You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0497

Chương 0497: XOAY NGƯỜI

Đêm sâu, chìm đắm, không vạch trần một chút bí mật.

Bữa tiệc đi qua, dạ vũ sắp bắt đầu.

Chúng danh viện, thiên kim, rối rít bắt đầu thay đồ dạ hội diễm lệ, bắt đầu đêm hạnh phúc lãng mạn.

Tiếng nhạc sôi động, phóng túng lãng mạn vang lên khắp nơi, kèm theo tiếng sóng biển nhẹ nhàng bay vào ‘phòng tổng thống’.

Có một bóng hình xinh đẹp ngồi ở trước bàn trang điểm trong phòng ngủ ‘phòng tổng thống’.

Ánh đèn thủy tinh phát ra ánh sáng bí ẩn.

Đường Khả Hinh mặc váy ren dài màu da khoét sâu chữ V trước sau, sợ dây chuyền kim cương hình giọt nước trên bờ vai nhẹ treo trên cánh tay trắng nõn, lấp lánh ánh sáng trong suốt, tóc ngắn chạm vai nhẹ nhàng buộc lên, rũ xuống vài sợi tóc xoăn, ngẩng mặt lên, nhìn mắt to ngập nước của mình, lóe ra ánh sáng huyền ảo, cố ý trang điểm bóng mờ bên sống mũi cao, có chút hấp dẫn và cao quý như người lai, môi đỏ mọng hấp dẫn trí mạng. . . . . .

Cô im lặng nhìn mình trong kính, nhìn thật lâu thật lâu.

Cô trong kính, rất xinh đẹp, rất xinh đẹp.

Hai mắt Đường Khả Hinh xẹt qua một chút lành lạnh, cầm một vòng tai kim cương hình giọt nước, đeo vào lỗ tai bên trái, lấy thêm một vòng tai, đeo vào trên lỗ tai bên phải.

Gương mặt trái xoan nhất thời được vòng tai lấp lánh, chiếu rọi vô cùng hấp dẫn.

Thời gian vừa đúng.

Cô im lặng đứng lên, đuôi váy thật dài nhẹ rơi xuống, đường xẻ nơi bắp đùi bên trái tách ra, đuôi váy bay bay, loáng thoáng có thể nhìn thấy được trong váy dài màu bạc, một đôi chân thon dài trắng nõn, hấp dẫn, mê người.

Một trận gió, nhẹ nhàng thổi qua.

Giống như lúc đến.

Hai mắt Đường Khả Hinh xẹt qua lạnh lùng, mang giày cao gót cùng màu, cầm trắng áo lông thú như tuyết, khoác lên trên bả vai, liền im lặng lạnh lùng đi ra ngoài. . . . . .

Cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Tưởng Thiên Lỗi, hôm nay tôi muốn thanh toán từng món nợ đau thương trên người của tôi ! !

Cô đi về phía hành lang thật dài, đuôi váy tung bay, nhẹ cuốn lên, tự nhiên tách ra, hết sức quyến rũ, quyến rũ. . . . . .

Thời gian chín giờ.

Hiện trường dạ vũ, đông đảo thiên kim tiểu thư, công tử, thiếu gia, toàn thân mặc hoa phục ở trong sàn nhảy, đeo mặt nạ vũ hội hóa trang yêu cầu, hoặc khăn che mặt, đứng ở trong sàn nhảy, lãng mạn khiêu vũ.

Vợ chồng của Trần Mạn Hồng và Tào Anh Kiệt cùng bọn Lâm Sở Nhai, Nhã Tuệ ngồi ở vị trí chủ khách, cũng mang mặt nạ, vừa nói vừa cười, cũng thích một buổi tối bí ẩn như vậy.

Chỉ có Trang Hạo Nhiên, ngồi ở trên ghế sa lon, hai mắt đông lạnh nhìn phía trước, im lặng không lên tiếng.

