You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0946

Chương 0946: CON KIẾN

Tiêu Yến lạnh lẽo đứng ở trong làn mưa, theo âm thanh rào rào trong khu rừng, nhìn cô ta khẽ mỉm cười nói: “Sau khi cô đụng người xong, lái Ferrari về phía sau công viên, để cho người tạo hiện trường giả, cô muốn đi ra ngoài từ cửa sau, thật ra thông minh đi bằng một con đường khác phía sau núi đã lâu không có ai quét dọn, phủ kín lá cây, tiếp theo chạy nhanh xuống hồ, sau đó cô lại lặn xuống nước! ! Vị trí kia là chỗ sâu nhất trong hồ, lại sai người âm thầm quét sạch lá cây trên đường, hủy diệt dấu vết cô đi qua ! Sau đó lợi dụng thời gian cảnh sát tra án kéo dài, đêm đó bí mật sai người kéo sườn xe lên, lại nhập xâm hệ thống máy tính công viên, phát lại cameras hiện trường không có người, mới bí mật kéo xe đi ra ngoài trong lúc có cameras, làm như thần không biết quỷ không hay! Nhưng lưới trời tuy thưa, nhưng khó lọt! Không ngờ cô quên một chuyện! Cô biết là ai bán đứng cô không? !”

Cô gái áo đỏ có tóc dài quyến rũ, khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào, trừng to mắt hạnh, hung ác nhìn cô chằm chằm.

Tiêu Yến mỉm cười nhìn cô gái áo đỏ, nói: “Cá nhỏ trong hồ ! !”

Hai tròng mắt cô gái áo đỏ mãnh liệt lóe lên! !

Tiêu Yến hơi đứng thẳng người, tay cầm súng lục màu đen, giả vờ muốn rốt chốt bóp cò, âm trầm bình tĩnh nhìn cô gái áo đỏ mỉm cười nói: “Xe của cô ở dưới hồ, khóa xăng an toàn, nhưng vết dầu thân xe kim loại nặng, bị cá nuốt vào trong bụng, chết khó hiểu! ! Buổi chiều hôm sau, chúng tôi liền mang con cá này về xét nghiệm, rốt cuộc phát hiện kim loại nặng trong người nó đến từ xe Ferrari, cho nên không bao lâu, chúng tôi xuống hồ phát hiện, quả thật đáy hồ có dấu vết xe đè ép ! ! Xác nhận ý tưởng và suy đoán của chúng tôi ! !”

Cô gái áo đỏ cảm thấy tức giận nhìn cô!

“Người ta thất tình! Cô nhúng tay vào làm gì?” Tiêu Yến nói xong, vẻ mặt liền thay đổi, lập tức nâng súng lục, nhắm ngay cô kia muốn nổ súng . . . . .

Cô gái áo đỏ lập tức chống mạnh đôi tay trên đất mặt, lấy tốc độ như tia chớp, hai chân đá rơi súng lục của Tiêu Yến, hai chân xoắn một cái, muốn kẹp chặt cổ của Tiêu Yến, siết chết cô, Tiêu Yến lập tức nhanh chóng lui người về phía sau, dùng Bát Quái Chưởng pháp, xoay tròn 360 độ, nắm chặt một dài chân của cô gái kia, căm hận lập tức muốn vặn gảy, cô gái kia lại dùng đôi tay làm chân, chống mạnh trên mặt đất, xoay tròn cực nhanh, thoát khỏi hai tay của Tiêu Yến, lại nâng hai chân đạp liên tục về phía cô! !

“Quần lót màu đỏ của cô quá chói mắt! !” Tiêu Yến không nói hai lời, cả người giống như chim yến, dậm thân cây tung người lên, cô gái kia đã lập tức giống như mèo nắm cây, trong tay cầm dao sắc bén đâm về phía Tiêu Yến, Tiêu Yến lập tức nắm ngọn cây giống như ánh trăng, xoay người nhẹ nhàng nhảy xuống, vươn tay quát một tiếng, ngay sau đó nắm chặt mái tóc dài của cô gái áo đỏ, mạnh mẽ kéo cô ta xuống! !

“A . . . . . ” Cô gái áo đỏ kêu to một tiếng, thân thể bị Tiêu Yến kéo mạnh, đập mạnh xuống đất! !

Tiêu Yến lập tức muốn nâng quyền đấm mạnh vào lồng ngực của cô ta, cô gái áo đỏ lại lập tức nâng chân dài, từ phía sau cô, đá tới sau lưng của cô . . . . .

