Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0733

Chương 0733 : MỘT CON CHUỒN CHUỒN CHẾT

Chiếc xe hơi màu đen chạy về phía đường lớn Tân Hải.

Bên bờ lá liễu nhấp nhô, thỉnh thoảng gió mát cũng có thể lay động hoa sen.

Đường Khả Hinh ngồi ở sau xe, nắm cái hộp màu xanh đậm trong tay, tròng mắt hơi híp, nghĩ tới mình mới vừa lỡ miệng nói một câu, muốn mua quà sinh nhật cho người ta. . . . . . Cô lập tức mở cái hộp kia ra, nhìn con chuồn chuồn xanh lá bên trong, tức giận kêu lên: “Một con chuồn chuồn chết, liền muốn đổi quà tặng của tôi! ? Thân phận anh cao quý, tôi tặng cho anh cái gì ?”

Tài xế nghe nói như vậy, cầm tay lái, ngẩng đầu lên nhìn nét mặt Đường Khả Hinh trong kính trước xe, không nhịn được cười.

Đường Khả Hinh nhất thời cảm thấy nóng quá, quay cửa xe xuống, nhìn cây dương liễu ven hồ phía ngoài cửa sổ, bươm bướm bồng bềnh, sắc mặt của cô cứng rắn, tức giận nói: “Anh đưa cho tôi chuồn chuồn, tôi đưa anh một con bươm bướm vậy! ! Chúng ta huề nhau!”

“Không tốt sao. . . . . .” Lúc tài xế nói lời này, nở nụ cười.

Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên nhìn tài xế một cái, cũng biết quà tặng này rất khó lựa chọn, dù sao Trang Hạo Nhiên cũng là cấp trên, cũng không biết anh như vậy làm, mục đích cuối cùng là muốn cái gì, chỉ sợ anh lại mượn đề tài để nói chuyện của mình, nói mình không có năng lực giao tiếp của mình không tốt, đó không phải là thua thiệt lớn sao? Cô lại thở dài một cái, tiếp tục dùng tay quạt gió, mới ngẩng đầu lên nhìn tài xế hỏi ngay: “Trước kia tôi và anh ấy không phải rất quen sao?”

“Tôi không rõ lắm. . . . . .” Tài xế cười nói: “Tôi chỉ biết có một lần, mấy người đàn ông bọn họ không biết dùng cách nào làm gãy cây táo của Vista.”

“Cái gì? Thì ra là bọn họ làm gãy sao?” Đường Khả Hinh cười mỉa mai một tiếng, cảm giác uất ức quay đầu, nhìn bươm bướm bay phất phới phía ngoài cửa sổ, trực tiếp kêu lên: “Chẳng lẽ thật bắt một con bươm bướm à?”

***

Phòng làm việc Quản lý bộ phận kinh doanh rượu !

Đường Khả Hinh ngồi ở bàn làm việc tạm thời, nhìn bài thi trên bàn, vừa lắc chân, vừa cầm bút máy, không chú ý xem đề thi, nhìn chiếc hộp màu xanh đen đặt ở bên cạnh, cô không khỏi nhớ tới ánh mắt của Trang Hạo Nhiên nhìn mình, luôn mang theo mấy phần ý tứ không nhìn thấu, đưa cái hộp còn nói một câu: hôm nay sinh nhật của anh . . . . . Cô hắc một tiếng, lại thở dốc một cái, lập tức mở cái hộp ra, nhìn con chuồn chuồn chết, tuyệt đối không xinh đẹp! Còn phải chạy tới Cambridge bắt! !

Cô đang ngẩn người suy nghĩ, thông qua Nhã Tuệ nói với mình về chuyện ở Cambridge, mình cũng đã từng ở Cambridge, có vài thứ linh tinh . . . . . . Chẳng lẽ cái này có liên quan đến Cambridge ? Cô không khỏi nhìn con chuồn chuồn kia. . . . . .

Một cây roi thép vèo một tiếng, sắc bén vung xuống, trực tiếp đánh vào bàn tay nhỏ bé cầm bút trên bàn.

“A . . . . . .” Đường Khả Hinh nhăn mặt ném bút, trợn to hai mắt, ngẩng đầu lên nhìn Vitas, đau đến thất thanh kêu to: “Thầy! ! Đau quá!”

Vitas lạnh lùng nhìn Đường Khả Hinh, nắm cây roi, chỉ chỉ lên bài thi nói: “Hai phần đề thi vừa rồi, cô đều làm 89 điểm! Chín phần mười hợp cách, có phải cô không cần thử tư cách vào cửa chính cũng được đúng không? Cô cho rằng cô đang học tiểu học, thi thử phải không?”

“Vậy cũng không nên đánh đau như vậy mà?” Đường Khả Hinh vừa che tay, vẻ mặt vừa đau khổ nhìn bài thi trống không, có thể mình ngẩn người rất lâu, cô cũng có chút sững sờ. . . . .

