You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0498

Chương 0498: BỊ THƯƠNG NHẸ

Sáng sớm hôm sau.

Đầu xuân, không ngờ mưa phùn rơi xuống tí tách.

Có con chim nhỏ mỏ vàng nào đó đậu ở trên cửa sổ nhỏ màu trắng kia trú mưa, cúi đầu mổ cửa sổ tích tích tích đến mấy lần.

Cô gái nằm ở trên giường nệm màu trắng, chậm rãi mở mắt, nhìn tia sáng nhu hòa bên trong gian phòng, lộ ra không khí lạnh lẽo tươi mát đầu xuân, trên giá sách màu trắng, bày rất nhiều bộ sách rượu đỏ và khách sạn, bên cạnh một chiếc bình cao lớn màu trắng bằng gốm sứ thanh hoa, đặt một bó hoa Flamingo đỏ rực, màn lụa mỏng ở cửa sổ sát đất nhẹ vén lên, bay vào một cơn mưa nhỏ và gió mát mang hương vị bạc Hà.

Đường Khả Hinh ngửi không khí này, nở nụ cười nhẹ nhàng, cô gái này, ngày hôm qua buông bỏ thù hận, tha thứ cho một người, đổi lấy nụ cười thong dong và một chút mưa phùn đầu xuân.

Nhẹ vươn người một cái.

Đường Khả Hinh mặc váy lụa trắng, nhẹ nhàng vén chăn đi xuống giường, mang dép màu hồng Nhã Tuệ mua cho mình, đi vào phòng tắm, rửa mặt xong, tinh thần thoải mái, cười khẽ đi tới trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, một cơn gió lạnh trong lành đập vào mặt, mưa phùn tí tách lướt nhẹ ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô, cô chớp nhẹ mắt đẹp, nhìn từng dãy nhà trọ phía ngoài cửa sổ, ẩn trong rất nhiều cành lá màu xanh, con đường nhỏ uốn lượn c về phía các nơi, hoa anh đào màu hồng, ở trong mưa trắng xóa, tiếp tục bồng bềnh rơi xuống.

Hai mắt cô dịu dàng nhìn phong cảnh này, nghĩ tới “Buông xuống”, lại có ý nghĩa như vậy.

“Khả Hinh! ! Mau dậy, đã tới giờ đi làm rồi!” Tiếng của Nhã Tuệ từ dưới lầu truyền đến.

“Vâng!” Đường Khả Hinh đáp nhẹ, nhớ tới ngày hôm qua Trang Hạo Nhiên khuyên mình, trong lòng của cô thoáng qua một chút vội vàng, muốn thổ lộ chuyện ngày hôm qua với anh, vội vàng rửa mặt xuống lầu về khách sạn.

Đầu xuân mưa phùn thật sự rất dịu dàng, thật dịu dàng.

Đường Khả Hinh mặc áo cao cổ hoa nhỏ màu trắng, áo ghi lê màu xanh dương đậm theo phong cách England, váy ngắn màu đen, mang ủng ngắn màu đen, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, cùng Nhã Tuệ gọi tắc xi trở lại bãi đậu xe Khách sạn Á Châu, trú mưa phùn, mỗi người đi thang máy, trở lại tầng lầu của mình.

Cửa thang máy tầng lầu Tổng Giám đốc mở ra.

Đường Khả Hinh ôm tài liệu rượu đỏ đã xem đêm qua, vui vẻ mỉm cười đi ra thang máy, vừa muốn đi tới phòng thư kí, không ngờ thấy Tiêu Đồng rất vội đi ra từ phòng Tổng Giám đốc, căn dặn mấy cô thư ký, nhất định phải nhanh chóng gửi tài liệu tới nước Anh !

