You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0943

Chương 0943: GIÁ RẤT CAO

Bệnh viện!

Tô Thụy Kỳ mặc áo blouse trắng, đang muốn đi về phía hành lang khu bệnh VIP của bệnh viện thì nhìn thấy bầu trời kéo đầy mây đen, gió lốc nổi lên, anh nhíu chặt mày, phát hiện mùa hè này đặc biệt nhiều mưa, hơn nữa tiếng sấm cũng đặc biệt lớn, nói xong, tiếng nước mưa đã rào rào rơi xuống, anh lập tức bước nhanh về phía trước.

Y tá cũng bưng khay thuốc đi theo phía sau anh đi về phía trước.

Hàn Văn Kiệt cùng Bác Dịch mới vừa từ trong phòng bệnh Uyển Thanh đi ra ngoài, đang sôi nổi trao đổi chút nữa bác sĩ của Uyển Thanh ở nước Mĩ đi máy bay riêng tới, sau đó gấp rút mổ cho cô, tiếp đến là lúc nào thì châm cứu thích hợp nhất, lại thấy Tô Thụy Kỳ đã đi tới khu phòng bệnh VIP, liền cùng anh vừa trao đổi, vừa đi về phía trước.

Tô Thụy Kỳ nghe nói bác sĩ của Uyển Thanh cũng sắp đến, anh cũng thở phào nhẹ nhõm, cầm bệnh án, vừa đi vào phòng bệnh Trang Hạo Nhiên, vừa cười nói: “Phẫu thuật xong, xem hai người các vị trổ bản lĩnh, cũng để cho tôi có vinh dự học tập kỹ thuật châm cứu Trung Hoa nổi tiếng trên đời.”

“Trước kia cậu chủ Tô luôn không quá coi trọng y thuật Trung Hoa, mấy ngày nay cũng dùng tới có vinh dự học tập rồi. . . . . .” Hàn Văn Kiệt mỉm cười không khách sáo nói.

Tô Thụy Kỳ nghe xong chỉ cười, lắc đầu đi vào phòng bệnh, mới vừa muốn quan sát tình trạng cơ thể Trang Hạo Nhiên, người còn chưa cầm bệnh án, đã hỏi trước: “Hôm nay không cần chạy khắp nơi chứ? Thân thể của anh còn. . . . . . .”

Anh sợ run nhìn phòng bệnh trống không, nhất thời bất đắc dĩ.

***

Một chiếc Rolls-Royce màu bạc thắng gấp ở trước đại sảnh khách sạn Á Châu! !

Trang Hạo Nhiên vừa nhanh chóng đi xuống xe, đón gió biển ào ạt, vừa nhanh chóng cài cúc áo tây trang của mình xong, gió quá lớn, phất một góc tây trang của anh, lúc này Tiêu Đồng cũng nhanh chóng từ trong xe đi ra, đi theo anh bước nhanh về phía trước! !

“Đông Anh trở về lúc nào?” Trang Hạo Nhiên vội hỏi Tiêu Đồng!

Tiêu Đồng vội nói: “Mười lăm phút trước! ! Bây giờ đang Văn phòng Tổng Giám đốc!”

Hai mắt Trang Hạo Nhiên nhanh chóng lóe lên, càng vội vàng bước đi về phía trước, hai người cùng đi vào thang máy, nhấn mạnh tầng lầu Tổng Giám đốc.

***

Đinh! ! Cửa thang máy mở ra.

Trang Hạo Nhiên dẫn Tiêu Đồng bước nhanh về phía trước, tất cả nhân viên phòng hành chánh rối rít đứng lên cung kính khom người chào hỏi, anh giơ tay lên, liền dẫn Tiêu Đồng nhanh chóng đi vào phòng làm việc của Tưởng Thiên Lỗi, cũng không có gõ cửa! !

Đông Anh đang đứng ở trước mặt của Tưởng Thiên Lỗi, tiếp nhận câu hỏi, nghe được tiếng cửa mở, cô hơi giật mình xoay người. . . . . .

“Cửa cũng không gõ liền đi vào! ! Cũng không biết là cậu học Khả Hinh hay Khả Hinh học cậu!” Tưởng Thiên Lỗi tức giận đứng lên, mặc áo sơ mi trắng và quần tây dài đen, đi về phía ghế sa lon ngồi xuống.