“Cuộc đời của cô, lần nào cũng đến gần quả bóng, nhưng không thể có một lần lấy dáng vẻ không hề lo lắng, giành được thắng lợi cuối cùng sao?” Vitas cau mày nhìn cô học trò này.

Đường Khả Hinh trợn to hai mắt, nhìn Thầy giáo, cười như không cười nói: “Con nói. . . . . . Nếu sự thật là như vậy, thầy còn nói con vô dụng. . . . . . Lần trước con thi 100%, thầy lại nói đề đơn giản. . . . . .”

“Nếu như mỗi lần cô thi 100%, thầy sẽ nói cô lợi hại!” Vitas trực tiếp trả lời cô.

Đường Khả Hinh cắn môi dưới, không nói lời nào.

Vitas cau mày cúi đầu, nhìn trên bàn học trò để một cái hộp màu xanh, bên trong có một con chuồn chuồn xanh lá, ông liền bất mãn dùng roi, gõ cái hộp chuồn chuồn một cái nói: “Từ lúc cô làm bài đến bây giờ, cô luôn luôn nhìn vật này, có gì để nhìn?”

“Thầy cũng cảm thấy nó xấu xí chứ?” Đường Khả Hinh giống như tìm được tri âm, rất tức giận nói: “Con cảm thấy nó rất ghê tởm.”

Vitas không hiểu nhìn học trò một cái.

“Ghét!” Đường Khả Hinh lại nhìn con chuồn chuồn đó, cắn chặt môi dưới, đang suy nghĩ chuyện quà tặng. . . . . . Nghe nói tối nay có bữa tiệc, đến lúc đó lại không biết có bao nhiêu nhân vật chính trị nổi tiếng đi tham gia náo nhiệt. . . . . . Cô thở dài một cái.

“Đứng lên! Thi thử!” Vitas không muốn nói nhảm nhiều với cô, trực tiếp lạnh lùng xoay người, ngồi trở lại vị trí, mở tài liệu ra. . . . . .

Đường Khả Hinh cũng lập tức đứng lên, đứng ở trước mặt thầy giáo, ho khan một tiếng, hơi lộ vẻ căng thẳng nói: “Con chuẩn bị xong rồi.”

Vitas mô phỏng hiện trường cuộc thi, nhàn nhạt hỏi: tại sao không có tăng thêm sulfur dioxit vào trongrượu đỏ, sẽ dễ dàng biến thành giấm?

Đường Khả Hinh nhanh chóng trả lời: bởi vì trong rượu đỏ chứa mấy loại vi khuẩn, trong đó có một loại gọi là acetobacter acetic acid, gặp ôxi, nó sẽ sinh ra một lượng lớn axít axetic hoặc nho chua.

“Thế kỷ XV, người Hà Lan giải quyết vấn đề này như thế nào?” Vitas lại hỏi nhanh.

Đường Khả Hinh lập tức trả lời: “Vào lúc đó, người Hà Lan không biết những khoa học thường thức này, chỉ dựa vào kinh nghiệm đốt diêm lưu huỳnh ở trong thùng rượu hoặc thêm vào một chút Brandy nồng độ cao, rất có hiệu quả phòng ngừa nho trở nên chua. Người Đức sớm cải tiến trên cơ sở bản gốc, tuyệt đối không để cho thùng rượu tiếp xúc với không khí, nhất định phải làm cho thùng phải đầy tràn ra ngoài, hoặc có lẽ bỏ thêm vào trong một tảng đá lớn !”

Vitas ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn học trò.

Đường Khả Hinh cúi đầu, không nhịn được cười.

Vitas im lặng không lên tiếng đứng dậy, sau đó trở về bên cạnh bàn làm việc, trong quầy bar riêng biệt, cầm lên một chai rượu, chai rượu kia dùng vải trắng che kín thân, ngón tay ông kẹp một ly thủy tinh, đặt xuống ở mặt bàn, kỹ thuật thuần thục rót rượu đỏ vào trong ly, giơ ly rượu lên, nhàn nhạt đưa đến trước mặt của học trò. . . . . . Đường Khả Hinh mỉm cười nhận lấy, đầu tiên để cho thầy giáo nhìn thấy rõ ràng, tư thế cầm ly rượu hết sức vững vàng, xoay tròn một cái. . . . . .

Cả người của cô và tinh thần chậm rãi lắng xuống, chỉ để cho khứu giác nổi lên, nghe mùi rượu bay ra trong không khí, không dám có chút chậm trễ, trầm mặt nắm bắt mùi thơm bay trên không khí, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thầy giáo mỉm cười nói: “Nhà thơ Rabindranath Tagore đã từng nói: Đêm qua, ở trong vườn hoa tôi đã hiến tặng cho em bọt rượu tuổi trẻ của tôi. Em đưa ly rượu lên môi, nhắm mắt lại mỉm cười, trong men rượu tôi vén khăn che mặt của em, buông thả mái tóc của em, im lặng ôm khuôn mặt ngọt ngào của em vào trong ngực. . . . . .”

Vitas ngồi ở trên ghế da, ngưng mặt nhìn học trò.

