You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0906

Chương 0906: ĐUỔI THEO

Trên con đường màu xanh thật dài, nước mưa bay trắng xóa, một bóng đen chậm rãi xuất hiện ở trong khung cảnh mông lung. . . . .

Đường Khả Hinh chống cây dù trong suốt, khuôn mặt lộ ra một chút ánh sáng thiên đường, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, lộ ra cuộc đời bình tĩnh, mưa phùn rơi lộp độp gõ vào cây dù, âm thanh giày cao gót xao động mặt đất, giống như kim chỉ giờ sinh mạng. . . . .

Ở trước căn biệt thự nhỏ màu trắng.

Ánh mắt Đường Khả Hinh xoay tròn, sâu kín nhìn biệt thự nhỏ màu trắng, nhìn xích đu đong đưa, mặc dù ngừng ở trong mưa cũng rất dịu dàng, cô giống như nhìn thấy được cha ôm một cô bé đáng yêu, ở dưới trời chiều, ngồi ở trên xích đu, rất buông lỏng và thương yêu dạy dỗ, từng chữ từng câu rơi vào trong lòng, thậm chí nhớ tới cha dán nhẹ vào con gái khuôn mặt, cười rất hiền hòa, khuôn mặt của cô không nhịn được lộ ra nụ cười, nhưng có chút mất mát, mình còn trẻ tuổi như vậy, cuối cùng không thể thể hiện được một chút trí tuệ và tinh hoa của cuộc đời cha. . .

“Mọi người chờ tôi ở bên ngoài. . . . .” Đường Khả Hinh bình tĩnh đội mưa phùn ướt đẫm, cất bước đi tới trước rào chắn, tay đẩy nhẹ cửa nhỏ, sâu kín nói: “Không được tôi cho phép, không được đi vào, cũng không được nói với bất cứ ai, phát hiện tôi ở chỗ này. . . . .”

Tiểu Vi và Tiểu Hà khẽ gật đầu.

Đường Khả Hinh một mình nhàn nhạt chống cây dù đi vào trong sân nhỏ, rất bình tĩnh cất bước đi tới trước cửa biệt thự, đôi tay nhẹ nhàng mở cửa, mang giày cao gót hơn mười cm, đi vào phòng khách tối đen, chậm rãi đi lên lầu, đi tới trước cửa gian phòng của mình, nhẹ nhàng mở ra, nhìn bài biện quen thuộc trong nhà, rốt cuộc nhìn thấy một cái tủ rượu bằng gỗ đỏ cũ kỹ, hai cánh cửa khóa lại thật chặt.

Ánh mắt cô xoay tròn, lúc này mới sâu kín cất bước đi tới trước cái tủ gỗ đỏ, nhìn chằm chằm hai cánh cửa nhỏ trên kệ, ổ khóa màu đen giống như linh hồn trong bóng tối sắp thoát ra, cô rất bình tĩnh đứng nhìn. . . . .

***

Trước biệt thự! !

Trang Hạo Nhiên nắm lá thư, từ cửa chính nhào ra ngoài, không ngờ cầu thang ướt đẫm trợt chân một cái, đôi tay khổ sở chống trên đất mặt, một ngụm máu tươi tràn ra, anh nổi gân xanh, khóe mắt run rẩy nước mắt, chống mạnh thân thể đứng lên thật nhanh, đau lòng nghẹn ngào hối hận, vừa đội mưa nhào về phía chiếc Audi Pikes Peak của mình, vừa rơi lệ kích động kêu to: “Khả Hinh! ! Em phải chờ anh ! Em phải chờ anh! Đừng làm chuyện ngu ngốc! ! Đừng làm chuyện ngu ngốc! Em xảy ra chuyện gì, chúng tôi không ai muốn sống!”

