You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0247

Chương 0247: TRÒ CHUYỆN VỚI TÔI MỘT LÁT

Khúc Uyển Đình đã từng nói, lúc bắt đầu tiệc tối, cô không cần lo lắng, bởi vì tất cả mọi thứ cô làm, toàn bộ tân khách tại bữa tiệc sẽ để ý, cho nên chỉ cần có một cơ hội nhỏ, bọn họ sẽ thử thách phản ứng và năng lực của cô, sau khi bữa tiệc đi qua, nói sai một chút, từ nơi này có thể truyền ra khắp nơi, cho nên nếu cô muốn giữ vững thân phận thư ký Tổng Giám đốc, nhất định phải chú ý đến buổi khiêu vũ, vào lúc đó, sẽ có rất nhiều người tò mò vì thân phận của cô hôm nay hoặc mang theo ý đồ đến gần cô!

Đường Khả Hinh cầm ly rượu, sau khi Tô Thụy Kỳ cùng mình nhảy xong thì đến nơi khác để giữ khách, cô mỉm cười đi về phía trước, vừa đi vừa nhìn ngắm, cha mẹ Tô vẫn còn ở trong một phòng trang nhã nhìn xuống, lại nhìn về phía Tô Linh, cô đang ngồi ở trên ghế sa lon, giống như công chúa, trò chuyện với một vị thiên kim vừa trở lại Anh quốc lần này, lại vô tình gặp được một danh viện, nghe nói cô ấy sắp kết hôn, gả cho một con trai của một Công tước.

Vị thiên kim kia hơi lộ ra nụ cười kinh ngạc, nói: “Có thật không? Cô ấy chuẩn bị gả cho Gor¬den thật sao?”

“Ừ. Nghe nói Nữ hoàng Anh cũng hết sức thích hôn sự này.” Tô Linh mỉm cười nói xong, liền nhìn về phía Đường Khả Hinh đang nâng ly chạm cốc với một vị nam sĩ trước mặt, uống một hớp nhỏ, liền lách mình đi, cô suy nghĩ một chút, sau đó quay đầu lại nói chuyện phiếm với vị tiểu thư kia.

Đường Khả Hinh đi lướt qua đám khách quý, mới phát hiện bọn họ đều là người có thân phận hiển hách, nghĩ tới mình và bọn họ khẳng định không thích hợp nhau, liền từng bước từng bước đi đến ghế sa lon ngồi xuống, an ổn vượt qua buổi tối gian nan.

“Hi, Đường tiểu thư. . . . . .” Có cô gái xinh đẹp mặc lễ phục xinh đẹp cùng mỉm cười, tay nâng cocktail đi về phía Đường Khả Hinh, vẻ mặt lộ ra hâm mộ, nhỏ giọng gọi cô.

“Chào các chị. . . . .” Đường Khả Hinh lập tức nâng ly, dựa theo lời Khúc Uyển Đình chỉ dạy cho mình, khẽ gật đầu dịu dàng chào hỏi.

“Lúc nảy cô và Cậu chủ Tô nhảy thật sự rất đẹp. . . . . .” Có một tiểu thư mặc lễ phục màu đỏ, thật lòng cười nói.

“Cám ơn các chị” Đường Khả Hinh ngẩng mặt lên cười đến khuôn mặt muốn cứng ngắc, dịu dàng nói: “Tôi cũng chỉ mới học khiêu vũ chưa được mấy ngày. . . . . .”.

Ba thiên kim nghe xong liếc nhìn nhau một cái, liền miễn cưỡng cười nói: “Học mấy ngày lại tốt như vậy?”

“. . . . . . . . . . . .” Đường Khả Hinh giương mắt nhìn ba người các cô, lập tức biết mình nói sai, liền mỉm cười nói: “À. . . . . . Ồ. . . . . . Thật ra tôi không biết khiêu vũ, chỉ nhờ cậu chủ Tô hỗ trợ, kéo tôi đi. . . . . .”

