Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0491

Chương 0491: HÔN LỄ (BA)

Hiện trường hôn lễ.

Tất cả tân khách cũng đã lục tục đến đông đủ, rối rít nâng ly, đứng ở bên bờ biển, thưởng thức hiện trường hôn lễ xinh đẹp, thỉnh thoảng nhìn dưới đài chứng hôn, vị trí của hai đại Tổng Giám đốc tập đoàn Hoàn Cầu cùng người thân thuộc vẫn trống rỗng, đều mỉm cười nghĩ, khi nào chủ nhân tới.

Tô Linh ngồi ở một bên, vẻ mặt có chút căng thẳng, mở gương trang điểm, nhẹ nhàng trang điểm bổ sung.

Tô Thụy Kỳ quay đầu, mỉm cười nhìn bộ dáng chị có chút căng thẳng, liền ngạc nhiên nói: “Chị, chị làm sao vậy? Từ lúc đến tới bây giờ, chị luôn có chút căng thẳng.”

Hôm nay Tô Linh mặc váy dây dài màu trắng tao nhã, ngồi tại chỗ, có chút căng thẳng lấy hơi, nhìn Tô Thụy Kỳ bất đắc dĩ nói: “Cậu không biết, tôi vừa nhìn thấy chị Trang, liền cả người không thoải mái, lần trước tôi mặc một chiếc váy ngắn Chanel đi xem trình diễn thời trang, mặc dù chị ấy rất lễ phép nhìn tôi, nhưng ánh mắt kia, thậm chí cả đời tôi quên không được. . . . .”

Hôm nay Tô Thụy Kỳ mặc tây trang màu đen, im lặng cười nói: “Vậy chị có thể không cần để ý ánh mắt của chị ấy.”

Tô Linh nhìn em trai, thật lòng nói: “Cậu không hiểu thế giới phụ nữ chúng tôi, rốt cuộc đang suy nghĩ gì.”

“Em đương nhiên không hiểu, em cũng không phải là phụ nữ. . . . . .” Tô Thụy Kỳ khẽ cúi đầu, nhìn khán đài hôn lễ ở phía bên, biển rộng vẫn bắn lên bọt nước sôi trào.

“Hôm nay Khả Hinh sẽ đến không?” Tô Linh tò mò nhìn Tô Thụy Kỳ, hỏi.

Tô Thụy Kỳ suy nghĩ, cũng lắc đầu một cái, nói: “Không rõ lắm. . . . . .”

Mới vừa dứt lời, cũng đã nghe được có người nói: “Người của nhà họ Tưởng tới. . . . . .” .

Các tân khách ở khán đài hôn lễ nghe nói như thế, rối rít quay đầu, cuối cùng nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi mặc tây trang màu đen, bên trong phối áo sơ mi trắng, cổ áo mở ra, vạt áo trước cài bông hoa tơ tằm, nhẹ nhàng phong độ, đẹp trai nghiêm nghị từ đại sảnh đi ra, đi theo phía sau là em gái của mình, Tưởng Tuyết Nhi, hôm nay cô mặc váy ngắn màu trắng, bên ngoài khoác màu trắng áo khoác nhỏ kiểu Hàn, chải tóc thật cao, khuôn mặt mộng ảo như búp bê, nở nụ cười xinh đẹp, bên cạnh, chính là Như Mạt vẫn dịu dàng, chỉ thấy cô nhẹ kéo áo lông thú, vóc người uyển chuyển đi theo ở bên cạnh Tưởng Thiên Lỗi, mộng ảo mê người như thế. . . . . .

Nam tân khách có lẽ biết cô đã không còn là phu nhân Thị Trưởng thành phố, nhưng vẫn say sưa khuôn mặt xinh đẹp của cô, mặc dù bốn tháng trước, hôn nhân của cô và Thị Trưởng rốt cuộc đã kết thúc, mở cuộc họp báo, tuyên bố kết thúc hôn nhân, xôn xao náo động dư luận, tất cả mọi người không ngờ Thị Trưởng phu nhân hiền lành như thế, cũng không có quá nhiều người lên tiếng trách phạt, nhất là khi biết tình huống trái tim của cô bị bệnh không lạc quan, sau đó ba tháng, cuối cùng Tổng Giám đốc Tưởng đứng ra, dắt tay cô gái hiền lành mộng mơ, nói muốn chăm sóc cô trọn đời, người không biết nội tình, rối rít nói người đàn ông, có trách nhiệm, dù sao bọn họ đã từng là thanh mai trúc mã.

