You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0539

Chương 0539: TRÙNG LẮP

‘Phòng tổng thống’.

Trang Hạo Nhiên mặc tây trang màu trắng, áo sơ mi màu đen, cổ áo mở ra. Sắc mặt nặng nề nghiêm túc, nhìn Cố Di cuốn rúc vào trên ghế sa lon, đã mấy ngày không thấy, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt tiều tụy lo sợ, hai tròng mắt của anh cứng lại lóe lên, hỏi: “Có chuyện gì?”

Cố Di không dám lên tiếng, chỉ kéo áo ngủ màu đỏ thẫm, che kín hai chân trắng như tuyết của mình, nước mắt chảy xuống nói: “Tôi cũng không biết có chuyện gì? Tôi thậm chí không biết cha của đứa bé rốt cuộc là ai. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên cau mày không lên tiếng, vẻ mặt lộ ra kinh ngạc nhìn cô.

“Ngày đó tôi cùng ba mẹ đến Italy du lịch, mới vừa trở về nước, Monica bảo tôi theo cô ấy đi tham gia một party, lúc tôi mới vừa xuống máy bay, trong lòng suy nghĩ có thể còn phải theo ba mẹ tiếp tục đến Nhật Bản du lịch, có chút lo lắng chuyện mẹ bị cao huyết áp, liền vô tình đồng ý với bà, lúc ấy Jiessy tổ chức party biệt thự, ban đầu còn rất tốt, tôi cùng với một số người còn trò chuyện không tệ, nhưng đến trời tối, tôi càng ngày càng phát hiện có cái gì không đúng, bên ngoài vệ sĩ càng ngày càng nhiều, cửa chính từ từ đóng chặt, hơn nữa rất nhiều người đã ở trong phòng ra ngoài, mặc áo ngủ khêu gợi, tôi luôn luôn biết anh và Chị Trang đều không thích trường hợp như vậy, tôi có thể tránh thì tránh, nhưng tôi không ngờ, lúc tôi mới muốn đứng dậy, phát hiện đầu choáng váng. . . . . .” Cố Di nói tới chuyện này, nước mắt nhanh chóng chảy xuống, rất đau lòng, nghiêng đầu bên ghế sa lon, uất ức đáng thương bật khóc: “Ngày thứ hai lúc tôi tỉnh lại, tôi phát hiện thân thể tôi trần truồng, nằm ở một nơi xa lạ, thân thể trần truồng. . . . . . Khi đó cả người tôi cũng sụp đổ. . . . . . Nhưng tôi rất sợ, tôi không dám nói cho anh biết, tôi sợ anh biết. . . . . . Tôi liều mạng muốn quên đi chuyện này, tôi không nghĩ tới tôi có thể mang thai. . . . . . Tôi mang thai. . . . . .”

Cố Di khổ sở bật khóc thất thanh.

Trong lòng Trang Hạo Nhiên đau nhói, nhìn cô bạn hồng nhan tri kỹ vẫn yêu mình đến nay, thở dài một cái, chậm rãi đứng dậy, đi tới trước mặt cô, nhẹ nhàng tay vươn ra, khẽ vuốt đầu cô.

“Hạo Nhiên. . . . . .” Cố Di đau lòng ôm hai chân Trang Hạo Nhiên, khóc nói: “Tôi xem báo, bọn họ đều nói đứa bé là của anh, tôi thực xin lỗi anh, tôi liên lụy anh, còn liên lụy tới công ty của anh! Anh yên tâm! Tôi nhất định sẽ ra giải thích, tất cả không có quan hệ gì với anh! Anh yên tâm!”

Trang Hạo Nhiên im lặng không lên tiếng, hai mắt lộ ra đau đớn, sâu kín nói: “Hiện tại. . . . . . Quan trọng nhất, không phải chuyện này. . . . . .”

Cố Di mở mắt đôi mắt đẫm lệ, ngẩng đầu lên, mất hồn nhìn Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên chậm rãi cúi đầu, nhìn Cố Di, hỏi tiếp: “Thật. . . . . . không biết là người nào sao?”