Bước chân anh chợt loạng choạng, đạp mặt cỏ xanh mềm mại ướt đẫm, bắn lên từng trận bọt nước, thở dốc đi về phía trước, chợt cảm thấy từ đêm qua đến sáng sớm hôm nay, không thể kịp đi tới bác sĩ chẩn đoán, tầm mắt nhất thời trở nên mơ hồ, toàn bộ thế giới mênh mông như biến thành một mảng xanh, còn có trên không trung truyền tới từng làn mưa trắng xóa, thân thể anh ướt đẫm vừa đi về phía trước, vừa khổ sở chớp đôi mắt tràn đầy nước mắt, vẫn chỉ nhìn thấy trước mặt một mảng mơ hồ, trái tim của anh chợt cảm thấy đau đớn, nước mắt rơi xuống, theo tầm mắt mông lung, nhào tới trước chiếc Audi Pikes Peak, mở mạnh cửa xe, cả người nhảy vào, mới run rẩy tìm điện thoại di động, dựa vào xúc cảm tìm kiếmsố điện thoại của Lãnh Mặc Hàn, tay vừa nhấn mạnh, người đã lái xe, một tay cầm tay lái, đạp mạnh chân ga, cho xe như mũi tên lao đi . . . . .. . . . .

“A lô?” Lãnh Mặc Hàn đứng ở trước cửa sổ sát đất, có chút nghi ngờ cầm điện thoại di động, hỏi: “Chuyện gì?”

Chiếc Audi Pikes Peak như tên bắn lao tới phía trước! !

Trang Hạo Nhiên vừa cầm điện thoại di động, vừa đạp mạnh chân ga, dựa vào tầm mắt, để cho chiếc Audi Pikes Peak giống như tốc độ ánh sáng né tránh ra xe cộ, mới kích động, run rẩy rơi lệ, khổ sở, oán hận kêu to: “Mặc Hàn! ! ! Cô gái ba năm trước đây lấy đi chai rượu đỏ của tôi là Khả Hinh! ! !”

Lãnh Mặc Hàn lập tức đứng thẳng người, hai mắt khiếp sợ trợn lên, nói: “Khả Hinh?”

“Mau! ! Lập tức phái người tìm cô ấy khắp thành phố! ! Cô ấy muốn một mình uống cạn chai rượu đỏ có độc, mang theo bí mật của Hoàn mãi mãi đi khỏi! ! Lập tức ngăn cản cô ấy. . . . .” Trang Hạo Nhiên đón gió mạnh, nhìn dấu hiệu cột mốc màu xanh hai bên đường dần dần bắt đầu mơ hồ, anh dừng lại một chút, mới nặng nề thở gấp, đau đớn, sâu kín rơi lệ nói: “Cô ấy biết, nếu như tôi lấy được chai rượu đỏ kia, sẽ một mình gánh chịu tất cả! ! Cô ấy muốn đứng ở phía sau của tôi, đỡ tai kiếp cho tôi ! ! Mau! ! Tìm được cô ấy! ! Người anh em, tôi xin anh! ! Tìm được cô ấy! ! Cả đời này của tôi không có hối tiếc với ai! ! Nhưng tôi hối tiếc duy nhất chính là có lỗi với cô ấy! Từ quá khứ cho đến bây giờ, tôi vẫn nợ cô ấy! ! Tôi không thể để cho cô ấy lại vì tôi trả giá nhiều như vậy! Như vậy Thượng Đế sẽ trừng phạt tôi, kiếp sau cũng không thể gặp được nữa ! !”

Anh nói xong, nhớ tới lá thư, nghĩ tới Khả Hinh sẽ có thể rời khỏi thế giới này, anh run rẩy khổ sở hối hận, gục đầu rơi lệ, lại kích động hít thở không thông nói: “Tôi chưa từng hận mình như lúc này! ! Hận mình không thể chết đi ! !””

Hai tròng mắt Lãnh Mặc Hàn cũng nhanh chóng đỏ lên, cầm điện thoại di động, lập tức nói: “Anh yên tâm, tôi sẽ tìm được cô ấy ! !”

Anh nói xong, liền ném điện thoại di động, xông thẳng ra bên ngoài! !

***

Đường Khả Hinh đứng ở trước tủ rượu đỏ, chăm chú nhìn thật lâu, thật lâu, hơi thở càng gấp càng nặng nề, ánh mắt lập tức lóe lên kiên định, cuối cùng lấy dũng khí, run rẩy đưa hai tay mở hai cánh cửa ra, một luồng hơi lạnh bay ra, tia UV màu xanh rốt cuộc phản chiếu một chai rượu đỏ có thời gian trăm năm được cất giấu, chỉ thấy nắp chai tối đen cũng hiện ra ánh sáng thời đại, bên trong thân chai mang theo cảm giác sứ mạng nặng nề làm cho vô số người không cách nào rót ra!

