You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0723

Chương 0723: TRÙNG LẤP

Trang Hạo Nhiên xoay người, NHÌN thấy Tô Thụy Kỳ đến, hiểu rõ tâm ý của anh đối với Đường Khả Hinh, lập tức hơi buông cô xuống, đứng lên hơi lúng túng nhìn anh, hơi cười nói: “Cậu chủ Tô.”

Đường Khả Hinh thấy Tô Thụy Kỳ, sắc mặt cũng trở nên hồng hồng.

Tô Thụy nhàn nhạt nhìn Trang Hạo Nhiên một cái, mới hơi nở nụ cười gật đầu, lại chậm rãi đi qua bên cạnh anh, đi tới trước mặt của Đường Khả Hinh, ngồi ở bên giường, nhìn cô, khẽ vươn tay nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô, quan tâm nói: “Khỏe chưa?”

Đường Khả Hinh nhìn Tô Thụy Kỳ, mỉm cười gật đầu.

Tô Thụy Kỳ chăm chú nhìn cô một cái, lập tức hơi đứng dậy, ôm ngang Đường Khả Hinh nằm ở trên giường, ôm đầu của cô, cất xong gối đầu cho cô, mới nói: “Bây giờ em trúng độc, tư thế nghỉ ngơi này sẽ làm cho đại não của em tê dại hơn. Em vốn là người có đau sẽ không nói . . . . . . bị thương thế nào cũng không sao cả.”

Trang Hạo Nhiên nghe lời này, hơi quay đầu nhìn anh một cái.

“Em không sao. . . . . . Anh không cần lo lắng. . . . . .” Đường Khả Hinh thoải mái nằm ở trên giường, nhìn anh mỉm cười nói: “Thật sự khá hơn một chút rồi.”

“Em mạnh khỏe hay không, không phải em nói là được. . . . . .” Tô Thụy Kỳ nói xong, nắm bàn tay nhỏ bé của cô, im lặng chăm chú bắt mạch cho cô.

Đường Khả Hinh nhìn bộ dáng anh như vậy, đột nhiên mỉm cười.

Trang Hạo Nhiên nhìn cảnh tượng này, có chút im lặng.

Bác Dịch đi tới bên cạnh anh, liếc anh một cái, mới đi tới trước mặt của Đường Khả Hinh, thừa dịp Tô Thụy Kỳ bắt mạch, vươn tay vén nhẹ mí mắt cô, quan sát tơ máu trong mắt cô, lại nâng cổ tay trúng độc, nhìn vị trí vết thương, nơi sưng đen, từ từ lan rộng, anh thật sự đau lòng nặng nề nói: “Rốt cuộc là ai ác độc muốn đưa ngươi vào chỗ chết như vậy?”

Đường Khả Hinh cũng không hiểu nhìn anh, sâu kín nói: “Tôi cũng không rõ lắm. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên nghe lời này, lại nói nhanh: “Cô ấy bị hoa hồng đâm trúng độc ngày ấy vừa vặn là hoa hồng của Thiên Lỗi, tôi đã phái người bắt tay vào điều tra!”

Tô Thụy Kỳ lập tức ngẩng đầu lên, nhìn Trang Hạo Nhiên cau mày nói: “Ý của anh là. . . . . . Tổng Giám đốc Tưởng muốn hại Khả Hinh?”

Đường Khả Hinh sững sờ, lập tức căng thẳng nhìn Trang Hạo Nhiên lắc đầu một cái.

“Không thể nào!” Trang Hạo Nhiên lắc đầu một cái, đôi tay cắm túi quần, ngưng mặt nhíu chặt mày nói: “Thiên Lỗi yêu Khả Hinh như vậy, quan điểm, suy nghĩ tất cả các mặt đều hết sức chính phái, tuyệt đối sẽ không tổn thương Khả Hinh! Nhưng tôi lại nghi ngờ có người đến gần anh ấy, tổn thương Khả Hinh!”

