You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0255

Chương 0255: CẢM GIÁC AN TOÀN

Đường phố náo nhiệt, dòng người chen chúc!

Nhã Tuệ ngơ ngác, tay cầm một phiếu ghi danh nhỏ, quay đầu nhìn về phía Đường Khả Hinh, trong tay của cô cũng cầm một phiếu ghi danh nhỏ, đang nhìn mình cười ngọt ngào , cô ah một tiếng, có chút kinh ngạc nói: “Thật ghi danh à?”

“Ừm! ! Ghi danh thật! !” Đường Khả Hinh gật đầu! !

“. . . . . . . . . . . .” Nhã Tuệ nhìn về phía Đường Khả Hinh!

“. . . . . . . . . . . .” Đường Khả Hinh nhìn về phía Nhã Tuệ!

Hai người đột nhiên rất vui vẻ nở nụ cười, cầm tờ phiếu nhỏ, đột nhiên xoay người, đi vào trường dạy lái xe ghi danh, hai vị tiểu thư xinh đẹp lập tức đứng lên, nói với các cô: “Chào hai chị. “

“Chào cô! Chúng tôi muốn đăng kí học lái xe, chúng ta muốn thi bằng lái!” Trong lòng Đường Khả Hinh đột nhiên trở nên thật kích động, cầm phiếu ghi danh nhỏ, nghiêng người tới trước, nói với tiểu thư xinh đẹp.

“Đúng vậy, đúng vậy!” Nhã Tuệ cũng lập tức gật đầu một cái!

“Tốt! Chúng tôi có ba gói học phần! Học cấp tốc 10 ngàn! Còn có một gói 5700 đồng, nếu các chị muốn thi lại, trường lái xe chúng tôi sẽ miễn phí cho các chị! Gói thứ ba là 3200 đồng! Nếu thi hỏng, tự trả lệ phí thi! Bổ sung một lần 200 đồng! Kỳ hạn là hai năm! Một tuần lễ học 3 tiết !” Tiểu thư xinh đẹp nói.

“Tôi muốn đăng kí gói thứ ba! 3200 đồng!” Nhã Tuệ và Khả Hinh cùng vui vẻ nói!

“Tốt!” Một tiểu thư xinh đẹp khác lập tức lấy hai bản kê khai, đặt xuống ở trước mặt hai người bọn họ, nói: “Mời hai chị điền vào hai bản kê khai này. Nếu như có chỗ không rõ, xin mời nói cho tôi biết. . . . . . nhưng. . . . . . hai chị chắc chắn muốn chọn gói cuối cùng sao? Tôi cảm thấy . . . . . .”

“Chắc chắn!” Đường Khả Hinh vô cùng vui vẻ nhìn về phía tiểu thư xinh đẹp, nói chắc chắn: “Chúng tôi làm sao có thể thi lại? Chúng tôi rất thông minh !”

“Đúng vậy! !” Nhã Tuệ hào hứng gật đầu, sau đó hai người giống như phát điên điền vào bảng kê khai gói thứ ba, tiếp theo đi đến sát vách, tiếp nhận kiểm tra thân thể, thị lực, bệnh mù màu … đều không có vấn đề, sau đó nộp tiền xong, thật vui vẻ cầm phiếu nhỏ đi ra ngoài, nghe tiểu thư xinh đẹp kia nói, thứ hai bắt đầu tiết thứ nhất, trên mặt của các cô cười rạng rỡ như ánh nắng mặt trời!
“Đúng rồi!” Nhã Tuệ quay đầu, đứng ở trên đường phố náo nhiệt nhìn về phía Khả Hinh, cười hỏi: “Tại sao đột nhiên nghĩ đến xin nghỉ tới đây đăng kí học lái xe?”

Đường Khả Hinh mỉm cười, vươn tay kéo bả vai Nhã Tuệ, mỉm cười nói: “Cô không có nghe nói sao? Khi mất đi tình yêu thì mới phát hiện bạn thân mới là quan trọng nhất!”

“Cô mất đi tình yêu, mới biết tôi quan trọng à?” Nhã Tuệ trêu chọc cô!

“Thôi đi! Tôi nói cô mất đi tình yêu, nhắc nhở cô, tôi quan trọng!” Đường Khả Hinh nói móc cô!

“Đi!” Nhã Tuệ đẩy vai cô một cái!