“Tiêu Đồng?” Đường Khả Hinh nghi ngờ đi tới, nhìn cô, có chút lo lắng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Tiêu Đồng nhìn về phía Đường Khả Hinh, hai mắt có chút ẩn nhẫn, nhưng vẫn cố gắng trấn an cô nói: “Cô hãy nghe cho kỹ! Chuyện lần này, không giống như lần trước! Lần này Tổng Giám đốc trở về nước Anh là bởi vì Chủ tịch gọi gấp! chuyện hết sức khẩn cấp mới gọi anh ấy đi gấp! ! Ngày hôm qua, chúng tôi chơi đến 3 giờ sáng, nhận được thông báo của chủ tịch, chúng tôi lập tức đến phi trường ngồi máy bay tư nhân đường hàng không, nhưng thời gian quá gấp, không dung được, Tổng Giám đốc không thể làm gì khác hơn là sáng sớm hôm nay bảy giờ ngồi máy bay chở hành khách đi khỏi!”

Hai mắt Đường Khả Hinh mờ mịt, nhìn về phía Tiêu Đồng, trái tim chợt lạnh, nhớ lại ngày hôm qua ở trong hôn lễ, Trang Hạo Nhiên mấy lần giữ lại, mấy lần ngăn trở, lòng của cô chua xót. . . . .

“Thân ái! !” Tiêu Đồng sắp vội muốn chết, nhìn cô, bất đắc dĩ nói: “Cô phải tin tưởng tôi, lần này thật sự là bởi vì chủ tịch. . . . . .”

“Muốn đi, tại sao một cú điện thoại cũng không gọi?” Đường Khả Hinh đột nhiên sâu kín nói.

“. . . . . . . . . . . .” Tiêu Đồng bất đắc dĩ nhìn cô.

“Anh ấy. . . . . . Không tin tôi . . . . .” Đường Khả Hinh nói xong câu đó, đột nhiên có chút cô đơn, cười khổ.

“Khả Hinh. . . . . .” Tiêu Đồng có chút đau lòng nhìn cô, nói: “Đừng suy nghĩ quá nhiều.”

“Tôi không có. . . . . .” Đường Khả Hinh lạnh nhạt mỉm cười xoay người, đi về phía phòng thư kí, hai mắt lộ ra chút mất mát nói: “Anh nói ấy đúng, sẽ không ai chịu trách nhiệm cuộc sống của tôi! Đây là tình yêu tự tôi lựa chọn! Mình khổ sở, sẽ phải tự mình chịu đựng! ! Bắt đầu từ hôm nay, tự tôi sống tốt cuộc sống của tôi. . . . . . Hoa nho sẽ phải theo bốn mùa, đi về phía cuộc sống của chính nó . . . . . .”

Tiêu Đồng đứng ở ngoài cửa phòng Tổng Giám đốc, khổ sở nhìn về phía Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh cười khẽ, nhưng không có nói gì nữa.

Vào buổi trưa.

Rốt cuộc Đường Khả Hinh nhận được thẻ tham gia tranh tài rượu đỏ Tổng Công ty Hoàn Cầu giao cho mình, sau đó nghe lời của Vitas, đến nhà của ông học tập rượu đỏ.

Mưa phùn vẫn róc rách rơi xuống.

Có chút lạnh.

Đường Khả Hinh ôm chặt tài liệu, cầm cây dù đỏ thẫm Tiêu Đồng đưa cho mình, im lặng bước nhanh đi ra đại sảnh, vừa muốn đi tới trạm xe bus. . . . . .

Mỗi khi cô tâm trạng không tốt, sẽ muốn ngồi xe buýt một chút, để cho mình trở lại ban đầu.

Hôm nay Tưởng Thiên Lỗi mặc tây trang màu xám tro, áo sơ mi trắng, khuôn mặt tiều tụy chống cây dù, đứng ở trước trạm xe buýt, hai mắt nóng bỏng, đau lòng nhìn về phía Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh cũng chống cây dù, dừng ở trong mưa, hai mắt xẹt qua một chút bị thương mờ mịt nhìn về phía anh.

Mọi vật xung quanh nhất thời ngừng lại.

Có câu: Giữa đám đông tìm anh trăm ngàn dặm, ai ngờ anh ở dưới ngọn đèn tàn. . . . . .

Tiếp cận là lúc xoay người. . . . . . người mới ngoái đầu nhìn lại.

Sắc mặt của Đường Khả Hinh bình tĩnh nhìn về phía anh.

