You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0484

Chương 0484: MỌI NGƯỜI ĐOÁN ANH ẤY LÀ AI?

Gió thổi nhè nhẹ ! !

Tòa nhà màu trắng, ở trong ánh mặt trời ngày xuân chiếu xuống, sáng lạn, chói mắt.

Đường Khả Hinh buộc tóc ngắn đã chạm vai thành tóc đuôi ngựa thật cao, trên trán chỉ còn lại vài sợi tóc, đôi mắt to sáng lấp lánh nhấp nháy, nhấp nháy, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, hồng hồng, nụ cười giống như giọt sương, trong suốt lấp lánh.

“Thật khác xa. . . . . .” Y tá trưởng nhìn Đường Khả Hinh mặc áo sơ mi trắng, váy ngắn màu đen, áo khoác nhỏ, buộc tóc lên thật cao, không giống lúc tới, tóc ngắn che mặt, hình tượng nặng nề, lúc này cô rất tươi mát, xinh đẹp, giống như ở tuổi này, cô nên có thanh xuân và xinh đẹp.

Nhã Tuệ vừa lau nước mắt trên mặt, vừa cầm một hoa cầu nhỏ màu trắng, đi tới trước mặt của Đường Khả Hinh, kích động buộc lên tóc đuôi ngựa lên cho cô, lại nắm chặt bả vai của cô, nhìn cô một lần từ trên xuống dưới, không nhịn được nở nụ cười, vừa khóc vừa nói: “Rất đẹp! Thật rất đẹp!”

Đường Khả Hinh rơi lệ nhìn Nhã Tuệ bảo vệ mình đã lâu, ánh mắt lộ ra kích động vui vẻ, lại cảm thấy biết ơn vươn tay ôm chặt bạn thân, xúc động cười nói: “Cám ơn chị, Nhã Tuệ, thật cám ơn chị. . . . . .”

Nhã Tuệ cũng ôm chặt Khả Hinh, cũng rơi lệ nở nụ cười.

“Được rồi. Bác sĩ chúng tôi chờ ở bên ngoài đã lâu rồi.” Y tá trưởng nhìn hai người kích động, mỉm cười nhắc nhở.

Hai người bèn nhìn nhau cười, Đường Khả Hinh kích động đi tới cửa, tách một tiếng, mở cửa, kêu to: “Tô Thụy Kỳ! !”

Tô Thụy Kỳ đã thay thường phục, nhìn Đường Khả Hinh sau khi đã chăm sóc da giai đoạn đầu, mỉm cười đứng ở trước mặt của mình, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, nhẹ nhàng khoan khoái, nụ cười rực rỡ, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn đỏ rừng rực, mắt to lấp lánh, giống như vì sao lấp lánh, sáng ngời động lòng người, môi đỏ mọng khẽ nhếch, lộ ra hàm răng trắng nõn khỏe mạnh. . . . . . Thì ra lúc em mười chín tuổi, trước khi khuôn mặt chưa bị phá hủy là bộ dáng này, hoạt bát, tinh nghịch, động lòng người, thật ra ba năm nay trước, anh vẫn luôn suy nghĩ, quá khứ của em như thế nào. . . . . . Thì ra là như vậy . . . . . .

Tô Thụy Kỳ dịu dàng mỉm cười nhìn cô.

Đường Khả Hinh cũng kích động nở nụ cười nhìn anh, giọng nói ngọt ngào, trong trẻo: “Anh đã chờ lâu rồi sao?”

Tô Thụy Kỳ nhìn đôi mắt to sáng ngời hấp dẫn người của cô, lóe lên ánh sáng của thanh xuân cô gái, mỉm cười nói: “Đúng vậy. . . . . . Chờ lâu lắm rồi. . . . . . Thật lâu. . . . . . Đã lâu rồi. . . . . .”

“Vậy đi thôi! !” Đường Khả Hinh lập tức níu chặt cánh tay Tô Thụy Kỳ, cười nói.

“Ừ. . . . . .” Tô Thụy Kỳ mỉm cười, xúc động gật đầu.