Cố Di đau khổ, ủy khuất lắc đầu một cái, nước mắt chảy xuống.

Trang Hạo Nhiên gật đầu một cái, tay khẽ vuốt đầu cô t, từ tốn nói: “Không có chuyện gì. . . .”

Cố Di rất hiểu Trang Hạo Nhiên, cảm thấy không khí không tầm thường, trong lòng hoảng sợ, nhìn anh, nhẹ nhàng gọi: “Hạo Nhiên. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên không nói gì thêm, chỉ khẽ vuốt mái tóc xoăn của cô, liền im lặng buông cô ra, đi khỏi.

“Hạo Nhiên, anh đi đâu?” Cố Di nhìn anh, lo sợ gọi: “Anh đừng đi khỏi tôi..tôi sợ. . . . . .”

“Tôi đi một chút sẽ trở về. . . . . .” Trang Hạo Nhiên nói xong, người đã nhàn nhạt mở cửa, đi ra ngoài, ngoài cửa hai nam hai nữ người phương Đông, người mặc áo đen giống nhau, im lặng chờ đợi, anh im lặng không lên tiếng ngửa mặt, hai mắt giống như chim ưng phát ra ánh sáng, đôi tay cắm nhẹ vào túi quần, bước đi, bốn người lập tức đi theo đi. . . . . .

“Tra một chút người kia là ai. . . . . . Tôi muốn xé nát anh ta !”

Một câu nói, bay ở hành lang xa hoa sang trọng, thật lâu không thể tan đi.

Luân Đôn, ban đêm mưa phùn, huyền ảo như sương, như mộng!

Ướt tí tách, khắp nơi tất cả đều ướt tí tách!

“A . . . . . . . . ” Một quán bar truyền đến tiếng phá hủy, một người từ trong cửa sổ thủy tinh, xông thẳng đi ra ngoài, cuối cùng ngã tại cái hẻm nhỏ ướt tí tách, phun ra một búng máu, hoảng sợ đến nói không ra lời, ngồi xổm trên đất, vẻ mặt lộ kinh hoảng, nhìn về phía người tới!

Bốn người phương Đông, mặc áo đen, lạnh lùng đi đến gần người đàn ông người Anh, tràn đầy sát khí! !

“. . . . . . . . . .” Người đàn ông này tay chống lồng ngực muốn vỡ, mới vừa muốn ngẩng đầu, nhưng tim đau nhói, lại phun ra một hơi, nói không ra lời.

Phía trước một người đàn ông, mặc tây trang kẻ sọc màu đen, áo sơ mi trắng cổ áo ra, vạt áo trước cài bông hoa tơ tằm màu trắng, hai mắt như chim ưng, dần dần xuất hiện trong hẻm nhỏ, nhìn đã người đàn ông thoi thóp nằm trên mặt đất, nhớ tới mới vừa rồi nhìn thấy anh ta đang muốn cùng hai phụ nữ lớn chơi trò mập mờ, hai mắt anh mãnh liệt chợt lóe, bốn người sau lưng nhanh chóng tiến lên, nắm người từ trên mặt đất, người đàn ông cầm đầu lại đưa ra năm ngón tay, nhắm vào trên ngực của người kia, đấm một quyền trí mạng!

“Phốc . . . . ” Người đàn ông kia khổ sở nhăn nhúm, điên cuồng phun ra máu tươi, nhiễm đỏ tây trang người đàn ông trước mặt.

Trang Hạo Nhiên chán ghét cúi đầu, nhìn vài giọt máu đỏ trên tây trang của mình, hai mắt sắc bén chợt lóe, lập tức giống như ma quỷ trong truyền thuyết, đi tới trước mặt người đàn ông kia, năm ngón tay nắm chặt, nhắm trên mặt của anh ta, mãnh liệt vung lên ! !

Một tiếng xương cốt vỡ vụn truyền đến! !

“A . . . . . . . ” Người đàn ông kia ngã nhào ở trên đất ướt đẫm, bởi vì bị vỡ mặt đau đớn, nằm trên mặt đất, cũng không động đậy được nữa, thậm chí hai mắt bị đánh rịn máu đỏ !

