You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0811

Chương 0811: SINH NHẬT SÁU TUỔI

“Đường tiểu thư. . . . . .” Thầy giáo Trần mỉm cười đi ra phòng ăn biển, rất biết ơn cầm điện thoại di động, dịu dàng nói: “Hôm nay thật vô cùng cám ơn cô, mời mấy đứa trẻ ăn uống và chơi đùa. Chúng tôi và mấy đứa trẻ đều rất vui vẻ, Tình Tình càng nói, sau này vẽ tranh cho chị. . . . . .”

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, lập tức nở nụ cười nói: “Thầy quá khách sáo. . . . . . Bọn trẻ thích là tốt rồi. . . . . .”

“Mặc kệ như thế nào, chúng tôi vẫn rất cám ơn cô. . . . . . Chúng tôi đã dùng bữa trưa xong, chuẩn bị về. . . . . . Gọi điện thoại nói một tiếng với cô. . . . . .” Thầy giáo Trần mỉm cười nói.

“Phải đi về rồi sao! Cẩn thận một chút! Hi vọng ba ngày sau, có thể nhìn thấy mọi người diễn xuất. . . . . .” Đường Khả Hinh lại cười nói.

“Tốt, vậy chúng tôi đi trước. . . . . .” Thầy giáo Trần nói xong, liền cúp điện thoại, xoay người, kêu đám trẻ ở sau lưng chuẩn bị lên xe. . . . . .

Tình Tình đi cuối cùng, trong tay cầm dây chuyền ốc biển nhỏ chị đưa cho mình, nhớ lại chị đã nói, không thể tùy tiện thổi ốc biển nhỏ lên, bởi vì hạnh phúc phải mình tìm lấy. . . . . . Mặc dù cô bé còn nhỏ, không hiểu những lời này, nhưng vẫn rất ngoan ngoãn nghe lời, nở nụ cười ngọt ngào, nhảy nhót tới phía trước. . . . . .

Đứa bé như vậy thật ra chỉ cần một chút tình thương chính là thiên đường.

“Như Mạt tiểu thư đâu?” Thầy giáo Trần mới đi về phía trước, lúc này mới phát hiện ra cũng không có nhìn thấy cô, liền ngạc nhiên hỏi.

“Giống như còn ở phòng ăn. . . . . .” Nhân viên tình nguyện cười nói.

Bên trong phòng ăn biển.

Như Mạt mỉm cười đứng ở trước mặt đám người Tô Lạc Hoành, Lâm Sở Nhai, dịu dàng khách sáo chào tạm biệt nói: “Xin lỗi, lúc nảy cùng các giáo viên đang tán gẫu chuyện liên quan đến buổi tiệc tối từ thiện. . . . . . Cho nên không thể đi qua chào hỏi cùng mọi người một tiếng. . . . . .”

Đám người Lâm Sở Nhai nghe vậy, lập tức nở nụ cười, vẫn lộ ra mấy phần cung kính nói: “Như Mạt tiểu thư, cô quá khách sáo. Thật khó được, cô là người hiền lành dịu dàng như vậy, thân thể vốn không phải rất tốt, nhưng vẫn thường xuyên làm từ thiện như vậy.”

“Đây là chuyện nên làm. . . . . . Dù sao trước kia rất nhiều việc do tôi bắt tay vào làm. . . . . . Sau khi ly hôn, cũng phải kiên trì hoàn thành nó. . . . . .” Như Mạt mỉm cười nói.

Đám người Lâm Sở Nhai lập tức mỉm cười khen ngợi.

Như Mạt suy nghĩ một chút, thời gian đã không còn sớm, liền chia tay với bọn họ, nói: “Rất xin lỗi, không thể tán gẫu với mọi người nhiều hơn, bởi vì tôi còn phải đưa bọn nhỏ lên xe. . . . . .”

“Được! Cô đi thong thả!” Tô Lạc Hoành mở lời, mỉm cười nói.

Như Mạt gật đầu một cái, giống như trong lúc lơ đãng nhìn Lãnh Mặc Hàn một cái, liền chậm rãi xoay người đi khỏi.

Lãnh Mặc Hàn vẫn nhàn nhạt ngồi tại chỗ, nhìn Như Mạt lúc xoay người đi khỏi, bóng lưng kia không nhanh không chậm. . . . ánh mắt anh lại loé lên, vẫn nhìn cả phòng ăn, toàn bộ khách đã đi khỏi, ngay cả đôi vợ chồng Nhật Bản cũng mỉm cười dìu nhau đi khỏi. . . . . . Anh lưu ý đến người phụ nữ Nhật Bản, khoác tay chồng vốn chỉ tay nắm nhẹ cánh tay. . . . Ánh mắt của anh xoay tròn, sau đó liền cầm điện thoại di động lên căn dặn: “Đi theo vậy đôi vợ chồng Nhật Bản. . . . . .”

