You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0897

Chương 0897: VÀO ĐI

“Cô ấy không thể nào bị dạ hành nhân bắt đi! !” Lãnh Mặc Hàn lập tức nói ra câu này! !

Trang Hạo Nhiên nuốt máu tươi trong cổ họng, hai mắt mãnh liệt xoay tròn, nắm chặt quả đấm nói: “Nếu như cô ấy bị tìm được, như vậy dạ hành nhân không thể nào tới đây tìm Khả Hinh! ! Chứng minh bọn họ vẫn chưa tìm được người! ! Vậy bây giờ Khả Hinh rốt cuộc đi đâu?”

Anh nói xong mấy câu này, chợt cảm thấy trái tim như vỡ nát, đau đớn tê dại.

Lãnh Mặc Hàn ép buộc mình bình tĩnh lại, hai mắt lóe lên, sâu kín nói: “Hiện tại chúng ta phải hiểu, rốt cuộc những người này tại sao muốn giết Khả Hinh?”

Trang Hạo Nhiên lập tức nhìn Lãnh Mặc Hàn, đầu tiên nghĩ đến chính là Như Mạt, hai tròng mắt sắc bén của anh lập tức bắn ra sát khí nồng đậm! !

“Khả Hinh. . . . .” Lãnh Mặc Hàn nói ra hai chữ này, ngay lập tức có chút căng thẳng quay đầu, nhìn anh hỏi: “Khả Hinh có thể có liên quan đến chai rượu đỏ hay không? Thời gian này xảy ra một loạt chuyện, mà dạ hành nhân vừa vặn muốn báo thù chuyện trước kia, ám sát cậu chủ Tô! Bây giờ anh ta muốn từng bước từng bước giết tới nơi! ! Đầu tiên là cậu chủ Tô, sau đó Khả Hinh, sau đó từng nhóm người! ! Cho đến tập đoàn Hoàn Cầu!”

Trang Hạo Nhiên nắm chặt quả đấm, dừng tại chỗ, hai mắt xoay tròn, đè nén cảm xúc nổ tung, suy nghĩ chuyện này! !

Một tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến.

Mọi người lập tức cùng nhau nhìn cô.

Nhã Tuệ vẫn mặc đồng phục khách sạn, tay chống cây dù, mới vừa hết bận chuyện bữa tiệc, lúc này đội mưa phùn tầm tã đi vào trong nhà, trong lòng còn đang suy nghĩ hôm nay tâm trạng của Lâm Sở Nhai có chút không đúng, lại nhìn thấy trước mặt, một đám người đang nhìn mình, cô lập tức kinh ngạc hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Tại sao mọi người đều ở tại nhà tôi?”

Trang Hạo Nhiên lập tức xoay người, nhìn Nhã Tuệ, hỏi: “Nhã Tuệ! ! Hôm nay Khả Hinh có liên lạc với cô hay không?”

“. . . . .” Trái tim của Nhã Tuệ lạnh lẽo, lập tức hoảng sợ lo lắng, cao giọng nói: “Không có ! ! Cô ấy xảy ra chuyện gì?”

Trang Hạo Nhiên nắm chặt quả đấm, lập tức khổ sở lo lắng nói: “Khả Hinh biến mất rồi! Hiện tại người của chúng ta vẫn đang tìm kiếm, vẫn không có tin tức!”

Lòng bàn tay Nhã Tuệ mềm nhũn, cây dù rơi xuống trên đất ướt đẫm, lập tức nhìn bọn họ, căng thẳng và lo sợ kêu lên: “Anh nói cái gì? Cô ấy biến mất! ? Cô ấy làm sao biến mất? Hôm nay trước khi đi khỏi bữa tiệc, còn gọi điện thoại cho tôi, nói tối nay trở về nghỉ ngơi với tôi, cùng ăn mừng với tôi! ! Cô ấy còn nói đây là ngày cuối cô ấy đi làm ở công ty! ! Thời gian kế tiếp, đều dùng để chuẩn bị cuộc so tài rượu đỏ! ! Tại sao hết lần này đến lần khác đều như vậy! ? Ba năm trước đây là như thế ! ! Bây giờ vẫn như thế! ! Tại sao vừa đến tranh tài rượu đỏ lại xảy ra chuyện lớn như vậy! ! Tại sao ông trời muốn đối xử với cô ấy như thế! !”

Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, anh lo lắng an toàn của Khả Hinh, lập tức muốn xoay người lên xe, chuẩn bị đi tìm người . . . . .

“Chờ một chút! !” Lãnh Mặc Hàn đột nhiên lách mình tiến lên! !

Mọi người nhìn anh! !

Lãnh Mặc Hàn bước nhanh đến trước vườn hoa, lập tức cầm một cái chén bị vỡ nát, ở trong mưa đêm cầm điện thoại di động lên, mở ánh đèn chiếu vào hoa văn và nhánh trúc, anh giống như chợt phát hiện ra cái gì, nhanh chóng quay lại, đi tới trước mặt của Nhã Tuệ, giơ một miểng chén vỡ, để hoa văn nhánh trúc trước mặt cô, hỏi: “Nhã Tuệ! ! Cô nói cho tôi biết! ! Cái chén này cô từ đâu có? Hoa văn nhánh trúc này cô nhìn thấy qua chưa?”