Bác Dịch nghe lời này, ngạc nhiên nhìn anh nói: “Thông qua Tổng Giám đốc Tưởng, mượn cơ hội tổn thương Khả Hinh, như vậy chỉ có một lý do!”

Đường Khả Hinh lập tức nhìn anh.

Bác Dịch cũng nhìn Đường Khả Hinh, nói: “Tình địch!”

Trang Hạo Nhiên đang suy nghĩ chuyện này.

Tô Thụy Kỳ cũng kinh ngạc nhìn anh nói: “Tình địch? Bên cạnh Tổng Giám đốc Tưởng cũng chỉ là hai người phụ nữ, một là tiền Thị Trưởng phu nhân, hai là Nhâm đại tiểu thư, bọn họ làm sao có thể làm như vậy chứ?”

Trang Hạo Nhiên cau mày thật chặt, nghĩ tới chuyện này, thở dài một cái, lắc đầu một cái nói: “Tôi không biết. Chỉ là tôi nhất định phải điều tra xem, rốt cuộc ai làm chuyện này. . . . . .”

Sắc mặt của anh hơi thay đổi, khẽ cắn răng, ánh mắt lóe lên một chút sát khí.

Đường Khả Hinh nhìn ánh mắt anh, có chút lo sợ.

Trang Hạo Nhiên cảm nhận được tâm trạng của cô, chậm rãi quay đầu, nhìn cô khẽ mỉm cười.

Chuông cửa nhanh chóng vang lên.

Trang Hạo Nhiên xoay người nhanh chóng đi xuống lầu, đi qua phòng khách, đột nhiên mở cửa, thấy Lãnh Mặc Hàn và Tiểu Nhu hai người ướt nhẹp đứng ở bên cửa, thở phì phò nhìn mình, anh đột nhiên mỉm cười, trở nên kích động đưa hai tay ra, nắm Tiểu Nhu khéo léo đáng yêu, cả người bị thương, biết ơn nói: “Tiểu Nhu! ! Vất vả cho cô rồi! !”

“Không vất vả, không vất vả!” Tiểu Nhu lập tức xách theo “Cỏ linh chi” và ong mật cười nói: “Anh nhìn xem ! ! Tất cả mọi thứ đều tìm được!”

Bác Dịch nhanh chóng chạy như bay xuống lầu, đi tới trước mặt của Tiểu Nhu, nhận lấy túi ong độc, sau đó, nhìn thoáng qua cây “Cỏ linh chi”, cầm nó lên, nhìn giống như lá Bạc Hà, xoay tròn ở trong tay, có thể chưa từng thấy qua. . . . . .

“Còn nữa! !” Tiểu Nhu lập tức móc ra một cái túi khác, nhìn Bác Dịch nói: “Đây là cỏ rêu cha tôi cạo ở dưới chân núi Vương Mẫu nương nương ! Nói loại cỏ rêu này và “Cỏ linh chi” giã nát, thoa lên vết thương, sẽ nhanh khỏi hơn!”

Bác Dịch lập tức nhận lấy chiếc túi này, thấy bên trong là cỏ rêu màu tím rất quý giá, anh lập tức bật cười nói: “Tốt! ! Lập tức chuẩn bị!”

Tô Thụy Kỳ cũng nhanh chóng đi xuống, nhận lấy túi ong mật bay loạn, nói: “Tôi đi bệnh viện, lấy huyết thanh của ong mật ! Làm nước thuốc! !”

“Được !” Bác Dịch lập tức xách theo cỏ thuốc đi vào phòng bếp.

Tô Thụy Kỳ nhanh chóng đi ra ngoài! !

Tiểu Nhu tâm nhớ tới Đường Khả Hinh, chạy thẳng lên lầu, thấy Sắc mặt của Đường Khả Hinh tái nhợt, lập tức rơi lệ nghẹn ngào nhào qua, ôm bạn thân, khóc nói: “Khả Hinh! Thật xin lỗi, tôi tới chậm, bởi vì hiện tại đã cao hơn, lúc lên núi, chui qua hang động không dễ dàng!”