Lúc này Tưởng Thiên Lỗi cũng mặc tây trang màu đen kẻ sọc, áo sơ mi màu đen, cài bông hoa tơ tằm, nghiêm nghị, phong độ đi vào sảnh tiệc, thấy mọi người đeo mặt nạ, hoặc khăn che mặt, ở sảnh tiệc vừa nói vừa cười, anh bình tĩnh đi vào, cùng Tô Linh và mấy vị tân khách, con em quan chức quý hiển, không tham gia vũ hội hóa trang, ngồi chung một chỗ, mỉm cười nói chuyện.

Lúc này, bên trong sảnh tiệc, đi tới một cô gái, mặc váy ren dài màu da mê người, trên mặt cũng che khăn lụa tơ tằm thật mỏng cùng màu, từ búi tóc đến bên tai phải, vóc người uyển chuyển, bước thẳng đi vào, từng bước từng bước, váy dài bay nhẹ lên, lộ ra chân dài hấp dẫn.

Không ít thiên kim, danh viện, còn có công tử, thiếu gia cùng nhau tò mò nhìn cô.

Trang Hạo Nhiên ở trong sàn nhảy, giống như nhận được tiếng bước chân, nhìn cô, hai mắt nghi ngờ ngưng tụ.

Con trai của Ủy viên Trương, Trương Bồi Hiên, từ trước đến giờ có trí nhớ đặc biệt tốt, nhìn bóng dáng cô gái xinh đẹp đi vào hội trường, đột nhiên híp mắt, cười nói: “Vóc dáng của cô gái này giống như đã từng quen biết ?”

Tưởng Thiên Lỗi quay mặt sang, nhìn cô gái kia đứng ở sàn nhảy, mặt che khăn, đôi mắt to ngập nước, khẽ chớp mắt, dịu dàng động lòng người, anh khẽ nhăn mày.

Trương Bồi Hiên gần như khẳng định là Đường Khả Hinh, đột nhiên mỉm cười, cầm ly rượu, đứng lên, đi về phía cô, kêu nhỏ: “Hi?”

Đường Khả Hinh chậm rãi quay mặt sang, nhìn anh, nhận ra Trương Bồi Hiên, hai mắt chỉ nhàn nhạt nhấp nháy.

“Tôi có vinh hạnh mời cô khiêu vũ không?” Trương Bồi Hiên nhìn cô, mỉm cười nói.

Đường Khả Hinh nhàn nhạt nhìn anh, khẽ mỉm cười, gật đầu.

“Mời. . . . . .” Trương Bồi Hiên mời Đường Khả Hinh mỉm cười đi tới chỗ kia ngồi.

Đường Khả Hinh im lặng theo phía sau anh, đi về phía chỗ khách quý.

Tưởng Thiên Lỗi ngồi ở một bên, cùng các công tử khác đều nhìn cô.

“Mời ngồi. . . . . .” Trương Bồi Hiên mỉm cười mời Đường Khả Hinh ngồi ở ghế sa lon bên cạnh mình.

“Cám ơn. . . . . .” Đường Khả Hinh mỉm cười ngồi ở trên ghế sa lon, hơi nâng chân dài nhẹ khoác lên trên đùi chân khác, lộ ra bắp đùi đẹp trắng nõn hấp dẫn, cực độ mê người.

Mấy vị công tử không nhịn được nhìn Đường Khả Hinh, cô nhẹ kéo khăn che, càng bí ẩn mê người.

Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô thật chặt, hai mắt đông lạnh!

Đường Khả Hinh mỉm cười nhìn Trương Bồi Hiên, cám ơn nhận lấy ly rượu đỏ anh đưa tới, tay cầm đáy ly, ngón tay chạm nhẹ đầu ngón tay của anh, mắt xinh đẹp khẽ chớp, nhìn anh.

Trương Bồi Hiên nhìn cô thật sâu, hơi dựa vào ghế sa lon, tay nhẹ kéo eo nhỏ của cô, theo bản năng nhìn hai tròng mắt của cô, dò ý tứ khác.