Trang Hạo Nhiên tức giận nhanh chóng kéo ra khăn hoa trước cổ áo của mình, vung lên thành khăn tay trắng, chán ghét lau tay phải của mình, ném ở trên thân của người đàn ông cả người đầy máu, vùng vẫy giãy chết, lúc tới còn có lời muốn nói, hiện tại một câu cũng không muốn nói, nhanh chóng xoay người, chê anh ta chướng mắt muốn rời khỏi, không ngờ lúc xoay người, trong đầu đột nhiên truyền đến hình ảnh một con hẻm nhỏ, một cô gái nhỏ mặc đồng phục màu đỏ quán bar, buộc hai bím tóc, trong miệng lẩm bẩm ghi nhớ: Cabernet Sauvignon, Cabernet Gernischt, Cabernet Franc. . . . . .

Anh dừng lại, trợn to hai mắt, giống như thấy được một hình ảnh khiếp sợ, kí ức kia lại muốn quay về. . . . . . Anh đè nén cảm xúc, nắm chặt quả đấm, liều mạng tìm kiếm trong đầu. . . . . .

“Đừng lên tiếng! Tôi sẽ không làm thương tổn cô! Mới vừa rồi tôi nghe cô đọc tên rượu đỏ, tôi biết cô là người thích rượu! Thời gian đã không kịp rồi, tôi rất có thể sẽ gặp bất trắc! Trên người ta có một vật phẩm rất quý giá, làm phiền cô mang nó đến trao tận tay Tưởng lão Tổng giám đốc Khách sạn Á Châu, nhớ kỹ! Không nên qua tay người khác! Người thân cũng không cho phép! Ông ấy nhất định sẽ đền đáp cho cô! Tôi thề! Đây là tiền đánh cuộc cuối cùng trong cuộc đời tôi! Nhờ cô! Tín vật này quan hệ đến số mạng của hai gia tộc! Vô cùng quan trọng! Làm ơn!”

Trang Hạo Nhiên lại trợn to hai mắt, khẳng định nghe được tiếng của mình, thậm chí thấy một đôi mắt to tròn sáng ngời, linh động trong bóng tối, vội vàng nhìn mình. . . . . .

“Tôi không biết anh, tại sao tôi phải giúp anh? Tôi không biết những người anh nói! ! Tôi nên làm thế nào?”

Một giọng nói rất ngọt ngào rất gấp gáp, mang theo hơi thở đặc biệt thanh xuân thuần khiết bay tới! !

Trang Hạo Nhiên lập tức xoay người, nhìn con hẻm nhỏ tĩnh mịch, mới vừa muốn nói . . . . .

“Tổng Giám đốc. . . . . .” Tiếng của nữ vệ sĩ, nhàn nhạt truyền đến: “Nhận được điện thoại, nói Cố Di tiểu thư đang ở bệnh viện, muốn bí mật tiến hành phẫu thuật. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên lập tức quay đầu, căng thẳng gấp nhìn cô nói: “Cái gì?”

“Nếu ngài muốn ngăn cản, mau đi đi. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên không suy nghĩ nữa, nhanh chóng đi khỏi.

Chiếc Pagani Zonda Revolucion màu bạc, chạy như bay trong trời đêm, rốt cuộc bằng tốc độ nhanh nhất, đến bệnh viện nào đó, Trang Hạo Nhiên nhanh chóng xuống xe, mới vừa muốn nhào vào bệnh viện, lại thấy Cố Di một mình, mặc váy ngắn màu đen bó sát người, tây trang màu trắng, buộc tóc, khuôn mặt tiều tụy nằm lan can màu đen kiểu cổ của bệnh viện, mặc cho nước mưa trút xuống, cũng không động đậy. . . . . .

Trang Hạo Nhiên thở gấp gáp, đau lòng dừng bước lại, nhìn cô.

Sắc mặt của Cố Di tái nhợt, im lặng không lên tiếng, ôm túi xách, che bụng, lạnh lẽo run rẩy.

