Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0237

Chương 0237: HỘP QUÀ NHỎ MÀU TRẮNG

Đại sảnh khách sạn Á Châu!

Đường Khả Hinh vừa bước đi vừa hỏi Tiêu Đồng về chuyện Nhã Tuệ trở về hỗ trợ lấy khẩu cung, sau đó nghe được một loạt tiếng bước chân, cô có chút ngạc nhiên quay đầu sang lập tức nhìn thấy Trang Hạo Nhiên dẫn đám người Lâm Sở Nhai, vẻ mặt căng thẳng và lo lắng đi tới, trong lòng của cô ấm áp, không khỏi mỉm cười, mới vừa muốn nghênh đón, lại thấy Trang Hạo Nhiên đã đi thoáng qua bên cạnh mình, bước nhanh đi ra ngoài. . . . . .

Cô sững sờ, không thể tin nổi xoay người nhìn bộ dáng Trang Hạo Nhiên lo lắng đi ra ngoài, vừa đi vừa nghiêm túc nói với Lâm Sở Nhai: “Nhớ kỹ, một lát nữa lúc Anh Kiệt hát bài Giai điệu tuôn chảy cho Tinh Xuyên nghe, cậu ngàn vạn lần không được sai nhịp! Phải biết rằng nhịp điệu của cậu phối hợp với tiếng hát của cậu ta vô cùng quan trọng!”

“Tốt!” Bộ dạng Lâm Sở Nhai vô cùng nghiêm túc! !

“Bọn họ. . . . . .” Đường Khả Hinh chỉ vào bóng dáng bọn họ mau nhanh chóng đi ra ngoài, có chút tức giận nói: “Bọn họ muốn làm gì vậy?”

Tiêu Đồng bật cười bất đắc dĩ nói: “Xem ra Tổng Giám đốc Trang của chúng ta thật sự động chân tình rồi, sáng sớm hôm nay đã bắt đầu tổ chức biểu diễn ca nhạc, nói muốn hát cho Tinh Xuyên nghe, muốn cảm động trái tim lạnh lẽo của Tinh Xuyên, biết cuộc đời của cô ấy có rất nhiều chuyện xưa, nhưng Tổng Giám đốc Trang xin cô tin tưởng anh ấy nhất định sẽ mến yêu cô cả đời, đời đời kiếp kiếp, làm trâu làm ngựa, vĩnh viễn không chia cách. . . . . .” .

Đường Khả Hinh hết ý kiến, nhìn người kia dứt khoát đã nhảy lên Audi Pikes Peak của mình, nổ máy xe lao đi, cô cười một tiếng mất hồn nói: “Trên thế giới này, tại sao có thể có loại người như thế chứ? Dáng dấp đẹp trai, có tiền, tại sao lại như thế?”

Tiêu Đồng cũng không nhịn cười nói: “Anh ấy nói mình là chiến sĩ chinh phục tình yêu! Nhưng mà lần này có thể anh ấy sẽ bị thương.”

“Có ý gì?” Đường Khả Hinh quay đầu, nhìn Tiêu Đồng ngạc nhiên hỏi.

Tiêu Đồng nhàn nhạt cười một tiếng, cũng không nói rõ nguyên nhân, chỉ đỡ nhẹ Khả Hinh đi về phía trước.

Ánh mặt trời hoàng hôn sắp lặn, nhanh chóng chìm xuống mặt biển.

Bầu trời đêm, như bị Nhà ảo thuật cầm đũa phép, vèo một cái, khắp bầu trời đen bắt đầu lóe lên ánh sáng rực rỡ, ánh đèn neon nhiều màu sắc không ngừng nhấp nháy chiếu chiếu sáng tuyệt đẹp, xe hơi nhanh chóng chạy như bay ở trên đường phố ồn ào náo nhiệt, trong chợ đêm các tiểu thương người bán hàng rong bắt đầu bày bán rất nhiều thứ linh tinh, có bao điện thoại, đồ trang sức, mỹ phẩm nhỏ nhỏ, còn có nghệ sĩ guitar đường phố mặc T-shirt cách tân, đội nón len màu đen, đang cầm guitar xúc động hát: “Anh thật sự chỉ có hai bàn tay trắng. . . . . .”

Audi Pikes Peak nhanh chóng dừng ở trước cửa Thẩm mỹ viện, nhìn ánh mắt tiên nữ mơ mộng trong áp-phích tỏa sáng lấp lánh trong màn đêm, Trang Hạo Nhiên lập tức đi xuống xe, nhìn bốn người Lâm Sở Nhai đã nhanh chóng cài Microphone, lấy nhạc cụ và cái loa nhỏ ra, Trang Hạo Nhiên thật căng thẳng quơ tay múa chân nói: “Cao một chút, thấp một chút, tốt! Cứ như vậy đi! !”

Hình ảnh này hấp dẫn rất nhiều người đi đường, bọn họ tò mò đứng ở một bên, nhìn bốn người cao lớn trai đẹp, trong tay từng người cầm nhạc cụ và Microphone nhìn chăm chú về phía viện thẩm mỹ, liếc mắt nhìn nhau rồi cùng nhau gật đầu, Lâm Sở Nhai lập tức cầm Saxophone, khom eo, cúi đầu, như nghệ sĩ biểu diễn đường phố rất thâm tình chậm rãi thổi lên giai điệu tuôn chảy.

