You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0828

Chương 0828: THÍCH

Sáng sớm.

Ánh mặt trời rực rỡ, chiếu rọi vào tòa nhà màu trắng, rừng trúc theo gió, một vùng ướt đẫm lay động, tiếng nước chảy “Róc rách” từng hồi truyền đến.

Mấy con chim nhỏ lông vàng óng ánh từ trong rừng trúc bay ra, đậu trên ban công, cất tiếng kêu ríu rít.

Bên trong phòng ngủ xa hoa.

Cô gái trần truồng thân thể, chiếc chăn màu xanh dương đậm che kín bộ ngực khêu gợi, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng như hoa đào, dính vào trên gối đầu màu xanh, hai mắt nhắm lại, lộ ra nụ cười ngọt ngào, giống như vẫn còn đang ở trong mộng đẹp, mái tóc dài đen mượt dịu dàng rũ xuống một bên, tỏa ra từng trận mùi thơm.

Có ánh mắt dịu dàng, nhẹ nhàng chăm chú ở trên mặt của cô.

Không khí yên tĩnh lay động mập mờ làm thức giấc.

Cô hơi nhíu mày, mí mắt khẽ di động, giống như cảm thấy không khí có chút khác thường, chỉ là đêm qua bị người đàn ông không ngừng đòi lấy, các vị trí trên cơ thể còn lưu lại vết hôn nóng bỏng của anh, loại cảm giác giống như cơ thể bị nghiền ép, cảm thấy nặng nề mệt mỏi, làm cho cô thật muốn đời đời kiếp kiếp ngủ ở trên giường, cũng không cần . . . . . . Nhưng bởi vì loại cảm giác khác thường này, còn có tiếng kêu ríu rít ngoài cửa, cuối cùng từ trong mơ, cô khẽ chớp mắt đau nhức, hai mắt lim dim mơ hồ, hơi mở ra nhìn người trước mặt. . . . . .

Khuôn mặt đẹp trai kiên nghị của anh hơi lộ ra mấy phần mệt mỏi và hốc hác, nhưng ánh mắt vẫn nóng bỏng nhìn cô gái trước mặt.

Cô mềm nhũn lặng lẽ nhìn anh, vẫn không thể bình tĩnh, hơi thở nặng nề, âm thanh khàn khàn mơ hồ hỏi: “Tại sao không ngủ?”

Anh nồng nhiệt nhìn cô, sâu kín nói: “Anh sợ ngủ mất, lúc tỉnh lại, em lại đi đâu không biết. . . . .”

Cô cười khẽ, đưa mặt gần sát lồng ngực của anh, ngửi hơi thở đàn ông mạnh mẽ của anh, mềm nhũn lại giống như người mẹ, dịu dàng trấn an, hơi mỉm cười, nhẹ nói: “Ngốc. . . . Ngủ đi. . . . . .”

Một luồng ánh sáng chiếu vào.

Mập mờ hai người, ngọt ngào ôm nhau, lại trầm trầm ngủ mất.

8 giờ 30 phút

Phòng ngủ vẫn yên tĩnh, ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời phóng tới, bị rèm cửa sổ vừa dầy vừa nặng ngăn ở bên ngoài, chỉ xông vào ánh sáng trắng.

Trên giường chỉ một người cuộn tròn.

Trang Hạo Nhiên nằm ở trên giường nệm to lớn, bả vai lộ ra ngọn lửa màu đỏ thẫm, đang theo bắp thịt to khỏe của anh, mở rộng . . . . . .

Khuôn mặt kiên nghị của anh dính vào trên gối đầu màu xanh dương đậm, sống mũi cao thẳng, giống như thành trì kiên cố đứng ngạo nghễ, môi mỏng khêu gợi, rất mê người. . . . . .

Có lẽ bởi vì đêm qua thật quá mệt mỏi.

Anh ngủ say, thật say.

Cho đến khi từng làm gió mát ngòai cửa sổ sát đất mang theo bong trúc mát mẻ, xông vào gian phòng, lướt trên mặt mình.