Trang Hạo Nhiên không lên tiếng, lặng lẽ cởi tây trang xuống, đi tới trước mặt cô, nhẹ nhàng khoác tây trang lên trên người của cô, từ bả vai sửa sang đến trước mặt. . . . . .

Nước mắt Cố Di chảy xuống, lòng chua xót nghẹn ngào nói: “Tôi vẫn khát vọng sinh rất nhiều đứa bé với anh, anh biết, tôi vẫn rất ưa thích đứa bé. . . . . . Tôi rất thích đứa bé. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên không lên tiếng, chỉ dịu dàng đưa ngón tay, cẩn thận vén nhẹ tóc sau lưng cô ra ngoài.

Cố Di đột nhiên nức nở, bật khóc nói: “Tôi biết rõ tôi đáng chết! Tôi biết rõ tôi phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình! Tôi biết rõ tôi phải phá bỏ nó. . . . . . Nhưng làm thế nào? Tôi không nở. . . . . . Tôi không nở. . . . . .”

Cô giấu mặt khóc.

Trang Hạo Nhiên không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đưa hai tay ra, nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng, hôn nhẹ mái tóc ướt đẫm của cô, không nói gì thêm.

Tri kỷ, có lúc chung đụng không cần tiếng động.

Họ biết, anh không yêu tôi, nhưng tôi yêu anh, vậy tôi theo đuổi anh, anh có yêu tôi hay không, không cần gấp gáp. . . . . . Thật ra, chính là không cần gấp gáp sẽ thành một chút bi kịch, tại sao không cần gấp gáp? Nếu như bạn muốn yêu, xin dũng cảm nói lớn tiếng ra ngoài, sau đó nói với anh, tôi yêu anh, xin anh cũng yêu tôi được không? Được không?

Chỉ là có chút duyên phận luôn do số mệnh.

Bởi vì Cố Di mang thai, sau xì căng đan, thật lắm chuyện rắc rối, Trang Hạo Nhiên đều phải xử lý, đầu tiên là cùng Cố Di đi xuất ngoại giải sầu, vừa chăm sóc cô, còn có đứa nhỏ trong bụng, thậm chí theo cô đến Nhật Bản nhận tội với cha mẹ, sau khi được tha thứ, anh mới yên lòng để cho Cố Di ở chung một chỗ với cha mẹ, còn mình một mình trở lại nước Pháp, trong lòng vẫn nhớ tới Đường Khả Hinh, lại đi phía Nam tìm một thời gian thật dài. . . . . .

Cứ giày vò như vậy một lần, thời gian qua gần hai tháng, mùa xuân trôi qua, mùa hạ sắp tới, bầu trời nước Anh, càng ngày càng sáng, khắp nơi rực rỡ, hoa hồng đỏ tươi nở rộ, du thuyền trên dòng sông Thames vui vẻ chạy đi, bánh xe cao chọc trời hạnh phúc quay. . . . . .

Trang Hạo Nhiên như thường ngày, cả người mệt mỏi lái xe, trở lại tổng công ty, lúc dừng xe cảm giác hôm nay ánh mặt trời thật gắt.

Anh dừng xe, nhắc túi du lịch, đi xuống xe, còn đang suy nghĩ vòng thi đấu rượu đỏ thứ ba sắp kết thúc, không biết tình huống Đường Khả Hinh ra sao? Cô giống như muốn trốn tránh cả đời. . . . . .

Ầm! ! !

“Ồ!” Bruce lại cảm giác phiền não cúi đầu, nhìn tài liệu dưới đất.

“Sorry” Trang Hạo Nhiên xin lỗi mỉm cười, lại khom người nhặt lên tài liệu trên đất cho Bruce, lại lơ đãng nhìn thấy phòng ăn Cambridge, anh liền ngẩng đầu lên, có chút vui vẻ nhìn Bruce, nở nụ cười gọi: “Hi?”

“Hi!” Bruce thấy Trang Hạo Nhiên, cũng cười.

“We meet again.” Trang Hạo Nhiên cười nói.

“Yes!” Bruce sảng lãng bật cười.

