You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0878

Chương 0878: VỊ KHÁCH THẦN BÍ

Mọi người cùng nhau hào hứng nhìn Đường Khả Hinh.

Tiêu Đồng cũng đứng ở phía trước, nở nụ cười ấm áp nhìn Đường Khả Hinh.

Đúng lúc này Vitas đi tới bên cạnh một tân khách, giả vờ mở “Margaux” 1990 cho anh, trên khuôn mặt trầm ổn kín kẽ, vẻ mặt lộ ra lạnh nhạt, nhưng nghe được học trò vì Viện mồ côi quyên tặng ba mươi triệu như vậy, hai tròng mắt thâm thúy của ông lóe lên một chút ánh sáng, cũng chậm rãi nhìn học trò. . . . . .

“Đường tiểu thư, xin mời!” Tiêu Đồng nói xong, lại nở nụ cười vui vẻ, hướng về phía microphone nhìn Đường Khả Hinh, nói.

Đường Khả Hinh ngồi ở trên ghế, cảm thấy có chút ngượng ngùng, vốn chỉ muốn yên lặng quyên tặng ba mươi triệu này, ai ngờ chuyện này lại bị bại lộ rồi, chuyện này không phù hợp với tính cách vẫn khiêm tốn của cô, nhưng bởi vì nghe Tiêu Đồng gọi mình một lần nữa, không thể làm gì khác hơn, mỉm cười đứng lên, vén nhẹ đuôi váy, có vẻ lúng túng, đỏ mặt đi tới trước, chậm rãi đi tới bàn tiệc phía trước, không nhịn được liếc về phía Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên.

Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên, hai nhân vật hiển hách ngồi ở trước bàn tiệc, mỉm cười nhìn cô.

“Mang quà tặng lên!” Tiêu Đồng nhìn thấy Đường Khả Hinh đã đứng bên cạnh, lập tức giơ tay, để cho hai nhân viên tiếp tân mang quà tặng tới đây! !

Hai nhân viên tiếp tân lập tức mỉm cười đi tới hai đóa hoa mẫu đơn băng đã tan hết, từng người bưng cái hộp gỗ đỏ cùng đặt chúng ở trong một quả cầu thủy tinh phát ra ánh sáng màu xanh biếc, lại thật cẩn thận đặt chúng nó lên xe thức ăn, đẩy về phía giữa hiện trường bữa tiệc.

Đường Khả Hinh hơi lộ ra mấy phần ngạc nhiên nhìn hai cái hộp gỗ đỏ để ở trên xe thức ăn, thậm chí cô ngửi được một mùi thơm kỳ lạ, không nhịn được vươn tay, mở nắp hộp xem là cái gì. . . . . .

“Chờ một chút…! !” Tiêu Đồng chậm rãi vươn tay, ngăn cản Đường Khả Hinh mở hai cái hộp ra, mỉm cười nói tiếp: “Hai Tổng Giám đốc Hoàn Cầu của chúng ta, khi biết được hành động từ thiện của Đường tiểu thư, vì khích lệ đông đảo nhân viên của tập đoàn Hoàn Cầu, ở trong hoàn cảnh tạo ra con người, có thể chú ý đến người có nhu cầu nhiều hơn, cho nên hai vị Tổng Giám đốc đặc biệt mượn có ý nghĩa buổi tối hôm nay, cùng chung bỏ ra năm tỷ, muốn mua lại phần quà tặng Đường tiểu thư yêu thích, dùng để tặng cho người khác! Không biết Đường tiểu thư có chấp nhận hay không?”

“À?” Đường Khả Hinh có chút kinh ngạc nhìn Tiêu Đồng! !

Toàn trường nhìn thái độ cô hồn nhiên như vậy, cũng không nhịn được bật cười.

Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên cùng cúi đầu mỉm cười.

Tiêu Đồng nghe lời nói ngây ngốc như vậy, liền không nhịn được nở nụ cười, nhìn Đường Khả Hinh nói: “Cô không có nghe lầm, phần quà tặng này của cô, Tổng Giám đốc Tưởng và Tổng Giám đốc Trang muốn dùng năm tỷ mua lại, cô có đồng ý quyên tặng năm tỷ này cho tổ chức từ thiện hay không, tất cả tùy thuộc vào ý nguyện của cá nhân cô! Cô chấp nhận không?”

Tất cả mọi người cùng nhau trầm ngâm nhìn cô.