Đường Khả Hinh cười đùa xong, mới thật lòng nhìn về phía cô bạn thân mặc áo sơ mi trắng tay ngắn, cà vạt nhỏ màu đen, váy ngắn màu đen, mang giày bệch màu trắng, tóc dài xõa vai, hiện tại hơi gầy, càng lộ vẻ xinh đẹp tươi mát, cô đau lòng nhìn về phía Nhã Tuệ nói: “Nhã Tuệ. . . . . .”

“Hả? Chuyện gì?” Nhã Tuệ quay đầu, nhìn về phía Khả Hinh.

Đường Khả Hinh thở dài một hơi, nói: “Nhiều năm qua, cô đã vất vả ở bên cạnh tôi, ngay cả tiếng yêu cũng không có cơ hội nói, còn rất mệt mỏi. . . . . .”

Nhã Tuệ bật cười nói: “Cô nói gì đấy? Nói những lời thật ngứa ngáy! Ghê tởm chết rồi !”
“Thật mà!” Đường Khả Hinh đau lòng nhìn về phía Nhã Tuệ nói: “Cám ơn cô, Nhã Tuệ, cô yên tâm, sau này tôi sẽ rất chăm chỉ làm việc, tuyệt đối không để cho cô thất vọng! Cô yên tâm!”

Nhã Tuệ nhìn về phía Đường Khả Hinh đứng ở ánh mặt trời, đôi mắt to xinh đẹp, lấp lánh, cô đột nhiên mỉm cười nói: “Tốt! Tôi tin tưởng cô! Tôi tin tưởng cô như tin tưởng bản thân mình!”

Hai người cùng nở nụ cười!

Đường Khả Hinh lập tức vươn tay, cất vào trong cánh tay Nhã Tuệ, từng bước từng bước hòa vào trong đám người náo nhiệt trên đường phố đi về phía trước, nói: “Cực khổ lâu như vậy, bây giờ tôi lấy được tiền lương, đương nhiên tôi phải mua cho bạn bè tốt nhất của tôi món quà thật tốt, sau đó mua cho chú và dì món quà thật tốt .!”

“Đi! Chỉ có mấy chục ngàn đã đắc ý rồi!”

“Ôi chao!” Đường Khả Hinh thật vui vẻ đi sát bên cạnh bạn thân, đột nhiên kéo Nhã Tuệ vào một shop bán quần áo, thương hiệu gần đây cô rất thích!

“Này!” Nhã Tuệ cười kéo Đường Khả Hinh nói: “Nơi này rất đắt đấy! ! Cô đừng làm càn! Tôi không cần cô tặng quà cho tôi, quần áo của tôi rất nhiều!”

“Đi thôi!” Đường Khả Hinh cố kéo Nhã Tuệ vào shop quần áo, nhanh chóng chọn cho cô rất nhiều trang phục mùa thu, còn mua một vài bộ quần áo mùa hè xinh đẹp được giảm giá, Khả Hinh cũng chọn cho mình hai bộ giả vest xinh đẹp, mini juyp, sau đó hai người cùng thay bộ đồ kiểu hải quân màu xanh dương đậm, váy ngắn xòe ra, giống như khi còn bé đi học, xách theo rất nhiều túi bảo vệ môi trường rực rỡ, thật vui vẻ đi ra ngoài. . . . . .

“Vừa rồi đã tốn bao nhiêu tiền ? Cô đừng xài tiền linh tinh!”

“Đi thôi!” Đường Khả Hinh vui vẻ kéo Nhã Tuệ tiếp tục đi, sau đó lại xông vào một Trung tâm thương mại thật lớn, mua cho Nhã Tuệ một bộ mỹ phẩm đắt tiền, sau đó mua cho cha mẹ của Nhã Tuệ rất nhiều bộ quần áo Thu Đông, lại vào siêu thị mua rất nhiều thuốc bổ, Nhã Tuệ ngăn cản cũng không được, cô mua một đống lớn, để chung với quần áo, ngay tại cửa ra vào Trung tâm thương mại, trực tiếp gọi cho chú Lưu chuyển phát đồ về quê cho bọn họ!

“Cô thiệt là!” Nhã Tuệ đứng ở trước một đống lớn quà tặng để chung trong quần áo hốc mắt hồng hồng nhìn về phía Khả Hinh, mắng cô: “Cô nhận được số tiền kia rất vất vả đấy!”

