giống như có chút tiếng động.

Mặt của cô hơi nhíu lại, lông mi khẽ di động, rốt cuộc chậm rãi mở mắt, tiếp xúc được một luồng ánh nắng phía trước mặt, vẩy vào trước bàn máy vi tính của mình, phảng phất có chút hơi ấm còn chưa tan đi, một loại cảm xúc khác thường bay khắp trong không gian nhỏ, cô có chút mê man nhìn cả gian phòng trống trơn, cảm giác cả người mình rất mệt mỏi, cô chợt nghĩ đến tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua, một loại cảm giác mệt lả xông tới. . . . . .

Cô nằm ở trên giường sâu kín nhìn hoa văn trang trí trên trần nhà, buồn ngủ mệt mỏi nhắm mắt lại, theo thói quen kêu một tiếng: “Nhã Tuệ. . . . . .”

Bên ngoài phòng khách truyền đến tiếng ngáp.

Nhã Tuệ ngủ trên ghế sa lon một buổi tối, lúc này đau lưng ôm gối và chăn, đầu tóc rối bời, mắt buồn ngủ lim dim đi vào phòng, ngáp mạnh một cái nhìn Khả Hinh, âm thanh khàn khàn nói: “Đã tỉnh rồi hả ?”

Khả Hinh nằm ở trên giường, nhìn Nhã Tuệ cười khẽ nhưng vẫn còn có chút mơ màng nói: “Ừ. . . . . . Ngày hôm qua. . . . . . cô vất vả rồi. . . . . .”

Nhã Tuệ ôm cái chăn và gối đầu ngồi ở mép giường, lo lắng nhìn cô nói: “Cô tốt chứ?”

Khả Hinh mỉm cười nhìn về phía bạn thân, gật đầu nói: “Ừ. . . . . . Tốt.”

“Cô cũng không biết tối hôm qua cô rất đáng sợ? Ngủ thiếp đi, còn không ngừng gặp ác mộng, thật may có Tô Thụy Kỳ ở bên cạnh cô. . . . . . trông chừng cả buổi tối. . . . . . Hả? Anh ấy đâu rồi?” Lúc này Nhã Tuệ mới nhớ tới người kia, quay đầu nhìn giường nệm trống không, ngạc nhiên nói: “Tối hôm qua tôi nói nếu anh ấy mệt mỏi thì nằm ngủ giường mà?”

Khả Hinh có chút giật mình nhìn Nhã Tuệ, nói: “Tô Thụy Kỳ. . . . . . Tối hôm qua trông chừng tôi cả đêm?”

“Đúng vậy! Một mình trông chừng cô cả buổi tối! Ở bên cô cả buổi tối, trấn an cô cả buổi tối? Anh ấy đi rồi?” Nhã Tuệ kêu lên một tiếng sợ hãi.

Dưới lầu mật mã khóa nới lỏng, cửa mở ra.

Tô Thụy Kỳ vẫn mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen đêm qua, có chút mệt mỏi bước đi ra ngoài, đi qua bên cạnh một gốc cây Mộc Lan cao lớn, đạp lá khô vỡ ra, đi qua căn lầu nhỏ, quẹo cua liền nhìn thấy phía trước mặt có một tiệm bánh bao thật đông đúc, bà chủ hơi mập đang đứng ở trước một lồng hấp nóng hổi, cầm cây gắp, nhìn về phía những người khách ngồi ở dưới tàng cây cao lớn bên ngoài, lớn tiếng nói: “Ba bánh bao thịt, hai bánh bao đậu, một ly đậu nành! Lập tức tới ngay!”

Nói xong, bà chủ lập tức cầm cây gắp, kẹp một, hai, ba cái bánh bao thịt, đặt ở trong đĩa sứ trắng, lại tiếp tục mở lồng hấp khác, gắp lên hai cái bánh bao đậu, chồng lên ba cái bánh bao, hết sức đẹp mắt để cho cô con gái học cấp hai của mình đưa đến cho khách, cô bé gái mới tám tuổi cũng mang theo một cái bình nhôm nặng nề, bước nhanh đi đến trước mặt khách, đặt xuống một ly thủy tinh, rót đầy sữa đậu nành vào trong ly, sau đó cầm lấy ba đồng tiền của khách đi vào.

