You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0788

Chương 0788: LÁ BÀI TẨY

Đường Khả Hinh nghe lời này, không nhịn được dịu dàng mỉm cười, nói: “Jenny tiểu thư cảm thấy. . . . . . Vận khí có thể cân nhắc tính toán sao?”

“Tối thiểu vào lúc này, tôi có thể nắm giữ được cả bộ bài trong tay tôi hơn cô!” Hai mắt Jenny nhấp nháy, nhìn Đường Khả Hinh, tay hơi đè một chút, một lá K chuồn đã hiện ra ở trên bàn trà.

Đường Khả Hinh liếc mắt nhìn lá K chuồn này, cũng nghiêng người tới trước, mỉm cười mở K Cơ trước mặt mình, dịu dàng nói: “Chúc mừng cô, ván thứ nhất, cô thắng!”

“Cô không chơi thường bài chứ?” Jenny nhìn Đường Khả Hinh, khẽ nhíu mày, nở nụ cười nói: “Đây là đang đánh cuộc, không tính là ván thứ nhất, đây bất quá là mở bài, cô còn có cơ hội!”

“Cám ơn cô nhắc nhở tôi,” Đường Khả Hinh khẽ mỉm cười.

Trang Hạo Nhiên cầm bài xì phé, khó tránh khỏi có chút căng thẳng nhìn hai người hai bên.

Đám người Lâm Sở Nhai, Tô Lạc Hoành, Tào Anh Kiệt thật căng thẳng nhìn đánh cuộc bên trong phòng làm việc, đều hết sức kinh ngạc nói: “Kì lạ! ! Nhìn dáng vẻ Tiểu Đường giống như rất tự tin, nhưng cô ấy không biết, kỹ thuật đánh bài của Jenny tiểu thư thật sự tinh xảo sao?”

Vẻ mặt Tào Anh Kiệt cũng căng thẳng nói: “Đúng vậy! Cô ấy bị ăn giấm chua, hồ đồ sao? Chuyện này căn bản. . . . . . Cũng không có cơ hội thắng . . . . . .”

“Tôi thật sự rất muốn hiểu rõ, tại sao cô tự tịn như vậy?” Jenny hơi nghi ngờ cau mày nhìn Đường Khả Hinh, mỉm cười nói: “Giống như nhất định phải thắng?”

“Thế nào? Jenny tiểu thư có chút căng thẳng rồi hả ?” Đường Khả Hinh nhìn cô, không nhịn được bật cười.

“Tôi?” Jenny nói ra chữ này, cũng cảm thấy có chút buồn cười.

“Nếu không, chúng ta lại đánh cuộc lớn một chút?” Đường Khả Hinh mỉm cười nhìn Jenny, khẽ nhíu mày, dịu dàng nói.

“Đánh cuộc lớn một chút như thế nào?” Jenny nhìn Đường Khả Hinh, hỏi! !

“Nếu như tôi thắng, ngoại việc cô giúp chúng tôi chống lại một cuộc chiến thương mại, tương lai bất kỳ lúc nào cũng phải cách xa Tổng Giám đốc Trang chúng tôi ba mét!” Đường Khả Hinh giống như đang nói đùa.

Trang Hạo Nhiên ngẩn ra! !

“Ha ha ha ha ha. . . . . .” Jenny thật sự không nhịn được nở nụ cười, không có cách nào nhìn Đường Khả Hinh, lắc đầu một cái nói: “Đường tiểu thư, cô đang ăn giấm chua. . . . . .”

“Đây không phải là ăn giấm chua, đây là vấn đề nguyên tắc!” Đường Khả Hinh hơi ngẩng mặt, mỉm cười nhìn cô nói.

Jenny hơi nhấc mí mắt, nhìn cô, hơi lộ nụ cười nói: “Ok! ! Tôi chơi với cô! Tôi cảm thấy càng lúc càng thú vị! Cô phải cố gắng lên!”

