You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0227

Chương 0227: ĐỪNG BỊ NƯỚC MẮT LỪA GẠT

Cửa phòng làm việc Tổng Giám đốc nhanh chóng mở ra!
Trang Hạo Nhiên mặc áo sơ mi xanh nhạt, tây trang màu đen, nhanh chóng đi ra, vừa đi vừa phủ thêm tây trang, cài cúc áo tây trang xong, sải bước đi về phía thang máy, hỏi: “Khả Hinh đang ở đâu?”

“Ở phòng ăn ngự tôn!” Tiêu Đồng lập tức nói!

Trang Hạo Nhiên không lên tiếng, tự mình bấm nút thang máy, hỏi nữa: “Có biết xảy ra chuyện gì không?”

Tiêu Đồng nói: “Quản lý Trần phát hiện Khả Hinh trong thang máy, thấy cô ấy một mình mất hồn trí, khóc rống, khóc thật đáng thương, khóc nói trái tim bị đau, bị ngã bệnh! Lời nói không mạch lạc, không biết đang nói gì, nhưng mời bác sĩ đến xem, cũng kiểm tra xong, chưa nói có vấn đề gì, bây giờ còn đang ở phòng nghỉ ngơi, cảm xúc không quá ổn định. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên im lặng một lúc, hai mắt lộ ra chút tức giận, nói với Tiêu Đồng nói: “Cô không cần đi theo, tôi tự đi một mình!”

“Vâng!” Tiêu Đồng lập tức lên tiếng trả lời.

Trang Hạo Nhiên đi vào thang máy, nhanh chóng bấm nút thang máy, ánh mắt cứng rắn!

Phòng ăn ngự tôn!

Trần Mạn Hồng vừa quan tâm khách phòng ăn, vừa khe khẽ hỏi Văn Chi: “Khả Hinh ra sao?”

“Tôi mới vừa đưa cô ấy đến phòng nghỉ ngơi.” Văn Chi nói.

Trần Mạn Hồng gấp gáp thì nghe phía bên ngoài có người nói: Tổng Giám đốc tới, cô lập tức giật mình, xoay người, suy nghĩ tại sao Trang Hạo Nhiên lại tới? Cô chỉ gọi điện thoại đến phòng thư kí, nói xin nghỉ với Tiêu Đồng, nhưng quả thật cô nhìn thấy Trang Hạo Nhiên có chút gấp gáp đi vào phòng ăn, đứng ở trong phòng ăn, nhìn trái phải, cô lập tức bước nhanh đến trước mặt của Tổng Giám đốc, cung kính gọi: “Tổng Giám đốc. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên nhìn Trần Mạn Hồng, hỏi: “Khả Hinh đâu?”

Trần Mạn Hồng lập tức nói: “Cô ấy ở phòng nghỉ ngơi lầu hai.”

Trang Hạo Nhiên lập tức xoay người, đi lên cầu thang xoắn ốc phòng ăn, đi tới trước gian phòng kính đầu tiên, mở cửa, lập tức nhìn thấy trong căn phòng ảm đạm, Khả Hinh một mình cuộn rúc bên cạnh trên ghế màu đỏ thẫm, giống như con thỏ nhỏ đáng thương, cũng không nhúc nhích, thân thể vốn nhỏ nhắn càng lộ vẻ buồn bã, mái tóc cụp xuống bên trái, chỉ thấy đôi mắt to dễ thương, bình thường linh hoạt giờ phút này chỉ phát ra ánh sáng yếu ớt, không biết nhìn về phía nơi nào nhưng rất tuyệt vọng.

“Aiz. . . . . .” Trang Hạo Nhiên không nhịn được thở dài, mới nghiêng mặt nhìn về phía Trần Mạn Hồng nói: “Mọi người đi xuống trước, nơi này tôi để xử lý, trước tiên không nên nói cho Nhã Tuệ bạn của cô ấy biết, bộ dạng này của cô ấy dọa chết người. . . . . .”

