You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0239

Chương 0239: TIỆC SINH NHẬT (hai)

“Cậu chủ Tô đến. . . . . .” Có người khẽ hô một tiếng.

Thủ tướng và mọi người cùng quay đầu lại, nhìn thấy Tô Thụy Kỳ ngồi chiếc xe chậm rãi dừng ở trước thảm đỏ Câu lạc bộ Á Châu, một loạt ánh đèn flash mãnh liệt lóe lên giống như ban ngày, ánh kim loại của chiếc Rolls-Royce chiếu sáng lấp lánh. Mười mấy tên vệ sĩ nhà họ Tô lập tức tiến lên, ngăn chặn ký giả muốn xông tới, vệ sĩ thân cận của Tô Thụy Kỳ lập tức nghiêm túc tiến lên, tự mình kéo cửa xe ra.

Tô Thụy Kỳ mặc tây trang màu trắng, ở trong từng loạt ánh đèn flash bước ra thảm đỏ, đẹp trai, lịch lãm, phong cách, lần đầu tiên xuất hiện trước mắt người ngoài.

Các cô gái trên thảm đỏ nhìn thấy Tô Thụy Kỳ, cảm giác trái tim mình đập loạn, có một chút cảm xúc nho nhỏ len vào tim vì người đàn ông tuấn mỹ ở trước mặt, có chút mơ mộng về hoàng tử ngọt ngào làm cho sắc mặt của các cô lập tức ửng hồng, hai mắt không nhịn được dõi theo người đàn ông trước mặt.

Nhưng đối diện với mọi thứ xung quanh, Tô Thụy Kỳ chỉ mỉm cười, nhẹ sửa lại cúc áo tây trang, bước lên thảm đỏ, đi về phía người nhà.

Thủ tướng nhìn cháu trai rất phong độ đi tới, ông hài lòng mỉm cười, vô luận ở nơi nào, thái độ xử sự ôn nhu, chu đáo, thông minh, khiêm tốn của cháu trai vẫn luôn là cá tính ông thích nhất.

Tô Thụy Kỳ mỉm cười đi tới trước mặt ông nội, vươn tay nhẹ dắt ông đi về phía trước.

Tưởng Thiên Lỗi nghe nói Thủ tướng cùng người nhà họ Tô đã đến, lập tức dẫn tất cả lãnh đạo cấp cao Tập đoàn Á Châu bước ra khỏi đại sảnh Á Châu, đi lên thảm đỏ thật dài, nghênh đón Thủ tướng, cung kính xin lỗi nói: “Thủ tướng, Tô tổng cùng Tô phu nhân, Tô tiểu thư, Cậu chủ Tô, thật sự xin lỗi, đã tới chậm”

“Hôm nay lại để cho cậu bận rộn rồi. . . . . .” Thủ tướng mỉm cười nói.

Tưởng Thiên Lỗi chỉ mỉm cười gật đầu.

Tô Thụy Kỳ giống như không nhìn thấy anh, chỉ nhìn về phía trước.

Tô Linh đứng ở bên cạnh ông nội, tao nhã động lòng người mỉm cười nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, nói: “Tưởng tiên sinh một ngày kiếm tỷ bạc, công việc bận rộn, còn đích thân giám sát tiệc sinh nhật tối của Thụy Kỳ, cả nhà chúng tôi thật sự rất cảm động, tôi đại diện người cả nhà cám ơn anh.”

Tưởng Thiên Lỗi lập tức mỉm cười nói: “Tô tiểu thư, cô nói chuyện quá khách sáo, cô có thể để cho Cậu chủ Tô tiệc tổ chức tiệc sinh nhật ở Câu lạc bộ Á Châu của chúng tôi, đây là vinh hạnh của chúng tôi.”

Tô Vân Tường cũng mỉm cười nói: “Mặc kệ như thế nào, lần này thật sự vất vả cho Tổng Giám đốc Tưởng rồi.”

“Tô tổng, ngài quá khách sáo. . . . . . Mời. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi biết khách quý đứng lâu mệt mỏi, liền hơi nghiêng người giơ tay mời bọn họ đi về phía trước.