“Cô cũng vậy!” Đường Khả Hinh nói nhanh: “Chia bài! !”

Trang Hạo Nhiên im lặng, thở ra một hơi, sau đó hoạt động ngón tay, chia bài xì phé, đưa đến trước mặt của Jenny, lại chia bài xì phé, đưa đến trước mặt của Đường Khả Hinh, có chút căng thẳng nhìn cô một cái. . . . . .

Đường Khả Hinh đã tính trước nhìn Jenny, hai mắt lóe lên ánh sáng mãnh liệt sắc bén.

Jenny im lặng không lên tiếng, nghiêng người về phía trước, vươn tay hơi chạm lá bài, nhấc lên một góc nhỏ, liếc mắt nhìn lá bài, tám bích, cô lặng lẽ đè xuống, sau đó nhấc lên, xì rô. . . . . .

Đường Khả Hinh im lặng nghiêng người tới trước, ngón tay đè nhẹ lên lá bài, nhấc lên, nhìn chòng chọc con số trên lá bài, hai mắt của cô chợt lóe, trong tai nghe, đã truyền đến tiếng của Tưởng Tuyết Nhi nói, Jenny có tám bích, biến thành xì rô. . . . . .

Cô nghe lời này, im lặng bất động ngồi tại chỗ, nở nụ cười.

Trang Hạo Nhiên lại im lặng nhìn hai người một cái, lại chia bài cho Jenny. . . . . . Sau đó chia bài cho Đường Khả Hinh. . . . . . .

Jenny nhắc mí mắt, nhìn Đường Khả Hinh rất tự tin, không khỏi khẽ mỉm cười, lại đưa tay nâng nhẹ lá bài thứ ba, K rô, hai tròng mắt của cô nhấp nháy, khẽ mỉm cười, im lặng bất động, mở con K rô, ngẩng đầu lên, nhìn Đường Khả Hinh nói: “Đường tiểu thư, hôm nay mặc kệ là kỹ thuật đánh bài hay vận khí. . . . . . tôi đều không kém. . . . . .”

“Hả?” Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, lại mỉm cười im lặng nghiêng người tới trước, hơi nhấc một góc lá bài, nhìn phía trên là con K chuồn, cô cười một tiếng, đè lại lá bài tẩy kia, mở con K chuồn ra, nở nụ cười nói: “Giống như, vận khí của tôi cũng không kém. . . . . . Không biết kỹ thuật đánh bài như thế nào?”

“Cũng không như thế nào!” Jenny mỉm cười nhìn cô nói.

Đường Khả Hinh nhếch miệng mỉm cười, nhún nhún vai.

Trang Hạo Nhiên nhìn hai người bọn họ một cái, tiếp tục chia bài. . . . . .

“Jenny tiểu thư, không bằng chúng ta đánh cuộc lớn hơn một chút nữa. . . . . .” Đường Khả Hinh nói xong, mỉm cười, ánh mắt sắc bén nhìn Jenny.

Jenny không nhịn được cười nhìn Đường Khả Hinh, nói: “Cô còn muốn đánh cuộc lớn hơn nữa? Nếu như cô còn muốn đánh cuộc lớn hơn nữa, tôi sẽ phải thêm tiền đánh cuộc”

“Tùy tiện” Đường Khả Hinh nhẹ nhàng linh hoạt nói.

“Được, cô muốn đánh cuộc lớn thế nào?” Jenny mỉm cười nhìn Đường Khả Hinh, hỏi.

Đường Khả Hinh hơi ngửa mặt, nhìn Jenny, mỉm cười nói: “Lúc nảy tôi đã nói rồi, nếu như tôi thắng, cách xa Tổng Giám đốc Trang chúng tôi ba mét. . . . . . Hiện tại. . . . . . . Năm mét!”

Phốc! !

Jenny không nhịn được nở nụ cười, nhìn Đường Khả Hinh, nói: “Chỉ như vậy?”