Nước mắt run rẩy rơi xuống.

Đường Khả Hinh nhìn chai rượu đỏ bên trong giá rượu, tiếp tục theo tia UV phát ra ánh sáng thần bí kì ảo, cô hai mắt lập tức rơi lệ, đột nhiên cảm thấy bi thương nở nụ cười, khuôn mặt như hoa đào nghẹn ngào nói: “Mày. . . . . Mày. . . . . Mày đã ở bên tao ba năm rồi, vượt qua khoảnh khắc kiên cường và đáng sợ nhất trong cuộc đời, hôm nay mày phải cùng tao vạch trần lũ ma quỷ nấp ở trong bóng tối, mày có sợ không? Tao không sợ! !”

Cô nói xong, hai mắt lập tức run rẩy nước mắt, kích động vươn tay, muốn nắm chai rượu đỏ lạnh lẽo. . . . .

“Cô muốn làm gì?” Một giọng nói kịch liệt truyền đến! !

Đường Khả Hinh rơi lệ quay mặt sang, nhìn thấy Nhã Tuệ, vẻ mặt căng thẳng, nghi ngờ đứng ở trước mặt của mình, hai mắt của cô nhanh chóng lóe lên, lập tức lau nước mắt trên mặt, khôi phục lại bình tĩnh xoay người, cầm chai rượu đỏ lên, ôm vào trong ngực, mới sâu kín nói: “Không có làm cái gì! ! Em có việc đi ra ngoài một chút!”

Cô nói xong, lập tức xoay người muốn đi ra ngoài! !

Nhã Tuệ lập tức ngăn ở trước mặt cô, hai mắt kích động, tràn lệ nhìn cô, nắm chặt quả đấm, run rẩy, sắc mặt giận dữ hỏi: “Tôi hỏi cô muốn làm gì?”

Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên, rơi lệ nhìn Nhã Tuệ, run rẩy kích động nói: “Em muốn mở chai rượu đỏ này ra! ! Em muốn lấy ra chứng cứ ở bên trong hại chết hơn ba trăm thôn dân. . . . .”

“Sau đó thì sao” Trái tim của Nhã Tuệ đau đớn như bị xé rách, nước mắt nhanh chóng chảy xuống, nghẹn ngào nói: “Sau đó cô muốn mang bí mật của Hoàn Cầu và chai rượu đỏ uống vào trong bụng?”

“Nhã Tuệ?” Đường Khả Hinh rơi lệ nhìn cô.

Nhã Tuệ tức giận, xúc động, phẫn nộ, rơi lệ nhìn cô kêu to: “Đường Khả Hinh, con người cuối cùng rồi sẽ chết! Chúng ta không ai tránh được! Nhưng tại sao biết rõ chết chóc mà vẫn dũng cảm sống tốt, bởi vì biết mười mấy năm nay, có được thật không dễ dàng! Ai biết được sẽ có kiếp sau hay không? Ai biết được tôi với cô kiếp sau còn có thể làm bạn bè còn thân hơn chị em hay không? ! Em gái của tôi, cô vì chai rượu đỏ này, đã mấy lần chết đi sống lại, như vậy còn chưa đủ sao? Tại sao phải làm như vậy?”

Đường Khả Hinh khổ sở, kích động rơi lệ, tay ôm chai rượu đỏ, một tay khác nắm chặt cổ tay Nhã Tuệ, nức nở nghẹn ngào hỏi: “Em hỏi chị! ! Khi còn bé, mỗi khi đến ngày hè, em muốn bắt ve sầu bỏ vào bình nhỏ, tại sao mỗi lần em ngủ, chị len lén thả chúng nó ra ngoài! ?”

Nhã Tuệ nghe nói như vậy, lại khổ sở rơi lệ.

Đường Khả Hinh lại khóc, hỏi: “Em lại hỏi chị! ! Tại sao mỗi lần cha em dẫn người nấu nồi cháo thật to chuẩn bị đi viện mồ côi, chị lại muốn chạy đi trước! ? Chị nói cho em biết, đây là vì cái gì?”

Nhã Tuệ cắn răng, cảm thấy đau lòng rơi lệ, sâu kín nói: “Bởi vì sợ bọn họ đói bụng!”