Tô Linh vừa đi về phía trước, vừa quay đầu nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của em trai, liền hơi nghiêng người tới gần nói: “Em trai, cậu làm sao vậy? Không thích chị tổ chức tiệc sinh cho cậu sao? Xem cậu có vẻ khó chịu, không vui.”

Tô Thụy Kỳ mỉm cười nhìn về phía chị nói: “Không phải, em rất thích. . . . . .”

Tô Linh nghe vậy lập tức mỉm cười nói: “Chị tỉ mỉ chuẩn bị cho cậu, tối nay cậu chính là hoàng tử, có thể tùy ý chọn lựa công chúa của cậu.”

Tô Thụy Kỳ mỉm cười đi về phía trước, nói: “Nếu như em chọn là Cô bé lọ lem thì sao?”

Ánh mắt Tô Linh lóe lên một cái, mới cười nói: “Nếu cậu chọn lựa cô bé lọ lem, vậy chị thật muốn nhìn xem là một Cô bé lọ lem như thế nào, tối nay Cô bé lọ lem này có tới chưa?”

“Không có tới. . . . . .” Tô Thụy Kỳ nói đùa.

“Thiệt sao?” Tô Linh cũng nói đùa với em trai.

Chu Anh, người phụ nữ này bên ngoài cứng rắn, bên trong hết sức dịu dàng hào phóng, tối nay bà mặc sườn xám màu xanh nhạt, đeo dây chuyền phỉ thúy màu xanh lục, ung dung quý phái mỉm cười nói: “Con đừng nghe nó nói bậy, mấy năm gần đây mẹ chưa từng nhìn thấy cô gái nó thật lòng tiếp cận, nhưng đứa bé Tình Tình kia thật đúng là làm người ta ưa thích.”

“Mẹ, nếu như mẹ ưa thích, thì để cho làm con dâu đi. Gần đây con nhìn thấy Thụy Kỳ và Tình Tình cũng thường tán gẫu điện thoại, sáng nay hai người vẫn còn tán gẫu.” Tô Linh mỉm cười nói.

Tô Thụy Kỳ chỉ mỉm cười một cái, liền dắt tay ông nội đi về phía trước.

Tưởng Thiên Lỗi hơi chậm lại bước chân, nghiêng mặt nhìn về phía vẻ mặt ẩn nhẫn của Tô Thụy Kỳ, con ngươi anh khẽ chớp, mới cùng nhau đi về phía trước.

Lúc này tân khách đã ngồi đầy sảnh tiệc, tất cả đều là chính giới nổi tiếng, thiên kim danh viện, bọn họ rối rít nâng ly đứng ở khu sảnh tiệc, cầm Kê Vĩ Tửu, trò chuyện với nhau thật vui, có không ít khách nước ngoài, bao gồm cả chủ tịch hội đua ngựa cũng được mời tham gia, đối với bữa tiệc tối nay hết sức mong đợi, thậm chí còn cụng ly với Trần Tuấn Nam, cười to hết sức vui vẻ.

“Thủ tướng tới.” Có người nói nhỏ.

Cả hội trường lập tức yên tĩnh lại, rất nhiều tân khách lập tức Kê Vĩ Tửu để xuống, cung kính đứng ở một bên, vẻ mặt lộ ra nụ cười nhìn về phía cửa chính của sảnh tiệc.

Mười nhân viên tiếp tân xinh đẹp mặc màu trắng sườn xám mỉm cười đi vào trước, phân ra ở hai bên sảnh tiệc, đôi tay đặt dưới bụng trái, cung kính khẽ cúi đầu.

Một loạt tiếng bước chân truyền đến.

Rốt cuộc, nhìn thấy Thủ tướng một nước, mặc tây trang màu đen, vẻ mặt hiền lành nhưng không mất uy nghiêm, dẫn người nhà họ Tô đi vào hội trường.