Tiêu Yến lập tức né sang một bên, tay chống đất mặt, khóe miệng rỉ máu trừng mắt nhìn cô gái trước mặt, lại nâng hai quả đấm lên, đấm mạnh tới! ! !

***

Hai bên con đường! !

Mấy thủ hạ giỏi của Lãnh Mặc Hàn lập tức toàn lực đánh nhau với bọn người đàn ông đeo mặt nạ màu bạc, một người trong đó lái chiếc xe Tần Vĩ Nghiệp, từng trận mạnh mẽ xông ra, muốn vọt tới cây ngô đồng! !

Một bóng đen đánh trúng vào trên thân cây, sau lưng Giang Thành bị nứt xương sườn, sắc mặt nhíu lại, khóe miệng phun một ngụm máu tươi!

Người đàn ông mang mặt nạ màu bạc cầm đầu lập tức giống như ma quỷ, lách mình đến, muốn nâng quả đấm với sức nặng ngàn cân, đập mạnh vào lồng ngực Giang Thành, một bóng đen khác trong nháy mắt kéo người Giang Thành ra, xông lên trước, chợt giơ quả đấm sức nặng như ngọn núi, cùng nghênh đón quả đấm đánh tới! !

Bốp một tiếng! Hai quả đấm chạm nhau, cuối cùng bởi vì sức lực dời núi lấp biển, hai người đồng thời lui về phía sau! !

Người đàn ông đeo mặt nạ màu bạc, ngẩng đầu lên, híp chặt hai mắt nhìn tới người trước mặt!

Lãnh Mặc Hàn đã lạnh lẽo đứng ở vcây ngô đồng, đội mưa to, khuôn mặt ướt đẫm, hai mắt nóng bỏng đầy sát khí, nhìn chằm chằm đàn ông đeo mặt nạ màu bạc trước mặt! !

“Anh bị thương . . . . .” Người đàn ông đeo mặt nạ màu bạc, mặc tây trang màu bạc, đứng ở trong mưa, lạnh lùng nhìn Lãnh Mặc Hàn.

Khuôn mặt kiên nghị của Lãnh Mặc Hàn lộ ra sát khí vô hạn, híp mắt, nắm nhẹ quả đấm, sâu kín nói: “Nếu như tôi không có bị thương, anh không chịu nổi một quyền của tôi . . . . .”

” . . . . .” Người đàn ông đeo mặt nạ dừng lại nhìn anh một cái, cảm giác sau lưng thuộc hạ đang căng thẳng bao vây thành bức tường, bắt đầu kịch liệt đánh nhau, anh ta lập tức nâng quả đấm lên, lúc xoay tròn phá vỡ màn mưa rơi rào rào, đánh mạnh về phía Lãnh Mặc Hàn, Lãnh Mặc Hàn nhanh chóng nghiêng người tránh được quả đấm anh ta vung tới, nhưng lập tức tay duỗi ra giống như tia chớp, bàn tay sắc bén đâm thẳng tới lồng ngực anh ta, quả đấm nắm chặt, lập tức đập mạnh lồng ngực của anh ta! !

Người đàn ông đeo mặt nạ lui ra sau hai bước, lại chậm rãi vung thủ pháp Thái Cực, ở trước mặt của Lãnh Mặc Hàn, thi triển bản lĩnh . . . . .

Nhưng Lãnh Mặc Hàn chỉ nắm chặt quả đấm, cảm giác lồng ngực mình đang bị đau đớn tê liệt, vết thương trước sau đã tràn máu, nhưng vẫn bình tĩnh nhìn người trước mặt.

Như mũi tên! ! Bóng người màu bạc chợt lao thẳng đến, nhanh chóng dùng chiêu thức lưu loát, muốn trực tiếp tấn công lồng ngực Lãnh Mặc Hàn bị thương, hai quả đấm của Lãnh Mặc Hàn đè mạnh lòng bàn tay anh ta bổ tới, lại lưu loát nhanh chóng mở bàn tay, giống như con rắn cắn chặt hai cánh tay của anh ta, dùng sức chợt kéo mạnh tới trước mặt mình, trên trán đập mạnh vào trán của người đàn ông đeo mặt nạ, cái trán hai bên bị đập mạnh, máu tươi tràn ra! !

Lãnh Mặc Hàn lại theo thế người nọ choáng váng, hai quả đấm đánh mạnh tới lồng ngực của anh ta.

Mười người đàn ông đeo mặt nạ lập tức cùng bay người đến, muốn cùng tấn công Lãnh Mặc Hàn! !