“Một chút cũng không vất vả!” Khả Hinh nhìn về phía Nhã Tuệ cười nói: “Tôi lấy được khoản tiền này là do tên Tưởng Thiên Lỗi kia hào phóng!”

Nhã Tuệ cố ý nhìn cô!.

“Aiz!” Đường Khả Hinh chờ chuyển phát đến, nhìn thấy một đàn ông mặc quần áo du lịch, trong tay cầm một máy chụp hình lấy liền, đang nhìn xung quanh, đi về phía bên này, ánh mắt của cô sáng lên, lập tức đi tới nói mấy câu với người đàn ông đẹp trai vóc dáng cao lớn mặc T-shirt màu vàng, quần lửng màu đen, đeo một túi du lịch thật to, sau đó người đàn ông đẹp trai mỉm cười phong độ đáp lại, cô lập tức chạy như bay trở về, dắt Nhã Tuệ đang nghi ngờ không hiểu, nói: “Tới đây! Mau! Chúng ta chụp tấm hình gửi cho chú và dì! !”

“À? Trai đẹp này là ai vậy?” Nhã Tuệ bị Khả Hinh kéo đi vội, liền tò mò hỏi.
“Không biết!”

“Không biết? Cô không biết người ta, còn nhờ người ta chụp hình cho cô?”

“Ôi chao! Anh ấy đồng ý là được rồi!”

“Vậy cô thuyết phục người ta thế nào?”

“Tôi nói tôi có bệnh tim, sắp chết!”

“Phi!”

“Ha ha ha ha ha! Lừa gạt cô đó!” Đường Khả Hinh cười to nói: “Tôi nói với anh ấy, hai chúng ta là bạn bè tốt nhất, muốn gửi một tấm hình về cho cha mẹ.”

Nhã Tuệ cố ý trừng cô nói: “Sau này đừng đùa kiểu này, cô muốn giống như Như Mạt à?”

“Được rồi!” Đường Khả Hinh lập tức dắt Nhã Tuệ, hai người cùng nhau đứng ở trước đống quà tặng, kề đầu vào nhau, cười rất ngọt ngào, giơ tay thành dấu yeah, nhìn về phía người đàn ông đẹp trai giơ máy chụp hình trước mặt, người đàn ông đẹp trai này mới vừa từ nước ngoài trở về, nhìn hai cô gái xinh đẹp rất đáng yêu, đứng ở dưới ánh mặt trời, cười rất rực rỡ, cũng vui vẻ chụp một tấm hình cho bọn họ, phía dưới máy chụp hình lập tức ra hình, anh lại nói: “Thêm một tấm nữa! Từng người lưu làm kỷ niệm cho mình!”

“Tốt!” Nhã Tuệ và Khả Hinh hai người rất thân mật ôm nhau, cười thật vui vẻ nói: “Cà tím!”
Đèn flash lóe lên!

Lại ra một tấm hình!

Người đàn ông đẹp trai giao hai tấm hình cho họ.

“Cám ơn anh!”.

“Không cần khách sáo” Người đàn ông đẹp trai nhìn thoáng qua các cô, liền mỉm cười đi khỏi.

Vừa đúng lúc, nhân viên Công ty chuyển phát nhanh đã tới, hai người bọn họ vui vẻ gửi đồ về quê, cùng nhau điền địa chỉ gởi, thậm chí ở trong quần áo nhét vào một tấm hình chụp rất ngọt ngào, sau đó mới hài lòng nở nụ cười, nhìn chiếc xe chuyển phát nhanh vừa đi, Nhã Tuệ mới nhìn Khả Hinh cười nói: “Làm xong những việc này, tôi cũng khát muốn chết, tôi đi mua nước uống…, sau đó đi ăn cơm!”

“Chờ một chút…! !” Đường Khả Hinh lập tức kéo Nhã Tuệ lại cười nói: “Chờ một chút rồi đi ăn cơm! Còn có người chưa tới!”

Nhã Tuệ ngạc nhiên nhìn về phía Khả Hinh hỏi: “Ai vậy?”

“Chẳng phải cô nhìn sẽ biết?” Đường Khả Hinh nhìn về phía trước.