Trái tim của Tưởng Thiên Lỗi lại đau như bị xé rách, nhìn về phía Đường Khả Hinh, hai mắt lộ ra ánh mắt van xin.

“Đừng nghĩ tôi tha thứ cho anh…anh có thể tùy tiện xuất hiện ở trước mặt của tôi.” Đường Khả Hinh nói xong, lãnh đạm che dù, tiếp tục đi về phía trước.

Tưởng Thiên Lỗi che dù, đi tới trước mặt cô, hai mắt đau đớn, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười thông thả, thâm tình mà cảm động nhìn cô, nói: “Trên thế giới này, không có cái gì có thể bắt đầu lần nữa, như. . . . . . lúc này, chúng ta xem như người xa lạ. . . . . . Từ người xa lạ bắt đầu quen biết anh một lần nữa . . . . . Nhìn kỹ anh, quan sát anh, từ ngày này qua ngày khác, từ năm này qua năm khác. . . . . .”

Đường Khả Hinh che dù, nghe tiếng mưa tí tách rơi xuống dù, không muốn nói chuyện nữa.

Tưởng Thiên Lỗi thâm tình nhìn về phía cô gái này, hai mắt hiện lên một chút đau, lại mạnh mẽ đè nén, muốn tiến lên cầm lấy tài liệu cho cô, theo cô đi tới trạm xe bus. . . . . .

Đường Khả Hinh lại cầm phần tài liệu, chống cây dù, lạnh nhạt trải qua bên cạnh anh, đi về phía trạm xe buýt màu đỏ thẫm trong làn mưa trắng xóa, hai mắt mờ mịt, không có một chút tình cảm. . . . . .

Cha, cha nói, chuyêng gia rượu đỏ và đầu bếp có rất nhiều điểm chung, nhưng điểm chung lớn nhất là: là con người. . . . . .

Đường Khả Hinh chống cây dù màu đỏ thẫm, đạp con đường mưa ướt róc rách đi về phía trước, sắc mặt bình tĩnh đi về phía trước. . . . . .

Trong đầu vang lên lời nói của Trang Hạo Nhiên: trái tim của cô ấy là số mệnh, giống như sợi dây mây đáng sợ quấn thật chặt thân thể Tưởng Thiên Lỗi! Cô ấy là một người phụ nữ đáng sợ! Trên thế giới này, người ác độc, người âm hiểm, người tâm cơ, đều không đáng sợ! ! Bởi vì những người này, chúng ta đều có thể đối phó! ! Nhưng chỉ có kẻ mềm yếu, là đáng sợ nhất! Bởi vì chúng ta không có cách nào đối phó! ! Phàm là người rơi vào trong thế giới của cô ấy đều sẽ bị ao đầm cuộc đời cô ấy làm mất sức, không thở nổi!

Cô chậm rãi đi tới trước trạm xe buýt, nhìn về phía biển rộng trước mặt, chìm vào trong thế giới trắng mịt mờ, khuôn mặt giống như đóa sen trắng thấm chút mưa bụi. . . . . .

Cô gái này, ngày hôm qua dùng hết một chút lương thiện cuối cùng để tha thứ cho người đàn ông kia, một lần cuối cùng vươn tay nắm sợi dây roi mây quấn chặt trên thân thể người đàn ông cắn răng kéo ra ngoài.

Hai tròng mắt của cô hiện lên giọt lệ, giống như thấy mưa bay đầy trời, nhẹ nhàng rơi vào trên thân thể của mình, trong lòng mình.

“Khả Hinh!” Tưởng Thiên Lỗi bước nhanh lên, vừa muốn kéo nhẹ cổ tay cô. . . . . .

Đường Khả Hinh chống cây dù, đi lên xe buýt.

“Khả Hinh . . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi che dù, đứng ở ngoài cửa xe, nhìn cô lạnh lùnh đi tới bên cửa sổ ngồi xuống, hai mắt anh lại hiện lên kiên quyết nói: “Anh sẽ không bỏ qua! Tuyệt đối sẽ không!”

Khuôn mặt cô lạnh lùng dính vào trên cửa sổ lạnh lẽo, không nói gì.