Nhã Tuệ đi ra, nhìn hai người bọn họ, cố ý cười nói: “Tốt, Đường Khả Hinh, có bạn khác phái không nhớ đến người cũ !”

Đường Khả Hinh lập tức xoay người, nhìn Nhã Tuệ, cười ha ha thật to, đi tới bên cạnh cô, níu chặt tay của cô, hưng phấn nói: “Nào có? Chị là bảo bối của em, làm sao không nhớ chị? Ba năm nay, phần lớn thời gian đều là hai người ở bên em, làm phiền hai người rồi. . . . . .”

Tô Thụy Kỳ và Nhã Tuệ cùng bật cười, cùng nhau đi về phía trước.

Phía trước có một người đàn ông mặc màu trắng áo blouse, đeo mắt kính, khuôn mặt đẹp trai dịu dàng, trong tay cầm hồ sơ bệnh án, mới vừa từ phòng làm việc của mình đi ra, bắt đầu kiểm tra phòng bệnh. . . . . .

“Văn Kiệt?” Tô Thụy Kỳ mỉm cười nhìn người đàn ông trước mặt, gọi nhỏ.

Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt xoay người, nhìn thấy Tô Thụy Kỳ, liền khẽ mỉm cười, nói: “Hôm nay không phải nghỉ phép sao, tại sao trở về bệnh viện? Lại không yên lòng bệnh nhân kia?”

Tô Thụy Kỳ cười nói: “Dẫn bệnh nhân của tôi tới đây tháo băng gạc, mặt của cô ấy mới vừa khôi phục.”

Hàn Văn Kiệt nghe vậy liền hơi xoay mặt, nhìn cô gái bên cạnh anh, mặc lịch sự, dáng dấp vô cùng xinh đẹp, đôi mắt to mộng ảo ngập nước, nhấp nháy, nở nụ cười hết sức ngọt ngào, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, tràn đầy thanh xuân. . . . . .

“Khả Hinh, Nhã Tuệ, vị này chính là bạn thân của tôi ở bệnh viện, bác sĩ ngoại khoa xuất sắc nhất của bệnh viện, người con thứ ba của nhà họ Hàn, bác sĩ Hàn. . . . . .” Tô Thụy Kỳ mỉm cười giới thiệu.

“Hàn tiên sinh, chào anh. . . . . .” Đường Khả Hinh và Nhã Tuệ vui vẻ nhìn Hàn Văn Kiệt, đồng thời cung kính gật đầu, gọi nhỏ.

“Chào các cô. . . . . .” Hàn Văn Kiệt cũng lễ phép nhìn họ, khẽ mỉm cười, mới nhìn Tô Thụy Kỳ, nghề nghiệp hỏi: “Sauk hi tháo băng gạc, tất cả không có vấn đề chứ?”

“Không có vấn đề!” Tô Thụy Kỳ mỉm cười nói.

“Cả nước chỉ có anh mới có thể cầm hai cây dao. . . . . .” Hàn Văn Kiệt nhìn anh, cười nhẹ, nói.

“Đừng nói lời khách sáo, có thời gian ăn cơm, chúng tôi đi trước.” Hôm nay tâm trạng của Tô Thụy Kỳ thật sự tốt.

“Tốt. . . . . .” Hàn Văn Kiệt đáp lời, nhìn bọn Đường Khả Hinh cũng mỉm cười gật đầu một cái, đi khỏi.

Nhã Tuệ xoay người, nhìn bóng lưng đẹp trai của Hàn Văn Kiệt, đột nhiên hỏi: “Người con thứ ba của nhà họ Hàn, chính là tam thiếu gia của Hàn thị?”

“Ừ. . . . . .” Tô Thụy Kỳ gật đầu cười nói.

“Trời ạ! Anh trai của anh ấy là ông trùm giới bất động sản. . . . . khách sạn trực thuộc cũng đếm không xuể.” Nhã Tuệ không nhịn được nói.

Đường Khả Hinh nghe vậy, không nhịn được quay đầu lại, tò mò nhìn bóng lưng Hàn Văn Kiệt từ từ đi xa.

Lúc này điện thoại di động vang lên.

