You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0965

Chương 0965: TÔI GIÚP CÔ

Gió biển thật to thổi đến, bọt sóng bắn lên, rất nhiều hải âu và chim biển, cùng nhau hướng bọt sóng lao tới! !

Đài phun nước đối diện đại sảnh khách sạn Á Châu, chẳng biết lúc nào đã xuất hiện cái trống lớn rộng khoảng ba mét vuông, dần dần theo cơ quan phía dưới đài phun nước chậm rãi bay lên, vào lúc này lập tức xuất hiện ba tay nhạc công phương tây, đang lúc mọi người chờ mong, tung người lên một cái, liền nhảy lên mặt trống cao gần hai mét, bắt đầu nhảy vũ điệu mạnh mẽ, dưới chân tiếng trống vang lên thùng thùng thùng thùng thùng thùng, tiếng trống trợ hứng cho thời khắc kích động này! !

Trống được gọi là thần vật của phương Đông, âm thanh có thể đánh bại kẻ địch, khích lệ sĩ khí, nghệ sĩ múa phương tây, thân đứng ở giữa cái trống lớn, đây gọi là sự kết hợp hoàn mỹ giữa trung tây! Trên thế giới, Nhật Bản tổ chức cuộc thi đấu chuyên gia hầu rượu, lấy hoa anh đào làm chủ, thể hiện vẻ đẹp của Nhật Bản, hôm nay quan chức chính phủ vì khoảnh khắc đón gió lướt sóng của đất nước mình, tự nhiên muốn đánh trống bay cao! !

Rất nhiều phóng viên cầm máy ảnh kỹ thuật số, quay hình nghệ sĩ múa bay lên càng lúc càng cao, bọn họ đang đứng trên mặt trống lớn, vừa mạnh mẽ nhảy múa, vừa kích động đánh trống ầm ĩ, cơ quan phía dưới đài phun nước ào ào phun lên cái trống lớn, tạo thành quả bóng nước khổng lồ, màn hình máy tính 3D giấu ở trong nước, lợi dụng hiệu ứng khúc xạ, chiếu vào trên quả bóng nước phong cảnh xinh đẹp của nước mình, Trường Thành, Uy Long và vườn nho nổi tiếng, trong lúc dịch rượu đỏ xoay tròn ở trong ly! !

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên! !

Rượu băng Kim Toản và kim cương đen, vào giờ phút này, theo màn sương ở đài phun nước bắn ra, tràn lên ong mật cùng các loại hương hoa! !

Đám phóng viên và các khách quý rối rít vỗ tay nở nụ cười, cùng nghênh đón thời khắc kích động.

Cuối cùng mấy chục chiếc xe hơi màu đen chậm rãi lái tới phía trước, rốt cuộc ở trong vách tường đồng vệ sĩ, phóng viên và trong đám người vây xem, từng chiếc xe hơi màu đen chậm rãi ngừng lại, rất nhiều đặc cảnh, bảo vệ khách sạn, rối rít tăng cường cảnh giác, sau đó mới mời chuyên gia hầu rượu đi xuống xe, chuyên gia hầu rượu thứ nhất đi ra, đến từ Hy Lạp, đất nước này phải có lịch sử rượu đỏ hơn sáu nghìn năm, tiên phong văn hóa rượu ở Châu Âu, thậm chí là đất nước đầu tiên dùng pháp luật quy định hình thức sản xuất và kinh doanh rượu đỏ, gồm có thần rượu Bacchus của bọn họ hướng về biển Hersonissos! ! Còn có kiệt tác truyền thuyết vô cùng kinh điển! !.

Chỉ thấy tuyển thủ nam, tên gọi Kerry, khoảng 38 tuổi, mặc áo sơ mi màu xanh dương đậm, quần tây màu đen, dáng người vạm vỡ, hình dáng khuôn mặt người phương tây sâu hơn, thỉnh thoảng đôi mắt màu xanh thẫm hé mở, lộ ra ánh mắt chuyên gia hầu rượu chuyên nghiệp, đặc biệt trí tuệ và hiền lành, ở trong từng tràng pháo tay đi về phía trước, vừa nở nụ cười, nhìn trong đám người, tới trong nước một đoạn thời gian, hết sức thích khí hậu dễ chịu của đất nước này! !