Chuyện hạ màn kết thúc tại đây, mặc dù có người than thở, nhân vật như Tưởng Thiên Lỗi lại cùng người đã từng là Thị Trưởng phu nhân ở chung một chỗ, có chút tức giận, nhưng từ thời điểm đó tới nay, bọn họ ở chung một chỗ, tham gia rất nhiều bữa tiệc cùng tiệc tối từ thiện, trước công chúng đều hết sức ân ái, mọi người cũng dần dần đón nhận, nhưng nghe nói Chủ tịch Tưởng vẫn không có tỏ thái độ, cảm giác Như Mạt muốn vào Hào Môn vẫn không biết thế nào.

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay.

Tưởng Thiên Lỗi dẫn hai người phụ nữ yêu mến, cùng lãnh đạo cấp cao Hoàn Cầu mỉm cười chào hỏi mọi người, cám ơn bọn họ hôm nay tới tham gia hôn lễ của Mạn Hồng, sau đó nâng sâm banh, tân khách tham gia hôn lễ, cám ơn.

Chúng tân khách cũng mỉm cười nâng ly với Tưởng Thiên Lỗi, chúc mừng Khách sạn Á Châu có giai nhân có năng lực tài giỏi và xinh đẹp quyến rũ.

Tưởng Thiên Lỗi cùng đám lãnh đạo cấp cao cùng nhau nâng ly, cám ơn mọi người.

Nhưng. . . . . .

Tưởng Thiên Lỗi vừa nâng ly hướng tân khách, ánh mắt nhẹ nhàng quét nhìn tân khách xung quanh, nhàn nhạt hỏi: “Trang tổng đâu?”

Đông Anh đứng ở phía sau, lập tức nói: “Giống như chưa đến, cần thúc giục không?”

“Khi nào hôn lễ bắt đầu?” Tưởng Thiên Lỗi chậm rãi hỏi.

“Khoảng 45 phút sau.” Đông Anh lập tức nói.

Tưởng Thiên Lỗi không lên tiếng nữa, nâng ly mút nhẹ rượu đỏ.

Gió nhẹ nhàng.

Nơi xa, một tòa nhà tọa lạc bên bờ biển, vô cùng bí ẩn và sừng sững không ngã.

Một bóng dáng uyển chuyển theo tia sáng lờ mờ, chỉ lộ ra móng sơn đen, tay nâng một ly rượu băng, chăm chú nhìn hiện trường hôn lễ, hai mắt giống như viên ngọc bích, vào lúc này, khiêm tốn, lóe lên.

Trang Ngải Lâm mặc váy dây dài, thấp ngực màu đen hấp dẫn, đem một áo khoác cánh dơi màu trắng, nhẹ khoác lên trên bả vai gầy gò, chải búi tóc thật cao, trang điểm nhàn nhạt, đi vào không gian trang nhã, nhìn bóng lưng dịu dàng bên cửa sổ, ngửa mặt nở nụ cười trào phúng nói: “Thế nào?”

Cô im lặng không lên tiếng, hai mắt vô cùng ảm đạm, lại có chút ánh sáng đang từ từ ngưng tụ.

“Tôi nghe nói chuyện xưa của cô một lần. . . . . .” Trang Ngải Lâm bước nhẹ nhàng giống như linh vật thần bí, đi tới bên cửa sổ, cũng nhìn hiện trường hôn lễ phía ngoài cửa sổ, nói: “Bình thường dưới tình huống này, tôi sẽ khuyên cô đi tìm chết thôi.”

Cô hơi nghiêng mặt.

Trang Ngải Lâm khẽ nở nụ cười giễu cợt, lại nói: “Nếu như cô vẫn thích cậu ta, cô muốn thể hiện tình yêu trung thành đối với cậu ta thì đi chết đi!”

Cô sửng sốt.

