Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0520

Chương 0520: ÔNG CHẤP NHẬN

Một tiếng kêu gào truyền đến.

Người đàn ông bị đập đầu, ngồi tại chỗ, vẻ mặt lộ ra khổ sở, để cho đồng nghiệp của mình, bôi thuốc cầm máu cho mình, bị tiếng ồn làm tỉnh giấc, Bruce xin lỗi nhìn anh ta, cũng vội giúp thay băng gạc …, Niky càng lộ ra vẻ mặt đồng tình đáng thương, muốn giúp người đàn ông Trung Quốc đẹp trai sửa sang mái tóc ngắn …, nhưng người đàn ông đẹp trai không khách khí đỡ tay của cô, nghiêm nghị nhìn cô.

Niky nhún nhún vai, liền quay đầu lại, nhìn một người khác đáng được đồng tình và đáng thương.

Đường Khả Hinh mặc đồ thể thao màu trắng, trước ngực còn dính vài giọt máu, tóc trên trán xốc xếch rơi xuống, tóc buộc lên, phân tán rũ xuống một bên, hình tượng nhếch nhác, hết sức bất đắc dĩ đứng ở trước quầy bar, cúi đầu, mặt không dám nhìn màn hình Laptop mở ra, biết bên trong đều là nhân vật lớn nhất của Hoàn Cầu, nhưng thỉnh thoảng vén vén tóc trước trán, xoa lỗ mũi một chút, chỉ sợ có giọt máu mới nhỏ xuống. . . . . .

Trong màn hình các “Nguyên thủ” và Ban Giám khảo cùng nhau im lặng, ngạc nhiên nhìn cô gái nhỏ trong màn hình, vóc người nhỏ thấp, hình tượng thật sự khó coi, không có một chút sang chói của hang xóm, sợ hãi rụt rè đứng ở ống kính trước, lo sợ, run rẩy nắm ngón tay út của mình, đây chính là chuyên gia hầu rượu, ở trong 48 giờ ngắn ngủn, làm cho một phòng ăn cũ nát hơn mười năm rực rỡ hẳn lên?

Bình thường chuyên gia hầu rượu có thể lọt vào tổ tranh tài, đều là chuyên gia hầu rượu gần như đỉnh cấp thế giới, bọn họ không chỉ có tài nghệ thưởng thức rượu đỏ cao siêu, càng là người thay mặt ngôn ngữ thời thượng, phải biết thức ăn ngon giống như trào lưu thời trang, mỗi ngày mở rộng bước phát triển mới, linh hồn và tư tưởng của bọn họ đều thuộc về người sáng tạo nghệ thuật, thậm chí, đem lấy chính mình sang tân ở dưới thức ăn ngon cùng rượu ngon, tạo thành tác phẩm nghệ thuật, cho nên hình tượng của chuyên gia hầu rượu luôn luôn đẳng cấp nhất, hầu hạ là khách hàng tôn quý nhất, phần lớn bọn họ đều là phần tử tinh anh, thưởng thức hạng nhất.

Nhìn lại Đường Khả Hinh. . . . . . Bộ dáng của cô . . . . . .

Mọi người không nói nên lời.

Tưởng Vĩ Quốc càng thêm cảm giác ghét bỏ nhìn cô, lắc đầu một cái.

Vẻ mặt Vitas cũng bất đắc dĩ đau lòng nhìn học trò nhỏ vài ngày không gặp, đứng ở ống kính trước, bộ dáng sợ hãi, khẽ thở dài.

Hai mắt hiền hòa của Trang Tĩnh Vũ lộ ra một chút trầm tư và thâm thúy, nhìn cô gái nhỏ nhắn trong màn hình lớn, chậm rãi ra lệnh: “Điều chỉnh ống kính gần một chút.”

Thư ký nghe vậy, ngón tay lập tức ở trên bàn phím máy vi tính nhanh chóng di động.

Trang Tĩnh Vũ ghé càng gần màn hình lớn, nhìn cô gái trước mặt đang cúi đầu, tóc rối bời, buông nhẹ xuống dưới, thỉnh thoảng vươn tay nhẹ nhàng lau vết máu giữa lỗ mũi, sau một lúc sợ hãi, rốt cuộc không nhịn được lòng tò mò hơi ngẩng đầu lên, mắt to linh động liếc nhìn ống kính một cái, lại vội vàng cúi đầu, ông nhìn ống kính trầm ngâm một một lúc, trên mặt căng thẳng im lặng, đột nhiên hiện ra nụ cười thân thiết.

Mọi người cùng nhau ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn ông.

Đường Khả Hinh giống như cảm nhận được nụ cười thân thiện trong màn hình máy vi tính, liền không nhịn được tò mò ngẩng đầu lên, nhìn ngay chính giữa màn hình máy vi tính, vị trí bên trái, một ông chú mặc tây trang màu trắng, nhìn hết sức nho nhã tôn quý, bảo dưỡng quá tốt làm cho ông nhìn hết sức trẻ tuổi, giống như thời gian và tang thương ở trên mặt ông chỉ tăng thêm sức hấp dẫn, lập tức có cảm giác thật thân thiết, trong lòng không khỏi ấm lên.

“Cô gái nhỏ.” Trang Tĩnh Vũ chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn cô gái nhỏ trong màn hình, hiền hòa thân thiết cười hỏi: “Gian phòng ăn này là một cô dọn dẹp sạch sẽ sao?”