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Người nhà họ Tô nhìn tất cả tân khách, mỉm cười chào hỏi, Tô Thụy Kỳ lấy thân phận người chủ bữa tiệc sinh nhật, tiến lên hai bước, hướng về phía tất cả tân khách tao nhã mỉm cười gật đầu nói: “Cám ơn các vị tham gia sinh nhật của tôi tối nay, cám ơn mọi người.”

Toàn trường lại vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, tất cả tân khách kêu lên: “Sinh nhật vui vẻ.”

Tô Thụy Kỳ đứng trong sảnh tiệc xa hoa, ánh mắt dịu dàng lóe sáng như ánh sao trên bầu trời đêm, nhìn về phía tất cả tân khách nói cám ơn.

Thiên kim thiếu nữ toàn trường, có một số người chưa từng thấy qua Tô Thụy Kỳ tuyệt đối không ngờ rằng cháu trai của Thủ tướng đẹp trai như vậy, nhất là trên người anh lộ ra phong cách quý tộc khiến cho các cô gái cảm thấy nhộn nhạo trong lòng, Cố Tình đứng ở đầu kia, dí dỏm nheo mắt một mí của mình nhìn Tô Thụy Kỳ, thậm chí bỏ bao tay, đưa ngón trỏ và ngón cái đặt ở trong môi, huýt sáo một tiếng.

Tô Thụy Kỳ vừa muốn xoay người, nghe tiếng huýt sáo, anh chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Cố Tình, hôm nay mặc quần áo theo phong cách của bản thân, rất dí dỏm đứng ở trước mặt của mình, sợi lông vũ trên mũ bay bay làm cho anh không khỏi bật cười, dịu dàng nhìn về phía cô.

“Tân khách chưa đủ, bữa tiệc sắp bắt đầu, mời Thủ tướng cùng Tô tổng, phu nhân, tiểu thư, cậu chủ dời bước đến chỗ ngồi khách quý vị nghỉ ngơi một lúc” Tưởng Thiên Lỗi mỉm cười giơ tay.

“Tốt!” Thủ tướng nghe xong liền mỉm cười dời bước đi vị trí hình vành khuyên ngồi xuống trên ghế sa lon đỏ thẫm, Tô Thụy Kỳ ngồi xuống bên cạnh ông nội, người nhà họ Tô ngồi xuống phía dưới bên phía trái, phía dưới bên phải là Tưởng Thiên Lỗi, Tần Vĩ Nghiệp cùng với các quan chức, Như Mạt ngồi ở bên cạnh chồng, dịu dàng nhìn Tưởng Thiên Lỗi một cái.

Tưởng Thiên Lỗi chỉ nhìn cô một cái, phong độ mỉm cười liền tiếp tục trò chuyện với Thủ tướng về việc liên quan tổ chức thành công cuộc đua ngựa.

Như Mạt vẫn thật dịu dàng nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, cô thích nhất nhìn bộ dáng anh đầy hấp dẫn, nhất là đường nét khuôn mặt hoàn mỹ, càng nhìn càng động lòng.

Lúc này Nhậm Tử Hiền mỉm cười tay cầm hộp nhung màu xanh dương đậm, xinh đẹp phong tình đi tới trước mặt của Tô Thụy Kỳ, nhìn anh.

Tô Thụy Kỳ ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, lạnh nhạt đứng lên, nhìn cô bạn thân này.

Nhậm Tử Hiền nhìn ánh mắt của anh, rốt cuộc có chút tức giận bản thân mình!

Tô Thụy Kỳ cũng nhìn ánh mắt cô, hiểu ý của cô, hai người đồng thời không nhịn được bật cười, Nhậm Tử Hiền có chút tức giận mà đem hộp quà, đặt ở trong tay của anh nói: “Tặng anh! Trên thế giới này, chỉ có tôi mới bị anh mắng như vậy, còn có thể tha thứ cho anh!”

Tô Thụy Kỳ cầm hộp quà, nhìn cô bạn thân mỉm cười nói: “Thật ra người khác không biết, miệng lưỡi cô rất tổn hại nhưng không quá làm người ta tức giận.”

“Thôi đi!” Nhậm Tử Hiền liếc anh!