Trang Hạo Nhiên nở nụ cười, nhanh chóng cởi bỏ cúc áo tây trang, ngồi ở trên ghế sa lon đối diện anh, mới nói: “Nghe nói người yêu nhau, ở chung một thời gian dài sẽ càng ngày càng giống nhau, giống như anh em! Vậy khi còn bé tôi và anh ở chung thời gian dài như vậy, tại sao lại không có chút nào giống như anh em?”

“Tôi không muốn có anh em giống như cậu!” Tưởng Thiên Lỗi vừa ngồi ở trên ghế sa lon, vừa nói: “Đông Anh vừa trở về. . . . . .”

“Không phải đã trở về mười lăm phút rồi sao?” Ánh mắt Trang Hạo Nhiên hơi có chút sắc bén nhìn Tưởng Thiên Lỗi mỉm cười nói.

Tưởng Thiên Lỗi nhắc mí mắt nhìn anh, sắc mặt lãnh đạm trong chốc lát, mới nói thẳng: “Đúng vậy, cô ấy trở về mười lăm phút rồi, chỉ cần cậu giao chai rượu đỏ ra đây, tôi sẽ để cho cô ấy nói cho cậu biết chuyện xảy ra trong vòng mười lăm phút.”

“Coi như xong. . . . . .” Trang Hạo Nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Đông Anh một cái, bật cười nói: “Để Sở Nhai cùng cô ấy ăn cơm trưa, cái gì cũng có thể nói ra!”

Đông Anh lập tức hít một ngụm khí lạnh, mặt thoạt đỏ bừng.

Tưởng Thiên Lỗi nghe nói như vậy, không nhịn được nghi ngờ híp mắt nhìn Đông Anh, không tin mấy tưởng.

“Anh nhìn anh xem !” Trang Hạo Nhiên nhìn Tưởng Thiên Lỗi, không nhịn được bật cười nói: “Người đi theo bên cạnh anh lâu như vậy, ngay cả người ta thích ai cũng không biết. Quan sát không tỉ mỉ ! ! Cho nên loại chuyện đi tìm Thủ tướng, dĩ nhiên nhất định phải đầu đuôi gốc ngọn nói cho tôi biết ! Anh có thể phát hiện ra bao nhiêu vấn đề! ?”.

“. . . . . . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi vẫn có chút không dám tin nhìn Đông Anh.

Lúc này lúc này Đông Anh, dồn máu đỏ bừng, cũng không dám nói gì.

“. . . . . . . . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi lại im lặng nhìn cô một chút, mới quay đầu, bưng “Mầm Tuyết” thư ký mới đưa vào không bao lâu, khẽ hớp một ngụm, mới nhàn nhạt nói: “Đi gặp Thủ tướng tình huống như thế nào?”

Đông Anh lập tức ngẩng đầu lên, nhìn Tưởng Thiên Lỗi nói: “Tôi theo như căn dặn của anh, cầm tài liệu đến Thủ tướng phủ, phát hiện trong khoảng thời gian này, Thủ tướng vẫn luôn không có gặp bất kỳ người khách nào, Tịnh Kỳ còn nói, tôi là người thứ nhất!”

“. . . . . . . . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên ngồi ở một bên, vẻ mặt cùng hơi lộ ra nghiêm túc nhìn cô.

Đông Anh dừng lại một lát, hơi nhớ lại, mới nói: “Sau đó không đến bao lâu, tôi liền thuận lợi gặp Thủ tướng, tôi cảm thấy Thủ tướng giống như sớm có chuẩn bị tôi sẽ tới, sau khi tiến vào, tôi liền đưa tài liệu cho Thủ tướng, ông ấy cầm lấy tài liệu. . . . . .”

“Đợi một chút…! !” Trang Hạo Nhiên mỉm cười ngẩng đầu lên, nhìn Đông Anh, vẻ mặt nhẹ buông lỏng nói: “Cô phải biết một chuyện! ! Thủ tướng quyền cao chức trọng, làm việc mạnh mẽ vang dội, hơn nữa trí tuệ tinh tế! Ông ấy không chỉ là một nhà lãnh đạo, càng là một nhà tư tưởng! ! Một nhà tư tưởng thường cho người ta cảm giác, ông ấy rỗi rãnh, ông ấy đơn giản, nhưng khắp nơi cũng lộ ra tính toán mọi người không nghĩ tới! Hơn nữa một nhà lãnh đạo, cho tới bây giờ cũng sẽ không tin cơ hội! Cho nên người bên cạnh ông ấy, bố trí bên cạnh ông ấy, tất cả mọi thứ của ông ấy đều tràn đầy tranh đấu, cơ hội, ngụ ý, thậm chí nguy hiểm và trêu đùa! Nếu như loại người như thế muốn làm một chuyện gì, ông ấy muốn nói lại không thể nói, như vậy xung quanh ông ấy, cùng hành động, cử chỉ của ông ấy chính là một chuyện rất có ý tứ! Giống như chơi trốn tìm, thường thường cô nhắm mắt một chút, cơ hội và sự thật sẽ giảm đi ! Cho nên quan Sát tỉ mỉ, là quan trọng đến cỡ nào!”