Đường Khả Hinh đứng ở một bên, nghe mấy câu này, rốt cuộc căng thẳng suy nghĩ, mới hồn nhiên nở nụ cười ngọt ngào, xúc động nói: “Cám ơn hai vị Tổng Giám đốc đã ưu ái với tôi, thông qua phương thức này, để cho tôi có thể làm thêm một chút chuyện vì tổ chức từ thiện. Thật ra lúc đầu, khi tôi biết mình trúng giải, đã hiểu rõ, trời cao tặng thưởng chưa bao giờ thuộc về tôi . . . . .”

Thủ tướng cùng mọi người im lặng ngẩng đầu lên nhìn cô.

Đường Khả Hinh đứng ở trước microphone, hơi lộ ra có một chút ngượng ngùng nhìn mọi người, sâu kín, ngọt ngào nói: “Tôi nhớ thầy giáo đã từng nói, đường tắt của cuộc sống có thể là gốc hoa mạn đà la, cũng có thể là bẫy rập của số phận, mà thường thường theo đuổi chỉ là thời gian cảm xúc một bài hát, cũng có thể là một cuộc hành trình dài đằng đẵng, vào lúc này tôi may mắn được Thượng Đế cho tôi tuổi trẻ và thời gian, đây đã là thứ vô giá nhất rồi. Tôi hi vọng, tôi có thể lợi dụng tuổi trẻ có hạn và thời gian quý giá, theo đuổi mơ ước, mà không phải đối mặt với phần thưởng của cuộc đời, dừng lại theo đuổi. . . . . . Có lúc đối mặt với cám dỗ trong cuộc đời, chúng ta cũng từng động lòng, nhưng chỉ cần hiểu rõ phương hướng trong lòng, dũng cảm tiến tới, sẽ không sợ gió mưa, cám dỗ. Lúc tôi nhận được ba mươi triệu này, tôi nhìn thấy trong ánh mắt của thầy tôi cũng không có chút nào vui sướng, càng không có chút nào động lòng, lúc đó tôi nhìn thấy ánh mắt của ông như vậy, tôi vô cùng hâm mộ, tôi nghĩ đến khi nào mới có thể giống như thầy giáo, đối mặt phần thưởng của cuộc đời, lợi ích, danh tiếng, lòng đều như gương sáng, gặp không sợ hãi? Đây là thái độ thẳng thắn nhất và thành kính nhất đối với rượu đỏ, đây cũng là thái độ thẳng thắn nhất và thành kính nhất đối với cuộc đời ! Cuộc sống như vậy mới thăng hoa, hấp dẫn và sáng rực rỡ!”

Vitas đứng trên thảm ở bên cạnh, nhàn nhạt ngẩng mặt lên, nhìn chăm chú học trò.

Đường Khả Hinh cũng đứng ở trước microphone, hai mắt chợt hơi ứa lệ, trong lòng nghẹn ngào nhìn thầy giáo, thật lòng nói: “Tôi biết rõ, thầy của tôi, ông cũng không cần học trò đi cao đến cỡ nào, xa bao nhiêu, mà phải hiểu được ý nghĩa chân chính của sự theo đuổi, đó là một phần cảm giác thỏa mãn trong lòng! Trong lòng cảm thấy thỏa mãn mới thật sự là hạnh phúc! Cho nên, tôi hiểu, chỉ cần trong lòng có suy nghĩ có giá trị, chúng ta theo đuổi mới không bị cản trở, chúng ta mới có thể vui vẻ mãi mãi không ngừng!”

Thủ tướng nghe nói như vậy, không nhịn được hai mắt lóe sáng, kinh ngạc nhìn Đường Khả Hinh, mặt lộ ra nụ cười cảm thán.

Vitas nghe học trò nói như vậy, hai mắt thâm thúy xoay tròn, thoáng qua nụ cười an ủi.

“Cho nên. . . . . .” Đường Khả Hinh nói xong lời này, liền có chút kích động nghẹn ngào, cười nói: “Tối nay, một buổi tối có ý nghĩa như vậy, tôi có thể dùng tấm lòng ba mươi triệu, vì Viện mồ côi đổi lấy tấm lòng năm tỷ, đây là vinh hạnh của tôi. Tôi nghĩ nhiều người bạn nhỏ không cha không mẹ, không nơi nương tựa, sẽ bởi vì nhận được sự giúp đỡ của chúng ta, có thể có được hạnh phúc, và vui vẻ đoàn tụ. Một chút cống hiến này thì có là gì?”

Một tràng tiếng vỗ tay nhiệt liệt từ hiện trường bữa tiệc vang lên, chúng tân khách nhao nhao gật đầu cảm thán mỉm cười.