Đường Khả Hinh cũng kích động rơi lệ, vội vàng vươn tay, vuốt nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đã bị thương, còn nhìn khóe mắt cô cũng bị thương, đau lòng nghẹn ngào, kinh ngạc hỏi: “Trời ạ. . . . . . Cô làm sao làm được như vậy? Loại cỏ này nhất định rất khó ăn thật sao?”

“Không khó! Không khó! Lúc tôi còn nhỏ thường lên núi! Tôi còn ăn thật nhiều thật nhiều cây thuốc, nghĩ đến nếu như tôi không cẩn thận té xuống, máu của tôi còn có thể cứu cô! Không có việc gì, cô yên tâm, hắc…!” Nước mắt Tiểu Nhu rơi từng giọt, nhưng vẫn nắm bàn tay nhỏ bé của Đường Khả Hinh, nghẹn ngào nói: “Cô nhất định phải khỏe, cô mạnh khỏe lại, tôi sẽ bóc long nhãn cho cô ăn.”

Đường Khả Hinh nghe lời này, hai mắt lóe ra nước mắt, lại ôm bạn thân vào trong ngực, cảm thán cười khóc nói: “Cám ơn cô!”

Dưới lầu.

Hai mắt Trang Hạo Nhiên nóng bỏng nhìn thân thể Lãnh Mặc Hàn ướt đẫm, thật ra sớm hiểu tâm ý của anh đối với Khả Hinh, lại che giấu tình cảm này, kích động nói: “Đi tắm một chút đi! Toàn thân cũng ướt rồi, anh đã cực khổ.”

Lãnh Mặc Hàn cũng nhìn anh một cái, liền mới lên lâu, dắt Tiểu Nhu cũng toàn thân ướt đẫm đi đến một phòng khách khác, tắm nước nóng.

Trang Hạo Nhiên nhanh chóng đi lên lầu, đi tới bên cạnh Đường Khả Hinh, ngồi xuống, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, mỉm cười nói: “Nhìn xem! Bọn họ đều trở về rồi, không sao! Nhất định sẽ qua!”

Đường Khả Hinh cũng mỉm cười nhìn Trang Hạo Nhiên, rơi lệ gật gật đầu

Bệnh viện! !

Khoa xét nghiệm!

Tô Thụy Kỳ mặc áo blouse trắng như tuyết, hai tay chống ở trên bàn, nhìn đồng nghiệp căng thẳng dùng cây gắp, nhẹ nhàng đặt dưới Kính Hiển Vi, đầu tiên cho nó choáng váng, lấy thêm ống tiêm đâm nhẹ vào ngang lưng con ong mật, . . . . . . Anh hết sức lo lắng nói với anh ta: Làm phiền anh làm sớm! Chuyện này thực vội, tôi nhất định phải dùng máu của nó, điều chế thuốc nước!”

“Ừm! Biết rồi!” Đồng nghiệp chăm chú làm việc, nhàn nhạt đáp.

Bên trong phòng bếp! !

Bác Dịch nhanh chóng nhanh chóng giã nát cỏ rêu trước, căn cứ sách thuốc ghi lại, một loại côn trùng độc, giã nát cỏ rêu thoa lên chỗ bị thương, chốc lát sẽ tiêu sưng, anh nhanh chóng giã cỏ rêu, bỏ vào trong chén thuốc, lại nắm cỏ linh chi, lấy hạt bỏ vào trong chén thuốc, nhanh chóng giã nát, nhất thời cảm giác loại hạt này phát ra một mùi kỳ dị, hơi cay đắng, mùi vị thật sự chảy nước mắt . . . . . .

Ban đêm.