Nhã Tuệ nhanh chóng nhận điện thoại, là giọng nói của Trần Mạn Hồng, cô lập tức vui vẻ nói: “Mạn Hồng? Tôi cho cô biết, mặt của Khả Hinh đã khôi phục rồi ! ! Đúng vậy! Khôi phục! Cám ơn cô. . . . . . Ừ. . . . . . Ừ. . . . . . Được, chúng tôi sẽ tới ngay! !”

“Chuyện gì?” Đường Khả Hinh nhìn Nhã Tuệ, ngạc nhiên hỏi.

Nhã Tuệ nhìn Khả Hinh, mỉm cười nói: “Mạn Hồng hỏi mặt của cô khôi phục như thế nào, tôi nói rất tốt, cô ấy nói chúc mừng cô, để ăn mừng cô khôi phục gương mặt, để cho cô đến “Gucci” chọn vài bộ lễ phục, tham gia tiệc cưới của cô ấy.”

“A. . . . . . Không cần chứ?” Đường Khả Hinh nhìn Nhã Tuệ, có chút ngượng ngùng cười nói: “Tùy tiện là tốt rồi.”

“Làm sao có thể tùy tiện?” Nhã Tuệ nhìn Đường Khả Hinh mỉm cười nói: “Cô phải biết, lần này Tào Phó tổng và Mạn Hồng tổ chức hôn lễ, là chuyện lớn của Tập đoàn Hoàn Á và Tập đoàn Á Châu, đây là lần đầu tiên, hai tập đoàn có cặp đôi, lão Chủ tịch của chúng ta cũng muốn mượn cơ hội này, giải thích tin tức bất hòa của hai đại Tổng Giám đốc, cho nên hết sức long trọng, đến lúc đó có không ít nhân vật chính trị nổi tiếng tham gia hôn lễ, mà người chứng hôn là. . . . . Tổng Giám đốc Tưởng và Trang Hạo Nhiên. . . . . .”

Cô nói xong, lập tức có chút cố kỵ nhìn Đường Khả Hinh.

Hai mắt Đường Khả Hinh khẽ chớp, sắc mặt hơi bình tĩnh, lại nhìn Nhã Tuệ, mỉm cười nói: “Nếu là như vậy, thật giống như phải chọn bộ lễ phục thích hợp. . . . . .”

“Đó là đương nhiên, bây giờ cô xinh đẹp như vậy, mặc váy vào, không biết xinh đẹp đến cỡ nào!” Nhã Tuệ lập tức cười nói.

Đường Khả Hinh cũng không nhịn được bật cười.

“Lúc này. . . . . .” Tô Thụy Kỳ dừng ở tại chỗ, nhìn Đường Khả Hinh, mỉm cười nói: “Có phải em nên gọi điện thoại cho người em mới vừa đuổi đi hay không? Anh đoán chừng bây giờ anh ấy đã nóng như lửa đốt rồi !”

Đường Khả Hinh nghe vậy, hai mắt xẹt qua một chút dịu dàng, đột nhiên mỉm cười.

Văn phòng Tổng Giám đốc.

Trang Hạo Nhiên ngồi ở trước bàn làm việc, tựa vào trên ghế da, cầm bút máy, không tâm tư xem tài liệu, chỉ gõ mặt bàn bên trái, gõ mặt bàn bên phải, không hề có tinh thần.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Trang Hạo Nhiên không trả lời, nghĩ tới lúc nảy Đường Khả Hinh đuổi mình đi khỏi, nét mặt quyết liệt, lại thở dài một cái, rất lo lắng, nhưng chỉ đành phải tôn trọng ý kiến của cô.

Tiêu Đồng cũng không đợi người này đáp lời, tự mình đẩy cửa đi tới, nhìn Trang Hạo Nhiên nói: “Lão đại! Bộ phận hành chính, phòng thị trường muốn liên hoan, muốn anh phê chuẩn hóa đơn ở Khách sạn Á Châu.”

“Ừ. . . . . .” Trang Hạo Nhiên ngồi tại chỗ, tay cầm bút máy, vẫn không ngừng gõ.

“Kí bao nhiêu?”

