You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0952

Chương 0952: ĐẠO LÝ LÀM NGƯỜI

Mấy chục chiếc xe hơi màu đen được cảnh sát giao thông cấp tốc mở đường, nhanh chóng chạy tới bên này, Tưởng Thiên Lỗi ngồi ở sau xe, vừa gọi điện thoại cho Cục Trưởng Cục cảnh sát, giọng tức giận trách mắng: “Rốt cuộc phần đông cảnh sát các người dùng để làm gì, giữa ban ngày ban mặt, nhìn rất nhiều cảnh sát làm ra nhiều chuyện mất hết tính người như vậy! ! Tám vị Phó tổng của Hoàn Cầu chúng tôi ngồi máy bay bị rơi toàn bộ! ! Còn có hiện tại các con đường thành phố bị ngăn chặn ! ! Nếu như Tổng Giám đốc Hoàn Á chúng tôi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tôi nhất định muốn bắn chết các người ! !”

Cục Trưởng Cục cảnh sát lập tức cầm khăn tay lau mồ hôi, vội nói: “Tổng Giám đốc Tưởng! Xin ngài yên tâm! Chúng tôi nhất định sẽ lập tức phái người đi qua, bảo vệ Tổng Giám đốc Trang!”

Nói xong, một bóng đen thoáng qua sườn xe! !

Lãnh Mặc Hàn đè nén vết thương đau đớn, dẫn bọn Tiêu Yến, Mỹ Linh, Giang Thành nhanh chóng chạy như bay về phía trước, vào lúc này đoạn đường đông đúc, xe cộ rối rít phóng qua, lao nhanh về phía trước . . . . .

Bên trong biệt thự! !

Rất nhiều đàn ông vạm vỡ dẫn đầu cô gái cầm máy thăm dò, cùng nhau chạy vào bên trong biệt thự . . . . .

“Grâu! !” Oscar rống to một tiếng, thật nhanh lách mình lên, tung người lên, cắn mạnh vào lỗ tai người đàn ông cầm đầu, muốn kéo anh ra xuống, đàn ông kêu to một tiếng, mặc cho máu me đầm đìa, lập tức rút súng lục muốn bắn Oscar, Truy Phong lập tức như cơn gió phóng như bay ra ngoài, nâng chân ngựa lên, đá mạnh vào thân thể của người đàn ông trước mặt, thậm chí quét mạnh ngã mấy người . . . . .

Oscar rống lên một tiếng, lại xông vào dụng cụ dò xét rượu đỏ trong tay cô gái kia, thậm chí mạnh mẽ cắn xé hai tay của cô ta! !

Cô gái hét to một tiếng, cả khuôn mặt lại bị Oscar xé rách, kéo lê rất nhiều vết cào! !

“Yaaa ! !” Một người đàn ông vô cùng căm tức, lập tức rút súng máy hạng nặng, nhắm ngay hai con súc sinh lập tức nhanh chóng bắn ra . . . . .

Rầm rầm rầm rầm rầm! !

Rất nhiều đạn rầm rầm rầm giống như mưa bắn tới, Truy Phong cùng Oscar nhanh chóng phóng lên phía trước, ngẩng mặt lên trời hí một tràng dài tránh đạn, hai vệ sĩ canh giữ ở bên trong biệt thự nhà họ Trang, rối rít mang súng chạy như bay ra ngoài, nhắm về phía đám người vọt vào biệt thự nổ súng, bên ngoài biệt thự, người cầm súng máy lại nhắm bọn họ nhanh chóng nổ súng, mười mấy vệ sĩ tung người né tránh đạn, trong nháy mắt ném ra dao sắc nhọn, tấn công người chạy như bay tới! !

Người đàn ông cầm đầu tránh rất nhiều đạn, đồng thời, căn dặn rất nhiều thuộc hạ xông tới, nói: “Đừng lo chuyện khác! ! Tìm rượu đỏ quan trọng hơn! ! Cảnh sát sắp tới rồi, chúng ta không còn nhiều thời gian!”

Hai người đàn ông lập tức ôm lấy máy thăm dò, dẫn rất nhiều người tránh qua đánh nhau, nhanh chóng xông về phía biệt thự! !

Mưa rơi càng lúc càng lớn! !