Lãnh Mặc Hàn nhanh chóng nâng quyền lưu loát, rầm rầm rầm lấy tốc độ sấm sét, đánh mở vòng vây đám đông, người đàn ông đeo mặt nạ chợt tung người đến, nhanh chóng triển khai đánh nhau với Lãnh Mặc Hàn, Mỹ Linh và Đào Thoát, Tiêu Yến kiềm chế cô gái áo đỏ, đồng thời chạy như bay đến, muốn vọt vào bên trong xe kéo Tần Vĩ Nghiệp đi ra, không ngờ Mỹ Linh mới vừa muốn xông vào bên trong xe, cô gái áo đỏ nhanh chóng kéo tóc của Mỹ Linh, buộc người cô ngửa ra sau, Mỹ Linh đau đớn quát to một tiếng, chợt xoay người lên, lúc xoay tròn đấm mạnh một quyền vào bên hông cô gái kia ! !

Chỉ chốc lát nữa là cô gái áo đỏ đã vọt vào bên trong cửa xe, Lãnh Mặc Hàn lập tức theo thế, bắt được cánh tay của cô, kéo cô ngã xuống mặt đất, người đàn ông đeo mặt nạ cũng lập tức kéo Mỹ Linh, nâng dao sắc bén muốn cắt cổ của cô, Tiêu Yến lao đến, đá mạnh trên thân người đàn ông một đá, Mỹ Linh được thế thoát thân, chợt xông vào trong xe, muốn nắm Tần Vĩ Nghiệp ra! !

Cô gái áo đỏ lập tức chống mạnh đôi tay trên đất mặt, hai chân câu chặt hai chân Mỹ Linh, chợt kéo, buộc cô té lăn ra đất, Tiêu Yến lập tức xuất hiện, đứng dậy một quyền đấm mạnh vào người cô gái áo đỏ ! !

Cô gái buông Tần Vĩ Nghiệp ra, lại xoay người, tránh ra một quyền, rất nhiều người đàn ông đeo mặt nạ, lập tức từ phía trước xông lên, Giang Thành lại dẫn mọi người cùng nhau xông lên . . . . . Lãnh Mặc Hàn cùng người đàn ông đeo mặt nạ bay người lên mui xe, thân thủ lưu loát cực nhanh đánh nhau, Lãnh Mặc Hàn từng bước từng bước ép sát, người đàn ông đeo mặt nạ từng bước lui về phía sau, từ chiếc xe đầu tiên đấu lui tới một chiếc xe cuối cùng . . . . .

“Yaaa . . . . . ” Lãnh Mặc Hàn không muốn lãng phí thời gian nữa, nổi giận gầm lên một tiếng, siết chặt hai quả đấm, đấm thẳng tới lồng ngực đàn ông kia ! !

Thân thể người đàn ông đeo mặt nạ không chịu nổi sức mạnh, cả người nặng nề nện xuống thân xe, té xuống đất, phun mạnh một búng máu!

Mấy chiếc xe thể thao Mercedes-Benz màu đen chạy như bay đến! !

Mui xe đồng thời mở ra, sáu cô gái mặc váy ngắn áo đen, đem côn thép để ngang trên tay lái, mang giày cao gót hơn mười cm, lại nâng đùi đẹp, đứng dậy, theo cơn mưa dần dần ngừng lại, trong cơn gió khổng lồ, nâng súng máy nhắm người áo đen phía trước điên cuồng nổ súng, rầm rầm rầm rầm rầm đạn từ bên trong súng bắn ra! !

Mỹ Linh và Tiêu Yến tránh đạn, lúc ngẩng đầu lên đã nhìn thấy mấy chiếc Mercedes chạy như bay đến, cô tức giận trừng mắt, kêu to: “Lại tới? Tôi bắn chết các người ! !”

Cô không nói hai lời, nhận lấy súng đạn ria Giang Thành bị thương giao cho cô, chợt đứng lên, lấy thực lực bách phát bách trúng, híp mắt nhắm ngay xe thể thao cầm đầu, kêu to: “Tôi bắn chết các người! !”

