You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0882

Chương 0882 : ĐÃ ĐẾN GIỜ

Hiện trường bữa tiệc! !

Một tràng pháo tay cuồng nhiệt tiếp tục vang lên! !

Tiêu Đồng khẽ nở nụ cười nhiệt tình, nhìn Trang Hạo Nhiên đẹp trai đứng ở một bên im lặng cùng Đường Khả Hinh xấu hổ, cô không nhịn được trêu chọc bọn họ nói: “Tổng Giám đốc Trang! ! Có phải anh không yêu thích Đường tiểu thư của chúng tôi hay không?”

Trái tim Trang Hạo Nhiên có chút đập mạnh và loạn nhịp, mỉm cười nhìn Tiêu Đồng.

Đường Khả Hinh cũng khẽ lộ ra một chút dịu dàng mềm yếu, nghi ngờ nhìn Tiêu Đồng.

Tiêu Đồng không nhịn được bật cười nói: “Nếu không phải, lúc nảy Tổng Giám đốc Trang rút trúng hôn môi với Tổng Giám đốc Tưởng, tại sao Tổng Giám đốc Trang vui mừng và hào hứng như vậy, còn cởi áo khoác ra!”

Không khí toàn trường lại náo nhiệt liệt cười rộ lên.

Tưởng Thiên Lỗi ngồi ở một bên, vẻ mặt cũng bất đắc dĩ nở nụ cười.

Trang Hạo Nhiên mặc áo sơ mi màu xanh dương nhạt, quần tây màu xanh dương đậm, cổ áo mở ra, hơi lộ ra một chút làn da hấp dẫn, đôi tay cắm nhẹ túi quần, mỉm cười nhìn Tiêu Đồng nói: “Tôi sợ, tôi quá hào hứng sẽ dọa nữ thư ký của tôi !”

Lời này vừa nói ra, có một số tân khách có mặt rốt cuộc mới biết, Đường Khả Hinh là nữ thư ký của Trang Hạo Nhiên, rối rít xôn xao.

Đường Khả Hinh nhất thời cũng có chút xấu hổ, cúi đầu nở nụ cười.

Tiêu Đồng nghe Trang Hạo Nhiên nói vậy, cũng nở nụ cười, tiếp tục nhìn Đường Khả Hinh, mặt tươi cười hỏi: “Đường tiểu thư, mặc dù tối nay cô sẽ có thể trở thành đối tượng hâm mộ của đông đảo nữ tân khách! Nhưng cô cũng có thể giống như Tổng Giám đốc Tưởng, từ chối nụ hôn này, sau đó bỏ ra hai trăm triệu! ! Cô chấp nhận không?”

Mặt của Đường Khả Hinh lập tức đỏ bừng, mang theo một chút bất đắc dĩ và xấu hổ cúi đầu, cười nói: “Tôi . . . . . Tôi không có hai trăm triệu. . . . .”

Mọi người lại cười ầm lên một trận.

Trang Hạo Nhiên ở trong không khí náo nhiệt, im lặng, thâm tình nhìn Đường Khả Hinh, khẽ mỉm cười.

“Vậy nếu cô không có hai trăm triệu, có phải nói rõ tiếp nhận hôn môi với Tổng Giám đốc Trang hay không?” Tiêu Đồng mỉm cười nhìn Đường Khả Hinh, cố ý hỏi.

“. . . . .” Đường Khả Hinh cảm thấy xấu hổ, sững sờ tại chỗ, cúi đầu trong chốc lát, trong lòng ngọt ngào gật đầu một cái.

“Oa! !” Đông đảo tân khách lại cuồng nhiệt giơ tay vỗ tay, cười vui vẻ, vô số nữ tân khách cũng vừa hâm mộ vừa mỉm cười.

Tiêu Đồng lại nở nụ cười trêu Đường Khả Hinh, lộ ra một chút bí ẩn hỏi: “Vậy. . . . . Là quyên góp một trăm triệu, hay quyên 50 triệu? Cô có thể lựa chọn!”