Trang Hạo Nhiên một tay nắm chặt bệ cửa sổ, đội mưa gió lạnh lẽo, cũng cảm giác trên trán mình tràn mồ hôi, hai mắt anh thoáng qua ánh sáng sắc bén, quát to một tiếng, ngón tay bám chặt bên cửa sổ, cắn chặt răng, để cho thân thể dần dần đu lên, một cánh tay khác bị thương, rốt cuộc bắt được bên trong cửa sổ, cố nén thân thể đau đớn, đem hết toàn lực nhảy vào bên trong cửa sổ. . . . .

Ba người đàn ông sắp vọt vào biệt thự, đột nhiên ba vệ sĩ phóng ra, cùng bọn họ triển khai đánh nhau dữ dội ! !

Bên trong hang động! !

Điệp Y rút dây thép siết chặt cổ hai người đàn ông cao lớn, nhìn hai nữ sát thủ cầm dao sắp xông thẳng tới, cô lập tức kéo chặt dây thép, đạp vách tường hai ba bước, xoay tròn một cái, xoay người đá mạnh sau lưng hai cô gái, tay lại cầm một tảng đá, đập mạnh vào đỉnh đầu một cô gái, cô gái kia gào lên một tiếng thống khổ . . . . .

Một cô gái khác cũng đã cầm dao sắc bén, đâm mạnh sau vai Điệp Y, máu tươi bắn ra! !

Điệp Y kéo chặt dây thép, giống như không cảm thấy đau đớn chút nào, quay đầu trợn lên giận dữ nhìn cô gái kia, hai người đàn ông bị dây thép siết chặt cổ, thừa dịp cô một phân tâm, lập tức tránh thoát dây thép, xoay người quấn chặt hai tay của Điệp Y, kéo chặt cánh tay của cô, đập mạnh thân thể cô trên vách tường! !

Phịch một tiếng! !

Điệp Y mang thương tích khắp người bị nện mạnh ở trên tường, trên trán tràn máu tươi, cô thở mạnh một cái, rốt cuộc cả người mềm nhũn không còn hơi sức ngã trên mặt đất, mặt dán sát mặt đất lạnh lẽo, hai mắt nhấp nháy cũng tràn qua máu tươi! !

Hai nam ba nữ nhất thời thở dốc, đứng ở trước mặt của Điệp Y, nhìn thân thể cô thoi thóp, một người trong đó chậm rãi khom người nhặt súng lục lên, khuôn mặt âm trầm lạnh lẽo đầy mồ hôi, crắc một tiếng, muốn lên đạn . . . . .

Điệp Y đang nằm sấp ở trên đất, mặt dán chặt mặt đất lạnh băng, tay áp sát ở bên ngoài chân trái, móng tay di động khó hiểu, trong lúc người đàn ông cầm súng lục lên đạn, trong nháy mắt, cô dùng đầu ngón tay dài nhọn như thép, đâm mạnh vào trong vết sẹo hình con rết thật dài, cắn chặt răng, chợt rạch một cái! Thịt rách ra, bên trong lại là một con dao ngắn sắc bén dùng chất keo đặc biệt cuốn lại, lúc ấy Lãnh Mặc Hàn vá con dao sắc bén này vào cho mình, kéo chặt sợi chỉ, sâu kín nói: “Con dao này . . . . . Giấu ở trong thân thể của cô, chừa lại cho cô mạng sống vào giây phút cuối cùng! Không tới giây phút cuối cùng, tuyệt đối không thể rạch thịt lấy ra! !”

Điệp Y lạnh lùng, ngón tay lại mở ra một đường, lộ ra con dao . . . . .

Người đàn ông nhìn dáng vẻ Điệp Y nằm bất động trên mặt đất, liền nhanh chóng giơ súng lục lên, lập tức nhắm ngay người của cô, muốn bóp cò . . . . .

Điệp Y tung người một cái, vung dao sắc bén, lập tức đâm vào cổ người đàn ông này, anh ta kêu to một tiếng, súng lục rơi xuống, Điệp Y lập tức xoay người, đôi tay cầm súng lục, nhắm ngay bốn người khiếp sợ muốn nhào tới, pằng, pằng, pằng, pằng bắn liền bốn phát súng! ! Lập tức giải quyết bọn họ!