“Give you. . . . . .” Trang Hạo Nhiên đưa tài liệu cầm trong tay về phía ông ta, cũng không chú ý nhìn đến báo cáo công việc, lại là cha của mình ký tên, hai mắt anh lóe lên một cái, ngẩng đầu lên nhìn Bruce, ngạc nhiên cười nói: “Your file is chairman of the baard signature.” (báo cáo của ông do Chủ tịch đích thân kí).

“Yes!” Bruce nhận lấy tài liệu, bởi vì đây là phòng ăn tranh tài hầu rượu, không thể tiết lộ tin tức còn lại, ông ta mỉm cười đi khỏi.

Trang Hạo Nhiên đứng ở một bên, im lặng không lên tiếng nhìn bóng lưng Bruce, đột nhiên hiện lên hình ảnh đêm hôm đó, mình đứng ở bên lò lửa, nghe giọng nói ngọt ngào ở sau lưng nói: “Em hầu rượu phòng ăn ở nước Anh. . . . . .”

Anh hai mắt mãnh liệt chớp lóe, nhớ tới quản lý khách sạn, nói: “Cô ấy muốn đi trạm xe lửa Kingscross. . . . . .”

Đó là đi sân ga chính của Cambridge ! ! !

Trang Hạo Nhiên mỉm cười xoay người, hết sức lơ đãng, nhìn về phía Bruce cười rộ lên nói: Khả Hinh recently had good??”

“Yes! Of cause!” Bruce phản xạ có điều kiện quay đầu, nhìn Trang Hạo Nhiên cười nói.

Hai mắt Trang Hạo Nhiên sáng lên! !

Mùa xuân Cambridge phồn hoa rực rỡ, xuân hạ giao nhau, chính là thời điểm du khách tới nhiều nhất, khắp nơi người đến người đi, trên mặt của bọn họ tràn đầy nụ cười vui vẻ, dù sao phải sống ở một chỗ, hay đi du lịch một chuyến, tâm trạng sẽ khác nhau, nơi này có cô gái đã từng vì vùng đất này cắm rễ, đổ ra quá nhiều mồ hôi vất vả cần cù.

Một chiếc Pagani Zonda Revolucion màu bạc, chạy xuyên qua ánh nắng mặt trời rực rỡ, khắp nơi chim hót hoa thơm, phố lớn ngõ nhỏ.

Trang Hạo Nhiên mặc tây trang màu đen, bên trong mặc áo sơ mi màu xanh nhạt, cổ áo mở ra, một tay cầm tay lái, hai mắt sáng ngời nhìn địa phương quen thuộc này, đã từng tại nơi này, mình cùng Giai Giai từng có một đoạn tình yêu khắc cốt ghi tâm, nhưng hôm nay, anh vì một cô gái khác trở lại nơi đây, tạm thời nhớ không nổi chuyện cũ đã qua, trong lòng càng ngày càng mênh mông, khó có thể bình phục, tìm cô đã gần ba tháng. . . . . .

Hai mắt anh mãnh liệt lóe lên, lái xe, chạy qua học viện hoàng hậu, tiếp tục tăng tốc dọc theo con đường lớn hoa anh đào, ngô đồng chạy nhanh tới phía trước, từ từ nhìn thấy giao lộ đường Hoa Anh Đào và đường Nguyệt Quế, được rồi, rất nhiều hoa Nguyệt quế trắng tinh, cuốn theo chiều gió bay tới từng làn mùi thơm giống như tình yêu nồng đậm, làm lòng người ta mê mẩn. . . . . ., mặc dù lúc này, tâm trạng của người đàn ông này kích động, nhưng vẫn cực lực đè nén, bởi vì lo sợ có lẽ “Cô” đó không phải là cô nhóc của mình. . . . . .