Sắc mặt của Đường Khả Hinh càng ngày càng tái nhợt, nằm ở trên giường, cảm giác cái ót tê dại, lỗ tai kêu ông ông từng hồi, cổ họng cảm giác nóng rát, hơi thở cũng khó khăn, nhìn Trang Hạo Nhiên, hai mắt tràn lệ, muốn nói cái gì. . . . . . Lại không thể nói ra . . . . . .

Trang Hạo Nhiên ở bên cạnh cô, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, đau lòng nhìn cô, nói: “Khả Hinh? Em muốn nói gì?”

“. . . . . . . . . . . .” Tầm mắt Đường Khả Hinh càng lúc càng mơ hồ, nhìn Trang Hạo Nhiên, bỗng nhiên xuất hiện ảo giác, toàn bộ thế giới đang quay cuồng, ngón tay nhanh chóng rét run, thân thể run rẩy mãnh liệt, muốn hé môi mỏng nói gì, lại nói không ra được, bắt đầu xuất hiện triệu chứng co quắp, run rẩy . . . . . .

“Khả Hinh?” Trái tim Trang Hạo Nhiên lập tức bị treo lên, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, hai mắt lóe lên, lo lắng hỏi: “Em không thoải mái ở chỗ nào?”

Đường Khả Hinh cảm giác nơi cổ họng mình bị thiêu đốt, muốn mở miệng, nhưng vô luận làm thế nào cũng đều bất lực, nước mắt lại nhanh chóng chảy xuống.

Trang Hạo Nhiên nhìn ánh mắt cô tuyệt vọng, lập tức đưa tay ôm cô vào trong ngực, hai mắt phát ra ánh sáng nóng bỏng, tay nắm mạnh cái ót của cô, hôn tóc cô, nặng nề nói rất chắc chắn: “Không có việc gì! Tuyệt đối sẽ không có chuyện! Yên tâm!”

Đường Khả Hinh tựa vào trong ngực của anh, trong lòng đau xót, nhưng vẫn dùng hết toàn lực ôm hông của anh, trong lòng nổi lên khát vọng gọi: anh trai lớn. . . . . .

Trang Hạo Nhiên không có nghe được tiếng gọi từ đáy lòng, chỉ mãnh liệt đau lòng ôm lấy cô! !

Bác Dịch nhanh chóng điều chế cây thuốc xong, lại điều chế những loại cây thuốc khác, còn có thuốc bột, trộn tất cả vào nhau, trong đầu vang lên lời của Tô Thụy Kỳ: sau đó cô ấy sẽ xảy ra triệu chứng ù tai, cổ họng phát sốt, anh nhất định phải nắm chặt thời gian, trước khi tôi điều chế huyết thanh tiêm vào cho cô ấy, anh phải điều chế thuốc xong, nếu không, cô ấy sẽ có thể bị mù lòa hoặc bị câm!”

Bên trái, bếp lò đang sôi cuồn cuộn, từng trận mùi thuốc bay ra! !

Bác Dịch nhanh chóng mở nắp, dùng cây gắp từ bên trong gắp ra gói thuốc đã pha chế, đặt ở trong đĩa, lại nhanh chóng chế thuốc! !

Lúc này trong não Đường Khả Hinh ầm một tiếng, hai mắt lập tức trợn trừng, vào thời khác cuối của sinh mệnh, giống như nhìn thấy được người đàn ông trong bóng tối, nụ hôn nóng bỏng, khuôn mặt kiên nghị trùng lấp vào anh. . . . . . Ánh mắt cô đột nhiên xoay tròn, rơi lệ nhìn Trang Hạo Nhiên. . . . . .

Trang Hạo Nhiên nhanh chóng nhìn cô, nắm chặt cổ tay của cô, ngạc nhiên ánh mắt của cô, hỏi: “Làm sao vậy?”

Giống như chỉ là ảo giác, Đường Khả Hinh nhìn anh, có lời lại không nói ra được, hé miệng, muốn nói không nói được. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!