Cô thở dốc, nắm súng lục còn dư lại viên đạn cuối cùng, lại mặc cho bắp đùi tràn máu tươi, lo lắng an nguy của Trang Hạo Nhiên, lập tức tung người lên, chạy tới bên cạnh hang động, nâng một khối đá lớn, hướng trên mặt tường đá, đập mạnh từng hồi, ầm ầm ầm ầm ầm, âm thanh từ hang núi truyền đến . . . . .

Ba người đàn ông nhanh chóng giải quyết hai vệ sĩ, cầm dụng cụ dò xét, lập tức nhảy vào bên trong biệt thự, bắt đầu dò xét mỗi nơi! !

Lúc này rất nhiều người cũng xông vào, bắt đầu chạy lên lầu hai trước . . . . .

Trang Hạo Nhiên hao hết hơi sức, rốt cuộc bò vào phòng, cắn chặt răng, đỡ đôi tay đau đớn, nhào tới trước bức tranh không trọn vẹn, liếc mắt không nỡ nhìn bức tranh này, lập tức vặn cái giá cắm nến phía dưới bức tranh, khung bức tranh trong nháy mắt chậm rãi chuyển động ra, lộ ra luồng khí lạnh lẽo, rốt cuộc nhìn thấy bên trong xuất hiện một tủ bảo hiểm! ! Anh lập tức đưa tay kéo ghế, đứng dậy, ngón tay bắt đầu nhanh chóng vặn khoá an toàn! !

Mười mấy sát thủ vọt vào lầu hai, trước hết nhắm về phía tủ rượu, cùng bắt đầu tìm kiếm hai gian phòng ! !

Trang Hạo Nhiên biết bọn họ lên tới, hai mắt mãnh liệt xoay chuyển, nhưng vẫn bình tĩnh vặn khoá an toàn, nhìn con số cuối cùng, bảy . . . . . Ba . . . . . Từ từ xoay hoàn thành, tủ bảo hiểm lập tức mở ra, bên trong đột nhiên xuất hiện một chai rượu đỏ, lơ lửng ở trong giá lạnh, ánh mắt anh nhìn nó, lập tức kích động mỉm cười, vươn tay lấy chai rượu đỏ ra . . . . .

Hai người đàn ông lập tức vọt vào phòng . . . . .

Rầm một tiếng! !

Hai tay Trang Hạo Nhiên nắm chặt trước thành cửa, nâng hai chân lên, lập tức đá bọn họ bay ra, đón được khẩu súng lục của một người trong đó, nhắm ngay ba người đàn ông xông thẳng tới, lợi dụng tài bắn súng siêu phàm của mình, lần đầu tiên nổ súng, rầm rầm rầm nhắm ngay đầu gối của bọn họ bắn liền ba phát, nhìn hai người đàn ông bị đá bay muốn xông thẳng lên, anh lập tức ném mạnh rượu đỏ cầm trong tay lên không trung . . . . .

Hai sát thủ đồng thời ngẩng đầu lên trong nháy mắt, lồng ngực lập tức ầm rầm trúng mấy phát súng! !

Trang Hạo Nhiên lập tức tiếp được chai rượu đỏ trên không trung, ném súng trong tay, nắm súng lục của một người trong đó mới rơi xuống, nhanh chóng đi về phía trước, mới vừa trải qua quầy bar lầu hai thì lại thấy ba sát thủ chợt xông thẳng vào, anh lập tức lách mình trốn vào trong quầy bar, đặt rượu đỏ cầm trong tay xuống, nhanh chóng cầm một chai rượu băng đã mở ra, lập tức đứng ở phía sau ba người đàn ông, gọi to: “Hi! !”

Ba người đàn ông đồng thời quay người lại! !

Trang Hạo Nhiên đã lập tức ném chai sâm banh, cầm súng lục, bộp một tiếng đánh bể, thủy tinh bắn ra, bắn thẳng vào ba người đàn ông trước mặt, anh ở trong mảnh thủy tinh lập tức nhún người nhảy lên, lúc bọn họ không kịp né tránh, nhanh chóng đá ra liên tục ba cái, đạp mạnh vào ngực của bọn họ, chân mới vừa rơi xuống đất, liền lợi dụng tốc độ như chim ưng của mình, nhắm vào đầu gối của bọn họ bắn ba phát, đảo mắt thấy ba người đàn ông lại nhào tới, anh lườm mắt, lập tức nắm một chai sâm banh tại quầy bar, gõ vỡ miệng chai, ngẩng mặt rót dịch rượu vào trong miệng, tay cầm cái bật lửa, tách một tiếng bật lửa . . . . .