Xe cuối cùng chậm rãi lái đi!

Tưởng Thiên Lỗi che dù, đứng ở trong mưa, nhìn về phía chiếc xe kia, từ từ đi xa, cây dù trong tay, rớt xuống, mưa phùn rối rít rơi vào trên người anh, hai mắt nóng rực cũng kiên định!

Tất cả mọi người cho rằng tôi chỉ bị thương một chút, đó là bởi vì từ trước tới nay tôi không ngừng bị thương, cho nên cảm thấy tôi chỉ bị thương một chút.

Từ nay về sau, Đường Khả Hinh tôi sống một mình! Bảo vệ tốt bản thân mình, canh giữ kỹ giấc mộng của mình! Một mình trôi qua!

Hai mắt của cô hiện lên giọt lệ, quay đầu, kiên quyết nhìn biển rộng mênh mông phía ngoài cửa, cắn chặt răng, để cho mơ ước của mình bay lượn một lần nữa! !

Đúng vậy, cuộc sống càng về sau, càng có quá nhiều người làm bạn, nhưng có thể cho mình khát vọng hạnh phúc, cũng chỉ có bản thân mình.

Những ngày kế tiếp, Đường Khả Hinh hoàn toàn chìm đắm trong công việc.

cuộc tranh tài Rượu đỏ đã bắt đầu làm cho truyền thông càng chú ý hơn, mỗi chuyên gia hầu rượu đấu vòng loại, đều đã có phòng ăn tạm thời mà mình muốn phục vụ, nhưng Đường Khả Hinh vẫn không có phòng ăn mà mình muốn phục vụ, mỗi ngày cô chỉ đi theo bên cạn Vitas, chạy khắp nơi, có lúc đến kho rượu, có lúc đến phòng ăn, có lúc ép buộc mình đến hầm rượu, một lần nếm ba lượt rượu đỏ, tất cả đều vẫn còn trong thời gian ô-xy hoá. . . . . .

Hiện tại mỗi ngày cô gần như đều say khước trở về, sau đó trong ánh mắt sững sờ của Nhã Tuệ, nằm lỳ ở trên giường, cũng không tắm rửa, ngủ thiếp đi.

Một ngày, hai ngày, ba ngày! !

Đường Khả Hinh đứng ở trước bàn Vitas, nhìn ông vẫn mặc tây trang màu đen, mái tóc màu vàng óng chải lên, mặt sắc nghiêm túc, đang xem tài liệu, ánh mắt của cô nhíu lại, có chút bất mãn nghiêng mặt nhìn ông !

Vitas lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía cô.

Đường Khả Hinh lập tức cúi đầu!

“Có chuyện gì bất mãn nói ra!” Vitas luôn đầy kinh nghiệm, ngẩng đầu lên nhìn về phía Đường Khả Hinh hỏi ngay! !

Đường Khả Hinh không dám nói, nhưng bụng đầy uất ức.

“Nói đi !” Vitas nhìn về phía Đường Khả Hinh, lại nhanh chóng nói.

Đường Khả Hinh không có cách nào, chỉ đành phải ngẩng đầu lên nhìn về phía ông, không hiểu nói: “Tôi thật sự không hiểu! các chuyên gia hầu rượu khác, tất cả bọn họ đều có phòng ăn mình phục vụ, nhưng chỉ có tôi không có, trận đấu đầu tiên, là nhóm đạt doanh thu cao nhất. . . . . . Thời gian cũng đã qua mấy ngày, nhưng ngài còn không có. . . . . . Tôi muốn phục vụ phòng ăn . . . . . .”

Vitas chỉ lạnh lùng nhìn về phía Đường Khả Hinh, nói: “Không phải mỗi ngày cô đều đi ngự tôn hỗ trợ sao?”

Đường Khả Hinh khiếp sợ kêu lên nói: “Vậy làm sao giống nhau? Nó cũng không phải là phòng ăn tôi phục vụ. Nếu không. . . . . . Tôi . . . . . Tự tôi chọn?”

Vitas cau mày nhìn về phía cô.

