You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0538

Chương 0538: TIN TỨC

Trang Hạo Nhiên nghe xong lời này, ngay lập tức sụp đổ nhìn cha, bất đắc dĩ nói: “Cha, cha bị cái gì kích thích? Có phải mẹ lại ưa thích thần tượng Hàn Quốc hay không ?”

Trang Tĩnh Vũ nhanh chóng nhắc mí mắt, hai mắt nheo lại.

“Con không muốn ăn ớt này, con tận mắt xem báo cáo, nó làm cho người ta cay chết!” Trang Hạo Nhiên nhanh chóng để đũa xuống, liền tức giận!

Trang Tĩnh Vũ lấy mắt kính xuống, cầm điện thoại di động đã sớm chuẩn bị xong, nhấn số điện thoại của thư kí trưởng Tổng Công ty Hoàn Á.

Trang Hạo Nhiên bắt chước cha, híp mắt nhìn ông.

“Tôi là Trang Tĩnh Vũ, bốn giờ chiều Anh quốc, mở cuộc họp báo, mời cổ đông của Hoàn Á trên toàn thế giới tham gia, tôi muốn tuyên bố, thông báo hủy bỏ tất cả cổ phần của Tổng Giám đốc Trang, còn có dừng tất cả hạng mục trong tay nó, bao gồm công trình khách sạn dưới nước . . . . . .”

“Cha! ! !” Trang Hạo Nhiên hoảng sợ đến hồn bay phách lạc, cầm đũa lên, vẻ mặt đưa đám nhìn về phía cha nói: “Con ăn! Con ăn! ! Cha đừng xúc động sẽ tổn hại sức khoẻ hả.”

Trang Tĩnh Vũ vẫn âm trầm cầm điện thoại di động, nhìn con trai.

Trang Hạo Nhiên hiểu cha rất rõ, lập tức cầm đũa lên, nhìn từng miếng cá trắng nõn trơn mềm, phía dưới một mảnh màu đỏ nóng hừng hực, rất cay, anh khổ sở thở ra một hơi, mới run rẩy khổ sở đưa đũa ra, gắp một chút ớt đỏ, chấp nhận bỏ vào trong miệng, nhất thời một vị cay, giống như ngàn cây kim, hung ác đâm vào đầu lưỡi, vị cay nhanh chóng vọt cả khoang miệng, bằng tốc độ dũng mãnh xông thẳng đến ót, một luồng lửa nhanh chóng cháy lan ra trong thân thể, cả người sắp thiêu cháy!

“A!” Trang Hạo Nhiên bị cay đến đỏ cổ, đầu óc mơ hồ, trán xuất mồ hôi lạnh, anh vừa nắm nơi cổ họng, vừa khó chịu kêu to: “Cha . . . . . . nói đi! Nói đi! Rốt cuộc con đã làm sai chuyện gì! ! Con nhận hết! ! Con đều nhận hết! Con cầu xin cha !”

Trang Tĩnh Vũ chợt ngẩng đầu lên, lạnh lùng ném tài liệu cho con trai, nói: “Con xem con làm chuyện tốt!”

Trang Hạo Nhiên vừa thở phì phò, vừa run rẩy vươn tay, cay đến thần trí mơ hồ, cả người bị đâm giống như bị lửa thiêu, vô cùng nghi ngờ không hiểu, muốn xem tài liệu kia. . . . . .

“Cha có bảo con dừng sao?” Trang Tĩnh Vũ lạnh lùng, nói.

“Con thật sự . . . . . .” Trang Hạo Nhiên cay đến đầu gục tại trên bàn, muốn cầu xin tha thứ.

Trang Tĩnh Vũ lập tức muốn bấm điện thoại thư kí . . . . . .

“Con ăn. . . . . .” Cả người Trang Hạo Nhiên bị cay như bị luộc nước sôi, cay đến bỏng nói không ra lời, nhưng vẫn nhanh chóng cầm đũa lên, mồ hôi ở trên mặt rào rào ào ào chảy xuống, cầm đũa lên, gắp vài đũa ớt bỏ vào trong miệng, nhai cũng không dám nhai, liền nuốt vào trong bụng, bà nội của tôi ơi, ớt này trong chớp mắt biến thành trái cầu lửa, ở trong thân thể của mình thiêu cháy, vị cay vẫn từ cổ họng như kim đâm, đâm vào trong thân thể. . . . . . Đại não nhanh chóng tê dại.