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, khuôn mặt mắc cỡ đỏ bừng, lập tức lúng túng ngọt ngào không thốt nên lời. . . . .

“. . . . . .” Hai tròng mắt Trang Hạo Nhiên cũng lóe lên ánh sáng mập mờ và hấp dẫn, hơi ngượng ngùng nhìn cô đang thẹn thùng.

“Một trăm triệu! ! Một trăm triệu! ! Một trăm triệu! !” Bên bàn của Lâm Sở Nhai và Tô Lạc Hoành vỗ tay ồn ào trước, vừa vỗ tay, vừa cười kêu to: “Một trăm triệu! ! Một trăm triệu! ! Một trăm triệu! !”

Tân khách toàn trường cũng đều vỗ tay theo, cười to, kêu to! !

Đám người Nhã Tuệ và Trần Mạn Hồng cũng vừa cười vừa vỗ tay theo, ngay cả Tô Thụy Kỳ cũng bởi vì hiểu rõ tâm ý của Đường Khả Hinh, cũng mỉm cười vừa nhìn cô, vừa vỗ tay!

Đường Khả Hinh dịu dàng, xấu hổ đứng tại chỗ, lộ ra ngượng ngùng cúi đầu mỉm cười, thật sự rất căng thẳng, rất ngượng ngùng. . . . .

Trang Hạo Nhiên lại dịu dàng nhìn Đường Khả Hinh.

“Đường tiểu thư! Một trăm triệu một nụ hôn, cô chấp nhận không?” Tiêu Đồng lại mỉm cười nhìn Đường Khả Hinh hào hứng hỏi.

“. . . . .” Đường Khả Hinh nghe hỏi như vậy, lại im lặng một lúc, rốt cuộc mặt mắc cỡ đỏ bừng gật đầu một cái, e thẹn như cô dâu dịu dàng nói: “Tôi chấp nhận. . . . .”

“Oa! !” Đông đảo tân khách cuồng nhiệt vỗ tay cười lớn, thậm chí đám người Tô Lạc Hoành rối rít cầm điện thoại di động lên, mở chức năng quay phim, muốn quay lại khoảnh khắc kích động lòng người này!

Trang Hạo Nhiên càng vui vẻ cúi đầu nở nụ cười.

“Tốt! !” Tiêu Đồng nghe nói như vậy, cũng theo không khí náo nhiệt, vỗ tay cười nói: “Mời các vị tân khách cùng chứng kiến một nụ hôn một trăm triệu! Chỉ cần tôi kêu bắt đầu, mọi người cùng nhau vỗ tay đếm thời gian cho bọn họ, đếm từ giây 60, không thể nín thở! Cũng không thể một mình tránh thoát nụ hôn này! Hai người chuẩn bị xong chưa?”.

Trang Hạo Nhiên chậm rãi ngẩng đầu lên, thâm tình nhìn Đường Khả Hinh, mỉm cười nói: “Chuẩn bị xong!”

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, xấu hổ chậm rãi cúi đầu, trái tim đập thình thịch. . . . .

Ánh đèn toàn trường chợt tối, chỉ còn lại ngọn đèn nhỏ màu đỏ, trắng, xanh, vàng, tím, ở trong sảnh tiệc lãng mạn đang xoay tròn, một làn bọt màu hồng phun lên, từ trong 12 chiếc đèn lồng sứ thanh hoa xoay tròn, bồng bềnh bay ra, vô số cánh hoa cam từ trên đỉnh lều trải qua cơn gió thổi phất phới, giống như chiếc ô nhỏ xoay tròn rơi xuống.

Đông đảo nhân vật chính trị nổi tiếng, các thiên kim tiểu thư, rối rít nắm nhẹ đôi tay, ngừng thở, nhìn cảnh tượng này.

