You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0948

Chương 0948 : KHÓ THỞ NGHẸT TIM

Mưa to gió lớn, bóng trúc đung đưa thật mạnh.

Toàn bộ thế giới giống như bị bao phủ trong một vùng xám xịt mịt mờ!

Chiếc Rolls-Royce màu bạc ở trong mưa gấp lao nhanh, dọc theo một con đường núi trùng điệp, chạy dọc xuống chân núi, nhanh chóng xông vào trong một con đường hầm! !

Ánh đèn mở ra! !

Chiếc xe nhanh chóng trong hang núi lao đi, ánh đèn chiếu vào động nham thạch, một vùng tối tăm mờ mịt, đá nhọn ở trên đỉnh, giống như lập tức đâm thẳng xuống, tài xế vừa cầm tay lái, vẻ mặt vừa lộ ra kinh ngạc nhìn phương hướng xung quanh, cảm giác nhiệt độ nơi này rất ổn định khoảng 20 độ, thỉnh thoảng bay ra mùi rượu mãnh liệt, không nhịn được nói: “Đây là nơi nào?”

Trang Hạo Nhiên chỉ trầm mặt lạnh lùng, ngồi ở sau xe, nhìn hang động quanh co, nhớ tới khi còn bé, đã từng cùng ông nội Trang đi tới nơi này, nhìn ông tự mình mang thùng rượu đặt vào trong, nhìn mình hơi nở nụ cười, giọng nói vang dội: “Người đời miêu tả rượu đỏ đều rất nông cạn! ! Chỉ có thật sự xem rượu đỏ như sinh mạng, ôm trong lòng mới mẻ, cùng lòng kính trọng ngưỡng mộ đối mặt với nó, cháu mới có thể phát hiện ra huyền bí của nó! Ông nội vẫn luôn tin tưởng, con người chúng ta thời hiện tại hiểu rượu đỏ cũng chỉ là một chút huyền bí trong đó mà thôi! Tương lai sẽ có cáng nhiều chuyện xưa xảy ra!”

“Ông nội, bên trong rượu đỏ thật có thể giấu bí mật sao?” Từ trước đến giờ đứa bé trai rất ưa thích người ông nội nho nhã độ lượng này.

“Dĩ nhiên! ! Rượu đỏ là loại rượu có thể che giấu bí mật nhất trên thế giới! Bởi vì nó thay đổi thất thường, giỏi trộn lẫn vào thức ăn, tâm trí và lý trí của con người! !” Ông nội Trang đầy thâm ý sâu xa nói: “Nếu như muốn làm cho một chai rượu đỏ có bí mật để phát huy sức hấp dẫn độc đáo nhất của nó, như vậy lúc chân tướng phơi bày, nó nhất định phải rất chấn động mới có thể không phụ mong đợi của mọi người! !”

“Vậy phải làm như thế nào mới có thể chấn động?” Đứa bé trai không hiểu, hỏi.

“Chuyện này . . . . .”

“Ông nội . . . . . Tại sao ông không nói?”

“Bí mật chính thức không phải bóng tối, càng không phải che giấu, tuyệt đối cũng không phải là chém giết, không phải là tổn thương, không phải là chia lìa . . . . . Bởi vì chấn động chính là mang đến cho người ta sức mạnh tích cực, mặc kệ là người hy sinh, hay người bỏ ra, cuối cùng tỉnh lại là chuyện quan trọng nhất.”

Những lời lạnh lùng này sâu kín xuyên qua cả hang động! !

Trang Hạo Nhiên không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn hang động tối đen chạy dài, anh giống như nhìn thấy một đứa bé trai, vừa cười vừa cầm một hòn đá nhỏ, ở trên tảng đá vẽ hình ảnh mình thích, có chim nhỏ, có hoa cỏ, còn có cá nhỏ, thậm chí còn có thùng rượu gỗ sồi, anh hai mắt lóe lên, đôi tay không nhịn được nắm chặt . . . . .

Một tia chớp mãnh liệt xẹt thẳng xuống, tiếng sấm vang lên ì đùng, trên đỉnh đá vụn ào ào rơi thẳng xuống, rơi trên mặt đất! !

Trang Hạo Nhiên lập tức ngẩng đầu lên, hai mắt mãnh liệt lóe lên! !