Xe thể thao theo địa chỉ dừng ở dưới một tàng cây nguyệt quế, Trang Hạo Nhiên vừa quay vô lăng, vừa quay mặt sang, nhìn một gian phòng ăn đẹp mơ mộng bên bờ sông đối diện, trên đất nở đầy hoa hồng tươi đẹp, có màu đỏ thẫm, màu trắng, màu hồng, vài phần còn lại màu tím. . . . . . bàn ăn ngoài trời nằm ở giữa bụi hoa, bên hành lang phòng ăn thậm chí còn đặt ghế nằm rất thoải mái, còn có giá sách, dưới tàng cây Tiểu Hồng, là hai xích đu đặt hai bên, nhẹ nhàng đong đưa, con mèo trắng như tuyết, nhẹ nhàng nằm ở trên ghế dựa, hết sức thong thả.

Bởi vì vẫn còn sáng sớm, phòng ăn còn chưa có bắt đầu buôn bán, nhưng ánh mặt trời rực rỡ đã chiếu rọi trọn gian phòng ăn sáng chói.

Trang Hạo Nhiên nhẹ nhàng cởi bỏ dây nịt an toàn, tâm trạng vừa kích động, vừa đẩy cửa xe ra, dọc theo con đường nhỏ từng làn gió xuân quét qua, đi về phía cây cầu nhỏ, mới vừa bước lên cầu nhỏ mấy bước, bị cành liễu rũ hấp dẫn thì phía trước truyền đến một giọng nói ngọt ngào. . . . . .

“Niky. . . . . . Hungry up. . . . . .” (Niky, nhanh lên một chút. . . . . . )

Trang Hạo Nhiên lập tức ngẩng đầu lên, hai mắt nóng bỏng vội vàng nhìn tới trước! !

Đường Khả Hinh mặc áo thun ba lỗ màu trắng, bên ngoài khoác áo khoác dài kẻ ô vuông, mang giày đáy bằng màu trắng, tóc dài tết thành một chiếc đuôi sam, rũ xuống trước ngực trái, tóc trên trán nhẹ rũ xuống, càng lộ ra mắt to sáng ngời động lòng người, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn ửng đỏ, trong tay xách theo một thùng khăn trải bàn màu tím đã giặt xong, đi về phía đầu kia xích đu, đang chuẩn bị treo lên . . . . . .

“Ok!” Niky mặc quần áo nhân viên phục vụ, mỉm cười đi ra.

Đường Khả Hinh đứng ở dưới ánh mặt trời, nở nụ cười trong sáng dịu dàng, nhìn Niky một cái, mới mỉm cười xoay người, vừa muốn xách theo thùng lớn đi về phía trước, lại cảm thấy phía trước có một bóng dáng nhàn nhạt, cô sững sờ, dừng động tác trong tay lại, trong lòng bị xúc động khó hiểu, nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn thấy Trang Hạo Nhiên đứng ở trên cây cầu nhỏ, sắc mặt giống như hết sức bình tĩnh, lại nhìn chằm chằm mình, trái tim của cô nhảy lên, kinh ngạc đến tay mềm nhũn, thùng ầm tiếng rơi trên mặt đất, lăn đến trên mặt cỏ bên cạnh. . . . . .

Trang Hạo Nhiên nhìn cô gái dịu dàng trước mặt đứng ở dưới ánh mặt trời, mấy tháng không gặp, càng phát ra nét duyên dáng yêu kiều, thuần khiết giống như đóa sen, hai mắt phát ra ánh sáng kiên cường, làm cho trong lòng anh đau nhói! !

Hai mắt Đường Khả Hinh tràn lệ, không thể tin nhìn Trang Hạo Nhiên giống như cách một thế kỹ, trên mặt hơi kích động co quắp, không thốt nên lời, chỉ lặng lẽ nện bước chân, đi về phía anh . . . . . .

Trang Hạo Nhiên kích động khổ sở nuốt cổ họng chua chua, cũng chậm rãi đi xuống cây cầu nhỏ, bước lên mặt cỏ xanh biếc mềm mại, đi về phía cô. . . . . .

Cuối cùng, hai người đứng ở bên trong đám hoa hồng, nhìn nhau, cũng nói không lời nào, chỉ cảm thán nở nụ cười. . . . . .

Ánh mặt trời chiếu xuống ánh sáng rực rỡ.

Hai bóng người trùng lắp nhau. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!