Đông Anh nghe nói như vậy, liền hơi hưng phấn tinh thần gật đầu, nói: “Vâng! Tôi . . . . . Lúc tôi đi vào, đầu tiên nói rõ với Thủ tướng mục đích đến của Tổng Giám đốc, liền đưa tài liệu cho ông ấy, sắc mặt ông ấy vô cùng bình tĩnh nhận lấy tài liệu trong tay của tôi, sau đó mở nó ra. . . . . .”

“Không! Còn có cái gì! !” Trang Hạo Nhiên nhìn chằm chằm Đông Anh, vội nói: “Trước khi mở ra, ông ấy đang làm gì?”

“Ông ấy đang xem tài liệu! !” Đông Anh vội nói.

Tưởng Thiên Lỗi hiểu Đông Anh, ngẩng đầu lên, lại nhìn cô nói: “Nhớ lại một chút, sau khi xem tài liệu, trước khi ông ấy nhận lấy tài liệu của cô, ông ấy làm chuyện gì?”

“. . . . . .” Đông Anh sợ run suy nghĩ chuyện này, liền cau mày nói: “Cầm. . . . Cầm mắt kính lên? Đúng rồi! ! Ông ấy cầm mắt kính lên! !”

Ánh mắt Trang Hạo Nhiên lập tức lóe lên, nở nụ cười! !

“Nhưng. . . . . .” Đông Anh không hiểu nói: “Thủ tướng để mắt kính xem tài liệu, có vấn đề gì không?”

Tưởng Thiên Lỗi không lên tiếng, suy nghĩ chuyện này.

Trang Hạo Nhiên nhắc mí mắt, nhìn Đông Anh thật sự tò mò, hơn nữa Tiêu Đồng đã bưng trà tiến vào, mới cười nhìn cô nói: “Vậy cô nói cho tôi biết, tại sao phải để ý lúc đang xem tài liệu không đeo mắt kính! Lúc xem phần tài liệu này lại muốn đeo mắt kính? Cùng là giấy A4, cùng loại chữ viết, đây là vì cái gì?”

“Chuyện này. . . . . . . .” Đông Anh nhất thời giật mình, quả thật không nghĩ tới vấn đề này.

Tiêu Đồng đứng ở một bên, cũng hết sức tò mò suy nghĩ vấn đề này.

Tưởng Thiên Lỗi nhắc mí mắt, nhìn Tiêu Đồng mỉm cười nói: “Gần đây một số khu vực của nước ta bị nạn lụt, một số khu vực bị nạn hạn hán, Thủ tướng tìm hiểu mấy lần, vì chuyện này bị phiền lòng không dứt, mà ngày hôm qua báo cáo tin tức, tình hình tai nạn càng ngày càng nghiêm trọng! Lúc này ông ấy đang phiền não, cho nên căn bản không thể quan tâm những vấn đề khác. Nhưng trước khi cô đi vào, ông ấy không mang mắt kính, chứng minh tâm tư của ông ấy không có ở tại công văn trước mặt, mà đang chờ phần tài tài liệu quan trọng trong tay chúng ta! Ông ấy đang lo lắng chuyện này! Cô nói tiếp đi !”

Đông Anh nghe xong, liền không dám sơ ý, nói ngay: “Ông ấy nhận lấy tài liệu của tôi, thật bình tĩnh xem, lật xem, sau đó liền. . . . . . Ngón tay gõ nhẹ trên tài liệu. Liền ừ một tiếng. . . . . . Sau đó đã buông mắt kính xuống, để cho tôi đi khỏi!”

Hai mắt sắc bén của Tưởng Thiên Lỗi chợt lóe.

Trang Hạo Nhiên hơi dựa vào bên ghế sa lon, sắc mặt trầm ngâm nghiêm túc suy nghĩ một chút, lại nói: “Có còn chuyện khác hay không?”