Rốt cuộc Trang Hạo Nhiên tiến lên, ánh mắt vừa nóng bỏng nhìn Đường Khả Hinh, vừa vươn tay kéo nhẹ hông của cô, để cho thân thể mềm mại của cô dán vào mình.

Mặt của Đường Khả Hinh đỏ lên, hai mắt khẽ chớp, đôi tay chống nhẹ trên lồng ngực kiên cố, nóng bỏng của anh, nuốt cổ họng khô khốc một cái, hơi nghiêng mặt. . . . .

Trang Hạo Nhiên lại dịu dàng nở nụ cười, tay vừa ôm chặt eo nhỏ của cô, tay vừa nắm nhẹ cằm của cô, hai mắt nóng bỏng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô thẹn thùng ửng đỏ, không nhịn được nữa, chậm rãi cúi xuống, chạm nhẹ đôi môi ngọt ngào đã khát vọng từ lâu.

Trái tim Đường Khả Hinh lập tức nhảy lên, tiếp nhận chạm nhẹ giống như điện giật, mang đến cảm giác nhột nhột. . . . .

“Một! ! Hai! ! Ba! ! Bốn! ! Năm! ! Sáu! !” Tân khách toàn trường ở trong không khí lãng mạn, rối rít vỗ tay, nở nụ cười đếm thời gian !

Trang Hạo Nhiên chậm rãi, bá đạo nắm nhẹ cằm cô, cúi mặt mút nhẹ cánh môi mềm mại và ngọt ngào của cô, cảm giác cô mềm mại như nước nghênh đón mình, thế giới cứng rắn và mạnh mẽ trong đáy lòng lập tức bị phá vỡ, mang theo tình nguyện say chết ở trong mùi hương mênh mông kích tình, ôm chặt eo nhỏ của cô, thoát ra đầu lưỡi nóng ấm đẩy cánh môi xấu hổ của cô ra, quấn lấy đầu lưỡi nho nhỏ của cô. . . . .

“Ưmh. . . . .” Trái tim Đường Khả Hinh đập vang dội, mặt đỏ bừng, lúc đầu vẫn có chút xấu hổ đón nhận nụ hôn của người đàn ông này, lại phát hiện thân thể anh phát ra hơi thở đàn ông mạnh mẽ, xông tới cả người mình nóng ran, mình không thể tin được đã được nụ hôn của anh, trong đầu nghe tân khách đã đếm thời gian, 49, 43. . . . . Lòng của cô lập tức đắm chìm, không nhịn được đưa hai tay ra, kéo nhẹ cổ Trang Hạo Nhiên, chủ động lộ ra đầu lưỡi, ở trong hơi thở nóng bỏng xông tới, hơi ngẩng mặt cuồng nhiệt hôn đầu lưỡi của người đàn ông này, rất thâm tình quấn lấy. . . . . .

Thật hy vọng đời đời kiếp kiếp dừng lại ở phút giây này!

Trang Hạo Nhiên nhanh chóng dùng sức ôm chặt eo nhỏ nhắn của cô, lại cúi xuống cuồng nhiệt hôn môi ngọt ngào của cô, mút đầu lưỡi ngọt ngào của cô, đôi tay ở sau lưng cô vuốt nhẹ. . . . .

Đường Khả Hinh lại không nhịn được nhón chân lên, đôi tay ôm chặt cổ của anh, vừa kích động hôn đầu lưỡi của anh, từ trong đáy lòng vừa lặng lẽ rơi lệ, nghẹn ngào gọi nhỏ: “Em yêu anh. . . .”

“Anh cũng yêu em. . . . .” Trang Hạo Nhiên nói xong, đôi tay lại ôm chặt thân thể mềm mại của cô, mặt hơi xoay hướng, thở dốc, cuồng nhiệt quấn lấy đầu lưỡi cô! !

Lúc này, dưới sân khấu toàn bộ mọi người đều im lặng không lên tiếng.