“Biết rồi.” Trần Mạn Hồng lập tức đáp lời, thật ra cô cũng nghĩ như vậy, bởi vì hôm nay Nhã Tuệ đi làm buổi trưa, chưa kịp nói.

Cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Trang Hạo Nhiên chậm rãi đi về phía Đường Khả Hinh, đi tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống, ở khoảng cách gần nhìn từng giọt nước mắt rơi trên sống mũi của cô, anh đột nhiên cười một tiếng, xoay người cầm khăn giấy màu hồng trên bàn uống trà nhỏ, nhẹ nhàng lau nước mắt trên khóe mắt cô, mới nói: “Lãng phí khăn giấy màu hồng. . . . . .”

Hai mắt Đường Khả Hinh sâu kín chuyển động, xuyên qua màn lệ, nhìn Trang Hạo Nhiên, nước mắt nhanh chóng lăn xuống, rõ ràng nhìn thấy mặt của anh, lòng của cô chua xót, lỗ mũi liền đỏ bừng, tay nắm thành quả đấm nhỏ chà vào bên môi, cố nén run rẩy. . . . . .

Trang Hạo Nhiên đột nhiên cười một tiếng, cầm tờ khăn giấy nhỏ, đưa cho Đường Khả Hinh nhìn, giọng nói nhẹ nhàng đầy thần bí, giống như đang dỗ đứa bé: “Tôi nói cho cô biết, trước kia lúc mới thành lập khách sạn, có một số nhân viên muốn làm đẹp thêm ở từng nơi trong khách sạn, thậm chí có người nói ra, nhuộm vào một chút màu sắc cho khăn giấy, có thể càng hoàn mỹ hơn hay không? Nhưng vì có người nói, khăn giấy là loại giấy sạch sẽ nhất trên thế giới, nếu như dính vào bất kỳ màu sắc nào, tức là không bảo vệ môi trường, cũng không vệ sinh, hơn nữa có hại đối với thân thể, cho nên đã hủy bỏ ý tưởng này, nhưng một năm gần đây ở Khách sạn Á Châu mới xuất hiện khăn giấy có màu. . . . . .”
Đường Khả Hinh chậm rãi nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên cầm khăn giấy, như dỗ đứa bé, đưa lại gần Khả Hinh một chút, thả vào cái mũi của cô, nói: “Lỗ mũi của cô nhạy bén, nghe ra mùi gì?”

Nước mắt Đường Khả Hinh lăn xuống, ngửi nhẹ khăn giấy, một mùi hương hoa hồng kèm theo một chút mùi cỏ Lavender xông vào trong lỗ mũi, con ngươi cô chuyển động nhìn về phía anh, giọng khàn khàn, sâu kín không còn hơi sức nói: “Hoa hồng. . . . . . cỏ Lavender. . . . . . thành phần Hoa hồng chiếm 80%. . . . . .”
Trang Hạo Nhiên đột nhiên cười một tiếng, thu hồi khăn giấy, nhìn Khả Hinh nói: “Ở Khách sạn Á Châu, khăn giấy màu hồng này cũng chỉ có trong ba phòng ăn! Một gian trong đó chính là ngự tôn! khăn giấy màu hồng này thông qua xử lý lạnh đặc biệt, thêm vào một chút tinh dầu cỏ Lavender. . . . . . thành phẩm vô cùng đắt giá. . . . . .”

Đường Khả Hinh có chút không hiểu nhìn về phía anh.

“Nhưng tại sao nhất định phải dùng thành phẩm khăn giấy đắt tiền?” Trang Hạo Nhiên lại nhìn về phía Khả Hinh, sâu kín hỏi.

Đường Khả Hinh chậm rãi lắc đầu một cái.

Ánh mắt Trang Hạo Nhiên lộ ra dịu dàng nhìn về phía Đường Khả Hinh, nói: “Đây là em gái ruột của Tổng Giám đốc Tưởng, Tưởng Tuyết Nhi tự mình điều chế . . . . . . Cô ấy nói, khăn giấy sạch sẽ bởi vì có mộng, thêm vào một chút màu hồng, sẽ càng mộng ảo hơn. . . . . .”