Tiêu Đồng ở trong từng tràng tiếng vỗ tay cuồng nhiệt liệt nhìn Đường Khả Hinh nói: “Như vậy nói cách khác! Đường tiểu thư chấp nhận đưa phần quà tặng đáp lễ cho Tổng Giám đốc Tưởng và Tổng Giám đốc Trang, đồng thời quyên tặng năm tỷ này cho Viện mồ côi? Cô có muốn lấy ra một chút hay không? Rút ra con số lẻ cũng không tồi!”

Mọi người lại cười rộ lên một trận.

Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên cũng không nhịn được, cúi mặt mỉm cười.

Mặt của Đường Khả Hinh đỏ lên, xấu hổ nổ nụ cười ngọt ngào, lắc lắc đầu, nói: “Không muốn.”

“Thật không muốn?” Tiêu Đồng lại trêu chọc cô.

“Thật không muốn. . . . . .” Đường Khả Hinh có chút xúc động lắc đầu, cười nói.

“Tốt! !” Tiêu Đồng có chút xúc động, vui vẻ nhìn tân khách, cười nói: “Cám ơn Khách sạn Á Châu có thể để cho chúng ta tham dự một bữa tiệc từ thiện thú vị như thế, chứng kiến một chút tốt đẹp và ấm áp trong cuộc đời. Cũng cám ơn Đường tiểu thư rất vô tư! Phải biết một người đáng yêu, trong lòng của cô ấy luôn chứa mơ ước, chứa người thân, người yêu, bạn bè, thậm chí thầy giáo! ! Như vậy cô đã có ý muốn dùng phần quà tặng này đổi lấy năm tỷ để quyên góp cho Viện mồ côi, vậy mời cô tự mình mở nó ra, sau đó mang phần quà tặng này đưa cho vị khách đó trong bữa tiệc!”

Lời nói vừa dứt, tân khách tại chỗ bởi vì câu nói này, rối rít nhìn xung quanh, nghĩ xem vị khách thần bí kia là ai ?

Đường Khả Hinh cũng hết sức tò mò, lại càng tò mò nhìn hai cái hộp gỗ đỏ trong quả cầu thủy tinh trong suốt, rốt cuộc giấu phần quà tặng như thế nào?

“Đường tiểu thư? Mời mở quà tặng!” Tiêu Đồng lại nở nụ cười thần bí, nhìn Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh thở dài một cái, cuối cùng bước lên trước, đưa hai tay ra, hơi lộ ra một chút kích động tay, cầm hai cái hộp gỗ đỏ, ở trước mắt bao người, lập tức mở hai cái hộp ra, bên trong lại là bốn chai rượu đỏ “Conti” 1945 ! ! ! Cô khiếp sợ trợn to hai mắt, nhìn bốn chai “Conti” bên trong, máu toàn thân cô đông lại, thậm chí nhìn thấy bên trong, có một tấm thẻ nho nhỏ bằng cỏ lavender Pháp, đó là tấm thành phố Provence thẻ nhỏ! ! Bởi vì quê nhà của thầy giáo ở Provence! Phía trên rõ ràng là Trang Hạo Nhiên đã viết mấy chữ to phóng khoáng: Tặng thầy Vitas kính yêu nhất !

Đường Khả Hinh lập tức kích động rơi lệ, hé miệng đè nén cảm xúc kích động, chỉ là hơi run run nghẹn ngào nhìn bốn chai rượu đỏ này, nhớ tới mỗi ngày thầy giáo về nhà khuya, thường đứng ở trước kệ rượu, nhìn chai Conti 1945 trưng bày ở đó, đưa mắt nhìn thật lâu thật lâu, bởi vì sau đó cô mới biết được, thầy giáo vốn muốn giữ chai rượu đỏ này, giống như rất nhiều gia đình người Pháp, vào ngày con gái xuất giá, mở rượu đỏ quý giá đã cất kỹ để mời tân khách ăn mừng con gái tìm được hạnh phúc!

Làm thế nào?

Lúc này Đường Khả Hinh thật kích động, thật kích động, nhìn bốn chai rượu đỏ, còn có tấm thẻ phía trên, cô không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn Trang Hạo Nhiên! !

Trang Hạo Nhiên ngồi ở một bên, hơi mỉm cười nhìn Đường Khả Hinh.

Đông đảo tân khách cũng rối rít đưa mắt ngắm nhìn sang, lại phát hiện bốn chai Conti 1945, bọn họ cũng không khỏi xôn xao.

Vitas nghe tân khách xôn xao nói Conti 1945, trái tim ông lập tức đập mạnh và loạn nhịp, đứng ở một bên, nghi ngờ, có mấy phần kích động nhìn học trò.