“Không phải! !” Đường Khả Hinh khóc nói: “Bởi vì chị nói, hôm nay giúp đỡ cho người khác, là bởi vì ngày mai mình cũng cần người khác giúp đỡ! ! Nhưng chị vẫn luôn là người rất hiền lành! ! Chưa bao giờ cầu xin báo đáp! Tại sao bỏ ra như vậy, lại muốn tìm một lý do ích kỷ?”

“. . . . .” Nhã Tuệ im lặng, khổ sở rơi lệ không lên tiếng.

“Con người khi còn sống, nếu hôm nay chị buông tha ma quỷ, tương lai ma quỷ không nhất định ở trên người của chị! !” Đường Khả Hinh khóc nhìn Nhã Tuệ, nói: “Hôm nay một con ve sầu, một chén cơm, dễ dàng bỏ ra và cho đi như vậy, nhưng tại sao đối với chuyện lớn, không một ai chấp nhận bỏ ra? Đó là bởi vì. . . . . chuyện của chúng ta quá nhỏ, hay làm quá ít. . . . .

Cứu một mạng người hơn xây tòa tháp 7 tầng! Nếu chị xem thường một sinh mạng, tương lai vô số sinh linh sẽ hơi bị bôi than! Chuyện này chị không hiểu sao?”

“Khả Hinh! !” Nhã Tuệ lại kích động run rẩy nắm tay của cô, khổ rơi lệ kêu to nói: “Cuộc sống xã hội mênh mông, một mình cô hy sinh mạng sống, có thể thay đổi được gì?”

Đường Khả Hinh rơi lệ nhìn Nhã Tuệ, ôm chặt chai rượu đỏ, tiếp tục khóc nói: “Tại sao em phải quan tâm xã hội lạnh lùng đến mức nào? Tại sao em phải quan tâm xã hội này tối tăm đến mức nào? Chuyện này có quan hệ gì đến tâm linh của em? Không có một chút quan hệ! Đây chỉ là cam kết và lòng biết ơn của em đối với thế giới!”

“Không nên như vậy, Khả Hinh! ! Không nên như vậy! !” Trái tim Nhã Tuệ đau đến nói không ra lời, thân thể chợt co quắp, kích động rơi lệ.

“Nhã Tuệ! !” Đường Khả Hinh lập tức quỳ ngã ở trước mặt của Nhã Tuệ, ôm chặt chai rượu đỏ, cúi xuống rơi lệ nói: “Đời người hy sinh căn bản cũng không có vĩ đại và nhỏ nhoi, em cũng chỉ là một hạt bụi trên thế giới này, nhưng Trang Hạo Nhiên không giống! Hoàn Cầu không giống! ! Chị còn nhớ rõ bữa tiệc Bách Hoa không? Chị rưng rưng khom người cám ơn tất cả đồng nghiệp! ! Đến nay, chị có còn rõ ràng ánh mắt vất vả của những đồng nghiệp hay không? Có hiểu rõ bọn họ đứng ở trong mưa, vì hoàn thành một chuyện, vất vả bỏ ra như vậy hay không? Lúc chị tự mình bưng món kinh quả cuối cùng mời lão đầu bếp ăn, một mình ông ấy đứng ở trong phòng bếp, ăn thức ăn trước mặt, chị cũng không nhịn được chảy nước mắt. . . . . Chị nói cho em biết, lúc đó bọn họ có cống hiến mình hay không? Không có bọn họ, có chúng ta sao?”

Nhã Tuệ đè nén đau đớn, không chịu nổi, ngã quỳ xuống đất khóc. . . . .

Đường Khả Hinh cũng tiếp tục quỳ gối ở trước mặt của Nhã Tuệ, tiếp tục khóc nói: “Nhã Tuệ, người cống hiến nhiều nhất đối với thế giới này, thật ra là lặng lẽ không tiếng động, mỗi người bọn họ vất vả và đều mơ ước muốn nhận được tôn trọng, em không thể xem thường tất cả, em càng không thể trơ mắt nhìn Trang Hạo Nhiên vì Hoàn Cầu, một mình gánh chịu tất cả! !”

Nhã Tuệ rơi lệ ngẩng đầu, nhìn cô.