“Con sai rồi! ! Con sai rồi! ! Cha, ngài tha thứ cho con, con sai rồi! !” Trang Hạo Nhiên còn thiếu không có quỳ xuống, nằm ở trước bàn, cả người nóng đến khó chịu, đau đớn cầu xin tha thứ.

“Con sai chỗ nào?” Trang Tĩnh Vũ từng chữ từng chữ, rất tỉnh táo hỏi con trai.

“Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tất cả đều là lỗi của con!” Trang Hạo Nhiên đã bị cay đến lỗ tai kêu ong ong, anh lại gục đầu tại trên bàn cơm, rất khổ sở, khổ sở suy nghĩ ý muốn được chết . . . . . . . . . . . .

Hai mắt Trang Tĩnh Vũ bốc lên lửa giận, lạnh lùng nhìn thẳng con trai, rốt cuộc tức giận nói: “Dĩ nhiên tất cả đều là con sai! Cha biết rõ chuyện này, cha cũng không thể tin con do mẹ của con mang thai mười tháng sanh ra!”

Trang Hạo Nhiên đang suy nghĩ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vừa cay đến tinh thần rời rạc, lỗ tai kêu ông ông, vừa mở ra tài liệu, nhìn chòng chọc nội dung trong tài liệu, có thể nhìn thấy hình ảnh Cố Di một mình ra vào khoa phụ sản của bệnh viện, thậm chí còn che miệng khóc, anh sững sờ, suy nghĩ có chuyện gì xảy ra? Tạm thời quên cay, nhanh chóng lật xem một trang tài liệu khác, lại báo cáo điều tra trước mặt, Cố Di mang thai, đã bị truyền thông hai nước Trung- Anh đeo bám!

“Mang thai! ?” Trang Hạo Nhiên nhìn tài liệu, không thể tin kêu to: “Cô ấy làm sao mang thai chứ?”

“Súc sinh! !” Trang Tĩnh Vũ chợt quát con trai, tức giận nói: “Con có gan làm, không có can đảm thừa nhận?”

Trang Hạo Nhiên im lặng ngẩng đầu, nhìn về phía cha sụp đổ nói: “Chẳng lẽ cha cảm thấy, đứa bé trong bụng của cô ấy là của con?”

Trang Tĩnh Vũ nghe xong lời này thì càng tức giận đứng lên, nhìn về phía con trai, cắn răng nghiến lợi nói: “Súc sinh, con làm việc không coi ai ra gì, dám làm không dám nhận ! mỗi ngày Cố Di cùng con ra vào một đôi, nếu như đứa bé kia không phải là của con, vậy là của người nào? Ông trời sao sinh ra súc sinh như con!”

Trái một câu súc sinh, phải một câu súc sinh, mắng cho Trang Hạo Nhiên nổi giận, anh cũng tức giận nhìn về phía cha, hai mắt nhìn thẳng, hết sức kiên quyết và khẳng định, cũng tức giận kêu to lên: “Cha! ! Con biết rõ cha và mẹ muốn ôm cháu trai ! Thế nhưng cũng không nên lấy con khai đao! ! Trang Hạo Nhiên con đội trời đạp đất, là của con chính là của con, không phải của con thì không phải của con đấy! Bụng của cô ấy làm sao lớn lên, con không biết, nhưng con khẳng định với cha, con cũng không có chạm qua cô ấy! ! Tất cả tiếp xúc chỉ giới hạn ở xã giao!”

“Đứa nhỏ trong bụng cô ấy làm sao có hả?” Trang Tĩnh Vũ tức giận hỏi.

“Con làm sao biết?” Trang Hạo Nhiên nhất thời gấp gáp tức giận nói: “Lấy bản lãnh của cha và chị gái, cho dù có ngày con gan to cũng không dám làm loại chuyện này mà không thừa nhận, bởi vì số liệu không phải tỏ rõ sao! Muốn biết sự thực thì xét nghiệm ADN!”

“Con còn dám nghiệm ADN?” Trang Tĩnh Vũ tức giận hỏi con trai.

“Có cái gì không dám nghiệm chứ? Mặc dù con không còn trai tân giống như Thiên Lỗi, nhưng ít ra con cũng chỉ mê chơi một chút thôi, nếu không thích, tuyệt đối không lên giường, cũng tuyệt đối không cụng rượu!” Trang Hạo Nhiên tức giận, lại gấp gáp nói.

Trang Tĩnh Vũ nghe lời của con trai, nhìn bộ dáng uất ức tức giận của anh, trong lòng nghĩ nghĩ, do dự một lát, mới nói: “Thật không phải con?”