Bệnh viện! !

Tưởng Thiên Lỗi cũng chống cây dù màu đen, đội mưa to gió lớn khắp nơi, nhìn bầu trời mới vừa vang lên tiếng sấm, vẻ mặt của anh lộ ra nặng nề, nắm chặt cây dù, hai mắt mãnh liệt xoay tròn, luôn có một loại dự cảm xấu . . . . .

“Tổng Giám đốc . . . . .” Đông Anh che dù, đứng tới trước mặt của anh, nhắc nhở anh: “Chúng ta không có nhiều thời gian . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi chống cây dù, hai mắt mãnh liệt di chuyển, nặng nề suy tư một lúc, liền gật đầu một cái, được đám vệ sĩ bảo vệ, cất bước đi tới đại sảnh bệnh viện, lúc này anh nhìn thấy rất nhiều quan chức và viện trưởng đang nhanh chóng đi tới khu phòng bệnh VIP, Tịnh Kỳ cũng đứng ở một bên, căn dặn đặc cảnh, cần phải loại bỏ những người không có nhiệm vụ, trong một giờ, đem tài liệu của bác sĩ, y tá cùng bệnh nhân đưa vào trung tâm giám sát, anh nhàn nhạt nhìn mọi chuyện, biết đây là sắp xếp của Tịnh Kỳ và Hạo Nhiên, liền không nói gì, cất bước đi vào một hành lang thật dài khác của bệnh viện . . . . .

Cuối hành lang, hai cảnh sát đang đứng, bọn họ tay vác súng, hết sức nghiêm túc đứng tại chỗ, sắc mặt lộ ra cứng rắn, ánh mắt nhìn phía trước, không có một chút sai lệch.

Tưởng Thiên Lỗi ngừng lại, hơi nghiêng mặt.

Đông Anh lập tức giao hai cây dù màu đen cho vệ sĩ bên cạnh, sau đó rất nhanh cất bước đi tới trước mặt hai cảnh sát, lấy giấy chứng nhận thăm tù, thậm chí là Trưởng nhà giam tự mình đóng dấu, hai cảnh sát khẽ gật đầu, hơi dời bước chân!

Đông Anh quay đầu lại, căng thẳng nhìn Tưởng Thiên Lỗi! !

Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi lóe ra ánh sáng mãnh liệt sắc bén, hai quả đấm không nhịn được nắm chặt, cuối cùng di chuyển bước chân, đi về phía trước. . . . . Đi tới trước cửa phòng bệnh, nhìn lên trước mặt treo bảng tên người bệnh Đường Chí Long, anh mang trong lòng cung kính, đứng ở bên cửa do dự thật lâu, rốt cuộc nói: “Mọi người ở bên ngoài chờ tôi, tôi muốn đi vào một mình! !”

“Vâng! !” Đông Anh cùng vệ sĩ lập tức đáp lời.

Lúc này Tưởng Thiên Lỗi mới cảm giác lồng ngực ép nghẹt nặng nề, tay cầm khóa cửa, vặn nhẹ một cái, phịch một tiếng, cửa mở ra, anh khẽ cúi đầu, cất bước đi vào, nhất thời cảm thấy phòng bệnh lạnh lẽo, không nhịn được nhớ tới Đường Khả Hinh khóc thút thít đáng thương, vì cha rơi nước mắt, lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy bên trong phòng bệnh nho nhỏ, có một ông già chừng bảy mươi tuổi, tóc đã hoa râm, trên mặt giăng đầy nếp nhăn bi thương, mí mắt rũ xuống, da cũng nhăn nheo được lông mi dày che phủ, mặc quần áo bệnh nhân màu trắng, cả người tràn đầy bi thương, thậm chí còn tích tụ rất nhiều buồn bã . . . . . anh lập tức hóa đá! !

Lúc này Đường Chí Long cảm thấy bên trong phòng bệnh có một chút tiếng động không bình thường, ông không nhịn được mở hai mắt mệt mỏi, trong khóe mắt chuyển động một chút ánh sáng, nhìn người trước mặt . . . . .