Đường Khả Hinh nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên hiểu ý cười một tiếng, ngồi xổm trên mặt đất mệt mỏi, hơi tê chân, kéo một cái ghế ngồi ở trước mặt cô mới nói: “Cô gái luôn nghĩ, vỡ mộng rồi cũng sẽ không còn mộng nữa mà không biết rằng mộng vỡ tan tành giống như khối thủy tinh nhiều màu sắc bị tan vỡ, có rất nhiều góc độ, phát ra nhiều ánh sáng hơn, nhiều màu sắc xinh đẹp hơn, nó sẽ thành giấc mộng xinh đẹp hơn.”

“Làm sao anh biết tôi vỡ mộng?” Đường Khả Hinh đột nhiên nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, run giọng hỏi.

Trang Hạo Nhiên có chút đau lòng nhìn về phía Đường Khả Hinh, cười nói: “Cô cũng đã khóc như vậy, tôi còn không biết sao? Có vài người nói chuyện rất độc miệng, không biết nhẹ nhàng một chút, làm tổn thương tâm hồn của cô. . . . . .”
Nước mắt Đường Khả Hinh lăn xuống, nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên mỉm cười nói: “Cho nên cô gái nhỏ của tôi bị thương. Cô ở gần anh ấy thời gian cũng không dài, cô không biết miệng lưỡi của anh ấy rất độc à? Anh ấy là một người độc mồm độc miệng! Tôi có thể hiểu, nhưng tôi không thích anh ấy làm như vậy. . . . . . Anh có thể nói, cô thật sự rất tốt, rất tốt, nhưng tôi có vợ hứa hôn, tôi không thể thích cô, cô quên tôi đi. . . . . . Hoặc là có thể nói tôi không cẩn thận đến gần cô là bởi vì cô rất đẹp, nhưng tôi có người yêu, tôi không thể lựa chọn cô, tôi xin lỗi. . . . . . Nhưng cô thật rất tốt, tương lai cô nhất định sẽ tìm được một người yêu cô. . . . . . cô đáng được người quý trọng và mong đợi. . . . . .”

Mặt của Đường Khả Hinh đỏ lên lên, đột nhiên ngưng khóc, ah một tiếng, cười xấu hổ.

Trang Hạo Nhiên bật cười nói: “Có đôi khi, tình yêu không phải khổ sở như vậy, ngay cả người nói chuyện sắc nhọn giống như dao làm tổn thương tình cảm và tự ái của người ta, nhưng tại sao vẫn làm cho người ta xúc động? Lúc ấy tôi bị chị gái làm tổn thương rất nhiều!”

Đường Khả Hinh không nhịn được cười, vừa cười vừa lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Anh nói xạo!”

“Thật!” Trang Hạo Nhiên không nhịn được bật cười nói: “Tôi nhớ trong đời tôi, lần đầu tiên thất tình là lúc học lớp chồi nhà trẻ, tôi thích một chị gái lớp trên, Ôi chao, cô cũng không biết, chị gái lớp trên đó rất đen, dáng dấp vừa thối, mà tôi thích vẽ hình chị ấy, tôi liền cầm hai tấm hình đưa đến phòng học cho chị ấy, nói rất ưa thích chị ấy, muốn cùng chơi đùa với chị ấy, chị ấy vừa viết chữ vừa tức giận đẩy tôi ra, nói: tôi muốn viết chữ! Tôi không muốn vật của cậu! Cậu thật đáng ghét! ! Tôi không thích cậu! Cậu rất đáng ghét!”

Khả Hinh không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Có thật không?”

“Đúng vậy! Tôi là một đứa bé, cô suy nghĩ đi, mới học lớp chồi nhà trẻ, mặc quần áo đẹp trai như vậy, cầm hai tấm hình, mắt mong đợi nhìn chị kia, lúc đó tôi thật đáng thương. . . . . . bây giờ nghĩ lại, tôi cũng cảm thấy mình quá đáng thương. . . . . . . . .” Trang Hạo Nhiên không nhịn được cười nói.

