You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0898

Chương 0898: CON CỜ

“Tiểu thư.” Một người đàn ông đứng ở bên cửa, cúi đầu, cung kính gọi.

Như Mạt quay mặt sang, rất mơ mộng xinh đẹp nhìn anh ta, hai mắt sâu kín phát ra ánh sáng lạnh lẽo, vô tình vẫn buông lỏng hỏi: “Thất bại?”

“Rất xin lỗi. . . . .” Anh ta đứng ở bên cửa, xin lỗi cúi đầu.

Như Mạt chỉ nhàn nhạt nhìn anh ta, hưởng thụ mùi hương hoa hồng bay ra từ ánh nến xung quanh phòng, sâu kín nói: “Thất bại là bình thường, nếu như đối phương dễ dàng đối phó, cũng sẽ không có gió tanh mưa máu. . . . .”

Cô nói xong, sâu kín nâng ly đi tới khách bên cạnh ghế sa lon đỏ thẫm ngồi xuống, xung quanh lóe lên ánh nến chập chờn, cô nhàn nhạt nâng ly, mút nhẹ rượu băng, nhìn dịch rượu trong suốt trong ly, toàn bộ lơ lửng ở phía trên, mới sâu kín nói: “Lúc ấy, cha tôi vì trả thù, mà tàn nhẫn mang đứa trẻ sơ sinh như tôi nhét vào trong cô nhi viện, sau đó để cho tôi tiếp xúc cuộc sống, sống không bằng chết, để cho tôi nếm trải số phận không cha không mẹ, bi thảm đáng thương! Thật sự biết ơn, bởi vì viện trưởng thiếu chút nữa cưỡng bức tôi, để cho tôi oán hận giống ông ấy, hiểu được lòng dạ độc ác của thế giới này. . . . .”

Người đàn ông chỉ im lặng đứng ở một bên, không có can đảm nói chuyện.

Như Mạt khẽ khóc sụt sùi uống một chút rượu băng, mới sâu kín cười nói: “Tôi thật sự vô cùng thán phục ông ấy, thiết kế hoàn cảnh như vậy, để cho tôi núp ở nơi lạnh lẽo, một mình sợ hãi, một mình co rúc, một mình hoảng sợ biết bao lâu, cho đến khi gặp được Tần Như Hải, tôi mới chính thức thoát khỏi bể khổ. . . . . Khi đó, tôi còn khờ dại cho rằng không cha không mẹ, một mình không người dựa vào bản thân mình, rốt cuộc được thượng đế phát hiện, ban cho tôi một gia đình mỹ mãn, nhưng thật ra không phải, tôi chỉ là một con cờ của cha tôi! Một con cờ. . . . .”

Cô nói xong, hai tròng mắt thoáng qua ánh sáng lạnh lẽo bén nhọn, sâu kín nói: “Tôi vẫn cho rằng cha của tôi ở trên thiên đường, nhưng ông ấy không có chết, sau khi tôi yêu Thiên Lỗi, ông ấy xuất hiện. . . . . muốn chen tay vào giữa. . . . .”

Sắc mặt của cô lạnh lẽo, nhìn rượu trong ly, hai tròng mắt giống như lập tức nhảy ra con rắn, cắn chặt răng, nắm chặt ly rượu nói: “Ông già họ Tưởng đáng ghét kia, lại dám phản đối tôi ! Ông ta phản đối tôi và Thiên Lỗi ở chung một chỗ! Nếu như không phải ông ta phản đối, Thiên Lỗi làm sao lại do dự và che giấu tình cảm giữa tôi và anh ấy? Lại muốn tác thành con bé kia? Hừ! ! Tôi muốn cả nhà bọn họ chết hết ! ! Người ngăn cản tôi và Thiên Lỗi đi chung với nhau, đều chết hết! ! Bao gồm Đường Khả Hinh! !”

Cô nói xong, hai mắt lập tức lóe lên ánh sáng lạnh lùng đáng sợ.

“Chúng tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ, là bởi vì sau đó nhận được một mật lệnh!” Anh ta đang trong bóng tối, tiếp tục cúi đầu trầm giọng nói.

Như Mạt nhắc mí mắt, nhìn anh ta.

Anh ta sâu kín nói: “Theo tình báo mới nhất của chúng tôi điều tra được, người mà tiểu thư muốn giết, vừa đúng là người boss chúng tôi muốn tìm!”