“Đường tiểu thư! !” Tiêu Đồng mỉm cười nhìn Đường Khả Hinh, thật lòng nói: “Trong cuộc sống quý báu nhất là theo đuổi, còn có một chút tình cảm chân thành. . . . . . Vào lúc này, mang phần quà tặng quý giá này, đưa cho vị khách thần bí kia đi!”

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, lại kích động ngẩng đầu lên, nhìn thầy giáo ở đầu kia. . . . .

Vitas cũng đứng ở một bên, sâu kín nhìn học trò.

Đường Khả Hinh nhất thời không nhịn được, nước mắt từng viên lăn xuống, lại kích động đứng ở trước microphone, nghẹn ngào nói: “Tôi biết rõ Thầy giáo từ đất nước Pháp xa xôi tới đây, tuy rằng ông xem Trung Quốc là quê hương thứ hai của mình, yêu thích văn hóa nước ta, yêu thích cây cảnh bonsai nước ta. . . . . .”

Vitas đứng ở một bên, nhớ tới cây tùng tháng 12, trên khuôn mặt trầm lạnh, hơi lộ ra mấy phần mất mát.

“Có đôi khi. . . . . .” Đường Khả Hinh tiếp tục khóc nói: “Có đôi khi ông trở về Pháp, luôn gọi điện thoại tới hỏi trong nước xảy ra chuyện gì, tôi có thể cảm nhận sâu sắc tình cố hương nồng đậm của ông, càng khó có được ông vô tư yêu rượu đỏ vượt qua ranh giới quốc gia, dành cho tôi cùng với Trang Hạo Nhiên tình yêu lớn nhất, nhưng lúc tôi mất trí nhớ, người đầu tiên quên mất chính là thầy giáo, khi tôi mở mắt ra, tôi nhìn thấy ánh mắt ông giống người cha đang nhìn mình, tôi giống như đứa bé mới sinh lộ ra thân thiết đối với ông. Tôi cám ơn thầy giáo, trên con đường đi tới tương lai đã cùng với tôi nghênh đón gió mưa, những đêm trăng sao, ông luôn im lặng đi vào phòng của tôi, đắp kín chăn cho tôi, rồi lại lặng lẽ đi khỏi phòng của tôi . . . . .”

Tất cả tân khách nghe nói như vậy, cũng không khỏi lộ vẻ xúc động.

Vitas đứng ở một bên, hai mắt thoáng qua một chút ướt át, không lên tiếng.

“Cám ơn thầy, thầy giáo. . . . . . Cám ơn thầy! Thầy để lại cho con tư tưởng, cả đời con hưởng thụ cũng vẫn mang theo tinh thần thầy để lại cho con, tương lai truyền lại cho càng nhiều người!” Đường Khả Hinh nói xong, lại không nhịn được lệ rơi đầy mặt, lại kích động ôm lấy hai cái hộp gỗ đỏ, rất biết ơn và xúc động đi về phía Vitas. . . . . .

Vitas đứng ở bên cạnh tấm thảm, xa xa nhìn học trò đi về phía mình, rốt cuộc khuôn mặt ông lộ ra an ủi nở nụ cười giống như người cha.

“Thầy!” Rốt cuộc Đường Khả Hinh cầm hai cái hộp gỗ đỏ, rất kích động đi tới trước mặt thầy giáo, lại nghẹn ngào nói: “Bốn chai Conti 1945. . . . . . Xin thầy nhận lấy! Để cho con được tận tình cảm ơn. . . . . .”

Vitas đứng ở một bên, nhìn học trò khéo léo hiểu chuyện như vậy, khuôn mặt đang khi nói chuyện đã rơi lệ, nhớ tới mới lúc gặp gỡ người học trò này, tìm mọi cách gây khó khăn cho cô, nhưng cô chưa bao giờ buông tha, một đường lảo đảo đi tới, cám ơn cô không buông tha, cám ơn cô kiên cường và dũng cảm làm bạn với mình đi qua thời gian hạnh phúc nhất của tuổi già, trong lòng không khỏi trào dâng xúc động, cuối cùng chậm rãi vươn tay, nhận lấy bốn chai Conti 1945. . . . . .

Đường Khả Hinh cảm thấy vui sướng, nức nở nhào vào trong ngực thầy giáo, vì cuộc đời thầy giáo, không còn sót lại tiếc nuối nữa, nở nụ cười, nước mắt chảy xuống, nghẹn ngào nói: “Thầy! ! Cám ơn thầy !”

Vitas đứng ở một bên, nghe mấy câu này, cũng không nhịn hai mắt đỏ bừng, cuối cùng an ủi nở nụ cười. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!