Nhã Tuệ xoay người lại, nhìn thấy Trần Mạn Hồng mặc một bộ đồ công sở màu đỏ thẫm bó sát người, trang điểm tỉ mỉ, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, đeo kính đen, mang túi xách “Dior” màu đen, vừa đi trong nắng, vừa nhìn Tiểu Nhu ở sau lưng tức giận nói: “Cô không có uống sữa à? Quạt không có một chút gió nào!”

“Vâng, vâng vâng!” Tiểu Nhu mặc váy ngắn cao bồi liền thân màu xanh dương, mang giày thể thao màu trắng, chải hai bím tóc đuôi sam, bên trên còn ghim hai cái nơ bướm màu trắng, không biết có bao nhiêu nịnh nọt cầm cây quạt, vừa quạt gió cho Trần Mạn Hồng, vừa đi tới, nhìn thấy Nhã Tuệ và Khả Hinh, con ngươi cô lập tức sáng lên, nhìn về phía họ ra sức ngoắc ngoắc tay!

“Họ. . . . . .” Nhã Tuệ kinh ngạc nhìn về phía Khả Hinh!

Đường Khả Hinh cười thật vui vẻ nói: “Ôi chao! Tôi vào Khách sạn Á Châu, khó được Quản lý Trần và Tiểu Nhu chăm sóc tôi như vậy, tôi nhất định phải mời các cô ăn cơm ! Hôm nay ăn cơm, hát karaoke, rồi đến ăn khuya, đều là của tôi!”

“A?” Nhã Tuệ kêu nhỏ!

“A cái gì a!” Trần Mạn Hồng đi tới thở hổn hển nói: “Nơi này lại không cho phép lái xe, biết rõ lão nương ở khách sạn, đi làm mệt mỏi, còn hẹn gặp mặt ở nơi này! Tìm mệt muốn chết !”

“Ôi chao! Tôi sai rồi!” Đường Khả Hinh lập tức cầm lấy cây quạt của Tiểu Nhu, quạt quạt gió cho Trần Mạn Hồng, lấy lòng nói: “Quản lý! Chúng tôi chọn một quán ăn Trung Quốc mà chị thích ăn, ở trên lầu Trung tâm thương mại này!”

“Hừ! Không có việc gì lấy lòng!” Trần Mạn Hồng có chút nghi ngờ nhìn về phía Khả Hinh nói: “Không phải cô sắp chết chứ?”

“Dĩ nhiên không phải! Thân thể tôi rất khoẻ mạnh!” Đường Khả Hinh lập tức nói.

Trần Mạn Hồng đột nhiên mỉm cười, hết sức phong tình vạn chủng mới vừa muốn gỡ mắt kính xuống, nhìn trung tâm thương mại này một chút, nhưng cũng đã bị ba cô gái kéo vào Trung tâm thương mại, dọc theo đường mua đồ, Khả Hinh mua cho Tiểu Nhu mấy bộ quần áo, còn thuận tiện giúp người ta mua cho chị gái và hai em gái ba bộ quần áo, lại chọn một bộ quần áo cho ba mẹ người ta, nhưng không dám mua cho Trần Mạn Hồng, bởi vì cô biết mua không nổi, chỉ cười ha ha cùng đi lên phòng ăn, bốn cô gái ngồi ở phòng ăn cao nhất, thưởng thức căn phòng độc lập xoay tròn, nhìn xuống phong cảnh khắp thành phố, thậm chí nhìn thấy được tầng lầu hội nghị của Khách sạn Á Châu, bọn họ ồ một tiếng, vừa vui vẻ vẫy tay về phía Khách sạn Á Châu, vừa vui vẻ ăn cơm! !

Lúc này, màn ảnh lớn trong phòng KTV đã sáng lên! !

Trần Mạn Hồng đột nhiên cầm Microphone, nhấn ca khúc mình thích, cởi áo khoác của mình xuống, lộ ra một áo chẽn màu đen bó sát người, kéo búi tóc, tóc xõa quyến rũ xuống, âm nhạc điên cuồng vang lên, cô đột nhiên một mỉm cười, hấp dẫn quyến rũ quay đầu lại, nhìn về phía mọi người! !

Ba người Đường Khả Hinh cùng cầm đũa lên, kinh ngạc nhìn bộ dáng Trần Mạn Hồng rất phóng túng, đều có chút hoảng hốt.

Âm nhạc kích động lại vang lên! !