Tô Thụy Kỳ mỉm cười cúi đầu, mở hộp quà ra, thấy một cái chìa khóa, anh ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía Nhậm Tử Hiền.

Nhậm Tử Hiền nhìn về phía anh nói: “Nói thật, tôi rất ghét anh lái chiếc xe kia, cho nên mua cho anh một chiếc xe mới, một màu trắng như anh thích, tặng cho anh xe thể thao Lotus.”

Tô Thụy Kỳ dịu dàng nhìn về phía cô.

“Chớ nhìn tôi như vậy! Tôi không chịu nổi!” Nhậm Tử Hiền cố ý không để ý tới anh.

Tô Thụy Kỳ im lặng không lên tiếng, bước lên, ôm lấy cô bạn thân, có chút áy náy thở dài nói: “Tử Hiền, thật xin lỗi, ngày đó tôi rất kích động.”

Hai mắt Nhậm Tử Hiền hơi đỏ bừng, nói: “Có thể là tôi không tốt. Sau khi tôi bình tĩnh lại, có lẽ chuyện cai thuốc làm cho người ta rất cáu kỉnh, tôi cũng cảm thấy chúng ta kích động, tôi quyết định không cai nữa. Nếu như ông trời thật muốn tôi chết, tôi sẽ chết!”

“Đừng nói nhảm như thế!” Tô Thụy Kỳ đau lòng ôm cô bạn thân nói.

Ánh mắt Nhậm Tử Hiền lộ ra một tia buồn bã, cô miễn cưỡng mỉm cười ôm bạn thân nói: “Anh bạn, sinh nhật vui vẻ!”

“Cám ơn.” Tô Thụy Kỳ mỉm cười.

Nhậm Tử Hiền nhẹ nhàng đẩy Tô Thụy Kỳ ra, tiếp tục cùng Tô Linh và từng người nhà họ Tô ôm nhau, cùng dán mặt chúc mừng, sau đó lấy thân phận nữ chủ nhân của nhà họ Tưởng ngồi ở bên cạnh Tưởng Thiên Lỗi, đưa tay cất vào trong khuỷu tay của anh, ánh mắt lập tức lạnh lẽo, liếc về phía Như Mạt.

Như Mạt có chút đau lòng lập tức cúi thấp đầu.

Tử Hiền cười lạnh.

“Tổng Giám đốc Trang đến!” Có người hô nhỏ một tiếng.

Mọi người xoay người, lập tức nhìn thấy Trang Hạo Nhiên tối nay mặc tây trang màu xám bạc, áo sơ mi màu đen, cổ áo mở ra, vạt áo trước cài hoa hồng xanh, nở nụ cười ấm áp, dẫn đám người Lâm Sở Nhai đi về phía trước mặt Thủ tướng, lấy tư thái một người chủ thứ hai, hướng người nhà họ Tô cười nói: “Xin lỗi! Thủ tướng! Tôi tới đã muộn! Vừa rồi có chút việc phải xử lý!”

Thủ tướng ngẩng đầu lên nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, mỉm cười nói: “Tới là tốt rồi. Ngồi đi.”

“Vâng!” Trang Hạo Nhiên gật đầu đáp lời, sau đó sẽ xoay người hướng về phía Tô Thụy Kỳ vươn tay, cười nói: “Cậu chủ Tô, chúc anh sinh nhật vui vẻ, thân thể khỏe mạnh, cuộc sống tiến xa hơn.”

“Cám ơn.” Tô Thụy Kỳ cũng đứng dậy, bắt tay với anh.

Bữa tiệc vẫn tiếp diễn, các bartender khu tiệc đứng, trong tay cầm bình shaker ném lên không trung, rồi đón lấy, sau đó rót dịch rượu màu đỏ thẫm vào trong ly cao cổ, rồi nhanh chóng đặt trong khay, nhân viên phục vụ lập tức nâng lên đưa đến cho từng tân khách, mà quản lý đại sảnh cùng Lưu Nhã Tuệ tới đây giúp một tay, căng thẳng cầm bộ đàm, nói: “Tân khách sắp đông đủ, lập tức vào vị trí, đèn múa đã chuẩn bị xong chưa?”