“Vâng!” Có người âm thầm đáp lời.

“Thế nào? Có vấn đề à?” Tô Lạc Hoành nhìn Lãnh Mặc Hàn, ngạc nhiên hỏi.

Lãnh Mặc Hàn chậm rãi nói: “Hy vọng là tôi đa nghi. Tôi cảm thấy đôi vợ chồng Nhật Bản kia, không giống như vợ chồng. . . . . .”

“Hả? Nói như vậy là sao?” Lâm Sở Nhai nhìn Lãnh Mặc Hàn, có chút tò mò hỏi.

Lãnh Mặc Hàn chậm rãi mở miệng, lạnh nhạt nói: “Đôi vợ chồng Nhật Bản, lúc đi chung với nhau, tay của người vợ nắm nhẹ cánh tay chồng. . . . . .”

“Chuyện này thì có vấn đề gì? Cũng rất nhiều người có thói quen này mà?” Lâm Sở Nhai đưa ra nghi vấn, cười nói.

Lãnh Mặc Hàn nghe nói như vậy, vẫn lạnh nhạt nói: “Động tác này không có vấn đề, nhưng khoảng cách của bọn họ là khoảng cách xử lý sự tình giữa sát thủ và sát thủ. Phải biết, khi phát hiện kẻ địch, bình thường bọn họ sẽ chia phương hướng, thậm chí sẽ chừa lại vị trí thuận lợi cho đối phương rút súng, lấy khoảng cách 360 độ quan sát toàn bộ hoàn cảnh!”

Tất cả mọi người hiểu ý.

“Vậy hai người lúc nảy. . . . . .” Tô Lạc Hoành chăm chú nhìn Lãnh Mặc Hàn.

“Suy đoán mà thôi. . . . . .” Lãnh Mặc Hàn là người giỏi về suy luận, từ trước đến giờ không có chứng cứ chính xác cũng không sẽ dễ dàng đưa ra phán đoán suy luận, anh lặng lẽ đứng lên, trước tiên căn dặn quản lý phòng ăn dọn dẹp mười phút, mới đi đến chỗ ngồi của Như Mạt, nhìn chăm chú nhân viên phục vụ đang chuẩn bị dọn dẹp bàn ăn, cũng giơ tay để cho cô tạm thời đừng thu dọn, mà quét mắt nhìn từng cái ly, cái chén, cái đĩa trên mặt bàn. . . . . .

Phía trên để hai phần điểm tâm, một phần mì hải sản, còn có một ly Conti năm 1997 . . . . . Những món ăn này, gần như vẫn không động tới, trong khi các giáo viên ở trước mặt đã chạm đến từng cái ly, cái chén, cái đĩa bày.

Lãnh Mặc Hàn vẫn chậm rãi di chuyển ánh mắt, nhìn khăn ăn chỉnh tề và vị trí đặt cái ghế dựa bên bàn cơm. . . . . .

“Anh đang xem cái gì?” Tào Anh Kiệt ngạc nhiên nhìn Lãnh Mặc Hàn hỏi, vì là lúc sau giữa trưa, cho nên tạm thời không có gì khách đi vào phòng ăn, nhân viên cũng đi nghỉ ngơi, chỉ có quản lý thu xếp ở bên cạnh, cũng không dám đi tới.

Lãnh Mặc Hàn nhìn vào ghế dựa, lạnh nhạt nói: “Cô ấy quá bình tĩnh.”

“À?” Ba người cùng nhau ngạc nhiên nhìn anh.

“Một người, ngồi tại chỗ, gần ba giờ, không chút nào thay đổi vị trí, đây là điểm thứ nhất. . . . . . Cô ấy rất bình tĩnh, hơn nữa rèn luyện rất cao. Điểm thứ hai, lúc đứng dậy, tự mình đặt ghế dựa thật tốt, không chút nào sai lệch, chứng minh cô ấy quan sát tỉ mỉ. . . . .” Lãnh Mặc Hàn nói xong, hai mắt thâm thúy, nhìn chăm chú mặt đất ghế dựa, xem rốt cuộc có để lại dấu vết hay không. . . . . .

Trong khoảng thời gian này, đã phái tổ ba người, 24h/24h, hoàn toàn theo dõi Như Mạt, lại không có phát hiện có bất kỳ điểm nghi ngờ nào. . . . . .

Lãnh Mặc Hàn ngồi xổm ở trên mặt đất, chăm chú nhìn dưới chân ghế, lại không ngờ phát hiện, trên mặt đất có một ít bột mịn, anh hơi cau mày, duỗi ngón tay, dính nhẹ một chút bột phấn, đưa lên mũi ngửi một cái. . . . . . hai mắt anh lóe lên, nhanh chóng lục tìm trí nhớ xem rốt cuộc mùi vị loại bột vô cùng quen thuộc này là gì. . . . . . Anh muốn nếm thử một chút. . . .