Tưởng Thiên Lỗi lập tức nhìn ông già đã từng là nhân vật hiển hách Hoàn Cầu, hôm nay dáng vẻ như vậy, trái tim như nứt ra, lúc này tất cả tình cảm trai gái, tất cả mọi thứ đều tan thành mây khói, ngoại trừ một chút kính sợ trong lòng, tất cả đều là tình cảm sâu đậm vĩ đại nhất trên thế giới! ! Anh ẩn nhẫn thật lâu thật lâu, rốt cuộc hết sức cung kính đứng ở trước mặt Đường Chí Long, hết sức lễ độ, khom lưng, nặng nề, đau lòng gọi: “Chủ . . . . . Chủ tịch Đường! !”

Hai tròng mắt Đường Chí Long lập tức tràn lệ, nằm ở trên giường, giống như bệnh nhân thoi thóp, hai mắt xoay tròn kích động, nhìn người trẻ tuổi trước mặt có phong phạm tuyệt đối của ông cụ Tưởng . . . . .

Trong đầu của Tưởng Thiên Lỗi như tảng đá lớn đè nặng, nhìn dáng vẻ Đường Chí Long như vậy, anh cũng không tìm được từ ngữ khác để hình dung, lại dùng thái độ hết sức tôn trọng và cung kính, nặng nề chua xót nói: “Chủ tịch Đường! ! Con là Tưởng Thiên Lỗi Tổng Giám đốc Hoàn Cầu, là con trai lớn của nhà họ Tưởng, khi còn bé, đã từng có gặp mặt chú mấy lần, chỉ là lúc ấy chú ở chức vị cao, quyết định sách lược vì Hoàn Cầu, dốc hết tâm huyết, bởi vì con còn quá nhỏ tuổi, cũng không có nhiều cơ hội kính lễ công lao to lớn của chú! Cám ơn vì Hoàn Cầu dưới sự dẫn dắt của chú và ông nội, khí thế mạnh mẽ, một đường đi tới hôm nay! ! Nhưng con tuyệt đối không ngờ rằng, lúc ấy chú vì giữ được Hoàn Cầu, cam tâm tình nguyện bị tiếng xấu nhiều năm! ! Con thay mặt tất cả nhân viên Hoàn Cầu, cùng cha và Ban Giám đốc, cám ơn chú! ! Đã gánh chịu ủy khuất nhiều năm! !”

Tưởng Thiên Lỗi nói xong, lại tỏ vẻ cung kính, trầm trọng khom lưng, hai mắt không nhịn được lóe lên nước mắt!

Đường Chí Long nghe nói như vậy, nhất thời dâng lên bi thương, hai tròng mắt nhợt nhạt hốc hác, kéo ra nếp nhăn buồn bã, chớp động nước mắt, nhìn người trẻ tuổi trước mặt . . . . .

Tưởng Thiên Lỗi không nhịn được bước lên trước hai bước, đi tới bên giường, nhưng bởi vì quá mức cung kính, không dám lỗ mãng, tâm trạng trầm trọng đứng ở một bên, muốn nói gì đó, nhưng cũng không nói được lời nào, chỉ nghĩ đến lúc Đường Khả Hinh vừa tới Hoàn Cầu, khóc quỳ gối trước mặt mình, cầu xin một chút ánh mặt trời, nghĩ như thế, thật sự vô cùng châm chọc, hối hận không kể xiết, tự trách không nói hết, khẽ nắm tay quyền, càng vô cùng áy náy, giọng điệu trầm trọng nói: “Nếu như con . . . . . Nếu như con sớm biết Khả Hinh là con gái của chú, con tuyệt đối sẽ không đối đãi với cô ấy giống như lúc ấy, tuyệt đối sẽ không, chỉ để cho cô ấy ở trong một căn phòng tối, chỉ cho cô ấy một chút ánh mặt trời! Cô ấy vốn là thiên kim cao quý, có tài hoa tuyệt đối, Phượng hoàng niết bàn! ! Là chúng con có lỗi với cô ấy . . . . . Là lỗi của chúng con ! Chúng con đáng chết! ! Để cho cô ấy bị nhiều uất ức như vậy! ! Thân phận của cô ấy lẽ ra được quý trọng hơn mỗi người chúng con! !”

Tưởng Thiên Lỗi nói xong, nhìn về phía Đường Chí Long thật hối hận khom lưng, tỏ vẻ áy náy! !