Rất nhiều phóng viên rối rít nhắm ngay anh bấm máy, màn hình di động hai bên, hoa mẫu đơn chậm rãi bay lên, rối rít thu về, tạo thành vòng tròn, chậm rãi bắt đầu xoay tròn một số hình ảnh văn hóa chưng cất rượu của đế quốc Hy Lạp, thậm chí còn có bình rượu vang hai quai đầu tiên của thời kì cổ đại, thậm chí còn có thần nữ Priestess, có người gọi rượu đỏ là một loại độc, mê hoặc linh hồn của con người, mà không biết, thật ra rượu kích thích thân thể và linh hồn con người, làm cho người ta tìm ra được bản chất chân thật nhất của mình! Người Trung Quốc uống rượu, gọi uống là đối ẩm! ! Nhưng người trong giới rượu đỏ phương tây, uống rượu, chỉ một chữ, thưởng! ! Hai loại cảnh giới không giống nhau, mang đến trạng thái khác nhau, cùng đáng để chúng ta học tập và tham khảo! !

Cánh cửa chiếc xe hơi màu đen mở ra! !

Một người đàn ông trung niên, người Pháp, tuổi gần năm mươi, mặc tây trang phẳng phiu, mái tóc vàng kim chải ra phía sau, trên mặt lộ ra hết sức thân thiện và nụ cười chuyên nghiệp, vừa đi về phía trước vừa theo thói quen nhìn về phía ánh đèn flash chiếu tới, mỉm cười đáp lại.

Vitas và Laurence cùng ngẩng đầu lên, nhìn nam tuyển thủ này, tên là Ge Sidun, ông ta đã từng hầu rượu cho rất nhiều nguyên thủ các nước, đối với thức ăn và rượu đỏ các nước, có giải thích đặc biệt, là cựu thành viên giới rượu đỏ nối tiếp Vitas và Laurence, lại là người lãnh đạo giới rượu đỏ, lần này ông ta ôm thái độ nhẹ nhàng, khiêu chiến, đi tới Trung Quốc, muốn tìm đối thủ có thực lực tương đương với mình, đối với người thành công, mặc kệ cuộc sống đứng ở chỗ cao trên đỉnh núi, cũng chỉ là bắt đầu con đường ngày mai, theo đuổi mãi mãi không ngừng! !

Cánh cửa chiếc xe thứ ba mở ra, đi xuống một cô gái người Nhật xinh đẹp, tuổi chừng hai mươi tám, mặc váy ngắn màu trắng bó sát người, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, khuôn mặt trái xoan lộ ra hơi thở thoải mái sạch sẽ hoạt bát, mang giày cao gót hơn mười cm, nhanh chóng đi về phía trước, trên mặt từ đầu đến cuối cũng chỉ lộ ra nụ cười tự tin, nắm giữ phần thắng! Cô tên Lâm Tử Linh, trong nhà ba đời cũng kinh doanh sự nghiệp rượu đỏ, nghe nói dòng họ của cô một tay thao túng rượu đỏ ở Nhật Bản và các nước Á Châu liên quan, có một hầm rượu với vị trí địa lý tối ưu gần biển, bên trong chứa đựng những loại rượu nổi tiếng giống như một bảo tàng, cha là người sưu tầm rượu đỏ thứ ba trên thế giới! !

Hai mắt Vitas lóe lên, nhìn cô gái này! !

Lâm Tử Linh khẽ nhếch nụ cười, đón gió biển mãnh liệt, trải qua bên cạnh rất nhiều người đàn ông bị khuynh đảo vì cô, theo bản năng tìm kiếm bóng dáng Trang Hạo Nhiên . . . . .

Vị trí hai Tổng Giám đốc trống rỗng, hiển nhiên đến vào lúc quan trọng! !

Hai tròng mắt của cô mãnh liệt lóe lên, liền cất bước đi tới chỗ ngồi của mình, cũng theo bản năng liếc lên bảng tên bên phải chỗ ngồi phía trước, khung thủy tinh lóe lên, trên đó viết Đường Khả Hinh, lông mày của cô nhảy lên, nở nụ cười ngồi xuống.

Tám vị tuyển thủ tiếp theo chính là Italy, Tây Ban Nha, Đức, còn có Thiên Thiên, Giang Dĩ Thần ở trong nước, chiếc xe thứ chín chậm rãi dừng ở trước thảm đỏ, một người đàn ông Italy đi xuống, khuôn mặt trẻ tuổi, đẹp trai, tóc ngắn hơi xoăn màu nâu sậm, tròng mắt màu xanh dương đậm, sống mũi cao thẳng, lúc nhìn người, lộ ra hơi thở như quý tộc, anh mặc áo sơ mi đơn giản kẻ ô màu xanh trắng, kết hợp quần tây màu trắng, hơi có chút hào phóng của đàn ông Italy, ngược lại càng thêm có một chút tư vị hào hoa phong nhã . . . . .