Đường Khả Hinh nhớ tới Trang Hạo Nhiên, trong lòng không nhịn được cảm giác đau như cắt, hai mắt của cô không khỏi rơi lệ, nức nở nghẹn ngào nói: “Em hiểu anh ấy, em hiểu anh ấy là người vô cùng có trách nhiệm trên thế giới này, anh ấy sẽ vì Hoàn Cầu, vì tất cả nhân viên vất vả, mà gánh chịu đến cùng! ! Em không thể trơ mắt nhìn một người sau này nên sáng lập mơ ước và tương lai vì rất nhiều người, vì vậy rơi vào nguy hiểm, tình yêu của anh giống như cảnh sắc xanh biếc, giống như ngàn vạn núi non, giống như ngàn vạn ánh sáng, tương lai, có lẽ người như vậy càng ngày càng nhiều, thế giới này sẽ trở nên lý tưởng và hạnh phúc. . . . . Mà em cũng chỉ vì một chút mùi hoa. . . . .”

Cô nói xong, trong lòng chợt đau đớn, cúi đầu kích động rơi lệ.

Nhã Tuệ nghe nói đến đây, cô lập tức rơi lệ đoạt lấy chai rượu đỏ, kích động nức nở nói: “Tốt! Cô nói đúng! ! Tương lai có lẽ người như vậy càng ngày càng nhiều, thế giới này sẽ trở nên lý tưởng và hạnh phúc! Nhưng cô phải có một trái tim trong sáng, không thể cứ như vậy đi khỏi! ! Cô yên tâm! ! Em gái của chị, tôi đi công bố sự thật này! ! Tôi uống chai rượu này! ! Kiếp sau chúng ta cùng nhau nghe ve sầu kêu, không bắt ve sầu! !”

Cô nói xong, liền kích động ôm lấy chai rượu đỏ, rơi lệ muốn xông ra ngoài! !

“Nhã Tuệ! !” Đường Khả Hinh khóc, chạy như bay qua, lập tức từ phía sau lưng ôm chặt thân thể của cô, khóc nói: “Chị gái của em! ! Kiếp sau chị lại hát bài bướm hoa cho em! ! Chị giúp em nói một tiếng với cha mẹ, kiếp sau vẫn làm con gái của bọn bọ! !”

Cô nói xong, lập tức cướp chai rượu đỏ trong tay Nhã Tuệ, lập tức đẩy mạnh cô ngã xuống đất, phịch một tiếng, rơi lệ đóng cửa lại, đi thật nhanh xuống lầu! !

“Khả Hinh! ! !” Nhã Tuệ khóc lao ra khỏi phòng, nhào xuống lầu kêu to: “Cô không thể đi! ! Cô không thể đi! ! Em gái của tôi . . . . . cô không thể đi . . . . .. ”

Đường Khả Hinh rơi lệ lao ra khỏi căn hộ, cầm cây gậy đã sớm chuẩn bị xong, chận cửa lại, liền nhanh chóng rơi lệ xông vào xe của mình, khóc nói: “Đến hiện trường công bố tranh tài rượu đỏ Khách sạn Á Châu! ! !”

Tài xế có chút nghi ngờ nhìn cô. . . . .

“Lái xe! !” Đường Khả Hinh trở nên kích động rơi lệ kêu to! !

Xe chạy mất! !

“Khả Hinh . . . . .” Nhã Tuệ rơi lệ vỗ cửa phòng, trở nên kích động sụp đổ, rơi lệ kêu to: “Khả Hinh . . . . . đừng đi! ! Tôi cầu xin cô! ! Em gái của tôi . . . . .”

Một chiếc xe việt dã màu đen thắng gấp ở trước căn hộ! !

Sáng nay Tiểu Vi và Tiểu Hà canh giữ ở bên ngoài biệt thự, nhưng phát hiện Đường Khả Hinh tránh đường lớn, vòng qua đoạn đường ngắn bên ngoài biệt thự đi khỏi, bọn họ gấp gáp tìm khắp nơi, nghe Nhã Tuệ nói Khả Hinh về nhà, lập tức chạy như bay trở lại, mới dừng lại, liền nghe được tiếng Nhã Tuệ khóc, đập cửa, Tiểu Hà lập tức nhào tới, bước nhanh đến cạnh cửa, mở mạnh cửa, không ngờ nhìn thấy Nhã Tuệ một mình ngã trên mặt sàn, thất thanh khóc rống. . . . .