Tưởng Thiên Lỗi im lặng ngồi ở chỗ ngồi, không cần nhìn tới trước, cũng có thể cảm nhận được hơi thở hai người này nóng bỏng ôm hôn.

Tô Thụy Kỳ vẫn im lặng, chúc mừng, nhàn nhạt mỉm cười.

Trang Ngải Lâm hơi lộ ra có chút không nhịn được, hơi đổi tư thế ngồi, im lặng không lên tiếng.

Ánh mắt Bác Dịch lóe lên, không nói lời nào.

Toàn trường lại rơi vào một mảng tối tăm! Nụ hôn một trăm triệu tiếp tục mập mờ diễn ra, chúng tân khách đều đang căng thẳng đếm thời gian: “23! ! 22! 21! !!. . . . .”

Trang Hạo Nhiên ở trước những giây sau cùng, ôm chặt thân thể mềm mại của Đường Khả Hinh, nóng bỏng mút đầu lưỡi của cô, tình cảm mê loạn, mập mờ xoa eo của cô.

Đường Khả Hinh cũng không nhịn được nhón chân lên, đôi tay ôm cổ của anh, nồng nhiệt hôn anh, mặc cho đầu lưỡi của anh không ngừng mút và cuốn lấy, mình mềm mại và thuận theo.

Từng trận tiếng trống dồn dập vang lên! !

Ánh đèn ở trên người hai người nhanh chóng xoay tròn!

Trong phòng tối, ba dạ hành nhân cảm giác mình lọt vào trong ổ rắn đáng sợ, vô số mãng xà đang lườm hai mắt đáng sợ, thè đầu lưỡi đáng sợ chậm rãi bò đến! !

“A . . . . . ” Nữ dạ hành nhân lập tức xuất hiện ảo giác, giống như thật thấy cự mãng đưa đầu lưỡi, mở miệng cắn xuống bắp đùi của mình, cô trở nên mất hồn gào lên! !

Mỹ Linh lại vô tình, tàn nhẫn đưa ra dao nhọn, đâm mạnh xuống đùi nữ dạ hành nhân một cái! !

Máu tươi bắn ra ! !

“A! ! !” Nữ dạ hành nhân giống như cảm thấy con rắn kia đang cắn chặt bắp đùi mình, không buông lỏng chút nào, thân thể cô căng thẳng run rẩy kêu to: “Tránh ra! ! Tránh ra! !”

Hai nam dạ hành nhân ở trong từng trận ảo giác, lập tức nhìn chằm chằm vào đồng bọn! !

Uyển Thanh lập tức cầm ống kim thứ hai, cắm vào người của cô gái, lạnh lùng quát to: “Nói! ! Ai sai các người tới! !”

Thân thể cô gái co quắp một trận, ngã trên mặt đất, mồ hôi nóng và nước mắt, máu cùng nhau chảy trên sàn nhà, mặt của cô dán sát mặt đất, cảm giác đáng sợ vặn vẹo, hai mắt trợn trừng! !

Mỹ Linh nghe tiếng trống tại hiện trường bữa tiệc sắp kết thúc, cô nhanh chóng tính thời gian tác dụng thuốc: “Mười! ! Chín! ! Tám! ! Bảy! ! Sáu! ! Năm! ! . . . . .”

Hiện trường bữa tiệc! !

“Bốn! ! Ba! ! Hai! ! Một! !” Tiếng vỗ tay của chúng tân khách cuồng nhiệt vang lên!

Tiêu Đồng lập tức tiến lên kéo hai người đang cuồng nhiệt ôm hôn, khó khăn chia lìa, cười nói: “Đã đến giờ! !”

Trang Hạo Nhiên và Đường Khả Hinh gấp gáp chia ra hai bên, rất khát vọng nhìn đối phương!

Bác Dịch lập tức xem tin nhắn điện thoại di động, quay mặt sang chăm chú nhìn một phương nào hướng nào đó, hai tròng mắt lộ ra hận ý đáng sợ! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!