Trang Hạo Nhiên im lặng ngẩng đầu, nhìn về phía cha, khổ não giải thích: “Thật không phải con ! Tuyệt đối không phải con đâu! Nhất định không phải của con! Chuyện như vậy, con thật sự không dám nói dối! Nếu con thật là cha của đứa bé, bị thiên lôi đánh!”

“Con đừng nói trước, lúc ở bên cạnh cô ấy có uống rượu say hay không ?” Trang Tĩnh Vũ lại nghiêm túc hỏi con trai!

“Không phải con đã nói, không có sao! ! Tuyệt đối không có! Nhất định không có! 100% không có! ! Con biết rõ tâm tư của cô ấy, con làm sao uống rượu với cô ấy?” Trang Hạo Nhiên lại tức giận nói.

Trang Tĩnh Vũ im lặng, đang suy nghĩ lời nói của con trai, dừng lại một lúc lâu, mới có chút tức giận nói: “Tốt! Tốt! Nếu không phải là con! Xem con bình thường cùng cô ấy ra vào một đôi, truyền thông đưa tin ra ngoài, cha xem con xử lý thế nào ?”

“Sự thật thắng hùng biện, cho tới bây giờ, ở bên ngoài con cũng chưa có thừa nhận cô ấy là phụ nữ của con, là tự cô ấy nói loạn sao! Huống chi, ai là cha của đứa bé, cá tính của Cố Di nào dám làm dám chịu, khẳng định sẽ làm sáng tỏ ngay, cha cũng đừng lo lắng. . . . . .” Trang Hạo Nhiên bất đắc dĩ nhìn cả nồi ớt, lại đáng thương nói: “Trời ơi! Cha cũng quá kích động. . . . . . Mọi việc hỏi con một chút chứ . . . . . .”

“Lúc con chui vào trong bụng mẹ của con, có hỏi qua ý kiến của mẹ con sao?” Trang Tĩnh Vũ nói đến chuyện này, lại cố nén lửa giận nhìn về phía con trai.

Trang Hạo Nhiên nhận mệnh, không nói ngồi ở một bên, đầu nghiêng qua một bên, không muốn nói chuyện.

Trang Tĩnh Vũ vẫn chưa hết giận nhìn về phía con trai, nghiêm túc hỏi: “Súc sinh đáng chết ! ! Từ lúc mẹ con sinh ra con ngày thứ nhất, con đã không ngừng tạo ra phiền toái cho cha! Con bởi vì chọc ra tin tình cảm với Cố Di lại, bây giờ, giá cổ phiếu của công ty lại bị con làm lao dốc liên tục! Vào lúc này, con còn có tâm trạng chạy đến Pháp tìm phụ nữ?”

“Làm sao cha biết con điPháp tìm phụ nữ?” Trang Hạo Nhiên ngạc nhiên nhìn về phía cha, hỏi.

“Có muốn nghiệm nghiệm AND hay không ? Xem con có phải là con của cha hay không ? Cha vẫn nghi ngờ chuyện này! Không biết có phải lúc trước sinh ở bệnh viện ôm nhầm rồi hay không !” Trang Tĩnh Vũ không khách khí nói.

Trang Hạo Nhiên không nói nên lời, thở dài, vẻ mặt đau khổ nói: “Con đi Pháp tìm phụ nữ, không phải như cha nghĩ đâu !”

“Vậy là cái dạng gì?” Trang Tĩnh Vũ luôn đối với con trai, quản giáo nghiêm khắc, tuyệt đối không cho phép anh làm ra chuyện lừa gạt diệt tổ !

Trang Hạo Nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cha một cái, hơi ngượng ngùng nói: “Lúc con ở trong nước có quen biết một cô em gái, nhiệt tình yêu rượu đỏ và thức ăn ngon giống như con, cô gái rất kiên cường. . . . . . Nghe nói cô ấy đi Pháp, nên muốn đi xem cô ấy một chút . . . . . .”

“Thích người ta?” Trang Tĩnh Vũ trực tiếp hỏi con trai.

“Không có.” Trang Hạo Nhiên không chút nghĩ ngợi, liền nói ra.

“Không có?” Trang Tĩnh Vũ không tin, bởi vì ông rất ít thấy con trai vì phụ nữ, vẻ mặt lộ ra ẩn nhẫn và chân tình.