“Ha ha ha ha ha. . . . . .” Đường Khả Hinh không nhịn được bật cười.

Trang Hạo Nhiên nhìn tình huống của Khả Hinh chuyển biến tốt, liền tiếp tục chọc cô cười, nói: “Cho nên, chưa thử qua tình yêu, đau khổ đến cực điểm, giống như tôi từ lúc học nhà trẻ đã bắt đầu nói yêu thương người, đã nhìn thấu thế giới này!”.
Khả Hinh phì cười.

Trang Hạo Nhiên cúi người xuống, vươn tay vén nhẹ sợi tóc của cô, có chút đau lòng nhìn vết sẹo của cô, nói: “Đứa ngốc. Cô đau là chứng minh cô có thể yêu. Hiểu không? Cô chính là một cô gái dũng cảm. . . . . .”

“Tôi không có!” Đường Khả Hinh ngại mất mặt, không muốn thừa nhận!

“A” Trang Hạo Nhiên tức giận cười nói: “Cô ép lão tử nói ra tình sử trân quý, cô không chịu thừa nhận tình yêu của cô?”.

“Anh nói cho tôi biết tình sử nhà trẻ, vậy cũng trân quý sao? Lúc tôi còn nhỏ, còn thích anh trai lớp trên ỡ nhà trẻ!” Giọng nói của Khả Hinh đột nhiên có chút cao, ngồi bật dậy cười nói với Trang Hạo Nhiên.

“Phi! Bắt chước người nói chuyện!” Trang Hạo Nhiên cười nói.

“Tôi nào có?” Đường Khả Hinh nở nụ cười.

Trang Hạo Nhiên nhìn bộ dáng Khả Hinh lau khô nước mắt cười ngọt ngào, anh thật lòng cưng chìu nói một câu: “Khả Hinh, có lẽ đã từng chịu tổn thương rất lớn, cho nên rất dễ dàng bi thương, gặp phải một chút chuyện nhỏ sẽ không ngừng chảy nước mắt, thật ra . . . . . . cô gái không nên quá dễ dàng bị nước mắt của mình lừa gạt, nó rơi xuống cũng chỉ là buông thả bi thương mà thôi. . . . . .”

Đường Khả Hinh cảm thấy ấm áp nhìn Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên khẽ mỉm cười, nhẹ nâng mặt của cô, rất thâm tình hỏi: “Cô khá hơn chưa?”
“Ừm. . . . . .” Đường Khả Hinh cười gật đầu một cái.

Trang Hạo Nhiên rất kích động gật đầu nói: “Tốt! Vậy hôm nay vẫn tiếp tục khóa huấn luyện đi, Uyển Đình sẽ dùng một ngày cuối cùng huấn luyện cho cô nhiều thứ hơn!”

Đường Khả Hinh trừng mắt nhìn ánh mắt cưng chìu của anh, cố nén nụ cười, cô a một tiếng, biết mình lại mắc lừa, hét lớn: “Tổng Giám đốc . . . . . . . . .”

“Được rồi! Hôm nay năm giờ Tinh Xuyên của tôi tan việc, tôi muốn đi bưng ổ, cho nên không có thời gian để ý đến cô! Tối nay cô không thể trở về nhà, đi theo Uyển Đình hai mươi bốn giờ, cho đến ngày mai đến nhà cậu chủ Tô! Nhớ kỹ, nhất định phải ăn mặc thật xinh đẹp, cho những người không thương cô tức chết cho tôi! Tôi đi đây!” Trang Hạo Nhiên lập tức đứng lên, nhanh chóng đi ra ngoài!

“A . . . . . .. . . . . . ” Đường Khả Hinh cởi giày, ném thẳng tới Trang Hạo Nhiên, bùm một tiếng, nện ở trên cửa! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!