“Này! ! Đừng nếm! ! Chẳng may có độc thì làm thế nào?” Lâm Sở Nhai nhìn anh, quan tâm nói.

“Có độc càng tốt. Bụng của tôi đau thì càng có thể chứng minh vấn đề này. . . . . .” Lãnh Mặc Hàn nói xong, cũng đã giơ ngón tay, hơi dính chất bột này.

Ba người nhất thời căng thẳng nhìn anh.

Lãnh Mặc Hàn nếm nếm, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Bột mì. . . . . .”

“Chà! !” Mấy người cùng nhau khi dễ anh!

Lãnh Mặc Hàn chỉ cười, mới vừa muốn đứng lên, lại không ngờ phát hiện, một cây dao ăn đặt ở trong đĩa, hai mắt anh lập tức nhìn phía trên cây dao, đưa mắt nhìn thật lâu thật lâu, rốt cuộc cầm nó lên, đặt ở dưới ánh đèn, xoay tròn nhìn kỹ, phát hiện cây dao này có một dấu ngón tay thật sâu thật sâu! Ánh mắt của anh sáng lên! !

“Phát hiện cái gì?” Tô Lạc Hoành nhìn anh như vậy, cũng có chút căng thẳng.

Lãnh Mặc Hàn giơ cây dao này lên, lập tức ý thức có chút không ổn nói: “Cô ấy đang tức giận!”

“À?” Mấy người không hiểu nhìn anh.

Thân thể Lãnh Mặc Hàn nhanh chóng dâng lên một dự cảm chẳng lành, hai mắt xoay tròn, nửa suy đoán nửa nói rất chắc chắn: “Cô ấy đang tức giận! !”

Nếu như Như Mạt thật như mình nghĩ, là người ở sau lưng điều khiển tất cả, như vậy cô tức giận không phải chuyện đùa! !.

Lãnh Mặc Hàn nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, trầm trọng căn dặn thuộc hạ nói: “Theo sát cô ấy! Khởi động hệ thống vệ tinh, xem có thể phá giải mật mã ID điện thoại di động của cô ấy hay không! Nghe lén động tĩnh của cô ấy! Lập tức sai người bảo vệ tốt cho Khả Hinh trước! Sau đó đi cùng đoàn xe viện mồ côi!”

“Vâng!” Thuộc hạ nghe lệnh.

“Số ID điện thoại di động còn chưa phá giải?” Lâm Sở Nhai nhìn Tô Lạc Hoành, kinh ngạc hỏi.

“Không phá được!” Tô Lạc Hoành có vẻ có chút thất bại nói: “Trước kia cô ấy là Thị Trưởng phu nhân, cho nên mật mã điện thoại di động đề phòng nghe lén hết sức phức tạp! Hơn nữa mỗi một lần trò chuyện, phần mềm này giống như bánh xe, xoay phương hướng mật mã, hết sức vững chắc!”

“. . . . . . . . . . . .” Mọi người đều không nói lời nào!

“Này, anh làm sao biết cô ấy đang tức giận?” Tô Lạc Hoành vẫn chưa tin Như Mạt là một người lòng dạ rắn rết, ngẩng đầu lên nhìn Lãnh Mặc Hàn.

Lãnh Mặc Hàn trực tiếp để cây dao ăn xuống, nhìn bọn họ nói: “Các người cầm thử cây ăn một chút xem. . . . . .”

Ba người nghe vậy, liền im lặng cầm dao ăn.

“Các người xem trên dao một chút, có dấu tay sâu không?” Lãnh Mặc Hàn giơ dao ăn về phía bọn họ, nhàn nhạt hỏi.

Ba người đồng thời nhìn dao ăn trên tay mình, quả nhiên vân tay rất cạn, mà có thể làm cho dao ăn có dấu thật sâu, cũng hết sức rõ ràng thì. . . . . .

“Cô ấy gần như không có ăn bất món nào, chỉ ngồi ở chỗ đó nói chuyện phiếm, làm sao có thể cầm dao ăn, phải dùng sức cầm như vậy? Nhất định là có chuyện kích thích cô ấy. . . . . .” Lãnh Mặc Hàn phỏng đoán.

“Không thể nào?” Lâm Sở Nhai nghe vậy, cũng cảm giác không thể tin nổi.

Lãnh Mặc Hàn không lên tiếng, sắc mặt hơi lộ ra mấy phần lo lắng, nhìn chăm chú phía trước, càng nặng nề khó hiểu. . . . . .

***
Xe của Viện mồ côi dần dần lái khỏi nội thành, chạy về phía vùng ngoại ô, sau khi chiếc xe trải qua con đường hầm, dọc theo hai bên sườn núi lớn lái ra cao tốc, chạy tới phía trước. . . . .