Ba thiên kim nhìn nhau một cái, liền nở nụ cười nói: “Xem ra, cậu chủ Tô rất thích cô. . . . . .”

“. . . . . . .” Đường Khả Hinh nhìn vẻ mặt của bọn họ, cảm giác họ nghe không hiểu tiếng người sao? Cô cũng không có nói gì, chỉ ồ một tiếng, lại ngượng ngùng mỉm cười.

Ba thiên kim mỉm cười gật đầu đi về phía trước, có một người nói nhẹ nhàng nói: “Thật là phách lối. . . . . .”

“Người ta có cậu chủ Tô thích, phách lối cũng không sao. . . . . .”

Đường Khả Hinh đứng tại chỗ, cầm ly rượu, mới phát hiện trong xã hội thượng lưu, không phải một ngày hai ngày có thể đi vào, hiện tại cô hơi tức giận, căng thẳng, sau lưng cũng đổ mồ hôi lạnh, liền vội vàng xoay người muốn tìm một chỗ trốn, không ngờ xoay người một cái, liền nhìn thấy một người đàn ông ngoại quốc rất đẹp trai, rất phong độ đang nâng ly, dùng ánh mắt đặc biệt mập mờ của người Tây Phương, nhìn về phía Đường Khả Hinh, cảm tính khàn khàn nói nhỏ: “Hi. . . . . .”

Đường Khả Hinh chớp mắt một cái, nhẹ nhàng nhìn xung quanh, phát hiện có thật nhiều thiên kim cũng bởi vì tò mò thân phận của mình mà nhìn mình, cô muốn tránh cũng tránh không kịp, liền hơi nâng ly về phía anh, mỉm cười nói: “Hi. . . . . .”

“Dear miss, you are so beautiful tonight, can I know you?” (tiểu thư xinh đẹp, tối nay cô rất đẹp, chúng ta có thể làm quen không?) Người đàn ông ngoại quốc đẹp trai hết sức hấp dẫn nói.

“. . . . . . . . . . .” Đường Khả Hinh hơi chớp mắt, thật ra câu này hết sức đơn giản, nhưng cũng bởi vì cô quá căng thẳng, nghe không hiểu, lại quên mất lời dạy của Khúc Uyển Đình, cô liền bật cười nói: “Yes”

Người đàn ông ngoại quốc đẹp trai vô cùng vinh hạnh nở nụ cười, tiếp tục nhiệt tình nói: “I’m Aaron electroic administrative officer. My name is Phyllis, this year china to work, when I came to this beautiful country, I was shocked (tôi là Tổng Giám đốc điều hành công ty điện tử Jaren, tôi tên là Phyllis, năm nay mới đến Trung Quốc làm việc, khi tôi tới đất nước xinh đẹp này, tôi rất vui mừng. . . . . . )

Đường Khả Hinh nghe một tràng tiếng anh, giống như một bài phát biểu, sau đó cười một tiếng, bày tỏ kinh ngạc nói: “Yes! ?”

Ôi! Cô đã nói đúng rồi! !

“Yes!” Người đàn ông ngoại quốc đẹp trai giống như tìm được tri kỷ, cười lớn.

Mặt của Đường Khả Hinh cũng cười như hoa nở, cười thật rạng rỡ, trong lòng thì khổ sở, đang suy nghĩ, rốt cuộc người này đang nói cái gì?

Tưởng Thiên Lỗi mới vừa đưa Tử Hiền trở về phòng khách quý nghỉ ngơi, sau đó đi xuống lầu, liếc mắt liền nhìn thấy Đường Khả Hinh mặc váy trắng khêu gợi, tay nâng một ly cocktail màu xanh dương, dường như đang sôi nổi nói chuyện phiếm với người đàn ông ngoại quốc đẹp trai, sau đó người ta hỏi: “Presumptuous excuse me, beautiful lady, may I ask your name?” (tiểu thư xinh đẹp, tôi có vinh hạnh làm quen với cô không?”