Trong lòng của Nhã Tuệ hoang mang rối loạn, thật căng thẳng nhìn miểng chén cũ vỡ nát, vội nói: “Đây là chén sứ làm bằng bột ngà voi cha tôi gửi cho tôi, nghề gốm sứ chỗ chúng tôi vô cùng phát triển! Cha tôi biết tôi và Khả Hinh thích nấu ăn, cho nên nhìn thấy vật gì thú vị, cũng sẽ gửi đến cho chúng tôi, càng không cần phải nói chén gốm sứ thượng đẳng! ! Về phần hoa văn này, tôi lại thật không nhìn thấy! ! Nhưng tôi khẳng định, là phong cảnh gần nhà chúng tôi, hoặc là một kí hiệu đáng yêu, ở tại chỗ ở của mọi người cũng sẽ bắt chước một số hình vẽ tương đối thú vị.”

“Chỗ các cô có rất nhiều trúc sao! ?” Lãnh Mặc Hàn hỏi nhanh.

“Vâng!” Nhã Tuệ nói xong, lập tức rất đau lòng và lo lắng nhìn bọn họ, hỏi: “Thế nhưng chuyện này rốt cuộc có quan hệ gì với Khả Hinh?”

Hai tròng mắt Trang Hạo Nhiên mãnh liệt lóe lên, lập tức mở cửa xe trước, căn dặn: “Mặc Hàn! ! Anh lập tức đối chiếu địa chỉ quê nhà của Nhã Tuệ! Nếu quả đúng như đối chiếu, lập tức phái người đi qua, toàn bộ mọi người chia ra đi tìm Khả Hinh! ! Bắt đầu từ cameras của tòa nhà Hoàn Cầu sẽ tra ra được! !”

“Được! !” Mọi người cùng nhau đồng ý! !

Trang Hạo Nhiên không nói gì, muốn lên xe! !

Lãnh Mặc Hàn tức lập tức lo lắng nắm chặt cổ tay của anh, nhìn dáng vẻ anh như vậy, căng thẳng hỏi: “Anh không sao chứ! ! ?”

Trang Hạo Nhiên lạnh lùng lắc đầu, nói: “Tôi không sao! Anh nhanh chóng tìm ra dạ hành nhân! Một ngày không tìm ra, một ngày Khả Hinh cũng không thể an toàn! Tôi nhất định phải điều tra tìm hiểu rõ, tại sao bọn họ muốn giết Khả Hinh! !”

“Tôi hiểu rõ! !” Lãnh Mặc Hàn đáp lời xong, mới vừa muốn xoay người. . . . .

Điện thoại di động reo lên ! !

Uyển Thanh lập tức nhận máy điện thoại, đáp: “A lô?”

Cô vừa nghe điện thoại này, ánh mắt sáng lên, vẻ mặt lộ ra một chút vui mừng, nói: “Anh xác định tìm được một nhân viên phục vụ khác trong quán bar Lệ Hoa?”.

Nhã Tuệ mới cùng Thanh Bình vào bên trong, nghe đối thoại như thế, cô liền hơi nghi ngờ quay đầu, có chút hoang mang nghe được bốn chữ quán bar Lệ Hoa này, kể từ sau khi Khả Hinh rời khỏi quán bar này, cái quán bar đó cũng đóng cửa khó hiểu, đồng nghiệp cũ cũng không có mấy người liên lạc, cô liền muốn xoay người hỏi thăm một chút chuyện này, nhưng Uyển Thanh đã nhanh chóng ngồi vào trong xe, cho xe thương vụ chạy thẳng đi phía trước! !

Trang Hạo Nhiên lập tức ngồi vào trong xe, hai mắt kịch liệt lóe lên, nhớ tới nụ cười ngọt ngào và tinh nghịch của Đường Khả Hinh, còn có hôm nay xúc động ôm hôn, cô đã rơi lệ, trái tim của anh buộc chặt, nắm chặt tay lái, ho nhẹ một tiếng, khóe miệng lại tràn máu, nặng nề thở gấp, đau lòng nghĩ: “Khả Hinh. . . . . Em ở đâu vậy. . . . .”

***

Phòng khách, biệt thự VIP! !

Tô Lạc Hoành ngồi ở trước máy vi tính của mình, nhanh chóng hoạt động ngón tay, mở thế giới lộng lẫy của mình, thông qua mã số điện thoại của Đường Khả Hinh, đang dò tìm tín hiệu của cô ở nơi nào, Tiêu Đồng cũng đứng ở một bên, thật căng thẳng nói: “Tra được chưa?”

“Chờ một chút…! !” Tô Lạc Hoành nhanh chóng hoạt động ngón tay, không ngừng tra tìm tin tức điện thoại của Đường Khả Hinh, hai người cũng không có chú ý đến tấm hình đứa trẻ trong máy vi tính ở phía sau, lúc ở 90% sau cùng, số liệu đột nhiên nhanh chóng xoay tròn, số liệu mô phỏng đứa trẻ sau khi trưởng thành, sắp đối chiếu đầy đủ . . . . .