Đường Khả Hinh chỉ khẽ mỉm cười, có chút quyến rũ và mập mờ nhìn anh.

Trương Bồi Hiên nhìn ý tứ trong ánh mắt, đột nhiên cười vui vẻ một tiếng, cúi xuống ở bên tai của cô, nói khẽ: “Chuyện cô và Tổng Giám đốc Trang hợp nhau trộm tài liệu lần đó, trong cơn tức giận, tôi nói cho cha nghe. . . . . .”

Đường Khả Hinh bình tĩnh quay mặt sang, hai mắt chớp nhẹ, có chút dịu dàng nhìn anh.

Anh cũng cúi đầu, cụng nhẹ trán của cô, khẽ mỉm cười, nói: “Nhưng cha tôi nói, ở trên thế giới này, tôi có thể truy cứu bất cứ người nào, cũng không thể truy cứu cô…. rốt cuộc cô có ma lực gì?”

Đường Khả Hinh mỉm cười nhìn anh, tay nâng ly rượu đỏ, giơ nhẹ.

Trương Bồi Hiên cũng nhìn cô thật sâu, giơ nhẹ ly rượu.

Hai người cụng ly, nhìn đối phương thật sâu, hớp một ngụm nhỏ rượu đỏ.

Vẻ mặt Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nhìn chừng cô.

Trang Hạo Nhiên ngồi trên ghế sa lon ở đầu kia, sắc mặt lạnh lùng nhìn cô.

“Tại sao không nói chuyện?” Trương Bồi Hiên nhìn cô thật sâu, đột nhiên cúi đầu ở bên tai của cô hỏi khẽ.

“Anh muốn tôi nói cái gì?” Đường Khả Hinh quay mặt sang, ở khoảng cách thật gần nhìn anh.

“Lần trước ở trước mặt của Đạt Khoa, cầm hai chai rượu đỏ tới làm đảo lộn của tôi..tôi phải trị tội cô như thế nào?” Trương Bồi Hiên đã ôm nhẹ Đường Khả Hinh vào trong ngực, cúi đầu, ở bên tai của cô, khàn khan nói nhỏ.

“Anh muốn tôi làm thế nào?” Đường Khả Hinh có chút quyến rũ nhìn anh, mỉm cười.

Trương Bồi Hiên tiếp thu được tin tức lộ ra trong hai mắt cô, liền bật cười nói: “Muốn biết, thì đi ra ngoài rồi nói. . . . . .”

Đường Khả Hinh suy nghĩ một chút, đột nhiên mỉm cười.

“Mời. . . . . .” Trương Bồi Hiên giống như một người thắng lợi, kéo nhẹ eo nhỏ nhắn của Đường Khả Hinh đi ra ngoài.

Tưởng Thiên Lỗi ngồi ở một bên, trừng mắt, nâng rượu đỏ lên, uống một hơi cạn sạch!

Trang Hạo Nhiên nhìn Trương Bồi Hiên ôm Đường Khả Hinh đi ra ngoài, hai mắt hiện lên một chút đau lòng, hoàn toàn thất vọng, nhắm mắt lại!

Tầng lầu 13!

Là tầng lầu duy nhất của khách sạn Á Châu có hành lang thật dài gần cảnh biển!

Gió biển thổi ào ào! !

Sóng biển cuộn trào! !

Trương Bồi Hiên lập tức gỡ khăn che mặt, đè Đường Khả Hinh ở trên tường, cúi xuống, hai mắt nóng rực, mười phần có ý đồ nhìn cô.

Đường Khả Hinh cũng nhìn anh, hai mắt mãnh liệt chớp lóe, trên mặt lộ ra nụ cười quyến rũ, trái tim lại lạnh lẽo, đôi tay nắm chặt quả đấm!