Đường Khả Hinh trợn mắt to xinh đẹp, nhìn về phía người đàn ông ngoại quốc đẹp trai, giống như hết sức rõ ràng nói: “What?”

“Ah . . . . .” Người đàn ông ngoại quốc đẹp trai có chút ngạc nhiên nhìn Đường Khả Hinh một cái, vẫn thân sĩ phong độ mỉm cười lặp lại câu nói lúc nảy: “Presumptuous excuse me, beautiful lady, may I ask your name?”

“A. . . . . .” Đường Khả Hinh giống như hiểu, lập tức khẽ che miệng, mỉm cười nói: “Yes!”

Tưởng Thiên Lỗi nghe vậy không nhịn được cười, đi xuống cầu thang, cầm một ly cocktail màu trắng, uống nhẹ một hớp, mới phát hiện cocktail này có mùi hoa hồng, hết sức thích hợp với mình.

Người đàn ông ngoại quốc đẹp trai cảm thấy bối rối, nhìn vẻ mặt hết sức đáng yêu của Đường Khả Hinh, anh lễ phép hỏi lại: “”Feel shy, miss, can you understand what I said?” (tiểu thư, xin hỏi cô có thể nghe hiểu lời của tôi nói không?”)

“Yes!” Đường Khả Hinh lại rất phong tình mỉm cười nói.

Người đàn ông ngoại quốc đẹp trai nhìn bộ dáng Đường Khả Hinh, hơi kinh ngạc, lại nâng ly dùng ngôn ngữ khác cô nhất định có thể hiểu, nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu thư, thật ra cô có thể nghe hiểu lời của tôi không? Nếu như nghe không hiểu, tôi có thể nói tiếng trung. . . . . .”

“What? Ah! yes!” Đường Khả Hinh thuận miệng nói!

Phốc! Tưởng Thiên Lỗi mới vừa uống vào một ngụm cocktail, nghe những lời này, vẫn không nhịn được phun ra ngoài một chút, anh nhướng mày, vội vàng lấy khăn tay trắng, thất lễ lau nhẹ!

Đường Khả Hinh nghe được âm thanh này, liền xoay người trừng mắt nhìn Tưởng Thiên Lỗi đứng ở gần mình, cô kiêu ngạo xoay người, nhìn về phía người đàn ông đẹp trai, mỉm cười nói một câu: “Excuse me!”

Cô xinh đẹp phong tình đi mất.

Người đàn ông nước ngoài đẹp trai vẫn còn đang cầm ly rượu trắng, nhìn về phía cô gái trước mặt, đi về phía bên kia, phong tình vạn chủng, xinh đẹp mộng ảo, nhưng cô nói cái gì nghe không hiểu. . . . . .

Tưởng Thiên Lỗi nhịn cười, đổi lại một cái ly, liếc mắt nhìn bóng lưng của cô.

Đường Khả Hinh đang cầm cocktail, vừa đi về phía trước, trong lòng vừa âm thầm thề, tôi tuyệt không mở miệng nói chuyện, tôi giả như mình bị câm.

“Hi. . . . . . Đường tiểu thư. . . . . .” Có một thiên kim xinh đẹp, là bạn thân của Tô Linh, nâng ly về phía cô.

“Hi. . . . . . Chào cô. . . . . .” Đường Khả Hinh lại nâng ly, dịu dàng cụng ly với cô.

“Tối nay cô rất đẹp. . . . . .” Tiêu Tiêu nhìn về phía Đường Khả Hinh mỉm cười nói.

“Cô quá khen. Cô mới là xinh đẹp nhất. . . . . . ôi, tôi rất thích chiếc váy của cô, thật đẹp nha. . . . . .” Đường Khả Hinh cười ngọt ngào nhìn về phía vị tiểu thư mặc chiếc váy dài kiểu nữ thần lộ vai, rất thật lòng cười nói.