Đường Khả Hinh mỉm cười nhìn Thầy giáo nói: “Không có người nào nhiệt tình yêu bọt rượu hơn người Tây Ban Nha. Chai rượu này đến từ nhà máy Seigel Vidas được xây dựng vào năm 1915. Tên tiếng anh (Se¬gu¬ra-vi¬udas), riêng người bình dân gọi tên là Le poussin rose năm 2000. Bài thơ này giống như trao cho nó, trong động tác nhàn nhạt mà mập mờ, lại lộ ra chân tình hiếm thấy. Loại rượu này, uống nhiệt độ cao nhất ở 10 độ C, mùi thơm mát mẻ. Bất kỳ bọt rượu nào có chứa cảm giác mập mờ, luôn kết hợp với hạnh nhân, bách hợp, hoa hồng và một chút vị bơ, còn có một chút mùi vị bông tuyết, thầy không thể tưởng tượng nổi, trong lúc thưởng thức bọt bong bóng, thầy sẽ phát hiện, bọt bong bóng giống như cá nhỏ bơi lội ở trên đầu lưỡi. . . . . .”

Vitas hơi hài lòng nhìn học trò.

Đường Khả Hinh tiếp tục nhìn Thầy giáo, giải thích từng chữ từng chữ câu: “Lúc thầy để cho con thi thử, cố ý không có giải rượu, bởi vì loại rượu này, sau khi mở chai, mười lăm phút phải ướp lạnh. Bởi vì là loại rượu mới, trước hết để cho nó tiếp xúc không khí, làm yếu đi chất tanin, lại ướp lạnh, mới có thể có hiệu quả giữ lại độ tinh khiết và mùi thơm, lúc mở chai, đầu tiên có mùi thơm bách hợp và bạc hà, trong vòng 10 phút, thay đổi thành 13 loại trái cây thơm ngát. . . . . . Điển hình là thay đổi thành phần men!”

“Không cần nếm thử một chút sao?” Vitas nhìn Đường Khả Hinh, chậm rãi hỏi.

“Không nếm. . . . . .” Đường Khả Hinh hơi ngẩng mặt, nhìn Thầy giáo cười nói: “Trong quá trình thi đấu, nếu như khứu giác có thể nhanh chóng giải quyết vấn đề, không cần nếm thử trước . . . . . . Để tránh dùng vị giác trên lưỡi quá nhiều!”

Vitas chậm rãi gật đầu một cái, nhìn học trò rốt cuộc hơi lộ ra nụ cười.

“Mấy điểm?” Đường Khả Hinh thấy sắc mặt của thầy giáo dịu lại, mắt sáng lên, hỏi.

“89!” Vitas nhanh chóng đứng lên, vừa lúc hết giờ làm việc.

“À? Vừa 89? Con mãi mãi cũng không hợp cách sao?” Đường Khả Hinh lập tức có chút căng thẳng theo sát ở sau lưng thầy giáo, không dám tin tưởng hỏi.

Vitas lập tức xoay người, nhìn Đường Khả Hinh nói: “Hôm nay không phải cô có hẹn sao?”

Đường Khả Hinh lập tức nhớ tới, hôm nay mình có hẹn với Thị Trưởng Tống, chuẩn bị đi ăn cơm, còn phải chuẩn bị quà tặng cho Trang Hạo Nhiên, cô kêu lên một tiếng ah, lập tức xoay người chạy vào phòng làm việc, nắm túi xách của mình và con chuồn chuồn kia, lại hấp tấp chạy trở ra, nhân tiện kéo cửa chính phòng làm việc của thầy giáo, ầm một tiếng! !

Cả người Vitas chấn động mạnh một cái, không thể nhịn được nữa nhìn học trò, tức giận nói: “Đời này, có phải cô có thù oán với cánh cửa hay không? Đây đã là cánh cửa thứ ba từ lúc tôi làm thầy giáo của cô tới nay! !”

Đường Khả Hinh nhìn Thầy giáo, lập tức cười theo nói: “Thật xin lỗi! Con luôn cảm thấy đóng không kín!”

“Cô . . . . .”

“Con đi trước, thầy ! Thật sự có thật nhiều chuyện bận rộn!” Đường Khả Hinh không muốn nghe Thầy giáo lầm bầm nữa, lập tức xông vào thang máy, rồi lại lập tức thò đầu ra, nhìn Thầy giáo hỏi: “Thầy, thầy đã từng yêu chưa?”

Vitas cau mày nhìn học trò, hỏi: “Cái gì?”

“Chính là. . . . . . Đàn ông yêu thích phụ nữ thì tặng quà gì cho họ ?” Đường Khả Hinh thật sự không hiểu nổi, liền hỏi Thầy giáo.

Vitas không nói nhìn học trò, hơi ngẩng đầu nói: “Tôi chưa từng nhận quà tặng.”

Ánh mắt của Đường Khả Hinh sáng lên, hắc một tiếng, nói: “Thật đáng thương”

Vitas lại cau mày nhìn học trò thì cửa thang máy đã đóng lại! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!