Trương Bồi Hiên không nói gì thêm, mà từ từ cúi xuống, muốn hôn môi đỏ mọng của Đường Khả Hinh.

Cô mới vừa muốn nghiêng mặt, lại nghe được phía trước có một giọng nói lạnh lung gọi: “Cậu chủ Trương!”

Trên mặt Trương Bồi Hiên lộ ra không vui, quay đầu, nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi, sắc mặt hơi ngưng lại, nhưng vẫn có chút mất hứng cười nói: “Tổng Giám đốc Tưởng, chuyện gì?”

“Cô gái này đã từng trộm tài liệu của Đạt Khoa, là thư ký thân cận của Tổng Giám đốc Trang! Tôi đã điều tra ra cô ấy, để tránh dư luận, hay là ngài để cho tôi dẫn cô ấy đi trước. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nói.

Đường Khả Hinh ngửa mặt, nhẹ nhàng mỉm cười.

Trương Bồi Hiên nghe lời này, nhìn Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng, mỉm cười nói: “Tổng Giám đốc Tưởng. . . . . . Ngài không nên phá hư không khí tốt đẹp lúc này chứ?”

Sắc mặt của Tưởng Thiên Lỗi nguội lạnh nhìn anh, lại hiện lên nụ cười, nói: “Vốn là nên giúp người hoàn thành ước nguyện! Nhưng cô ấy không phải do Hoàn Á và Tập đoàn Á Châu của tôi quyết định, lẻn vào trong phòng khách quý của tôi, ăn trộm, tôi nhất định phải giải quyết theo lẽ công bằng, nếu có chuyện gì, tôi chấp nhận tự mình báo cáo với Ủy viên Trương !”

“Tổng Giám đốc Tưởng!” Trương Bồi Hiên nổi giận.

Đường Khả Hinh vẫn đứng ở một bên, cười nhạt.

“Mời. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi nhìn Trương Bồi Hiên, hai mắt lập lòe, đè nén tức giận trong lồng ngực nói: “Để cho tôi mang cô gái này đi! Cô ấy rất xấu! Quá không nghe lời!”.

Hai mắt Đường Khả Hinh run rẩy nước mắt, thật sự cảm thấy buồn cười.

“Tổng Giám đốc Tưởng, hôm nay bán cho tôi một chút mặt mũi. . . . . .” Trương Bồi Hiên thật lòng nói.

“Thật xin lỗi! !” Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nhìn anh, nói: “Hôm nay tôi không thể bán cho bất kì người nào mặt mũi!”

Trương Bồi Hiên đột nhiên nở nụ cười.

“Xúc phạm!” Tưởng Thiên Lỗi tức giận tiến lên, nắm mạnh tay của Đường Khả Hinh, kéo cô đi về phía trước! !

Đường Khả Hinh loạng choạng, lảo đảo đi về phía trước, vừa đi vừa quay đầu nhìn Trương Bồi Hiên.

Hai mắt Trương Bồi Hiên nóng lên, nhìn cô.

Đường Khả Hinh quay mặt sang, lạnh lùng, cười hài lòng đi về phía trước! !

***
Tiếng gõ cửa, nhẹ nhàng vang lên!

Như Mạt nằm ở trên giường, đang ngủ say, nghe tiếng gõ cửa, cô khẽ chớp mắt buồn ngủ, khàn khàn hỏi: “Ai vậy?”

“Như Mạt tiểu thư, quản lý phòng khách có chuyện tìm cô. . . . . .” Người giúp việc chăm sóc ở bên cạnh, nhìn cô nói nhỏ.

Như Mạt nằm ở trên giường, suy nghĩ một chút, liền dịu dàng nói: “Để cho cô ấy vào đây.”

Quản lý thật cẩn thận đi vào phòng ngủ, nhìn Như Mạt, mỉm cười nói: “Như Mạt tiểu thư, Tổng Giám đốc mới vừa căn dặn, mời cô đến phòng cảnh biển lầu 13. . . . . .”