“Nếu như cô không muốn chết, thể hiện thật ra cô cũng không phải yêu cậu ta rất sâu! ! Như vậy, tại sao cô oán hận cậu ta?” Trang Ngải Lâm trực tiếp hỏi.

Cô đang suy tư. . . . . .

“Nếu như cô vẫn thích cậu ta thì phải đi giành! Nếu như cô cảm thấy cậu ta không đáng giá, như vậy thì hoa lệ xoay người, xem cậu ta trong suốt! Đây chính là hai lựa chọn của người thông minh! Bình thường tôi chỉ thưởng thức hai loại người này! Cái loại ở giữa ăn năn hối hận, đó là tự mình tìm chết! Càng là người tầm thường! Cô muốn làm một người thông minh, hay người ngu! Tự mình lựa chọn đi! Cô có thể không đi! Không có ai ép buộc cô!” Trang Ngải Lâm nói xong, liền ôm vai xoay người, không chút nào miễn cưỡng đi ra ngoài.

Cô vẫn đứng tại chỗ, cũng không nhúc nhích, hai mắt bắt đầu lóe lên.

Bên ngoài phòng khách.

Trang Hạo Nhiên ngồi ở trên ghế sa lon, im lặng không lên tiếng, giống như đang đợi cái gì, mặt không lộ vẻ gì.

Cửa mở ra.

Anh hơi ngẩng đầu, nhìn chị gái lạnh lùng đi ra, anh có đáp án, liền đứng lên, chuẩn bị cùng chị đi ra ngoài, không ngờ sắp đi ra, cửa nhẹ nhàng mở ra, một đôi giày cao gót màu bạc bước ra. . . . . .

Hai người bọn họ người đồng thời xoay người, nhìn cô.

Cô cũng khẽ mỉm cười, nhìn bọn họ.

Trang Ngải Lâm nhìn thái độ của cô, đột nhiên hài lòng mỉm cười.

Hiện trường hôn lễ vẫn náo nhiệt sôi trào. Tất cả mọi người tay nâng ly sâm banh, rối rít mỉm cười bàn về hôn lễ hôm nay, rất mộng ảo.

Tưởng Thiên Lỗi cũng kéo nhẹ hông của Như Mạt, cùng các khách quý mỉm cười.

Một tiếng hô, Tổng Giám đốc Trang tới.

Mọi người lập tức nhìn ra xa.

Hai tròng mắt Tưởng Thiên Lỗi cũng ngưng tụ, ngẩng đầu lên nhìn đầu kia thảm đỏ, quả nhiên, thấy Trang Hạo Nhiên mặc tây trang kẻ sọc màu đen, áo sơ mi màu xanh dương nhạt, vạt áo trước cài bông hoa tơ tằm màu xanh dương khí phách, anh nở nụ cười nhiệt tình quen thuộc, sau lưng dẫn theo các vị lãnh đạo cấp cao Hoàn Á, trí tuệ đẹp trai đi trên thảm đỏ, lấy thân phận chủ hôn hôm nay, hướng chúng tân khách mỉm cười giơ tay gật đầu.

Chúng tân khách rối rít nâng ly về phía anh.

Trang Hạo Nhiên nở nụ cười đẹp trai, tiêu sái nâng một ly Laffey 2000, hướng chúng tân khách mời rượu, cười nói: “Cám ơn các vị tới tham gia hôn lễ hai cấp dưới đắc ý nhất của Hoàn Cầu.”

Chúng tân khách mỉm cười nâng ly về phía anh.

Trang Hạo Nhiên vừa uống rượu, vừa nhìn đến Tô Linh đứng ở bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, anh lập tức cười đi tới, cùng với cô dán mặt ôm nhau, xấu xa nói: “Tô đại tiểu thư, không nhìn thấy chị tôi, cô nhất định thở phào nhẹ nhõm.”

“Nói bậy!” Tô Linh cố ý trừng anh.

Trang Hạo Nhiên cười to, không khí hiện trường lập tức sôi nổi hơn, anh cụng ly với Tô Thụy Kỳ, cám ơn anh nể mặt, lại nhìn toàn trường hôn lễ mộng ảo, rốt cuộc nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi. . . . . .

Ánh mắt Tưởng Thiên Lỗi lạnh nhạt, vẫn mang chút tức giận, nhìn anh.