“Có thật không?” Tiêu Tiêu cũng thật sự vui vẻ mỉm cười nói: “Chiếc váy của tôi là thời trang Paris mùa thu mới nhất năm nay, toàn thế giới chỉ có hai chiếc, một chiếc ở chỗ của công chúa Bhutan. . . . . .”

“Trời ạ, thật làm cho người ta hâm mộ. . . . . . rất đẹp nha. . . . . . Váy đẹp, người càng đẹp hơn, cuối cùng tôi cảm giác như công chúa Bhutan mặc nhất định nhìn cũng không có xinh như cô!” Đường Khả Hinh hết sức có lễ phép nhìn chiếc váy, lộ ra vẻ hâm mộ.

Tiêu Tiêu nghe vậy càng thêm vui vẻ, lập tức nắm nhẹ cổ tay của cô, hết sức thân mật nói: “Lần sau, tuần lễ thời trang Paris, chúng ta cùng đi chứ. Nếu như thấy thích, chúng ta trao đổi với nhau một chút. . . . . .”

“Tốt!” Đường Khả Hinh nhiệt tình đồng ý, thật vui vẻ nói: “Có thể học tập với cô, tôi rất vui.”

“Không nên quá khách sáo, mời cô tùy ý. . . . . .” Tiêu Tiêu nói xong, liền nâng ly đi khỏi.

Đường Khả Hinh giống như như quả bóng cao xu xì hơi, thật không muốn cười nữa, cảm giác mặt của mình sắp cứng ngắc rồi, cô thở dài một hơi, mới vừa muốn cất bước, lại nhìn thấy người đàn ông nước ngoài đẹp trai nâng ly đi về phía mình, cô hoảng sợ, lập tức xoay người, lại nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi đang nâng ly mỉm cười nói chuyện với một vị thiếu gia, cô không chịu nổi yes và what, không nói hai lời, không đề cập đến ân oán trước kia, liền kéo váy dài, lúc người nước ngoài sắp đuổi tới mình thì cô nâng ly giống như rất vui mừng nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, nói: “Tổng Giám đốc Tưởng! Đã lâu không gặp!”

Tưởng Thiên Lỗi nâng ly, trầm ngâm nhìn về phía cô.

Thiếu gia này, cha là ủy viên chính trị, cũng nâng ly nhìn về phía bọn họ, chỉ mỉm cười, không nói lời nào.

“Xin chào. . . . . .” Đường Khả Hinh làm theo lời Uyển Đình dạy mình, gật đầu mỉm cười nâng ly với vị thiếu gia này.

“Xin chào. . . . . .” Thiếu gia này cũng mập mờ nhìn khuôn mặt xinh đẹp cùng vóc người hấp dẫn của Đường Khả Hinh.

“Đường tiểu thư. . . . . . Chúng ta đã lâu không gặp sao?” Tưởng Thiên Lỗi nhìn bộ dáng cầu xin của Đường Khả Hinh, lại nhìn về phía người đàn ông nước ngoài đẹp trai sau lưng cô, trợn trợn mắt nhìn cô, liền nhịn cười nói: “Chúng ta không phải mới vừa ăn cơm xong?”

“Ăn cơm xong thì không thể đã lâu không gặp sao? Tôi một ngày không gặp như cách ba thu?” Đường Khả Hinh mím môi, nghiến răng nói những lời này, nghĩ tới người đàn ông này, thật sự rất được a ! !

Tưởng Thiên Lỗi không nhịn được bật cười, nhìn thiếu gia này lễ phép nâng ly đi khỏi, anh cũng nâng ly về phía anh ta.

“Trò chuyện với tôi một lát!” Đường Khả Hinh vội vàng nói!

“Tôi không có thời gian!” Tưởng Thiên Lỗi không nói hai lời, liền xoay người, không ngờ tây trang bị người lôi kéo, anh đột nhiên mỉm cười.

Đường Khả Hinh tội nghiệp nhìn về phía anh, tay kéo một góc tây trang của anh.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!