“Tùy tiện”

“Vậy rốt cuộc là kí bao nhiêu?”

“Tôi đã nói tùy tiện!” Ánh mắt Trang Hạo Nhiên, lại rời rạc.

Tiêu Đồng nhìn dáng vẻ của anh, liền không nhịn được híp mắt cười, trêu chọc anh nói: “Nếu không, một bàn đặt 300 ngàn nhé?”

Trang Hạo Nhiên trừng mắt, rốt cuộc phục hồi tinh thần, nhìn hướng Tiêu Đồng, nói thẳng: “Bà cô ơi! Chừa cho tôi một chút tiền được không? Tương lai tôi còn phải góp tiền mua đồ cưới cho cô!”

Tiêu Đồng không nhịn được bật cười, nói: “Ai kêu anh không trả lời!”

“Ôi, chớ phiền! ! Tự cô xem làm đi! Chút chuyện nhỏ này, cũng phải tìm tôi,” Trang Hạo Nhiên không muốn nói chuyện nữa, cầm tài liệu lên muốn tiếp tục phê duyệt! !

“Vậy thì 30 ngàn một bàn?” Tiêu Đồng nhìn anh, án theo thông lệ, nói.

“Ừ” Trang Hạo Nhiên đáp.

“Vậy tôi đi ra ngoài! Gần đây bận việc muốn chết! ! Hôn lễ của Tào Anh Kiệt, tôi còn phải làm dâu phụ, còn chưa có đi thử lễ phục!” Tiêu Đồng xoay người đi ra ngoài.

Trang Hạo Nhiên không ngẩng đầu, lại không nhịn được vừa nhìn tài liệu vừa cười nói: “Tôi khuyên cô đừng làm dâu phụ, cẩn thận không ai thèm lấy.”

“Đi!” Tiêu Đồng phịch một tiếng, đóng cửa lại! !.

Trang Hạo Nhiên bật cười, muốn chăm chú nhìn tài liệu một lát, đúng lúc này điện thoại di động vang lên, anh lập tức để bút máy xuống, cầm điện thoại di động lên, alô một tiếng.

Tiếng của Nhã Tuệ từ đầu kia truyền đến.

Trang Hạo Nhiên cảm thấy vui mừng cười nói: “Là thật sao?”

“Ừ. . . . . . Nhưng có chuyện, tôi muốn phiền anh. . . . . .” Nhã Tuệ đứng ở trước cửa sổ sát đất trong cửa hàng thời trang cao cấp, quay đầu nhìn Đường Khả Hinh đang đứng ở bên kia thử lễ phục, liền mỉm cười nói: “Lúc mới vừa tới, thời tiết còn trong sáng, nhưng bây giờ trời có chút u ám, tôi đoán chừng sắp mưa, cậu chủ Tô tạm thời có chút việc đi rồi, cho nên anh có thể tới đón chúng tôi về nhà hay không, bên này tắc xi không tốt.”

“Tôi đến ngay! !” Trang Hạo Nhiên lập tức cúp điện thoại, nhắc tây trang, mặc vào, bước nhanh đi ra bên ngoài.

“Lão đại, đây là hóa đơn trình kí. . . . . .” Tiêu Đồng đứng ở bên cửa, nhìn Trang Hạo Nhiên rất gấp gáp đi về phía trước, ngạc nhiên suy nghĩ, anh có chuyện gì?

Nhã Tuệ cầm điện thoại di động, đứng ở một bên, nhìn ánh nắng mặt trời rực rỡ phía ngoài cửa sổ, trên đường phố xe cộ tới lui, trong huyên náo, lộ ra phồn hoa, mỉm cười một cái.

“Gọi điện thoại cho Tổng Giám đốc chưa?” Bóng dáng màu xanh nhạt của Đường Khả Hinh từ đầu kia truyền đến.

“Gọi rồi. . . . . .”

“Anh ấy đã tới?”

“Ừ. . . . . .” Nhã Tuệ nhìn bóng lưng của cô, khẽ mỉm cười.

Đường Khả Hinh quay mặt sang, nhìn trong kính bày đầy các loại trang sức đắt tiền, cũng dịu dàng mỉm cười.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!