Vitas và Laurence đồng thời ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông này, tên gọi Alex, được dự đoán sẽ đoạt giải quán quân lớn nhất đứng đầu các tuyển thủ, mẹ của anh có mười vườn nho nổi tiếng trên thế giới, cha là ẩm thực gia Italy nổi tiếng, mở gần 18 nhà hàng Pháp, từ lúc ba tuổi đã làm bạn với rượu đỏ và hầm rượu của nhà mình, hiểu biết đối với rượu, đạt tới cảnh giới tối cao! Có biệt hiệu riêng “Tiểu Bacchus”, là người duy nhất có thể gọi là linh hồn rượu đỏ trong đông đảo tuyển thủ! !

Người đàn ông này nhẹ nhàng phong độ, đón gió hướng về phía mọi người vẫy tay chào, vừa vẫy tay vừa nở nụ cười đi về phía trước, gió thổi mãnh liệt, phất lên mái tóc ngắn của anh, phất lên cổ áo sơ mi của anh, lộ ra cơ ngực to lớn của anh, đông đảo nữ nhân viên phục vụ, nhìn thấy hình ảnh như vậy, cũng không khỏi mặt đỏ tới mang tai! !

Phía sau sân khấu ! !

Tưởng Văn Phong tiếp tục cắn kẹo que, hai chân vén thẳng đang đong đưa, vừa ngậm kẹo que, vừa cau mày nhìn Alex trong màn hình máy vi tính, không ngờ mặc cùng nhãn hiệu giống mình, áo sơ mi cùng màu, lại nghe thấy anh được gọi là Tiểu Bacchus, liền không nhịn được nhớ tới, Vitas đã từng nói, anh là đối thủ hết sức mạnh mẽ của Đường Khả Hinh, nhưng người kia đâu? Tại sao tới giờ này còn chưa tới?

Suy nghĩ xong, hiện trường lập tức chậm rãi lái tới một chiếc Mercedes màu đen, dưới ánh mặt trời, lóe ra ánh sáng kim loại tôn quý, nghe nói cô là nữ thần rượu đỏ Châu Á, nghe nói cô lợi dụng phương pháp không đứng đắn, tiến vào trận chung kết rượu đỏ lần này, nghe nói Jackson đối với cô hết sức bất mãn, nghe nói cô là học trò đắc ý nhất của Vitas, nghe nói thực lực của cô cũng không có huyền thoại như Tạp chí món ngon và khách sạn miêu tả, chín vị chuyên gia hầu rượu ưu tú trước, gia đình đều nổi bậc khác nhau, nghe nói gia cảnh của cô mỏng manh, đã từng là một nhân viên phục vụ nho nhỏ ! !

Cũng không biết, cha của cô là nhân vật huyền thoại của giới phương tây, thậm chí đoạt nhiều giải thưởng lớn quốc tế, là người nổi tiếng thế giới, thậm chí nhân vật số một, cũng không biết nhân vật hiển hách này, huấn luyện cho con gái trở thành người khách sạn trong tương lai, không thua kém bất kỳ một tuyển thủ nào! ! Nhưng tất cả mọi thứ này, không có ai biết được, rất nhiều người chỉ nhớ rõ cô ở Phòng ăn Bách Hợp, đã từng nhận điểm 0! !

Chiếc Mercedes màu đen ngừng lại ! !

Khương Vĩ và Đỗ Uy mặc tây trang màu đen, nhanh chóng từ trong xe phía trước đi tới, đặc cảnh trong bán kính 1 km, luôn luôn đợi lệnh, tất cả đều tập trung bảo vệ chiếc Mercedes, phía sau sân khấu rất nhiều nhân viên giám sát, nhanh chóng hoạt động ngón tay, giám sát thân phận mọi người cách chiếc xe Mercedes trong bán kính 50m, kiểm tra đối chiếu bọn họ đối với Đường Khả Hinh không có ý khác, mới cầm máy điện đàm, nói nhanh: “Kết thúc báo động! ! Có thể ra cửa xe! !”