Có một chút cảm giác không tầm thường, giống như chạm phải kim châm, từ trước đến giờ anh rất nhạy cảm đối với hoàn cảnh.

Trang Hạo Nhiên lập tức mở ánh mắt như chim ưng, nhìn gối đầu đối diện đã trống không, chăn loạn thành một đoàn, cô gái đêm qua bị mình cởi áo ngủ ra ném xuống, cũng không biết đi đâu, không khí xung quanh cũng không có lưu động hơi thở của người này. . . . . .

Soạt ! !

Trang Hạo Nhiên lập tức thở gấp, từ trên giường ngồi dậy, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm mọi thứ xung quanh, lúc này, anh mới phát hiện tấm vải trắng trên vách tường đã bay xuống, bức tranh ở Cambridge, đôi nam nữ đang ngọt ngào hôn nhau. . . . . . Anh nhìn bức tranh này, ánh mắt sáng lên, giống như nghĩ tới điều gì, lập tức kéo quần tây màu trắng bên cạnh mặc vào, lại cầm T-shirt màu trắng, vừa giơ cánh tay rắn chắc, nhanh chóng mặc vào, cũng không kịp rửa mặt, bước chân trần nặng nề, căng thẳng đi ra ngoài. . . . . .

“Khả Hinh! !” Anh nặng nề gọi cô, cửa phòng lầu hai bị đẩy mạnh ra, không có bóng dáng của cô, lúc sáng sớm, cô nói câu: tin tưởng em sẽ không đi khỏi, còn vang bên tai . . . . . .

Trang Hạo Nhiên nhanh chóng dọc theo cầu thang, thở hổn hển muốn xông ra phòng khách, lại nghe mùi thơm trong phòng bếp bay ra, anh lập tức dừng bước lại, trước tiên đi tới phòng bếp, lập tức nhìn thấy bên trong phòng ăn để một nồi cháo gà thơm ngon, thịt thái mỏng xào nước tương, hành tây và dưa xanh, còn có một đĩa rau trộn nấm mèo, dùng đồ chua Hàn Quốc hấp thành sủi cảo, vàng óng ánh đặt cùng một chỗ. . . . . .

“Đường Khả Hinh! ! !” Anh vội nhìn một bàn món điểm tâm phong phú, nhưng trong lòng đau nhói, xoay người lại mang giày, đi ra phòng khách, vọt vào trong sân cỏ xanh biếc, mới vừa muốn bước lên xe thể thao đuổi theo người. . . . . .

“Ha ha ha. . . . . .”

Tiếng cười ngọt ngào giống như chuông đồng từ đầu kia truyền đến.

Trang Hạo Nhiên nhất thời sững sờ ở bên cạnh xe thể thao, xoay người nhìn bên cạnh rừng vải, lắng nghe lần nữa, thật sự là tiếng cười của Khả Hinh, anh lập tức căng thẳng nắm chặt chìa khóa, chạy tới rừng vải bên cạnh. . . . . .

Bóng cây lay động, quả lớn nối liền vô số vải và long nhãn hai bên khu vườn, ở trong tầm tay.

Đường Khả Hinh mặc váy ren dài màu trắng, thắt một bím tóc xinh đẹp, khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ, nở nụ cười ngọt ngào, vừa căng thẳng vừa hưng phấn kích thích, sáng sớm chạy ra ngoài ngồi ở trên người “Truy Phong”, tay nắm chặt yên ngựa, mặc cho người huấn luyện ngựa trẻ tuổi, mỉm cười lôi kéo cô đi về phía trước. . . . . .

“Bên kia, bên kia! !” Đường Khả Hinh chỉ vào cây vải bên kia, chín đỏ đầy ắp, nhất định tươi ngon nhiều nước.

Người huấn luyện ngựa nghe vậy, lập tức nở nụ cười kéo cương ngựa, đi về phía trước. . . . . .

Không ngờ, con ngựa mới vừa đi chưa được mấy bước, lập tức một con ong độc màu đen thật to theo gió mát bay tới chích, nó đau đớn đến hí lên một tiếng, đầu ngựa nhấc lên, xông thẳng về phía trước! !