Ba người đàn ông lập tức nâng súng, nhắm ngay Trang Hạo Nhiên bắn ra . . . . .

Trang Hạo Nhiên phù một tiếng, phun dịch rượu ra, dịch rượu ở trên không trung lập tức bốc cháy, thiêu đốt trên mặt ba người đàn ông! !

“A!” Một tiếng, một người đàn ông vẫn hứng lấy lửa muốn xông lên, Trang Hạo Nhiên đã một tay chống đỡ chặt tay vịn cầu thang, ánh mắt sắc bén nhắm về phía bọn họ đá liên tiếp, bọn họ ngã mạnh xuống cầu thang, mới tung người nhảy đến quầy bar, cầm chai rượu đỏ, bả vai xông vào cửa sổ thủy tinh rơi xuống đất, trong lúc mảnh thủy tinh văng khắp nơi, anh nhét ngón tay vào trong miệng, thổi một cái, lại từ tầng một, thả người xuống . . . . .

Truy Phong giống như tia chớp, chạy thẳng tới, giơ chân nhảy xuống lầu! !

Trang Hạo Nhiên lập tức ngồi ở trên lưng của Truy Phong, thúc hai chân, kêu to: “Đi! !”

Truy Phong ngẩng mặt lên trời hí dài, đón mưa gió xối xả chạy thẳng về phía trường đua ngựa phía trước . . . . .

“Ở đó ! ! Đuổi theo ! !” Rất nhiều người nhìn thấy Trang Hạo Nhiên trong nháy mắt, lập tức ra lệnh một nhóm người điên cuồng theo đuổi, bọn họ giơ súng, nhắm ngay Truy Phong và Trang Hạo Nhiên bắn pằng, pằng, pằng, pằng! !

Truy Phong lại hí lên một tiếng, đùi ngựa trúng đạn, nhưng vẫn nâng chân lao đi! !

Tiếng mèo kêu lập tức truyền đến, Điệp Y cùng Oscar lập tức xuất hiện, mãnh liệt cắn xé rách người nổ súng, Lãnh Mặc Hàn dẫn mọi người cũng chạy tới, kể cả đám người Hứa Mặc, Nhậm Phong, đôi song sinh, tung người nhảy vào tường rào, tham gia đánh nhau, Điệp Y ngẩng đầu lên, nhìn một chiếc máy bay trực thăng trên không trung, bắt đầu phóng hỏa lực hạng nặng, đuổi theo Trang Hạo Nhiên . . . . .

Lãnh Mặc Hàn lập tức nhận lấy súng bắn đạn ria của Giang Thành, nhắm ngay máy bay trực thăng! !

Pằng, pằng, pằng, pằng, pằng! !

Rất nhiều đạn bắn về phía bóng dáng của Trang Hạo Nhiên và Truy Phong, Trang Hạo Nhiên nhìn sắp đến trường đua ngựa, lo lắng cho Truy Phong gặp chuyện không may, lúc Truy Phong phóng qua chuồng ngựa, trong thoáng chốc phóng người lên thì anh lập tức nhảy lên, để cho thớt ngựa lao thẳng tới phía trước, sau vai anh trúng đạn, lập tức ngã tại trên cỏ, lăn mình một vòng, ngẩng mặt nằm ở trên cỏ, vừa muốn nhắm ngay khoang máy bay nổ súng, ầm một tiếng, máy bay trực thăng lại lập tức nổ tung trên không trung! !

Trang Hạo Nhiên đội mưa to, thở dốc, quay mặt sang vội vã nhìn Lãnh Mặc Hàn . . . . .

Lãnh Mặc Hàn cũng đứng ở trong mưa, nhìn người anh em này! !

Lập tức! ! !

Không ngờ trên không trung bay tới gần 20 chiếc máy bay trực thăng, bọn họ mặc đồ rằn ri, trong tay cầm súng máy hạng nặng, bắn càn quét về phía người trong mặt cỏ . . . . .