Như Mạt nghe vậy, vẻ mặt sững sờ.

Tầng lầu 13! !

“Anh làm gì đấy?” Đường Khả Hinh tức giận tránh ra khỏi tay của anh, nhìn anh hét to: “Anh kéo tôi làm gì?”

“Em mới vừa đang làm gì?” Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô, tức giận quát to! !

“Tôi mới vừa làm gì có liên quan đến anh sao? Anh là gì của tôi vậy?” Đường Khả Hinh nhìn anh, tức giận hét to! !

Tưởng Thiên Lỗi bi phẫn nhìn cô, đột nhiên cảm thấy khổ sở rống lên: “Anh là ai cũng không biết! ! Thậm chí ngay cả bản thân anh cũng không phải là anh ! Anh chỉ có ở trước mặt của em, anh mới lộ ra nguyên hình! ! Anh là người đàn ông độc ác vô tình đáng sợ! ! Nhìn trái tim của em bị moi ra, anh cũng không làm được gì! ! Được chưa? Khi đó, anh chỉ muốn chết theo em! ! Được chưa? Nếu bây giờ em hận anh, cầm dao đâm anh chết đi! !”

Đường Khả Hinh run rẩy rơi lệ, kích động phẫn nộ nhìn anh, tức giận đến nước mắt từng viên lăn xuống! !

Tưởng Thiên Lỗi khổ sở nhìn cô, đột nhiên vươn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, bi thương run rẩy nghẹn ngào nói: “Anh không thể đi xem em! ! Bởi vì anh nợ cô ấy quá nhiều! ! Bởi vì anh nợ em quá nhiều! ! Anh không thể đến gần em thêm nữa! ! Anh giống như ma quỷ ở bên cạnh em! !”

“Anh chính là ma quỷ bên cạnh tôi ! !” Đường Khả Hinh nhìn anh, kích động run rẩy rơi lệ gào to: “Tôi và anh ở chung một chỗ, ngắn ngủn mấy tháng, đã trải qua khổ sở lớn nhất trong đời tôi! ! Anh vứt bỏ tôi hết lần này đến lần khác, hết lần này đến lần khác đi theo cô ta, tôi tha thứ cho anh, không chỉ là tình yêu trong trái tim, còn có một chút tin tưởng! Tôi dùng hết cuộc đời tôi tin tưởng anh! Nhưng anh lại phá vỡ nền tảng cuộc sống và niềm tin của tôi! ! Niềm tin là lý do sống sót duy nhất trong đời tôi! Nhưng anh đã đánh nát nó! ! Mặc kệ tôi ở trên bàn mổ, trải qua sống chết như thế nào! Biết rõ anh muốn mang trái tim tặng cho Như Mạt tiểu thư, tôi cũng cam tâm tình nguyện! Chỉ cầu mong lúc ấy anh đi vào nhìn tôi một chút. . . . . . Nhưng anh không có! ! Anh không có! !”

Tưởng Thiên Lỗi nắm chặt quả đấm, hai mắt run rẩy nước mắt.

Đường Khả Hinh lại bật khóc nói: “Tình yêu có thể sinh ra, trong biển người mênh mông, anh gặp được tôi..tôi gặp được anh. . . . . . Nhưng anh không có đi vào nhìn tôi . . . . . Rõ ràng đã nói, sau này muốn đứng bên cạnh tôi, tôi bất chấp tất cả tin tưởng anh. . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi khổ sở đứng ở một bên, kích động bi phẫn, run rẩy muốn vươn tay, nâng nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Đường Khả Hinh tức giận rơi lệ đẩy tay anh ra, nhìn anh lại khóc nói: “Hôm nay tôi kêu anh ra ngoài! ! Vốn là muốn giết anh! ! Nhưng giết anh rồi không phải phụ lòng trong quá khứ tôi toàn tâm toàn ý yêu anh sao? Có người nói, cái gì gọi là đã từng có được? Những lời này chỉ dành cho những người chưa từng trải qua! ! Tôi giết anh rồi, quá khứ của tôi cũng biến mất! ! Tôi không cần máu tươi của anh vấy bẩn linh hồn sạch sẽ của tôi. Anh hãy nghe cho kỹ, Tưởng Thiên Lỗi! Đây là một chút thiện lương cuối cùng của tôi còn sót lại, tôi dùng hết sinh mạng, một chút thiện lương cuối cùng kêu anh ra ngoài, cho anh một chút cơ hội nói thật với tôi! ! Nói thật lúc đó anh im lặng! ! Anh vô tình! Tất cả mọi thứ anh làm! Tôi tha thứ cho anh một lần cuối cùng! Từ nay về sau, thế giới của hai chúng ta trống rỗng! !”

Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi khổ sở tràn lệ ngẩng đầu, nhìn cô.

Đường Khả Hinh không muốn nói chuyện, xoay người, rơi lệ đi về phía trước.

“Khả Hinh. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi đột nhiên kích động nắm tay của cô, vào lúc này, anh muốn giữ cô lại! ! Muốn giữ cô lại. . . . . .”Đừng đi! ! Đừng đi! Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . .”

Đường Khả Hinh rơi lệ dừng ở tại chỗ, cũng không quay đầu lại, lại bật khóc, nói: “Sau này, không nên tùy tiện giữ người khác lại, trên thế giới này, sẽ không bao giờ nữa có một người như tôi, dùng hết sinh mạng để tha thứ cho anh! Một chút tha thứ này, đã lấy hết hơi sức sống sót cuối cùng của tôi! Đây không chỉ là vì anh, đây cũng là vì một chút tình cảm cuối cùng của tôi!”

Cô nói xong, đột nhiên bật khóc thật nhanh chạy về phía trước! ! !

Tưởng Thiên Lỗi khổ sở đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Đường Khả Hinh đi xa, cuối cùng tuyệt vọng rơi lệ.

Cửa thang máy, lặng lẽ mở ra, Như Mạt thật cẩn thận đi ra, thấy ánh mắt của Tưởng Thiên Lỗi mất mát rối loạn, lòng của cô hoảng sợ, vội vàng chạy như bay qua, nhìn anh gọi nhỏ: “Thiên Lỗi, anh làm sao vậy?”

Rốt cuộc Tưởng Thiên Lỗi chợt tỉnh ngộ, nhìn Như Mạt khổ sở nghẹn ngào gọi: “Như Mạt! ! Như Mạt! !”

Như Mạt lập tức rơi lệ nhìn anh.

“Anh xin lỗi em. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi nắm chặt bả vai của cô, đè nén khổ sở khổ sở nói: “Xin tha thứ cho anh chỉ có thể bảo vệ em đến hiện tại. . . . . . Tha thứ cho anh . . . . .”

Trái tim Như Mạt gay gắt đau nhói, gấp gáp nhìn anh, bật khóc nói: “Anh nói cái gì ? Anh đừng như vậy. . . . . .”

“Như Mạt. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi khổ sở co quắp nghẹn ngào cúi xuống, quyết định thẳng thắn nói: “Đã nhiều năm qua cùng với tình yêu của em, anh đã mệt quá mệt quá rồi. Anh vẫn cho rằng anh có thể bảo vệ em cả đời, nhưng khi anh gặp được Khả Hinh, cô ấy là cô gái duy nhất trong đời anh, anh không muốn nói yêu, nhưng lại dùng hết tất cả, dùng hết cuộc đời để yêu anh ! Anh ở bên cô ấy, anh rất vui vẻ, anh rất hạnh phúc, tình yêu nhiều năm qua đã đè ép anh, anh vẫn không muốn thừa nhận, nhưng. . . . . . Anh không vui vẻ. . . . . .”

Như Mạt khổ sở rơi lệ nhìn anh, khóc đến co quắp.