“Chỉ như vậy! !” Sắc mặt của Đường Khả Hinh hơi đông lại, nhìn cô! !

“Tốt! !” Jenny mỉm cười trả lời, hai mắt cũng lóe lên một chút sắc bén nói: “Nếu như tôi thắng, vậy cô. . . . . . Cùng Tổng Giám đốc Trang tách ra một tháng, như thế nào?”

“Có thể!” Đường Khả Hinh nói nhanh.

“Này!” Trang Hạo Nhiên lại căng thẳng gọi cô!

“Em không có tên sao?” Đường Khả Hinh đột nhiên quay mặt sang, mỉm cười nhìn Trang Hạo Nhiên nói.

“. . . . . . . . . . . .” Trang Hạo Nhiên có chút căng thẳng không nói nên lời, nhìn cô.

“Chia bài!” Đường Khả Hinh không để ý tới anh, mỉm cười nâng ly trà xanh, rất nhàn nhã uống một hớp, im lặng bất động.

Jenny im lặng nhìn cô thật lâu, thật lâu.

Trang Hạo Nhiên thở dài một hơi, lại chia bài đến trong tay Jenny, cũng chia bài đến trong tay Khả Hinh, liếc nhìn cô một cái, có chút nghiêm túc, tức giận.

Đường Khả Hinh không biến sắc, nghiêng người tới trước, trước mắt bao người, vươn tay, khẽ cắn răng, hơi nhắc một góc lá bài, nhìn con xì cơ phía trên, cô đột nhiên không nhịn được cười, nhẹ nhàng giơ con xì cơ, nhìn Jenny mỉm cười nói: “Làm thế nào? Vận khí của tôi thật không kém!”

Jenny nhắc mí mắt, nhìn bài xì phé trên bàn của cô, K cơ, K chuồn, xì cơ, một lá bài tẩy, trước bàn mình là K bích, K rô, con xì rô, một lá bài tẩy, cô bình tĩnh vươn tay, hơi căng thẳng nhắc một góc lá bài, thấy là con xì chuồn, cô không nhịn nở nụ cười, chậm rãi mở con xì chuồn, ngẩng đầu lên, nhìn Đường Khả Hinh mỉm cười nói: “Làm thế nào? Vận khí của tôi và kỹ thuật đánh bài của tôi cũng không kém!”

“Vậy không bằng chúng ta đánh cuộc lớn một chút nữa?” Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Jenny nói: “Nếu như tôi thắng, cô cách xa Tổng Giám đốc Trang chúng tôi mười mét!”

Ồ! Cả phòng làm việc một mảnh xôn xao! !

Đám người Lâm Sở Nhai kinh ngạc đến muốn buông cúc áo, tay cắm túi quần, đang suy nghĩ tại sao Đường Khả Hinh có thể đưa ra loại yêu cầu này! !

Trang Hạo Nhiên rất kinh ngạc nhìn Đường Khả Hinh, trái tim nhảy lên ầm ầm, khó hiểu ầm ầm!

“Đường tiểu thư, cô không phải hơi cuồng vọng chứ?” Jenny nhìn Đường Khả Hinh, rốt cuộc có chút không nén được cười hỏi.

“Nếu như tôi thua! Tùy cô xử trí!” Hai mắt Đường Khả Hinh chợt lóe, nhìn Jenny, đã tính trước nói.

“Tốt! ! Nếu như cô thua, tùy tôi xử trí!” Rốt cuộc Jenny bị kích thích, ngửa mặt nhìn cô, nói! !

“Tốt!” Đường Khả Hinh mỉm cười trả lời.

“Chia bài! !” Jenny nhìn chòng chọc Đường Khả Hinh, nói! !

Trang Hạo Nhiên có chút căng thẳng nhìn hai người bọn họ, thở dài một hơi, mới chia lá bài cuối cùng cho Jenny, lại chia lá bài cuối cùng cho Đường Khả Hinh. . . . . .

Tất cả mọi người nhìn thật căng thẳng.