Trần Mạn Hồng đột nhiên cầm Microphone, nhìn về phía Khách sạn Á Châu xúc động biểu diễn: “Trong tim của em chỉ có anh, không có anh ấy! Anh phải tin tình em không lừa dối! Chỉ có anh mới là giấc mộng của em, chỉ có anh mới làm em thương nhớ! Trong tim của em chỉ có anh, không có anh ấy . . . . . .. . . . . . ”

Một viên sủi cảo, rớt trong nước tương!

Tiểu Nhu cầm đôi đũa trống không, nhìn quản lý phóng túng vừa khàn giọng hát bài này, vừa sexy và nhảy điên cuồng, bộ dáng kia rất shock, cô đột nhiên oa một tiếng, vội vàng vỗ tay!

Nhã Tuệ và Khả Hinh cũng chỉ ngây ngốc giơ tay, vỗ vỗ tay.

“Trong lòng của em chỉ có anh, không có anh ấy! !” Trần Mạn Hồng lại điên cuồng đưa chân dài khêu gợi, đạp ở trên ghế ngồi, cầm Microphone, lại kích động hát: ” Anh phải tin tình em không lừa dối! đôi mắt của em chỉ nhìn anh, lông mày em chỉ vẽ vì anh, chưa bao giờ vì anh ấy. . . . . .”

Cô vừa hát, vừa xúc động, giống như muốn khóc rồi !

“Chị ấy hát ngược rồi. . . . . .” Đường Khả Hinh có chút ngây ngốc nhìn bộ dạng điên cuồng của Trần Mạn Hồng, nói.

“Đừng nhắc nhỡ cô ấy. . . . . .” Nhã Tuệ cũng nhìn Trần Mạn Hồng, ngơ ngác nói.

Trần Mạn Hồng vẫn nhìn về phía Khách sạn Á Châu, say sưa hát ca khúc thích nhất nhiều năm qua, nhớ tới khuôn mặt đẹp trai của Tào Anh Kiệt, cô đột nhiên cầm một ly rượu trắng trước mặt, uống ừng ực vào bụng, rồi hát: “Chỉ có anh mới làm em nhớ thương, trong tim của em không có anh ấy. . . . . . . . . . . .”

Bản nhạc nhanh chóng kết thúc!

Ly rượu trắng bộp một tiếng, nện ở trên bàn ăn! !

Nhã Tuệ giật mình ngẩng đầu lên nhìn về phía Trần Mạn Hồng đã ngồi xuống, thở mạnh một hơi, nhìn về phía ba cô gái, hơi say chỉ vào Lưu Nhã Tuệ nói: “Cô! ! Năm nay bao nhiêu tuổi! ?”

“Tôi . . . . . 26. . . . . .” Lưu Nhã Tuệ nhìn cô, vẫn ngoan ngoãn trả lời!

“Hắc…! 26!” Trần Mạn Hồng cúi đầu, đọc chữ này, có chút bi thương nói: “Nếu cho tôi quay lại ba năm! Chị nhất định không cần sự nghiệp! Chị nhất định phải nắm giữ tuổi thanh xuân, tìm đàn ông gả đi! !”

Ba cô gái ngơ ngác nhìn về phía cô.

Trần Mạn Hồng vừa nhắc tới Ex. Boyfriend, cô đã tức giận nói: “Nhưng tìm đàn ông gả có ích lợi gì? Tất cả đàn ông đều không phải là thứ tốt! ! Không kiếm được tiền thì coi thường cô! ! Kiếm quá nhiều tiền, mẹ nó, lòng tự ái bị tổn thương! Chị đây làm sao sống? Các người nói đi? Điều này công bằng với tôi sao? Làm cho tôi thất vọng đối với tình yêu đến bây giờ, hoa tàn ít bướm! Cái gì mà vĩnh viễn sánh cùng trời đất? Phát đi lời thề vĩnh viễn sánh cùng trời đất giống như gã đàn ông xấu xa ăn Hamburger ợ một tiếng ! ! Bọn họ đều là thứ không biết xấu hổ! ! Chị không có bọn họ vẫn sống được! Bây giờ không phải tôi sống rất tốt sao? Muốn ăn thì ăn, muốn ngủ đi ngủ, muốn tìm người thì tùy tiện! ! Muốn tìm đàn ông, tôi không gọi được một con vịt à?”

Tiểu Nhu trừng con ngươi, há to mồm nhìn về phía cô.