Người huấn luyện ngựa phịch một tiếng, khó lòng phòng bị, ngã xuống đất, buông lỏng dây cương trong tay! ! !

“A . . . . . . ” Đường Khả Hinh nhìn thấy, tay mới vừa nắm chặt quả lớn đầy đặn, không ngờ bị cảm giác chấn động mạnh, cả người cô khiếp sợ thét to một tiếng, thân thể xông thẳng phía trước, hoảng sợ kêu lên: “Cứu mạng ! !”

Người huấn luyện ngựa lập tức gấp gáp chạy tới, gần như đuổi kịp! !.

Truy Phong giống như nổi cơn điên, hí vang lên, xông thẳng vào giữa rừng cây, không hề phòng bị chỉ chút nữa là xông về phía chân núi, ánh mắt của Đường Khả Hinh trừng to, cả người kinh hoàng đến mất hồn mất vía, khiếp sợ đến khủng hoảng, khóc kêu to: “Cứu mạng. . . . . . . . . . ”

Vào lúc cuối cùng, Truy Phong hí một tiếng, hai chân chồm lên cao, nửa người ngửa lên ! !

Một bóng người màu trắng, lập tức mạnh mẽ có lực bay vọt lên, đôi tay nắm chặt cô gái sắp rơi xuống, cùng nhau điên cuồng lăn trên cỏ, còn thiếu chút nữa rơi vào trong mặt hồ yên tĩnh! ! !

Truy Phong cũng đã bình tĩnh lại, chân trái chảy máu, nhẹ nhàng cất bước, có chút không yên.

Lúc này người huấn luyện ngựa, mới điên cuồng chạy tới, khiếp sợ đổ mồ hôi, trợn mắt nhìn hai người bên hồ trước mặt.

Đường Khả Hinh nằm trên lá trúc xốp mềm, hai mắt trợn to, vẫn chưa tỉnh hồn nhìn Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên căng thẳng thở hổn hển đè ở trên người của Đường Khả Hinh, cúi xuống, mặc cho mồ hôi hột chảy xuống, hai mắt vẫn nóng bỏng nhìn cô.

“Cậu chủ! !” Người huấn luyện ngựa rất gấp gáp, sợ bị mắng, nhìn Trang Hạo Nhiên, mới vừa muốn giải thích. . . . . .

“Trước xem Truy Phong có sao không?” Trang Hạo Nhiên lại thở hổn hển nhìn Đường Khả Hinh, cô căng thẳng đến khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, hai mắt mê ly, cũng lộ ra màu hồng mê hoặc lòng người.

“Vâng! !” Người huấn luyện ngựa lập tức xoay người, đi về phía bên cạnh Truy Phong, phát hiện chân trái của nó sưng đỏ một mảng, lập tức có kinh nghiệm nói: “Dường như trúng nọc ong!”

Trang Hạo Nhiên hơi nghiêng mặt, hai mắt lóe lên, thở hổn hển trầm trọng nói: “Lập tức dẫn nó đi xem một chút! ! Nếu như bác sỹ thú y giải không được, thông báo cho Bác Dịch tiên sinh!”

“Vâng! !” Người huấn luyện ngựa nhìn bọn họ một cái, liền kéo dây cương, lôi kéo con ngựa đi khỏi.

Rừng trúc yên tĩnh, chỉ rơi xuống một chút ánh sáng.

“Không phải anh đã nói với em, đừng rời khỏi anh sao? Mỗi lần tỉnh lại cũng không nhìn thấy người! ! Lúc nảy nếu không phải anh chạy nhanh tới, theo kịp, không phải em đã xảy ra chuyện?” Trang Hạo Nhiên căng thẳng cúi nhìn Đường Khả Hinh, gào lớn! !

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, trong lòng chấn động, hai mắt tràn đầy nước mắt, nhìn anh.

Trang Hạo Nhiên lại cúi đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Đường Khả Hinh như vậy, dù căng thẳng vẫn lộ ra đau lòng và trách móc.

“Thật xin lỗi. . . . . . em chỉ . . . . .” Đường Khả Hinh mới vừa muốn mở miệng nói chuyện.