“. . . . . . . . . . . .” Đông Anh lại suy nghĩ, cuối cùng cau mày, nói: “Không có. . . . . .”

“Cô nhớ lại một chút! !” Trang Hạo Nhiên cảm thấy không chỉ như vậy, ngẩng đầu lên nhìn Đông Anh nói: “Cô phải lưu ý Tịnh Kỳ bên cạnh Thủ tướng, cô ấy không phải là quản gia bình thường ! ! Cô ấy trải qua học viện quân sự, bất kể sức chiến đấu hay là đang làm chuyện bí mật đều hết sức phi thường! !”

Hai mắt Đông Anh nhanh chóng xoay tròn, lúc này mới nhớ tới, lập tức nói với Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên: “Tôi nhớ ra rồi, lúc tôi đi vào phòng đọc sách của Thủ tướng, nhìn thấy trên vách tường có gỗ mun điêu khắc Thanh Minh Thượng Hà Đồ, lúc ấy tôi có một chút cảm thán, cảm thấy không còn tác phẩm nghệ thuật nào có thể so sánh với bức tranh trên vách tường! ! Nhưng Tịnh Kỳ liền cười nói với tôi, năm đó Khách sạn Á Châu chúng ta có một bức bình phong Cửu Long thời Hán triều, cũng có giá trị liên thành, thậm chí tương lai khi đồng tiền tăng giá, trị giá càng cao hơn !”

Trang Hạo Nhiên lập tức đứng lên, khiếp sợ nhìn Đông Anh.

Ánh mắt của Tưởng Thiên Lỗi cũng sáng lên! !

Trang Hạo Nhiên đứng ở một bên, thở dốc, nhớ tới Đường Khả Hinh nói với tự mình bình phong này cũng không phải năm đó, chú Đường cố ý muốn giấu giếm sự kiện này . . . . . . Trong đầu đang nghĩ tới câu so với Thanh Minh Thượng Hà Đồ có giá trị ngang nhau, thậm chí tương lai còn cao hơn, quả đấm của anh vang lên canh cách!

Tưởng Thiên Lỗi nhất thời cảm thấy tình thế nghiêm trọng, cúi đầu, hai mắt mãnh liệt lóe lên! !

Trang Hạo Nhiên không nói hai lời, muốn xoay người đi ra ngoài! !

“Trang Hạo Nhiên! ! !” Tưởng Thiên Lỗi đứng lên gào lớn với anh, nói: “Trước hết không nên xằng bậy chuyện này! !”

Trang Hạo Nhiên xoay người, híp mắt nhìn anh! !

Tưởng Thiên Lỗi nhìn ánh mắt cố chấp và mạnh mẽ của anh, bởi vì rất quan tâm hiểu anh, nắm chặt quả đấm, vội nói: “Từ nhỏ cậu đã giống như con ngựa hoang! Muốn làm cái gì thì đi làm! Muốn leo núi liền leo núi, muốn lặn biển thì lặn biển! ! Cậu cho rằng cậu thật có thể chinh phục được thế giới này? Không nên xằng bậy! ! Sẽ gặp nguy hiểm đấy!”

Trang Hạo Nhiên nghe những lời này, hai mắt lóe sáng nhìn Tưởng Thiên Lỗi một lúc lâu, mới không nhịn được bật cười, nhìn anh nói: “Thế nào? Anh lo lắng cho tôi à?”

Tưởng Thiên Lỗi thật sự cực kỳ bất đắc dĩ nhìn anh!

Trang Hạo Nhiên nói xong, dần dần thu hồi dáng vẻ đùa cợt, sau đó vẻ mặt lộ ra lẫm liệt như núi, hai mắt mãnh liệt lóe lên nhìn anh, gần như khiêu khích nói: “Đối với một người đàn ông mà nói, nguy hiểm so với an ổn, còn có ý nghĩa hơn! Nếu như tôi e ngại tất cả, làm sao có dũng khí gánh vác chức vụ Tổng Giám đốc của hơn ba triệu nhân viên? !”

“Bây giờ không phải là lúc hành động theo cảm tính! ! Tại sao từ nhỏ đến lớn tôi đều không ngăn cản được cậu! ?” Tưởng Thiên Lỗi thật sự không còn cách nào với anh, gầm nhẹ!

“. . . . . .” Trang Hạo Nhiên im lặng nhìn anh, thật lâu thật lâu, rốt cuộc nói: “Cho nên. . . . . . Anh thích hợp làm Tổng Giám đốc hơn tôi !”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!