“Tất cả đều chuẩn bị xong!”

Giám đốc nhanh chóng đi tới Tào Ngọc Tinh nói: “Đợi lát nữa nhất định phải chú ý, lúc đưa món ăn lên, mỗi một món chỉ mười giây!”

“Vâng!” Tào Ngọc Tinh vội vàng đi ra ngoài hội trường chuẩn bị.

Vô số thiên kim tiểu thư dưới sự hướng dẫn của cha mẹ, rối rít đi tới trước mặt Thủ tướng chúc mừng, thuận tiện thầm liếc về phía Tô Thụy Kỳ, Tô Thụy Kỳ chỉ lặng lẽ ngồi ở trên ghế sa lon, thừa dịp thời gian ở không, lấy điện thoại di động ra, ngón cái lại nhẹ nhàng trượt số điện thoại của Nhã Tuệ, nghĩ tới bữa tiệc tối nay có thật nhiều món ngon đặc biệt đích thân anh chọn cho Khả Hinh, nghĩ tới cô nhất định sẽ thích ăn, mà tiệc biểu diễn cốc-tai cũng đặc biệt chuẩn bị vì cô, cho đến bây giờ Tô Thụy Kỳ mới phát hiện, thì ra Đường Khả Hinh là một cô gái hoạt bát đáng yêu, đối với cái gì cô cũng thích, đối với cái gì cũng mới mẻ, đối với cái gì cũng tò mò.

Anh không nhịn được cười.

Xung quanh càng không ngừng truyền đến tên của Lưu tiểu thư, Đổng tiểu thư, Tiêu tiểu thư, anh đều chỉ lạnh nhạt đáp lễ, tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại di động trong tay của mình.

Tô Linh cũng chú ý tới em trai không yên lòng, liền ghé sát bên người, khe khẽ hỏi: “Em trai, cậu không sao chứ? Tại sao không vui vậy?”

“Không có. . . . . .” Tô Thụy Kỳ sâu kín nhìn điện thoại di động.

“Ngươi đang đợi điện thoại của ai?”

“Không có”

“Đang chờ người?”

“Không có. . . . . .” Ánh mắt Tô Thụy Kỳ lộ ra một chút ảm đạm nói: “Tối nay cô ấy không khỏe. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên ngồi ở một bên đang nói cười với Thủ tướng, vừa nói vừa ngẩng đầu lên nhìn về phía tân khách toàn trường, gần như tất cả đều có mặt rồi, sao lại không thấy Đường Khả Hinh? Anh lại gần bên cạnh Lâm Sở Nhai, hỏi khẽ: “Hả? Đường Khả Hinh đâu? Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi! Tại sao còn không thấy người đến?”

Lâm Sở Nhai cũng ngạc nhiên nói: “Tôi đi ra cửa trước, đã cho Uyển Đình gọi điện thoại, nói cô ấy đã ra cửa, tính thời gian, cô ấy nên đến sớm hơn so với chúng ta mới đúng.”

“Sẽ không lâm trận rút lui chứ?” Tô Lạc Hoành nói.

“Không thể nào!” Trang Hạo Nhiên khẳng định nói.

Quản lý Sảnh tiệc, Lý Tú Lệ mặc đồng phục màu đen, nhanh chóng đi tới, hướng về phía Tưởng Thiên Lỗi cùng tân khách nói: “Tổng Giám đốc, một vị tân khách cuối cùng, Đường tiểu thư của Hoàn Cầu đã đến. . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi hơi giật mình ngẩng đầu lên.

“Cái gì?” Tô Thụy Kỳ đột nhiên không nén được nụ cười vui mừng, đứng lên nhìn về phía Lý Tú Lệ vui vẻ nói: “cô nói người nào đến?”

“Thư ký Tổng Giám đốc Hoàn Cầu Đường Khả Hinh tiểu thư, thượng khách của Cậu chủ Tô ngài, Đường tiểu thư đã đến. . . . . .” Lý Tú Lệ mỉm cười nhắc lại.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!