Rất nhiều tay súng bắn tỉa tầm xa, lập tức bóp cò, hướng về xe Mercedes, nếu như có người đến gần Đường Khả Hinh, tạo thành nguy hiểm, lập tức giết ! !

Thơ Ngữ nhanh chóng từ một chiếc xe khác, mỉm cười đi tới, hết sức cung kính mở cửa xe, hơi khom lưng gọi nhỏ: “Đường tiểu thư! !”

Đôi song sinh đón gió đi ra khỏi xe trước, sau khi quan sát tình huống xung quanh, mới hơi khom người mời Đường Khả Hinh ra ngoài . . . . .

Thiên Thiên cùng Giang Dĩ Thần, hôm nay mặc đồng phục một đen một trắng, đồng thời xoay người, nhìn Đường Khả Hinh, bởi vì sáng nay cô đã xác định nghỉ việc tại khách sạn Á Châu và tập đoàn Hoàn Cầu, lấy thân phận độc lập dự thi, cũng chính là bây giờ cô không phải đồng nghiệp, mà là đối thủ! !

Một cơn gió mãnh liệt thổi qua! !

Đường Khả Hinh mặc váy dài màu trắng, chải lấy tóc thẳng, gỡ vòng kim cương trên trán xuống, tránh phô trương quá mức, chỉ nhìn khuôn mặt cô lộ ra nụ cười hơi dịu dàng, đi xuống xe hơi, dưới sự hộ tống của đám vệ sĩ, đi về phía ghế giám khảo, người không biết còn tưởng rằng thiên kim nhà ai tới xem hiện trường thi đấu, đám tuyển thủ cùng im lặng xoay người nhìn cô.

Bà George cũng tò mò xoay người nhìn Đường Khả Hinh ăn mặc như vậy, cũng hết sức vui vẻ, nở nụ cười kêu lên: “Oa!”

Vitas lại nhìn học trò, nhíu chặt mày! !

Tưởng Văn Phong lập tức ngồi dậy, nhìn Đường Khả Hinh hôm nay hấp dẫn xinh đẹp như vậy, đón gió mát, tóc bay lên, một mảnh nhẹ nhàng khoan khoái động lòng người đi về phía trước, giống như nữ thần mùa hè, hai mắt của anh trừng to, ngón tay lại nhanh chóng hoạt động, chiếu ống kính chuyển tới trên mặt Vitas, quả nhiên trên mặt ông già này rất thối, anh ah một tiếng, nở nụ cười, cầm một cọc bột chiên năm xu tiền ở trước mặt bỏ vào trong miệng, lại mút ngón tay, vừa nhai vừa cười nói: “Tôi giúp cô ! ! Đường Khả Hinh!”

Đường Khả Hinh vừa đang hướng về phía mọi người nở nụ cười, dịu dàng vẫy tay, vừa nhấc đuôi váy thật dài đi về phía trước, đôi song sinh hai người theo sát phía cô, Khương Vĩ rơi vào phía sau, trông coi tình hình ở phạm vi lớn, cô không nghĩ gì khác, tiếp tục đi về phía trước, không ngờ, mới vừa đi qua trước một đài phun nước, muốn đi về phía thảm đỏ thì màn hình chiếu tới một luồng ánh sáng mãnh liệt hơn 1000 wt, lập tức làm cho hai mắt cô cảm giác đau đớn, cô cảm thấy khó chịu, cúi đầu, mới vừa muốn cất bước vừa khép chặt mắt làm sơ nghỉ ngơi, ai ngờ chân bất ngờ đạp đến đuôi váy thật dài, cô loạng choạng một cái, ah một tiếng, khó lòng phòng bị ngã xuống đài phun nước phía trước . . .

Tiểu Hà lập tức đưa tay kéo cô, không ngờ ống tay áo quá mỏng, soạt một tiếng, rách ra một mảng, hai tay áo của Đường Khả Hinh liền bị xé đi vải trắng, ầm một tiếng, cả người ngã vào trong đài phun nước cao một mét đủ màu sắc, cả người ướt sũng giống như con chuột chết, vỗ bọt nước, kêu to lên: “A . . . . . ”

Mọi người cùng nhau kinh ngạc nhìn cô, đã có người phốc một tiếng, cúi đầu bật cười! !

Vẻ mặt Vitas lạnh lùng, không chút nào đồng tình nhìn học trò, tức giận đến nói không ra lời!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!