Nói xong, bả vai của cô bị một cô gái trong xe lao tới như mũi tên bắn hai phát súng trên bả vai, máu tươi phún ra, nhưng cô không chú ý, kêu to một tiếng, tay bóp cò, từng làn đạn bắn ra, lập tức bắn trúng cầm đầu xe thể thao, rầm một tiếng, sườn xe nổ tung, rất nhiều xe thể thao vì né tránh, lướt qua chiếc xe cầm đầu, chân đạp ngang thanh thép, để sườn xe tiếp tục lao thẳng tới, bóp cò, đạn rầm rầm rầm bắn ra! !
Mỹ Linh, Tiêu Yến, Giang Thành tung người tránh được đường đạn, Lãnh Mặc Hàn lập tức đứng ở giữa đường, cầm súng bắn đạn ria, bắn rầm rầm rầm rầm, liên tiếp bắn trúng ba chiếc xe, Mỹ Linh cũng nâng súng máy, tức giận nói: “Có đánh nhau như thế này sao? Một người xử lý mấy người! ! Bọn họ là con kiến sao? Giết không hết ! !”

Mới vừa dứt lời, phía trước mạnh mẽ thoát ra mười mấy chiếc xe, trong tay các cô gái cầm súng, lại nghênh chiến bắn rầm rầm rầm rầm ! !

Lãnh Mặc Hàn tức giận trừng mắt, anh cũng cảm thấy không công bằng, nhưng lập tức nâng lên súng bắn đạn ria, nhắm ngay ba chiếc xe dẫn đầu lái tới, nặng nề mãnh liệt bắn ra đạn khổng lồ, hỏa lực mạnh mẽ lao về hướng cửa sổ chiếc xe dẫn đầu, cửa sổ chiếc xe thứ hai, cửa sổ chiếc xe thứ ba, cuối cùng ba chiếc xe đồng thời chạm vào nhau nổ tung! ! !

Trong lúc nổ tung, chiếc xe còn lại cực nhanh lái tới, cô gái đứng ở trên thân xe, lại bắn rầm rầm rầm rầm, tiến thẳng phía trước bắn tới! !

Mỹ Linh và Tiêu Yến lại nhảy lên mở đường, mắt nhìn thấy Giang Thành bị bắn trúng, lại nghe được âm thanh xe việt dã điên cuồng xông từ chóp núi, mấy chiếc xe việt dã màu đen, từ các phương hướng chạy tới, cùng nhau đụng ngã từng gốc cây Thanh Đồng nho nhỏ, thật nhanh lao xuống núi, rầm một tiếng, đụng ngã xe thể thao đang lao đến, Nhậm Phong và Hứa Mặc, Hi Thần cùng tung người ra, cực nhanh nâng súng trường hạng nặng bắn rầm rầm rầm rầm vào mấy chiếc xe! !

Từng trận âm thanh xe nổ tung vang lên! !

Lãnh Mặc Hàn mới vừa cùng người đàn ông đeo mặt nạ triển khai đánh nhau, nghe được tiếng phá hủy, lập tức xoay người, thấy Tổng Giám đốc Hàn phái người tiến đến, ánh mắt anh biết ơn mãnh liệt lóe lên, lại dùng sức kịch liệt đánh nhau với người đàn ông đeo mặt nạ, kêu to: “Mỹ Linh! ! Mang Tần Vĩ Nghiệp đi cho tôi! !”.

“Vâng! !” Tiêu Yến và Mỹ Linh nhanh chóng nắm chặt Tần Vĩ Nghiệp lách mình đi khỏi! !

Thủ hạ tài giỏi đắc lực nhất của Tổng Giám đốc Hàn, Hi Thần, tay chống sườn xe, lập tức bay vọt lên, nhắm cô gái cầm súng trên xe, đá mạnh qua, không đợi cô gái kia xoay người xuống xe, cô lại quát một tiếng, hướng lồng ngực của cô ta đấm mạnh tới! ! !

Hứa Mặc và Nhậm Phong cùng giống như ma quỷ, lập tức tung người lên, thân thủ vô cùng nhanh chóng, rất nhanh giải quyết mấy người đàn ông đeo mặt nạ, tay quyền đánh mạnh về lồng ngực một cô gái bay người tới, mới gầm nhẹ: “Đừng ép tôi đánh phụ nữ! ! Lãnh Phó tổng, mời anh nghỉ ngơi một lát, kế tiếp giao cho chúng tôi !”

Lãnh Mặc Hàn chịu đựng người bị thương nặng đứng ở một bên, thở dốc, mới vừa muốn nuốt cổ họng, điện thoại di động lại vang lên, anh cầm điện thoại lên, a lô một tiếng.

“Lão đại! !” Tiếng của Thanh Bình nóng nảy và nhanh chóng truyền đến: “Bên đường lớn Tây Hoàn có người theo dõi Tổng Giám đốc Trang! !”

Lãnh mực nóng mắt ! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!