Trang Hạo Nhiên không nói hai lời, liền nhanh chóng đứng dậy, bế ngang Đường Khả Hinh chạy nhanh vào trong rừng trúc, hai mắt nóng bỏng, vẫn lộ ra ánh sáng hết sức căng thẳng.

Đường Khả Hinh ôm cổ của anh, hai mắt vẫn trợn to, nóng bỏng nhìn anh.

“Em còn nhìn anh như vậy ! Ở trong rừng trúc xơi em luôn! !” Trang Hạo Nhiên lại cảm thấy tức giận quay mặt sang, nhìn cô! !

Đường Khả Hinh khẽ rũ mí mắt, dịu dàng mỉm cười.

Trang Hạo Nhiên nặng nề thở dốc, nghiêng mặt nhìn cô thẹn thùng như vậy, không nhịn được đặt cô xuống, đè ở trên thân trúc xanh đậm, cúi xuống, cuồng nhiệt hôn đôi môi ngọt ngào của cô. . . .

“Ưmh. . . . . .” Đường Khả Hinh hơi ngẩng đầu, đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt của anh, lập tức nhớ tới đêm qua người đàn ông này mạnh mẽ tiến vào, rất mãnh liệt, trong lòng lập tức mênh mông.

Trang Hạo Nhiên chỉ sợ cô gặp chuyện không may, hoảng sợ đến giờ phút này trái tim vẫn nhảy thình thịch, không nhịn được tay lập tức kéo dây kéo sau lưng cô xuống, giật áo trên bả vai cô, hôn, mút vai, còn có nửa bộ ngực lộ ra, tay đã vén váy dài trắng tinh của cô, duỗi ngón tay, hướng giữa hai chân của cô, cọ xát vào ! !

“A. . . . . . . . . . . .” Đường Khả Hinh đứng ở trong rừng trúc, rất quyến rũ kêu lên.

Trang Hạo Nhiên vừa cuồng nhiệt hôn cánh môi đỏ mọng của cô, tay vừa xông vào trong quần lót của cô, thò vào trong ấm áp, uy hiếp rất cưng chiều hỏi: “Nói! ! Sau này còn có dám tự ý một mình đi ra ngoài hay không?”

Đường Khả Hinh bởi vì cảm giác kích thích xông lên đại não, nhìn người đàn ông hấp dẫn kiên nghị, hai mắt mê ly nhấp nháy, giống như vẫn mê hoặc anh, nói: “Không dám. . . . . .”

Ánh mắt Trang Hạo Nhiên xoay tròn, nhìn cô như vậy, lại không nhịn được hôn lên môi ngọt ngào của cô, tay đã mở thắt lưng, nhanh chóng kéo quần lót ren màu trắng của cô xuống, nhắc hai chân của cô, vừa cuồng nhiệt hôn vừa để cho vật của đàn ông cứng rắn trượt thẳng vào giữa hai chân cô, nắm chặt cái mông tròn lẳng của cô, từng hồi tiến vào, thân trúc từng trận lay động. . . . .

“A, a, a. . . . . .” Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên, đón nhận kích thích hưng phấn ào tới, cảm giác thoải mái theo đến, lại thở gấp từng hồi.

“Sau này không có lệnh của anh, không cho rời khỏi anh ! !” Trang Hạo Nhiên nói xong, lại nhanh chóng, dũng mãnh tiến vào giữa hai chân cô, khít khao mà ấm áp, từng trận rút ra tiến vào! !

“A . . . . . .” Đường Khả Hinh không nhịn được ôm chặt cổ của anh, nhấc nhẹ mủi chân, để cho mình dán vào thân thể, không ngừng thở gấp thở gấp, gọi: “Trang Hạo Nhiên. . . . . .”

“Hả?” Anh thở mạnh, tiếp tục tiến vào, lại dũng mãnh hỏi: “Thế nào? Không thích?”

“Thích. . . . . .” Đường Khả Hinh lập tức ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời rực rỡ, cảm giác hết sức thỏa mãn giống như say để cho cô hơi lộ ra nụ cười, lại rơi vào trong thở dốc thật sâu! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!