Tô Thụy Kỳ mỉm cười nhìn này cảnh tượng, cất bước đi tới . . . . .

Trên con phố nhỏ cổ xưa này, mọi người sống rất bình thường, cho dù không thiếu đẹp trai, nhưng người đàn ông vóc người cao gầy, cả người phát ra vô cùng cao quý và nho nhã lịch sự giống như Tô Thụy Kỳ, cũng chưa từng thấy, cho nên khi anh xuất hiện trước tiệm bánh bao, những người khách trong tiệm, nam nam nữ nữ, bao gồm cả bà chủ cũng không nhịn được nhìn về phía anh, thậm chí con gái của bà chủ đứng ở bên cạnh lồng hấp cũng nhìn ngây ngốc, mặt đỏ rần.

Tô Thụy Kỳ không có ý thức được việc này, chỉ mỉm cười lễ phép nhìn về phía bà chủ nói: “Chào bà, làm phiền bà cho tôi . . . . . Sáu cái bánh bao đậu, bốn bánh bao thịt, à. . . . . . Còn có hai cái bánh ngọt trứng. . . . . . 3 ly sữa đậu nành. . . . . .”

“Được!” Bà chủ vừa cầm lấy một túi nhựa trong suốt, kẹp bánh bao bỏ vào bên trong, vừa nhìn Tô Thụy Kỳ.

Tô Thụy Kỳ cho bà chủ một nụ cười đẹp trai.

Bà chủ vừa nhìn thấy trai đẹp liền choáng váng, đưa tám cái bánh bao đậu, sáu bánh bao thịt, bốn bánh ngọt trứng, 3 ly sữa đậu nành cho anh, nói: “7 đồng!”

“. . . . . . . . . . . . . . . . . .” Tô Thụy Kỳ vừa móc bóp ra, từ bên trong rút ra 100 đồng đưa cho bà chủ.

Bà chủ vừa nhìn Tô Thụy Kỳ vừa kéo hộc tủ, từ bên trong rút ra 95 đồng, đưa cho Tô Thụy Kỳ. . . . . .

“Mẹ!” Con gái nhìn mẹ phát điên, vội vàng kêu bà một tiếng.

Tô Thụy Kỳ nhìn bà chủ cầm 95 đồng trong tay, liền mỉm cười vươn tay nhận lấy tiền trong tay của bà, sau đó rút ra 20 đồng, đặt ở trên bàn, nói một tiếng cám ơn, đi về phía trước. . . . . .

“Aiz! Cậu trả nhiều tiền thế! !” Bà chủ lập tức nhìn theo lưng Tô Thụy Kỳ bóng kêu to.

Tô Thụy Kỳ không lên tiếng, chỉ mỉm cười đi về phía trước, vừa lúc thấy bên sân kia có một cô gái nhỏ bán hoa, trong hai thùng, một thùng chứa một bó lớn hoa hồng búp rất đẹp, một thùng hoa sen màu hồng phấn rất tươi, anh mỉm cười đi qua đường cái, ngồi xổm ở trước mặt bé gái, vươn tay khẽ vuốt đầu của cô bé, hỏi hôm nay tại sao cô bé không đi học, cô bé nói hôm nay chủ nhật, anh mỉm cười gật đầu, không thiếu tiền cho người ta 50 đồng, cầm ba cành hoa sen, liền đứng lên băng qua đường, đi về phía trước một tiệm gốm sứ nho nhỏ . . . . . .

Nhã Tuệ mặc đồ ngủ, mới vừa tắm rửa xong, tóc ướt đẫm, cầm lên áo lót màu tím của mình đứng ở trên ban công muốn phơi, nhất thời sửng sốt nhìn thấy chiếc SUV Land Rover dưới đường, cô nhíu mày, nắm áo lót nho nhỏ, lầu bầu nói: “Người này. . . . . . Vẫn chưa đi sao?”