“Thật không có. . . . . .” Trang Hạo Nhiên nói xong, tim của mình đột nhiên rối nùi, từ trước đến giờ thế giới của anh rất rõ ràng, chưa bao giờ suy nghĩ chuyện phức tạp, chuyện của công ty đã làm anh quá phiền, liền ngẩng đầu lên, nhìn về phía cha thẳng thắn mỉm cười nói: “Chỉ là rất kỳ quái, bởi vì cuộc sống cô ấy rất bi thảm cũng khiến cho con có cảm giác muốn bảo vệ cô ấy, giống như Tiêu Đồng . . . . . .”

Trang Tĩnh Vũ vẫn có chút không tin nhìn con trai.

“Thật mà.” Trang Hạo Nhiên cười nói: “Con hiếm khi gặp được cô gái đáng yêu và đáng thươngnhư thế, nên thưởng thức .”

“Hiện tại cô ấy ở Pháp?” Trang Tĩnh Vũ nhìn con trai, hỏi.

“Chắc là vậy?” Trang Hạo Nhiên có chút phiền não nói.

“Gặp cô ấy, mang cô ấy nhà gặp một chút!” Trang Tĩnh Vũ tự có tính toán căn dặn, đột nhiên không muốn nói thêm, chuẩn bị đứng dậy.

“Cha!” Trang Hạo Nhiên biết cha có tài liệu chuyên gia hầu rượu, hai mắt anh lập tức sáng lên, nhìn về phía cha, tìm lời rào đón, cười nói: “Chú ngựa ô mới trong cuộc thi Chuyên gia hầu rượu có ngoài dự đoán của cha hay không? Con cảm thấy báo cáo chú ngựa ô kia đoạt giải quán quân, có chút không đúng sự thật! Con cảm thấy địa điểm cô ấy hầu rượu . . . . . .”

“Đừng có rào đón với cha! Con là cha sanh ra! Con vẫn nên cẩn thận đối với xì căng đan của con đi, nên xử lý thế nào?” Trang Tĩnh Vũ phịch một tiếng đóng cửa lại.

“Ôi !” Trang Hạo Nhiên lập tức đứng dậy, nhìn cánh cửa đóng chặt, thở dài, quay mặt sang, lại thấy nồi ớt, anh kêu ôi ôi ôi đẩy món đồ kia thật xa thật xa! !

Còn chưa dứt lời, cùng ngày truyền thông đã tuôn ra tin tức Cố Di mang thai làm kinh hãi cả xã hội thượng lưu Anh quốc, bởi vì ai cũng biết, Cố Di là hồng nhan tri kỹ của Tổng Giám đốc Trang Hoàn Á, cùng lúc tin tức bị tung ra, khắp thành phố đều sôi trào.

Phòng ăn Bách Hợp.

Hôm nay ánh nắng mặt trời rực rỡ, Đường Khả Hinh mỉm cười bưng điểm tâm và chè Tuyết Lê cho khách, bưng ra phòng ăn, đi tới trên bàn ăn lộ thiên, đặt điểm tâm và thức uống xuống, mời khách dùng từ từ, liếc mắt một cái thấy hai sinh viên trẻ tuổi đang trò chuyện, xem tin tức, vừa khiếp sợ, vừa mỉm cười. . . . . . Cô cũng có chút tò mò nghiêng mặt, liếc mắt nhìn tin tức phía trên kia, có thể nhìn thấy hình của Trang Hạo Nhiên mặc tây trang màu trắng, vô cùng đẹp trai, tay nắm chặt mười ngón tay của Cố Di xuất hiện trước mặt truyền thông, trong lòng của cô không khỏi vừa động, suy nghĩ tin tức nói những gì?

Không nhịn được, cô cẩn thận ghi nhớ mấy từ đơn, phiên dịch thành câu, thấy trong màn hình hiển thị chuyện liên quan đến Trang Hạo Nhiên, Tổng Giám đốc Hoàn Á, thiên kim tiểu thư nhà họ Cố, ngày nào đính ước, ngày nào đi xem ca kịch, tại hiện Cố Di tiểu thư đã có thai hai tháng, mặc dù hai người trong cuộc tạm thời không có lên tiếng, cũng đã làm cho người cả thành phố xôn xao . . . . . .

Đường Khả Hinh lặng yên nhìn màn hình điện tử trong tay, cảm thấy một cơn gió lạnh thổi tới giống như đầu mùa đông, cô gái mang theo mấy phần tịch mịch.

Cô khẽ mỉm cười, yên lặng đóng từ điển điện tử, đặt lại trong túi, sắc mặt bình tĩnh, hai mắt hiện lên dịu dàng, đi tới phòng ăn. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!