Tô Lạc Hoành cũng mang đàn điện tử, bắt đầu xúc động trình diễn, tâm trạng của khối băng sơn Lãnh Mặc Hàn thật sự hết sức không tốt lắc lắc chuông, gần đây trong nhà tới một “con gián nhỏ”, đã hơn một tháng anh không nấu cơm ở trong nhà, chính là muốn bỏ đói con gián này, nhưng ngày hôm qua anh phát hiện con gián này lại còn không chết, nghĩ đến chuyện này, sắc mặt của anh càng nguội lạnh lắc lắc chuông. . . . . .

“OH. MYLOVE MY DARING….” Tào Anh Kiệt tay cầm Microphone, bắt đầu nhìn về phía viện tiệm thẩm mỹ rất tình thâm chân thành biểu diễn, vừa hát vừa nhìn nhân viên tiếp tân trong tiệm, bọn họ kinh ngạc nhìn mấy trai đẹp ở ngoài tiệm, đang suy nghĩ không phải là lái xe thể thao quý báu đến đòi ăn chứ? Cái thứ cậu ấm chết tiệt!

Lúc này Trang Hạo Nhiên giống như một người đàn ông vô cùng phong độ, tay cầm một bó hoa hồng xanh, đứng ở trước cửa thẩm mỹ viện, giống như tình thâm từ ba ngàn năm trước cất tiếng gọi: “Tinh Xuyên, tôi tới đây. . . . . .”

Nhân viên tiếp tân nghe xong lập tức loạng choạng chạy lên lầu, kêu to: “Tinh Xuyên! ! Xảy ra chuyện lớn!”

“Chuyện gì?” Tinh Xuyên mặc một váy ngắn cúp ngực màu xanh dương, mang giày màu đen quá gối, mới vừa giúp người xăm toàn thân xong, rửa tay, tóc dài phất phới đi ra ngoài, thấy nhân viên tiếp tân chạy tới kêu mình, liền ngạc nhiên hỏi.

“Chị mau đi xuống nhìn đi! !” Nhân viên kia lớn tiếng gọi.

Tinh Xuyên nghe vậy có chút ngạc nhiên hỏi: “Chuyện gì lại hốt hoảng như vậy. . . . . .”
Lúc này, cô đã nghe được dưới lầu truyền đến giai điệu tuôn chảy rất xúc động, cô nghi ngờ suy nghĩ một chút, liền ném khăn tay, đi xuống cầu thang xoắn ốc, đi qua đại sảnh trang nhã, đi ra cửa tiệm, đột nhiên nhìn thấy Trang Hạo Nhiên mặc tây trang màu trắng, giống như bạch mã hoàng tử, trên trời giáng xuống trần gian, đang cầm một bó hoa hồng xanh, tình thâm nhìn mình, cô sững sờ, lại nhìn về phía bốn đàn ông cao lớn như trâu bò ở phía sau anh, không ở nông trại lạ lại nổi điên chạy tới nơi này, cô trừng mắt chán ghét!

“Oh, mylove. . . . . .” Tào Anh Kiệt thấy Tinh Xuyên xuống, anh biểu diễn rất cảm động.

Trang Hạo Nhiên nhìn Tinh Xuyên tối nay mặc váy ngắn cúp ngực màu xanh đen, mang giày boot, tóc dài phất phới, anh thoáng cảm động cười nói: “Thân ái, tôi tới đây. . . . . . Đây là ban nhạc tôi đặc biệt sắp xếp cho cô, cô thích không? Chúng tôi đã tập cả ngày.”

Phốc! rất nhiều người đi đường đều bật cười!

Vẻ mặt Tinh Xuyên lạnh lùng lùng ôm vai, nhìn người này vô cùng buồn nôn đứng ở trước mặt của mình, ánh mắt của cô chợt lóe, cau mày nói: “Vị tiên sinh này! ! Bài giai điệu tuôn chảy là người chết hát cho người sống nghe! Anh chết trước rồi hãy nói!”

Cô nói còn chưa dứt lời, người đã nhẹ nhàng hết tóc, muốn đi vào trong tiệm!

“Hi! !” Trang Hạo Nhiên lập tức cầm hoa ngăn ở trước mặt của Tinh Xuyên, hai mắt lộ ra một chút mập mờ vui vẻ, vô cùng đáng yêu nói: “Nguyên nhân tôi để cho bọn họ tới chính là để cho cô nghe tiếng lòng tôi một chút, đồng thời cũng để cho cô hiểu, bọn họ không bình thường, tôi mới là bình thường!”

Tinh Xuyên nhíu mày, nghiêng mặt nhìn này bốn người đàn ông đang biểu diễn rất xúc động, vẻ mặt mọi người biểu hiện rất trung thành, rất điên cuồng, cô nở nụ cười.

“Thân ái, tôi biết hôm nay tôi làm như vậy có chút mạo muội, nhưng tôi vẫn muốn làm như vậy, bởi vì lần đầu tiên sau khi tôi nhìn thấy cô, tôi đã yêu cô. . . . . .” Trang Hạo Nhiên xúc động nói: “Tôi muốn nói, cho dù xảy ra chuyện gì, chỉ cần cô chấp nhận ở bên tôi, tôi sẽ vĩnh viễn đối xử tốt với cô, ngậm cô trong miệng, nâng niu cô trong lòng bàn tay, ngày ngày làm công chúa. . . . . .”

R