Cô kinh ngạc hỏi: “Nhã Tuệ tiểu thư, cô. . . . .”

“Mau! ! Mau đi tìm Khả Hinh! !” Nhã Tuệ khóc ngẩng đầu lên, nhìn họ nói: “Lúc tôi bị một nhóm người đưa đi, tôi đã đoán cô ấy sẽ có thể trở lại! Lúc tôi đi tới, quả nhiên phát hiện cô ấy ở nhà! Hiện tại cô ấy muốn mang chai rượu đỏ đi Khách sạn Á Châu, lấy sự hiểu biết của tôi đối với cô ấy, cô ấy nhất định thừa dịp hôm nay họp báo phóng viên, công bố tất cả! ! Thậm chí có thể ở trên đường đi, sẽ uống cạn chai rượu đỏ kia, nhanh đi tìm cô ấy! !”

Tiểu Vi và Tiểu Hà vừa nghe, lập tức xoay người nhào lên xe, đạp mạnh chân ga, cho xe lao thẳng đi phía trước. . . . .

***

Mưa gió cuồng loạn ! !

Trang Hạo Nhiên lái chiếc Audi Pikes Peak trên đường phố bị tắc nghẽn giao thông, chớp đôi mắt mông lung, nhìn con đường quanh co và xe cộ đông đúc qua lại rối loạn, chỉ là hình ảnh có chút mơ hồ, anh nắm chặt tay lái, cố nén máu tràn ra miệng, nghe Lãnh Mặc Hàn nói Đường Khả Hinh muốn lựa chọn một mình đến hiện trường họp báo tại Khách sạn Á Châu công bố tất cả, hiện tại có thể đang trên đường đi, lựa chọn uống chai rượu đỏ kia trước, hai mắt anh lại kịch liệt tràn nước mắt, chợt dậm chân ga, cho xe nhanh chóng lao về phía trước như mũi tên ở trong dòng xe cộ rối loạn . . . . . Khả Hinh! ! Chờ anh một chút! ! Chờ anh một chút! ! Anh còn có lời chưa nói! ! Chờ anh một chút! !

Chiếc Mercedes màu đen lao đi cực nhanh ở trong thành phố! !

Đường Khả Hinh ngồi ở sau xe, chăm chú nhìn chai rượu đỏ trước mặt đã làm bạn với mình ba năm, hai tròng mắt của cô lại tràn nước mắt, khuôn mặt co giật, lộ ra cảm giác oán hận muốn vạch trần lũ ma quỷ kia, muốn vì mình nở nụ cười dũng cảm cuối cùng trong cuộc đời, nhưng khóe miệng khẽ co rút, nước mắt đã chảy xuống, ngón tay chậm rãi buông lỏng dụng cụ mở chai Laurence đưa cho mình, chậm rãi kéo dao xoắn ốc, chỉ lát một chốc lát nữa phải cáo biệt tất cả, đâm xuống giữa nút chai rượu. . . . .

Tài xế cầm tay lái, không hiểu nhìn Đường Khả Hinh bên trong kính xe, thật sự ngạc nhiên, không khỏi muốn thả chậm tốc độ xe. . . . .

Đường Khả Hinh cũng không chú ý tmọi thứ, cắn chặt răng, lại muốn dùng xoắn ốc đâm thẳng xuống.

Một chiếc xe thể thao màu đen, đột nhiên vượt qua sườn, ào một tiếng, vọt tới chiếc Mercedes! !

“A! !” Hai mắt Đường Khả Hinh run rẩy rơi lệ, trong nháy mắt nhìn thấy một người đàn ông với sắc mặt âm trầm trong xe thể thao, đang kinh khủng giơ súng lục về phía mình, hai mắt của cô trợn to, nước mắt chảy xuống. . . . .

Tài xế nhìn thấy như thế, lập tức đạp chân ga, thắng gấp, nhìn thấy chiếc xe thể thao màu đen như mũi tên lao tới, thắng gấp tại phía trước, anh lại dậm chân ga, cho xe lao đi với tốc độ gần 200 km/h, vượt qua xe thể thao màu đen vừa mới dừng lại, căng thẳng nói: “Đường Khả Hinh! ! Chúng ta sẽ có thể gặp nguy hiểm, ngồi vững vàng! Tôi nhất định sẽ đưa cô đến Khách sạn Á Châu! ! Sắp tiến vào phạm vi của khách sạn Á Châu rồi! !”