Như Mạt ngưng mặt, nhíu mày nhìn anh ta!

“Thì ra . . . . .” Anh ta dừng lại một lát, mới tiếp tục sâu kín nói: “Thì ra người này là Đường Khả Hinh, có thể là một trong mấy cô gái lấy đi chai rượu đỏ tại quán bar Lệ Hoa năm đó, bởi vì Tổ trưởng quán bar, Tiểu Cầm đã từng nhìn thấy cô ta ôm một chai rượu đỏ cũ kỹ đi lên lầu, sau đó, bởi vì khuôn mặt cô ta bị phá hủy, cho nên mất tích!”

Ánh mắt Như Mạt lóe lên, lập tức nhắc mí mắt, nhìn anh ta nói: “Nói cách khác! ! Năm đó Đường Khả Hinh có thể là cô gái bị tôi phá hủy khuôn mặt?”

Anh ta im lặng không lên tiếng.

Như Mạt nín thở suy nghĩ thật lâu chuyện năm đó, cô đột nhiên nở nụ cười một cái, trên mặt lộ ra oán hận và tức giận, hai mắt bắn ra ánh sáng tàn nhẫn, thở gấp sâu kín nói: “Không ngờ, con đê tiện này lại chính là cô gái năm đó! Thì ra con đê tiện này vẫn luôn che giấu mình, muốn thông qua cách này đến gần Thiên Lỗi! ! Con đê tiện! Tôi muốn giết cô ta! Tôi muốn giết cô ta! Tôi nhất định phải giết cô ta!”

“Boss đã ra lệnh, tạm thời không thể động!” Anh ta sâu kín cúi đầu, nói.

Tâm trạng của Như Mạt đột nhiên thật kích động, ngẩng mặt lên, tức giận nhìn anh ta nói: “Tại sao không thể động! ?”

“Bởi vì trên người cô ta có bí mật rượu đỏ! ! Một ngày không được tìm rượu đỏ trở về, chúng ta tuyệt đối không thể động tới cô ta, nhưng có thể làm cho cô ta sống không bằng chết!” Anh ta tiếp tục chậm rãi nói.

“Hiện tại cô ta ở đâu?” Như Mạt nắm chặt ly rượu, tức giận nhìn anh ta, lại dữ dằn hỏi.

“Không rõ ràng lắm. . . . . Chúng tôi đều đang tìm cô ta! Mấy quan chức chính phủ tham gia vụ án huyện Bình Huyền trúng độc nhiều năm trước, cũng đang bí mật tìm bắt cô gái lấy được rượu đỏ, người trong xã hội đen cũng tiếp nhận số tiền kếch xù tham gia ám sát cô gái lấy được rượu đỏ này, chỉ có chúng ta mới biết cô gái này là ai! Chỉ cần chúng ta lấy được rượu đỏ trước, thì có thể biết bí mật bên trong nhiều hơn, lấy được tất cả!” Anh ta tiếp tục cung kính nói.

“. . . . .” Hai mắt Như Mạt lóe lên, sâu kín phẫn uất ngẩng mặt, nói: “Không ngờ, Đường Khả Hinh có ích như vậy! ? A, đây là may mắn hay bất hạnh của cô ta đây? Mặc kệ cô ta bị người nào tìm được, cô ta đều chết không có chỗ chôn!”

“Đúng vậy! Chúng ta nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta!” Anh ta nói rất chắc chắn.

“Tình huống Trang Hạo Nhiên như thế nào rồi?” Như Mạt lại nâng ly, sâu kín nhớ tới đứa bé trai khi còn bé, vẫn dành cho mình dịu dàng và mến yêu, cười khẽ tàn nhẫn hỏi.

“Xe hàng trực tiếp đụng ngang, sẽ không đi tới đó được!” Anh ta lại nói.

Như Mạt ngẩng mặt sâu kín nhìn cơn mưa rả rích trước mặt, mỉm cười nói: “Nhớ tới năm ấy, tôi cũng đã từng động lòng vì anh ta, đáng tiếc ánh mắt anh ta không có rơi vào trên người của tôi! Tôi căm ghét bạn nhỏ đụng đồ ăn của tôi, bọn họ đều đáng chết! Qua chút thời gian, để cho mấy đứa bé ở viện mồ côi lên đường hết đi. . . . . Bọn chúng làm sao cảm thấy ác ma trên thế giới này sẽ bị diệt trừ sạch sẽ? Nơi có thượng đế nhất định sẽ có ác ma, như vậy Thượng Đế mới có thể tiếp tục tồn tại. . . . .”