Đường Khả Hinh bất đắc dĩ cúi đầu.

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi!” Đường Khả Hinh thuận miệng đáp.

Vitas lập tức không vui ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, nói: “Cá tính của cô như vậy, đến phòng ăn nào cũng không tốt. . . . . .”

Câu tiếng trung này, là mình dạy cho ông ấy đấy.

Đường Khả Hinh không nhịn được bật cười.

“Cái gì không tốt? Thức ăn?” Laurence mỉm cười đi tới, trong tay cầm kỷ lục doanh thu mới nhất một chuyên gia hầu rượu lập nên ở phòng ăn.

Đường Khả Hinh lập tức nhìn ông gật đầu một cái, nhưng vẫn có chút bất mãn nói: “Không có, đang nói đến chuyện bây giờ tôi còn chưa có phòng ăn để phục vụ, tôi sợ tiếp tục như vậy nữa, tôi cũng không cần thi đấu nữa. . . . . .”

“Ha ha ha. . . . . .” Laurence nói xong, sau đó đặt một phần tài liệu rượu đỏ ở trên mặt bàn của Vitas, mới nói: “Cô đừng gấp gáp, cô tin tưởng Vitas tiên sinh. . . . . .”

Đường Khả Hinh thở dài một hơi, đứng tại chỗ, vẫn có chút gấp gáp.

Vitas không để ý tới cô, mà cầm tài liệu lên nhìn một chút, mới có chút kinh ngạc nói: “Lần tranh tài này có một chú ngựa ô?”

Laurence nhìn về phía ông, khẽ mỉm cười nói: “Đúng vậy. Ngày hôm qua ở Câu lạc bộ nhà hàng tây, cô ấy lập kỉ lục doanh thu 600 ngàn.”

“600 ngàn?” Đường Khả Hinh khiếp sợ kêu lên.

Vitas lập tức ngẩng đầu lên, nhìn về phía Đường Khả Hinh, cau mày nói: “Thật ra tôi lo lắng một tháng cũng không có người khác vượt qua bằng cô ấy một ngày! Đây không phải là doanh thu phòng ăn, mà là hóa đơn rượu đỏ của phòng ăn!”.

“. . . . . . . . . . . .” Đường Khả Hinh đỏ mặt cúi đầu, không dám lên tiếng, lại không nhịn được liếc về phía phần tài liệu trong tay Vitas, phía trên có một tấm hình, lại là một cô gái có tuổi xấp xỉ với mình, vẻ mặt sáng ngời xinh đẹp động lòng người, hết sức hết sức đáng yêu, cô ngạc nhiên! !

Laurence mỉm cười nhìn về phía Đường Khả Hinh, nói: “Nói đến cô gái này cũng có một chút duyên với cô, bởi vì cô ấy là chuyên gia hầu rượu vô cùng xuất sắc trong khách sạn của Tổng Giám đốc Trang, may mắn được Tổng Giám đốc Trang tự mình dạy dỗ, nghe nói cô ấy sẽ trở thành một trong những người nối nghiệp Phó Tổng Giám đốc tương lai mà Tổng Giám đốc Trang chọn lựa!”

“À?” Đường Khả Hinh kinh ngạc lại nhìn cô gái dịu dàng thật xinh đẹp, nói: “Không thể nào đâu? Còn rất trẻ !”

“Cho nên nói! Cô vứt bỏ thiên phú của mình, là thứ không có tương lai!” Vitas dứt khoát nói.

Sắc mặt của Đường Khả Hinh tối sầm lại, người này cứ chèn ép mình cũng đã quen rồi.

“Nhắc tới Tổng Giám đốc Trang. . . . . .” Laurence mỉm cười nhìn về phía Vitas nói: “Cô có nghe nói không? Cậu ấy đang ở bên nước Anh truyền tin cưới . . . . . .”

Tài liệu trong tay rớt xuống.

Đường Khả Hinh nhìn về phía Laurence sửng sốt.

“Vị giai nhân kia là ai?” Vitas nhìn về phía Laurence mỉm cười hỏi.

“Cố tiểu thư.” Laurence cười nói.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!