Anh nói xong, lại cực nhanh đạp mạnh chân ga, cho xe chạy nhanh trên đường lớn Tân Hải, lao thẳng . . . . .

Hai mắt Đường Khả Hinh chảy nước mắt, biết thời gian của mình không nhiều lắm, tay run rẩy nắm dao mở chai, lại cắn chặt môi dưới, lúc xe đang tròng trành khắp nơi, lại cắn chặt răng đâm vào nút chai. . . . .

Lãnh Mặc Hàn lái chiếc Ferrari màu đen, Uyển Thanh lái chiếc Ferrari màu đỏ, đôi song sinh lái chiếc việt dã, Trang Hạo Nhiên lái Audi Pikes Peak, cùng nhau đạp chân ga như mũi chạy về phía đường lớn Tân Hải. . . . .

Chiếc xe thể thao màu đen đạp mạnh chân ga, lập tức lấy tốc độ ánh sáng đuổi theo chiếc Mercedes, nhắm cửa sổ xe Đường Khả Hinh pằng pằng pằng pằng, bắn ra mấy phát súng! ! !

“A! ! !” Cả người Đường Khả Hinh ngã xuống ở trên ghế xe, nhìn cửa sổ chống đạn chỉ nổi lên một chút vết rách, cô nhanh chóng quỳ trên mặt sàn, thở dốc, run rẩy phát điên muốn xoay dụng cụ mở chai! !

Thanh Bình bất chấp tất cả, chạy ngược chiều, dậm chân ga, lao thẳng tới chiếc xe thể thao nhắm về phía xe của Đường Khả Hinh nổ súng, kêu to: “Tao đụng chết mày! ! !”

Mỹ Linh đã thò người ra cửa xe, đón gió thật lớn, nâng súng lục, hướng chiếc kia xe thể thao màu đen rầm rầm rầm bắn liền mấy phát, xe thể thao của Lãnh Mặc Hàn và Trang Hạo Nhiên cũng gấp chạy nhanh đến, muốn cùng đụng chiếc xe thể thao màu đen, không ngờ một chiếc xe thể thao màu vàng lập tức lướt tới, một cô gái hấp dẫn đón gió nâng súng trường, hướng chiếc xe thể thao Mercedes-Benz bắn rầm một phát đạn! ! !

“Bùm . . . . . ” Đuôi xe Mercedes màu đen trúng đạn, bánh xe và ống xả phía sau xe nổ tung bốc cháy, lao thẳng đi phía trước, sắp bay về phía bên cạnh cầu . . . . .

“Khả Hinh . . . . . ” Hai mắt Trang Hạo Nhiên rơi lệ, kích động phẫn nộ kêu to, đạp mạnh chân ga lao theo ! ! !

Lãnh Mặc Hàn cảm thấy tức giận, lách mình ra cửa xe, nâng súng lục Phi Ưng, pằng một tiếng, bắn ngay giữa tim cô gái kia ! !

Chiếc xe thể thao màu vàng rầm một tiếng, lao thẳng tới phía trước đụng vào vô số chiếc xe phía trước, cuối cùng nổ tung! !

“Ầm . . . . . ” .

Lại một tiếng nổ truyền đến!

Cuối cùng chiếc Mercedes màu đen không chịu nổi tốc độ xe mạnh mẽ, đâm vào rào chắn bằng đá ở bên cạnh, cả chiếc xe lao khỏi chiếc cầu lớn Tân Hải, rơi thẳng xuống dưới biển sâu . . . . .

“Khả Hinh. . . . .” Trang Hạo Nhiên tức giận, nghẹn ngào chạy đến bên cầu, nhìn chiếc xe Mercedes có Đường Khả Hinh rơi thẳng xuống biển, anh trở nên kích động rơi lệ, không nói hai lời liền nhảy lên mặt cầu, theo chiếc xe rơi xuống, mở đôi tay, thả người nhảy xuống theo chiếc xe . . .

“Hạo Nhiên! ! !” Lãnh Mặc Hàn đứng ở bên cầu, hai mắt tràn lệ gọi to! ! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!