Cô đột nhiên chế giễu một tiếng, nở nụ cười!

Anh ta tiếp tục im lặng, im lặng thật lâu thật lâu, mới rốt cuộc nói: “Boss muốn tôi nói với cô, ông ấy rất nhớ cô. . . . .”

Vẻ mặt Như Mạt thu lại, nhìn anh ta, nhíu mày thật chặt nói: “Nhớ tới tôi? Nhớ tới tôi, tại sao vứt tôi vào cô nhi viện? Nhớ tới tôi, tại sao phải để cho tất cả đứa trẻ cướp đồ ăn của tôi? Nhớ tới tôi, tại sao từ nhỏ đã để cho tôi ở ban đêm cùng với xà ngủ chung? Nghĩ tới tôi tại sao phải để cho viện trưởng cưỡng bức tôi? Nhớ tới tôi, tại sao muốn bỏ tôi ở nơi lãnh lẽo đáng sợ đó, uống nước vừa bẩn thỉu vừa ghê tởm như vậy? Nhớ tới tôi, tại sao không có nghĩ qua, tôi trở nên độc ác, ông ấy vẫn không nhận cha của tôi! Ông ấy muốn tôi trả thù, lấy Thiên Lỗi làm công cụ! Tôi muốn trở thành một người lương thiện biết bao nhiêu? Là ông ấy biến tôi thành như vậy! Tôi nhìn thấy những đứa trẻ khác rất hồn nhiên đáng yêu, tôi thì sao? Tôi thì sao? Tôi thành một một công cụ trả thù của ông ấy! ! Ông ấy còn nói nhớ tôi?”

Cô cười, ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, nước mưa phất phới, sâu kín nói: “Đã rất nhiều năm rồi, tôi hợp tác với ông ấy rất tốt, để cho ông ấy không còn nhớ tôi, chúng ta làm theo yêu cầu đi!”

“Boss chỉ muốn trả thù!” Anh ta lại nói.

“Tôi cũng chỉ muốn lấy được Thiên Lỗi. . . . . Vì lấy được Thiên Lỗi, tôi có thể giết rất nhiều, rất nhiều người. . . . .” Hai mắt Như Mạt lộ ra ánh sáng sâu kín, nghĩ tới chỉ cần Hoàn Cầu bị hủy diệt, Đường Khả Hinh chết rồi, Nhậm Tử Hiền chết rồi, thì Thiên Lỗi nhất định là của mình. . . . . Cô lại sâu kín lạnh lùng cười xong, sắc mặt hơi thu lại, cắn chặt răng nói: “Các người tìm Đường Khả Hinh đến cho tôi! ! Nhất định phải tìm được Đường Khả Hinh cho tôi! ! Sau khi tìm được cô ta, tôi muốn để cho cô ta sống không bằng chết! !”

“Cô yên tâm!” Anh ta tiếp tục lại nói: “Chúng tôi đang tăng tốc tìm cô ta, cũng sẽ tiếp tục sai người điều tra vị trí rượu đỏ! ! Chỉ cần chúng ta lấy được rượu đỏ, cô ta có thể chết!”

***

Tối nay hoàn toàn không yên tĩnh đến cùng! !

Tưởng Thiên Lỗi đứng ở trong mưa rả rích, đột nhiên nhìn Thẩm Quân Dụ nói: “Cậu nói cái gì? Khả Hinh biến mất ! !”

Thẩm Quân Dụ gật đầu, nói: “Vâng! ! Cô ấy biến mất ! !”

Tưởng Thiên Lỗi lập tức vứt bỏ cây dù trong tay, đứng ở trong mưa lạnh, hai mắt lập tức lóe lên ánh sáng mãnh liệt, nhớ tới buổi tiệc hôm nay, còn có dáng vẻ Đường Khả Hinh nở nụ cười ngọt ngào và tinh nghịch, mặc kệ cô yêu ai, nhưng cho tới bây giờ anh cũng không thôi yêu và hết thưởng thức cô, anh lập tức nói: “Lập tức phái người đi tìm! ! Mặc kệ tục tung trời, cũng phải tìm được người cho tôi ! !”