Trang Hạo Nhiên nóng mắt nhìn thấy, lập tức tức giận đứng dậy, đón rừng mưa đạn trút xuống, nhanh chóng chạy về phía trước, vừa chạy vừa giơ cao chai rượu, quát to: “Rượu đỏ ở chỗ của tôi! ! Muốn cứ tới đây lấy! ! Không được tổn thương bất cứ người nào! !”

Nói xong, anh lập tức giơ chai rượu đỏ lên, đón mưa gió cuồng loạn, nhìn lên máy bay trực thăng lượn quanh trên không trung, rống giận: “Tôi tuyệt đối không tin, trên đời này nhất định có vòng luân hồi! ! Phàm là bất cứ người nào coi thường sinh mạng, đều phải bị trừng phạt! ! Hôm nay tôi chết, ngày mai sẽ là các người chết! ! Cho dù có bao nhiêu linh hồn bị các người chôn vùi, cuối cùng có một ngày, con cháu của chúng tôi đời đời kiếp kiếp đều muốn đòi lại các người! ! Đừng vọng tưởng, các người có thể tùy tiện tồn tại! ! Muốn rượu đỏ ! ! Bước qua thi thể của tôi! Tôi sẽ cho các người ! !”

Anh không nói hai lời, muốn giơ chai rượu đỏ, đập mạnh vào chuồng ngựa . . . . .

Pằng, pằng, pằng, pằng pằng, tiếng súng máy mãnh liệt bắn phá chuồng ngựa, rượu đỏ bắn lên không trung . . . . .

Đôi song sinh cùng Lãnh Mặc Hàn nổi giận gầm lên một tiếng, lập tức nâng súng bắn đạn ria, muốn bắn rất nhiều máy bay trực thăng trên không trung . . . . .

Pằng, pằng, pằng, pằng, pằng! ! Rất nhiều tiếng súng truyền đến, nhanh chóng giải quyết sát thủ trong mặt cỏ ! !

Mọi người khẽ giật mình! !

Trang Hạo Nhiên đội mưa gió xối xả, đứng ở trong mặt cỏ, tròng mắt vội vàng nhìn lên mọi thứ trước mắt! !

Đang lúc mọi người khiếp sợ, rốt cuộc máy bay trực thăng chậm rãi hạ xuống, rất nhiều người giống như trong quân đội, đeo hỏa lực hạng nặng, rối rít đứng ở trong mưa, hai người thư ký mặc đồng phục màu đen ở bên trong máy bay trực thăng chậm rãi đi xuống, chống cây dù màu đen, một bóng trắng lao ra trước, Đường Khả Hinh mặc váy dài màu trắng, mái tóc dài chạm vai, đội mưa gió xối xả, vừa chạy về phía Trang Hạo Nhiên, vừa khóc, đau lòng kêu to: “Hạo Nhiên. . . . .”

Trang Hạo Nhiên cầm rượu đỏ trong tay, cả người run rẩy kích động nhìn Đường Khả Hinh đội mưa gió nhào vào trong ngực của mình, anh vẫn bối rối, cúi đầu, nước mắt chảy xuống dưới, khiếp sợ nhìn cô . . . . .

“Anh đã nói, chúng ta phải suốt đời không xa rời nhau! Tại sao anh muốn bỏ lại em, Muốn chết cùng chết! !” Đường Khả Hinh ôm chặt cổ Trang Hạo Nhiên, kêu khóc ! !

Trang Hạo Nhiên vẫn ngơ ngác, lại thật kích động ôm chặt cô gái trong ngực, hôn mái tóc ướt đẫm của cô, nước mắt từ cánh mũi kích động chảy xuống . . . . .

Tưởng Thiên Lỗi cũng trong nháy mắt, nhanh chóng chạy tới, thấy Trang Hạo Nhiên bình an không có việc gì, hai mắt anh lóe lên kịch liệt đỏ thắm, thở phào một hơi.

Mọi người tiếp tục kinh ngạc!

Không đến bao lâu, máy bay trực thăng dần dần đi ra bóng người cao lớn, Ủy viên Trương mặc tây trang màu đen, đội mưa gió xối xả, nhìn người đàn ông trước mặt, hai mắt mãnh liệt lóe lên, sâu kín nói một câu: “Cậu thật rất giống ông nội của cậu . . . . .”

Trang Hạo Nhiên lập tức ngẩng đầu lên, nhìn Ủy viên Trương, chấn động mạnh một cái!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!