Đường Chí Long nghe lời này, cuối cùng khóe mắt chảy xuống giọt lệ, vốn là muôn ngàn lời muốn nói nuốt ở trong cổ họng, không nói ra, nhưng bởi vì lời nói của Tưởng Thiên Lỗi, cuối cùng âm thanh khàn khàn, kích động cảm ơn nói: “Đời người đều tự có lý lẽ của nó! Mỗi một loại trả giá, giống như làm cho người, thật ra chính là vì mình . . . . . Không có ai nợ ai, tất cả đều do số mạng!”

“Chủ tịch Đường! !” Tưởng Thiên Lỗi nghe nói như vậy, lập tức đau lòng nói: “Quá khứ chú oai phong một cõi, quyết định sách lược, tuyệt đối không thể có loại ý tưởng tất cả đều do số mạng! ! Không phải chúng ta vẫn nắm giữ số mạng ở trong tay sao? Chú cùng hai ông nội đã để lại tư tưởng, những lãnh đạo kế thừa chúng con đều suốt đời không quên! Vô cùng biết ơn! Chúng con tuyệt đối sẽ không xem người dâng hiến và bỏ ra là một loại chuyện đương nhiên! Cho nên, cũng xin chú đừng có loại ý nghĩ này! Mặc dù biết chú đang ở trong tù, sự sắc sảo bị năm tháng mài mòn, nhưng tinh thần của chú sẽ mãi mãi truyền lại cho thế hệ chúng con! Cũng xin chú vào lúc này đừng thuận theo số mạng, cảm thấy người trải qua năm tháng đều do bánh xe vận mệnh! Chúng ta đều có máu có thịt! Sẽ biết ơn, càng sẽ đấu tranh! ! !”

Đường Chí Long nghe nói như vậy, hai mắt không nhịn được lóe sáng, nhìn Tưởng Thiên Lỗi.

Tưởng Thiên Lỗi không nhịn được vươn tay, nắm nhẹ hai tay của Đường Chí Long tràn đầy vết chai, cảm thấy da tay của ông nhăn nheo, lỏng lẻo không còn hơi sức, trong lòng của anh không khỏi cảm thấy đau đớn, tái phát từ trong lòng, từ trong thâm tâm nói: “Con nói thật, trước kia con đã từng làm rất nhiều chuyện rất có lỗi với Khả Hinh! Đáng tiếc lúc con tỉnh lại, hối hận đã không còn kịp nữa, nhưng hạnh phúc của cô ấy vẫn là chuyện quan trọng nhất của cuộc đời con! ! Trước mắt Hoàn Cầu sắp đến đường cùng, cũng không biết Khả Hinh từ nơi nào lấy được chai rượu đỏ ông nội Tưởng để lại cho Hoàn Cầu chúng ta, muốn lấy cái chết để bảo vệ danh tiếng của Hoàn Cầu! !”

Trong lòng Đường Chí Long chợt chấn động một cái, chợt cảm thấy trong đầu đầy máu, hai mắt mơ hồ nhìn Tưởng Thiên Lỗi, không thể tin nổi kêu lên: “Con nói cái gì?”

Tưởng Thiên Lỗi lo lắng nắm chặt hai tay Đường Chí Long, đau lòng nói: “Chú Đường! ! Khả Hinh và Hạo Nhiên yêu nhau! ! Thật ra hai người bọn họ đều là người dâng hiến! Mặc dù con và Hạo Nhiên có rất nhiều chuyện không đồng quan điểm, nhưng con chưa từng chối bỏ, cậu ấy là một người lãnh đạo xuất sắc! ! Hiện tại rượu đỏ đã vô hình biến mất, Hạo Nhiên là người ngay thẳng, con không biết cậu ấy muốn đi làm chuyện gì! ! Cho nên con cầu xin chú, có thể nói ra bí mật rượu đỏ năm đó hay không! Để trong lòng con có chút rõ ràng, đi xử lý một số chuyện! !”

Lúc này, bởi vì Đường Chí Long lo lắng an nguy cho con gái và Hạo Nhiên, lập tức máu tràn lên não, cảm giác khó thở nghẹt tim, trong miệng phun mạnh một búng máu, vẫy ướt cả áo! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!