Jenny nhìn Đường Khả Hinh một cái, mới hơi nghiêng người tới trước, nâng nhẹ một góc là bài cuối cùng, nhìn con số phía trên, J bích, cô hơi nhấc mí mắt, nhìn K cơ, K chuồn, xì cơ, và một lá bài tẩy trước mặt Đường Khả Hinh, phỏng đoán trước mặt cô cũng không thể có con xì bích, bởi vì cô biết con xì bích nằm ở lá thứ hai đếm ngược, con xì rô xuất hiện trong tay mình, không sợ Đường Khả Hinh có lá bài tẩy khác, cô liền hơi ngưng mặt, tự tin giơ con J bích lên, mỉm cười nhìn Đường Khả Hinh nói: “Đường tiểu thư, xin mời. . . . . .”

Đường Khả Hinh trầm ngâm nhìn Jenny, khẽ mỉm cười nói: “Buổi trưa hôm nay, có một cô em gái như Thần Tiên nói cho tôi biết, ngày mai vé số mở thưởng số: 23, 28, 12, 14, 35, 36, 9, cô nói, tôi tin lời của cô ấy không? Có vận may lấy được tiền thưởng ba chục triệu này hay không?”

Jenny không nhịn được mỉm cười nhìn cô nói: “Đoán chừng. . . . . . Rất không có khả năng! ! Bởi vì dạng vận may này thường thường mang theo rất nhiều vận rủi! Tôi khuyên cô vẫn làm đến nơi đến chốn thì tốt hơn. Ví dụ như cuộc chiến thương mại giữa Trung và Pháp, nước chúng tôi có quyền chủ động đối với rượu đỏ hơn bất kỳ một đất nước nào khác! !”

Đường Khả Hinh nhanh chóng đẩy ra lá bài thứ năm, con bốn! ! !

Phốc! !

Jenny nhìn lá bốn, không nhịn được cúi đầu nở nụ cười nói: “Đường tiểu thư, lá bốn của cô có thể thắng tôi?”

Đường Khả Hinh nhếch miệng mỉm cười nhìn cô.

Trang Hạo Nhiên căng thẳng nhìn Đường Khả Hinh.

Jenny không do dự nữa, trực tiếp cầm lên con xì rô mà mình dựa vào kỹ thuật đánh bài tinh xảo chà ra. . . . . .

“Mặc kệ từ lúc nào, cô nói đúng! ! Vẫn nên làm đến nơi đến chốn thì tốt hơn! ! Chúng ta không chỉ cần cùng nhau mở cửa biên giới, mà còn nể mặt với nhau! !” Đường Khả Hinh không nói hai lời, trước Jenny một bước, cầm lá bài tẩy lên ném ở trên bàn trà! ! !

Con xì rô đột nhiên xuất hiện tại mặt bàn! ! ! !

Jenny lập tức mặt biến sắc, tay lập tức chụp con xì rô, không dám mở ra! !

Mọi người nghiêng tới trước vừa nhìn, K cơ, K chuồn, xì cơ, xì rô ! con bốn! !

Mọi người lại căng thẳng nhìn bài xì phé trước mặt Jenny: K Bích, K rô, xì chuồn, J Bích, chỉ cần trong tay cô có một xì bích mới có thể thắng! !

Trang Hạo Nhiên căng thẳng nhìn hai người bọn họ!

Bàn tay của Jenny đè lá xì rô dựa vào chơi bẩn có được, không dám lật ra, chỉ là hai mắt như nổ tung, khiếp sợ và không thể tin nổi nhìn Đường Khả Hinh, cô làm sao biết lá bài tẩy trong tay mình? Cô có thể dụ mình vào cuộc! ! !

Đường Khả Hinh lại hơi ngẩng mặt, nhìn Jenny khẽ mỉm cười, đưa hai tay ra, bày ra một khoảng cách, thật dịu dàng khờ dại nói: “Mười mét! ! !”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!