“Vâng . . . . . A. . . . . . Không phải. . . . . .” Đường Khả Hinh vội vàng trả lời, nhớ tới, ông chính là cha của Trang Hạo Nhiên, trong lòng không nhịn được căng thẳng.

Trang Tĩnh Vũ lấy mắt kính xuống, đặt nhẹ ở trên tài liệu, lại ngẩng đầu lên, nghi ngờ cười nói: “Đến cùng có phải hay không?”

Đường Khả Hinh chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Trang Tĩnh Vũ, cẩn thận, thấp thỏm giơ tay chỉ Niky và Bruce cùng Mick, nói: “Là chúng tôi cùng nhau tu sửa.”

Ống kính lập tức chuyển đến Bruce thân hình mập mạp đã hơn 50 tuổi, cùng Niky vẻ mặt im lặng, còn có một đứa bé trai bảy tuổi chưa bao giờ biết nói chuyện.

Trang Tĩnh Vũ nhìn ba người im lặng, hai mắt không nhịn được lộ ra dịu dàng, mỉm cười hỏi Đường Khả Hinh: “Vất vả không ?”

Đường Khả Hinh đứng ở trước ống kính, mới vừa rồi còn mờ mịt lo sợ, được hỏi han ấm áp, hai mắt của cô lập tức ửng đỏ, lại cố gắng đè nén chua xót trong lòng, cúi đầu, không lên tiếng.

Trang Tĩnh Vũ lặng yên nhìn cô gái này, lại mỉm cười hỏi: “Tại sao không nói chuyện? Là quá mệt mỏi, cho nên ghé ở trên bàn ngủ? Hay là thế nào?”

Đường Khả Hinh đứng tại chỗ, suy nghĩ một chút, hai mắt hiện lên một chút dịu dàng, nhưng tiếp tục im lặng.

Người trong đại sảnh im lặng nhìn cô, Vitas càng đau lòng nhìn đệ tử, nhớ tới mình cho cô khảo nghiệm, trong lòng cứng rắn nhiều năm, không khỏi mềm nhũn.

“Không muốn nói chuyện với chú một chút sao?” Trang Tĩnh Vũ nhìn cô gái nhỏ này, lại nhẹ nhàng hỏi.

Hai mắt Đường Khả Hinh hiện lệ, suy nghĩ trong chốc lát, rốt cuộc nghẹn ngào yếu ớt mở miệng: “Tôi một mình đi tới nước Anh, không biết nói tiếng anh, đi tới đâu cũng là hoàn cảnh xa lạ, cho đến khi đi tới Cambridge, ngẩng đầu lên thấy phòng ăn suy tàn này, tôi cũng không nói được gì, cho dù trong tim còn một hơi thở, cùng các đồng nghiệp dọn dẹp sạch sẽ phòng ăn này, mới nhớ tới lời của Thầy giáo từng nói, ngôn ngữ của rượu đỏ là không tiếng động. . . . . . Điều này không chỉ thể hiện ở rượu đỏ, còn thể hiện ở trong sinh hoạt, nếu thật sự quyết định muốn làm chuyện gì, cũng phải xử lý trước một chút suy nghĩ dư thừa, hư vinh dư thừa, lời nói dư thừa. . . . . .”

Hai mắt Vitas hiện lên dịu dàng và thương yêu nhìn cô gái này.

Trang Tĩnh Vũ nghe lời này, hai mắt cũng nhẹ nhàng hiện ánh sáng dịu dàng, mỉm cười gật đầu, nói: “Tư tưởng nho giáo của người Trung Quốc, thật sự là hướng nội, nhất là ít nói, làm nhiều, gần đây trong công việc rất được dùng. Nhưng chú muốn nói với cháu, thế giới này tin tức càng ngày càng phát triển, khoảng cách giữa người và người càng ngày càng nhỏ, chúng ta ở thời đại tốt nhất, phải thể hiện bản thân mình thích hợp, giới thiệu về mình, thậm chí biết lợi dụng thời cơ, đưa ra yêu cầu với thời đại này, đây mới là biểu hiện một đứa bé dũng cảm.”

Đường Khả Hinh sửng sốt ngẩng đầu, nhìn Trang Tĩnh Vũ, ông chú mang cho mình quá nhiều ấm áp.

Trang Tĩnh Vũ hơi mỉm cười nhìn Đường Khả Hinh, dịu dàng hỏi: “Nói cho chú biết, chưa ngủ bao lâu rồi?”

Đường Khả Hinh nghe lời này, sững sờ, vội vàng yếu ớt trả lời. . . . . “Hai ngày hai đêm. . . . .”

“Luôn làm việc?” Trang Tĩnh Vũ nghe ậy, có đau lòng hỏi.

“Vâng. . . . . .” Đường Khả Hinh dịu dàng trả lời.

Trang Tĩnh Vũ nghe, mỉm cười gật đầu, nhìn bóng dáng nhỏ gầy, cảm thán nói: “Đúng vậy, hai ngày hai đêm không ngủ, không cần nói, nhất định rất vất vả, thậm chí phải cắn răng chịu đựng tất cả, nổi khổ ly hương, là nổi khổ người thường không thể hiểu, bởi vì sao muốn một mình gánh vác, cái gì cũng muốn m