Phòng khách lập tức truyền đến tiếng chìa khóa cửa mở.

Nhã Tuệ kinh ngạc cầm đồ lót của mình, đi vào phòng khách, trợn mắt nhìn Tô Thụy Kỳ xách theo bữa ăn sáng, đang cầm ba cành hoa sen, giống như đàn ông trong nhà, đi vào, trong tay còn móc chìa khóa, bỏ vào trong túi quần của mình. . . . . .

“A!” Nhã Tuệ thu hồi áo lót của mình ra sau lưng, căng thẳng nhìn Tô Thụy Kỳ, nói không ra lời! !

Tô Thụy Kỳ mỉm cười nhìn về phía Nhã Tuệ nói: “Cô đã tỉnh ngủ? Đêm qua ngủ trên ghế sa lon, mệt mỏi không?”

Nhã Tuệ miễn cưỡng nở nụ cười, sau đó ở đầu bên kia, cửa phòng tắm mở ra, Khả Hinh mới vừa tắm xong, cầm một cái khăn lông lớn màu trắng, bao bọc thân thể mình, lộ ra bả vai trắng nõn nhẵn bóng hấp dẫn và đôi chân dài trắng nõn mê người, vừa cầm một cái khăn lông màu xanh dương, lau tóc ướt đẫm của mình, vừa đi ra ngoài hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Khăn lông rơi trên mặt sàn!

Đường Khả Hinh trợn to hai mắt, nhìn thấy Tô Thụy Kỳ đang mỉm cười đứng ở trước mặt mình. . . . . .

“A . . . . . .” Đường Khả Hinh kêu lên một tiếng, đụng vào cửa tủ lạnh một cái, lại nhào vào phòng, phịch một tiếng, đóng cửa lại, kêu to: “Tại sao anh ở chỗ này?”

“Con bé chết tiệt kia! Người ta giữ cô buổi tối, sau đó mua cho cô bữa ăn sáng, lại nói này lời không có lễ phép!” Mặt của Nhã Tuệ cũng đỏ lên, vội vàng cười nhìn về phía Tô Thụy Kỳ nói: “Anh ngồi đi, vất vả rồi, chúng tôi thay quần áo sẽ ra ngay!”

Cô nói xong, lập tức vọt vào gian phòng, cũng phịch một tiếng đóng cửa lại, đã thấy Khả Hinh đứng ở trước tủ treo quần áo, cầm một cái T shirt màu trắng có mũ đội đầu, nhanh chóng mặc vào, lại giật xuống một cái váy ngắn màu đen, kéo lên, căng thẳng nói: “Không phải anh ấy đi rồi sao? Làm tôi sợ muốn chết”

“Tôi cho rằng anh ấy đã đi! Thì ra anh ấy đi mua bữa ăn sáng!” Nhã Tuệ cũng vội vã kéo một váy ngắn liền quần màu vàng mặc vào, mới nói.

Khả Hinh dừng lại tr động tác ong tay, nhớ tới mới vừa rồi trong tay Tô Thụy Kỳ quả thực có một túi bánh bao. . . . . . Cô thật tò mò đi đến trước cửa phòng, nhẹ nhàng hé màn, thấy Tô Thụy Kỳ đã đứng ở trước bàn ăn phòng khách, lấy ra một cái đĩa màu trắng, đặt ở trên bàn, sau đó đặt bánh bao vào đĩa, lại mở chai sữa đậu nành, rót sữa đậu nành ra ly thủy tinh trong suốt, lại lấy các món ăn mà mình đi tới chợ mua về, bỏ vào trong đĩa màu xanh. . . . . .

Hai mắt của anh dịu dàng chăm chú làm những thứ này, nhất là ngón tay thon dài, nhẹ nhàng đem cháo trong bình thuỷ, trút vào trong tô lớn, để xuống muỗng múc cháo, cảm giác anh giống như cha. . . . . .

Đường Khả Hinh nhìn bóng lưng cao gầy của anh, mỉm cười.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!