Tô Lạc Hoành cùng Tiêu Đồng nhanh chóng tìm kiếm vị trí của Đường Khả Hinh.

Chiếc laptop giống như tiếp nhận được hiệu lệnh, con trỏ nhanh chóng di động tới phía trước, hình của đứa trẻ sau khi trưởng thành, số liệu đối chiếu dần dần xuất hiện, xuất hiện dáng dấp một cô gái có đôi mắt to ngập nước . . . . .

Tô Lạc Hoành vẫn chăm chú hoạt động ngón tay, tìm vị trí của Đường Khả Hinh, Tiêu Đồng mới vừa muốn xoay người rót nước, nhưng bởi vì quá căng thẳng, không muốn bỏ qua cái gì, lại đứng ở một bên, tiếp tục xem ! !

Thời gian từng phút từng từng trôi qua! !

Ở trong một màn hình máy vi tính khác, hình mô phỏng đứa trẻ sau khi trưởng thành, bắt đầu sàng lọc lần cuối cùng 100%, rốt cuộc sau khi số liệu đầy đủ, xuất hiện hình ảnh của chín cô gái cuối cùng, từng người hiện ra, cuối cùng hoàn toàn phân giải xong, xuất hiện một cô gái có khuôn mặt trái xoan hoàn mỹ, hai mắt mộng ảo, lỗ mũi cao thon dài, đôi môi mềm mại, vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đối chiếu danh sách, lập tức nhảy ra một cái tên: Tần Như Mạt! !

Tô Lạc Hoành và Tiêu Đồng vẫn tập trung ở trước một máy vi tính khác, tìm kiếm vị trí Đường Khả Hinh, mặc cho trong màn hình máy vi tính tiến hành đối chiếu thông qua mười cô gái và đứa trẻ, trong đó Tần Như Mạt, độ chính xác 90%! !

Mưa rơi rả rích.

Bên ngoài phòng khách biệt thự VIP, có một bóng đen, giống như hồn ma ẩn núp trong bóng tối, anh ta đang khom người ở dưới cây chuối tây, ngón tay nhanh chóng hoạt động trên máy vi tính mini, quấy nhiễu máy vi tính bên trong phòng, hai tròng mắt anh ta nhanh chóng lóe lên, càng không ngừng gia tăng tất cả số liệu, ngón tay nhanh chóng bắn ra các loại dữ liệu khác nhau! !

Trong phòng khách VIP! !

Tiêu Đồng thật sự gấp đến độ miệng khô lưỡi khát, căng thẳng nhìn màn hình máy vi tính, hỏi: “Được chưa?”

“Nào có nhanh như vậy!” Tô Lạc Hoành thở dài một cái, tiếp tục hoạt động ngón tay! !

“Tôi uống một chút nước! Gấp chết tôi rồi,” Tiêu Đồng nhanh chóng xoay người, muốn tìm nước uống, lại phát hiện một máy vi tính khác, có một cửa sổ màu đen đang ngăn trước mặt cô gái kia, các số liệu đang nhanh chóng bị sửa đổi, cô chớp mắt, nhìn Tô Lạc Hoành hỏi: “Này! ! Anh qua đây xem một chút, máy vi tính có chuyện gì? Đây là chương trình của anh sao?”

Lúc Tô Lạc Hoành xoay người lại, chợt phát hiện hình ảnh đối chiếu mô phỏng đứa trẻ sau khi trưởng thành mấy ngày nay mới vừa hoàn thành, thì tập tin dữ liệu đang bị xóa, anh kêu to một tiếng, lập tức nhào qua, nhanh chóng rút dây mạng, thế nhưng dữ liệu xóa ở những phút cuối cùng đã hoàn thành, tất cả các file dữ liệu lập tức bị xóa hết! !

“A . . . . .” Tô Lạc Hoành tức giận đến ôm máy vi tính đập xuống sàn! ! !

Bóng người trong bóng tối nhanh chóng đi khỏi, trước khi đi khỏi, cởi bỏ áo mưa màu đen, tránh được cameras, mặc đồng phục quản lý, giống như không có việc gì xảy ra, bước nhanh đi về phía trước.

Căn hộ tầng chót cao nhất thành phố! !

Không gian sang trọng, khắp nơi thoải mái, sàn nhà thủy tinh màu cà phê, toàn bộ đặt đầy ngọn nến nhỏ, từng ngọn nến nhỏ thắp sáng, nhảy nhót hết sức vui mừng.

Tần Như Mạt mặc váy ngủ lụa trắng, khoác áo choàng ngủ lụa mỏng màu đen, tay nâng một ly rượu mạnh, sâu kín đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn màn đêm không yên tĩnh, nghe quản lý khách sạn báo tin, hai tròng mắt cô lóe ra ánh sáng bén nhọn, lộ ra một chút vui vẻ, khẽ mỉm cười.

Lúc này tiếng gõ cửa vang lên.

Cô ngưng mặt liếc nhìn bầu trời một cái, nhàn nhạt đáp: “Vào đi. . . . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!