“Cô nhìn cái gì?” Trần Mạn Hồng chỉ về phía Tiểu Nhu, nổi giận nói: “Cô đừng cho rằng cô trẻ tuổi thì cô rất giỏi! Chị cũng có lúc như thế, khi đó, hồn nhiên ngây thơ, Valentine tặng hoa cúc cho tôi, tôi cũng vui vẻ! ! Hừ! ! Ai không già? Các người không à! Các người ai cũng sẽ có ba mươi tuổi đấy! ! Một độ tuổi đẹp như vậy, rốt cuộc nên hiến tặng cho sự nghiệp, hay hiến tặng cho tình yêu? Các người đã nghĩ tốt chưa?”

“Không thể cùng nghĩ cùng lúc sao?” Nhã Tuệ muốn nói chuyện. . . . . .

“Nghĩ cùng lúc?” Trần Mạn Hồng trừng nhìn về phía Nhã Tuệ, tức giận nói: “Cô nói cho tôi biết, bây giờ cô 26 tuổi rồi, bên cạnh cô có con ruồi đực nào chưa?”

“Không có. . . . . . Không có. . . . . .” Nhã Tuệ bất đắc dĩ nhìn về phía cô.

“Đúng vậy!” Trần Mạn Hồng tức giận nói: “Nếu cô bớt một nửa thời gian làm việc, lang thang trên đường phố, sẽ tìm được đàn ông không?”

Nhã Tuệ không nói nên lời nhìn bộ dáng say rượu của Trần Mạn Hồng, bật cười nói: “Có khoa trương như vậy sao?”

“Trên thế giới này, kiểu phụ nữ gì thua thiệt nhất, mọi người biết không?” Trần Mạn Hồng tuyệt vọng nhìn về phía họ.

Ba người Khả Hinh cùng ngây ngốc nhìn về phía cô!

“Chính là người giống như chúng ta, đem toàn bộ tinh thần và thể xác giao cho công việc, thua thiệt nhất! !” Trần Mạn Hồng vỗ lồng ngực của mình, lại tức giận nói: “Lúc cô còn trẻ, có thành tựu, người khác sẽ hâm mộ cô…cô già rồi, có thành tích, người khác sẽ châm biếm cô! ! Tào Ngọc Tinh chết tiệt kia, cô ấy rất hả hê như vậy không phải bởi vì hơn tôi một ông chồng sao? Hàng ngày bản tiểu thư bị người ta gọi là bà cô ế chồng! ! Phi! Xem thường tôi không tìm được đàn ông tốt hả ? Nếu không phải tôi dồn hết tâm trí vào công việc, cuộc đời của tôi có thảm đạm như vậy sao? Chồng cô ấy. . . . . . rất lùn, rất xấu xí như thế, cô ấy lại dám dắt tới cho bản tiểu thư nhìn! ! Còn dương dương đắc ý với tôi?”

“Nhưng không phải Quản lý Tào thích chị sao?” Tiểu Nhu vội vàng nói.

“Bản tiểu thư lớn tuổi, không có sức chơi với em trai nhỏ! Tôi muốn kết hôn! Hiểu chưa? Tôi muốn có một gia đình! Tào Anh Kiệt kia là loại đàn ông trao gửi thân suốt đời được sao? lông cậu ta còn chưa mọc dài, theo đuổi bản tiểu thư? Lúc tôi bốn mươi tuổi, cậu ta mới 38! Tôi làm sao có thể lấy loại đàn ông này làm chồng, ngộ nhỡ bị người mắng tôi trâu già ăn cỏ non thì làm thế nào? Tôi cũng đâu có thua kém cô gái cái gì? Chỉ thiếu cảm giác an toàn!” Trần Mạn Hồng say rượu gào lên! !

“Mạn Hồng. . . . . . cô say rồi. . . . . .” Nhã Tuệ vội vàng nhìn về phía Trần Mạn Hồng nói.

“Bây giờ cô chớ đắc ý! Chưa tới hai năm, người say là cô đấy !” Ánh mắt Trần Mạn Hồng nóng lên, nhìn về phía Nhã Tuệ, gào xong những lời này, đột nhiên gục đầu xuống đập trên bàn cơm, nín thinh!

“Quản lý! !” Tiểu Nhu và Nhã Tuệ cùng căng thẳng chạy về phía cô.

Đường Khả Hinh ngồi tại chỗ, nghe xong, ánh mắt của cô đột nhiên sáng lên! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!