“Vâng !” Thẩm Quân Dụ gật đầu, mới vừa muốn rời khỏi, nhưng vẫn chậm rãi quay đầu, nhìn Tưởng Thiên Lỗi nói: “Anh bảo tôi điều tra chuyện Khả Hinh bị đâm hoa hồng lần trước, tôi tìm được một chút manh mối.”

Tưởng Thiên Lỗi lập tức nhìn anh.

Thẩm Quân Dụ sâu kín dừng lại một lát, mới nói: “Cho tôi một chút thời gian, tôi từ từ giải thích cho anh nghe, hơn nữa chuyện Khả Hinh biến mất, tôi đề nghị anh đi nói chuyện với Như Mạt tiểu thư một chút.”

Tưởng Thiên Lỗi híp mắt.

Thẩm Quân Dụ không nói nữa, chỉ nhàn nhạt xoay người đi khỏi, lại nhanh chóng cầm điện thoại di động lên, chuẩn bị phái người đi tìm người!

Một chiếc Land Rover màu đen chạy như bay trong thành phố này ! !

Tô Thụy Kỳ cầm điện thoại di động, tức giận hướng về phía đôi song sinh rống giận: “Không phải tôi đã nói với các cô! ! Mặc kệ xảy ra bất cứ chuyện gì, lấy an toàn của cô ấy làm chủ! ! Tại sao nghe được lệnh của Thủ tướng, các cô liền rời khỏi cô ấy! ! Các cô đã không hoàn thành trách nhiệm! ! Hiện tại các cô là người của tôi! ! Ai ra lệnh cho các cô, đều không được nghe! !”

Tiểu Vi cầm điện thoại di động, xin lỗi cúi đầu.

“Thủ tướng gọi các cô trở về, hỏi cái gì?” Tô Thụy Kỳ gào lớn! !

Chính Tiểu Vi cũng ngạc nhiên nói: “Cũng không có hỏi gì, chỉ hỏi hành động bình thường của Khả Hinh hằng ngày, còn có chuyện về tình hình gia đình của cô ấy!”

Hai mắt Tô Thụy Kỳ lóe lên một cái, mới gấp gáp cầm điện thoại di động, nói nhanh: “Mặc kệ xảy ra chuyện gì! ! Nhất định phải tìm ra Khả Hinh cho tôi! ! !”

“Vâng!” Tiểu Vi và Tiểu Hà cũng hết sức gấp gáp, nhanh chóng cúp điện thoại, đi tới phía trước! !

Tô Thụy Kỳ cũng nhanh chóng cúp điện thoại, lập tức quay vô lăng, dậm chân ga, cho xe chạy như bay đi . . . . .

***

“Kít . . . . ” Trang Hạo Nhiên dừng ngay ngôi lầu nhỏ, lúc ngẩng đầu lên, phát hiện ngôi lầu nhỏ bởi vì lâu năm không tu sửa, cho nên đang bị dỡ bỏ, ban công, cửa sổ toàn bộ đập bể, nơi này đã từng có cô gái luôn đứng ở trước ban công, cười khẽ nhìn dưới lầu, mình đã từng dùng thời gian một ca khúc, đi tới trước mặt cô, đã từng bởi vì uống rượu say, thật ra đó là lần đầu tiên mình ôm chặt cô vào trong ngực, hôn mạnh, thậm chí thoát ra đầu lưỡi kịch liệt cùng dây dưa với cô nhưng có thể cô đã quên mất. . . . .

Người đàn ông này rất căng thẳng và kích động ngẩng đầu lên, nhìn ngôi lầu nhỏ đó, hai mắt nhấp nháy, sâu kín nói: “Khả Hinh. . . . . Em đang ở chỗ nào?”

***

Một không gian nào đó, ánh nến đỏ chiếu sáng.

Một người phụ nữ, tay cầm một điếu xì gà nhỏ dài, quần áo hấp dẫn ngồi ở trên ghế sa lon, cách ánh nến mơ hồ, khuôn mặt lộ ra nụ cười sâu thẳm, nhìn cô gái ở đối diện.

Đường Khả Hinh cũng nặng nề thở gấp, hai mắt run rẩy ánh sáng, nhìn bà.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!