“Nhưng đột nhiên, anh phát hiện, anh và cô ấy cùng nhau khổ sở, anh rất hạnh phúc. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi cắn chặt răng, đôi tay run rẩy nắm chặt bả vai của cô, nước mắt kiên nghị rơi xuống, nói: “Xin tha thứ cho anh, hiện tại trong lòng của anh, chỉ có cô ấy! Anh yêu cô gái kia! Anh yêu cô ấy. . . . . . Tương lai mặc kệ xảy ra bất cứ chuyện gì, anh và cô ấy cùng nhau đau khổ, anh cũng cam tâm tình nguyện, chỉ cần cô ấy chấp nhận tha thứ cho anh….. anh tình nguyện buông tha tất cả mọi thứ. Xin. . . . . . Thành toàn. . . . . . xin em. . . . . . Thành toàn. . . . . .”

“Không. . . . . . Thiên Lỗi, anh yêu em mà, đừng rời bỏ em . . . . .” Như Mạt bật khóc nói.

“Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Anh không thể mất đi cô ấy nữa. . . . . . Anh nợ cô ấy quá nhiều, anh không thể mất đi cô ấy nữa. . . . . . Từ nay về sau, anh chỉ muốn cho cô ấy hạnh phúc. . . . . . Anh chỉ muốn cô ấy hạnh phúc. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi nói xong, nâng chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của Như Mạt, nặng nề khổ sở hôn trán của cô, liền chạy như bay về phía trước! !

“Thiên Lỗi . . . . . .” Như Mạt đứng tại chỗ, nhìn anh, khóc kêu to! !

Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi vội vàng rưng rưng chạy về phía trước, nhớ tới Đường Khả Hinh nói: Anh hãy nghe cho kỹ, Tưởng Thiên Lỗi! Đây là một chút thiện lương cuối cùng của tôi còn sót lại, tôi dùng hết sinh mạng, một chút thiện lương cuối cùng kêu anh ra ngoài, cho anh một chút cơ hội nói thật với tôi! ! Nói thật lúc đó anh im lặng! ! Anh vô tình! Tất cả mọi thứ anh làm! Tôi tha thứ cho anh một lần cuối cùng!

Đau xé lòng!

Khả Hinh, cho anh thêm một cơ hội! Anh cầu xin em, Khả Hinh! ! Cho anh thêm một cơ hội!

Biển rộng sôi trào mãnh liệt! Cuồng phong thổi đến! !

Đường Khả Hinh kéo đuôi váy thật dài chạy đến bên bờ biển, nhìn bóng đêm mênh mông trước mặt, chỉ có âm thanh sóng biển mãnh liệt đáp lại, cô khổ sở, khổ sở bật khóc nói: “Cha! ! Cha . . . . . . con làm đúng không? Con làm đúng không? Cha nói, người làm thức ăn, phải có tình yêu bao la, phải tha thứ mọi người! Con gái đã cố gắng, thật cố gắng! !”

Cô đột nhiên quỳ gối trên bờ cát, ngửa mặt khóc rống nói: “Nhưng thật vất vả, chon giấu thù hận trong thân thể, thật vất vả ! Rất uất ức ! Nhưng làm thế nào? Con là con gái của cha, con không thể quên đi lời dạy dỗ của cha, con không thể để trí tuệ suốt đời của cha và tinh thần sụp đổ trong thân thể của con. . . . . . Mặc dù vất vả chịu đựng. . . . . . Nhưng con gái chấp nhận mang theo tình yêu của cha, kiêu ngạo sống tiếp. . . . . .”

Biển rộng nhẹ nhàng tuôn ra, gió biển không còn quá mãnh liệt, lại mang theo một chút dịu dàng, thổi tới cô gái trước mặt.

Cô gái kia, rốt cuộc mệt mỏi nằm ở trên bờ cát, hai mắt nhắm lại, mặc cho váy dài ở trong gió bay phất phới. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!