Trang Hạo Nhiên mỉm cười nhìn anh, ánh mắt sắc bén chợt lóe, mới chẳng bao lâu, Tưởng Thiên Lỗi đã từng muốn lái xe đụng mình, anh vẫn chưa quên, điện quang hỏa thạch va nhau, rốt cuộc kéo ra bức màn chiến tranh thế kỷ !

Mọi người đang bàn tán, hôn lễ sắp bắt đầu, mời các vị an tọa, lại nghe được có người kêu lên: “Trang Đại tiểu thư đến rồi! !”

Mọi người sững sờ, nhân vật huyền thoại vẫn làm cho người ta hết sức tò mò.

Tưởng Thiên Lỗi cũng nâng ly ngưng tụ, Như Mạt không khỏi nắm chặt cánh tay của anh.

Mọi người cùng nhau xoay người, nhìn đầu kia thảm đỏ. . . . . .

Một trận gió cuồng ngạo quét đến, xông về hai bóng dáng xinh đẹp ở đầu kia thảm đỏ! !

Trang Ngải Lâm mặc váy dài màu đen, vẫn khoác áo khoác màu trắng, tay cầm túi xách da thật màu đen, bên ngoài túi xách đính từng viên đá quý màu đen, chiếu lấp lánh, mang giày cao gót màu đen, đi về phía bờ biển, gió thổi nâng đuôi váy thật dài của cô, tư thái như nữ vương, thống lĩnh thế giới bóng tối! !

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức bị cô hấp dẫn! !

Có một vài danh viện, lại không nhịn được nhìn cô gái sau lưng Trang Ngải Lâm, có chút kinh ngạc vẻ đẹp của cô. . . . . .

Cô. . . . . . Mặc váy cúp ngực bạch kim, trên váy dùng bạch kim thêu hoa văn khí phách, ở trong gió nhảy múa, đuôi váy hình cung cực lớn mở ra, lại có thể nhìn ra, váy dài của cô thêu một tòa thành lũy, đây là hoa văn không phải người bình thường có thể dùng, mọi người lại ngạc nhiên nhìn cô gái kia. . . . . .

Chỉ thấy cô chải mái tóc xoăn màu nâu sậm, búi tóc buộc ra sau, trang điểm nền nã, cái cổ khêu gợi, đeo sợi dây chuyền đá quý ba đường dài ngắn không đồng nhất, cầm túi xách nhỏ ngọc trai, mang giày cao gót màu bạc, nhìn mọi người, vẻ mặt bình tĩnh nở nụ cười, giống như tôn quý tự nhiên.

“Thật đẹp. . . . . .”

Có người nói nhỏ.

Tưởng Thiên Lỗi đứng ở một bên, nâng ly nghe những lời này, liền chậm rãi xoay người, nhìn đầu kia thảm đỏ, thấy một cô gái nhỏ, người mặc váy dài màu bạc, buộc búi tóc, đôi mắt to ngập nước, phát ra ánh sáng sắc bén, sống mũi cao nhọn, môi đỏ mọng như đóm lửa, không khỏi lộ ra một vẻ đẹp cực kỳ thâm trầm. . . . . . Hai mắt của anh lập tức thất thần, tay cầm ly rượu, nhìn cô đang cùng Trang Ngải Lâm đi tới hôn lễ hiện trường, cùng mọi người lễ phép mỉm cười gật đầu, khuôn mặt đã từng quen thuộc, hôm nay xinh đẹp đã không còn sót lại chút gì. . . . . . kí ức trước đây lập tức vỡ nát! !

Trang Ngải Lâm hơi kéo áo khoác, từ trước đến giờ không có thói quen chào hỏi với mọi người, mà cùng Đường Khả Hinh nâng bước chân tao nhã, trải qua ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tư thái như nữ vương đi về phía Tưởng Thiên Lỗi. . . . . .

Tưởng Thiên Lỗi đứng ở thảm đỏ đầu kia, nhìn cô thật chặt.

Lúc này, Như Mạt cũng xoay mặt lập tức nhìn thấy Đường Khả Hinh xinh đẹp, sắc bén như thế, khuôn mặt lập tức tái nhợt.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!