“Tôi có một con lừa nhỏ, tôi vẫn chưa cưỡi bao giờ! Có một ngày tôi chợt có ý nghĩ, cưỡi đi chợ! trong tay của tôi cầm một cái roi nhỏ, trong lòng đang suy nghĩ, không biết vì sao cả người lại bị bắn tung tóe đầy bùn!” Trong xe của Viện mồ côi, mấy đứa trẻ, hôm nay thật vui vẻ, đang vỗ tay ca hát! !

Tình Tình ngồi ở vị trí gần cửa sổ, khuôn mặt lộ ra nụ cười, cúi đầu cầm con ốc nhỏ, thật vui vẻ, thật vui vẻ!

Núi sâu nơi xa! !

Một bóng dáng mặc đồ màu xanh lá, bỗng nhiên xuất hiện tại nơi đỉnh núi nào đấy, cô đeo kính mát, trong miệng nhai kẹo cao su, tay nâng súng trường, mắt nhắm ngay chiếc xe của Viện mồ côi chậm rãi lái tới, rốt cuộc nhìn thấy cô bé đang ngồi gần cửa sổ, mặc váy nhỏ cổ lá sen màu trắng, đội mũ quả dưa màu trắng, cúi đầu, vân vê con ốc biển nhỏ, vẫn nở nụ cười ngọt ngào . . . . . . Cô gái này nhìn bóng dáng đáng yêu đó, lại nở nụ cười lạnh lùng giễu cợt, không chút nào xem sinh mạng tồn tại vào mắt, chỉ nhắm ngay đầu bóng dáng nho nhỏ đó, hai mắt lạnh lẽo, bấm cò một tiếng, phụt ! !

Một viên đạn vèo một tiếng, thoát ra nòng súng, giống như tia chớp, lứơt qua khoảng cách thật dài, rầm một tiếng đánh trúng cửa sổ thủy tinh chiếc xe kia, thủy tinh văng khắp nơi! !

Tiếng thét chói tai hỏang sợ kêu lên! !

Tất cả đám trẻ cũng hoảng sợ đến kêu to, rối rít nhào về phía Thầy giáo. . . . . .

Tình Tình lại cô đơn ngồi ở bên cửa sổ, mắt to ngây thơ giống như viên kim cương, nhìn phong cảnh tuyệt đẹp trước đầu xe, đầu óc cảm giác nóng lên, máu tươi từ viền nón màu trắng chảy xuống khuôn mặt trắng bệch của nó, rơi vào váy nhỏ trắng như tuyết của nó. . . . . .

Lúc xe thắng gấp cô giáo chợt ngẩng đầu lên nhìn đầu Tình Tình đã trúng đạn, bàn tay nhỏ bé non nớt nắm con ốc biển nhỏ, giống như chỉ kinh ngạc đến ngây người nhìn tới trước, hai mắt đã vô hồn, cô lập tức khóc nhào qua, ôm lấy đứa bé đáng thương này, ngẩng đầu lên rơi lệ sụp đổ kêu to: “Cứu mạng ! ! Xe cứu thương! ! Xe cứu thương! !”

Tài xế lập tức nhào xuống xe, căng chạy thẳng gọi điện thoại! !

Một chiếc màu đen xe hơi thắng gấp, mọi người mặc áo đen, nhanh chóng phân tán tất cả đỉnh núi, giống như mèo chạy như bay lên trên! !

“Tình Tình! ! Tình Tình! ! Sẽ không có chuyện! ! Đừng hù dọa cô! !” Cô giáo Trần hoảng sợ đến âm thanh run rẩy, nước mắt nước mũi cùng nhau chảy xuống, tay nâng đầu cô bé đáng thương trúng đạn, nhìn hai mắt cô bé vẫn trợn to, nhìn tới trước, đã vô hồn, lập tức đau lòng khóc lớn kêu to: “Cháu đừng hù dọa cô! ! Ngày mai cháu đã qua sinh nhật sáu tuổi! ! Cha mẹ trở về! Cháu nghe nghe lời! Đừng ngủ mất! Cháu có nhiều bạn nhỏ. Cháu còn là bảo bối hiểu chuyện, nghe lời nhất! Tình Tình, cháu ngoan đi!”

Tình Tình, cô bé trong sáng đáng yêu, hai mắt trợn to, tựa vào trong ngực cô giáo, mặc cho máu tươi chảy xuống, lại nhớ tới chị nói: không nên tùy tiện thổi con ốc biển nhỏ, bởi vì hạnh phúc phải tự mình tìm lấy. . . . . . Cô bé vẫn nắm con ốc biển xinh đẹp, cuối cùng không thể đợi được cha mẹ, chậm rãi nhắm mắt lại, rất yên ổn lệch trong ngực cô giáo, đã ngủ. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!