You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0966

Chương 0966: LỘ RA MÙI VỊ THẤT BẠI

Phòng nghỉ ngơi! !

Vitas tức giận lập tức xoay người, ngưng mặt nhìn học trò ở trước mặt!

Đường Khả Hinh vẫn cả người ướt đẫm, tóc ướt đẫm, lạnh đến cả người phát run, ướt sũng giống như con chuột chết, run rẩy đứng ở trước mặt thầy giáo, khuôn mặt bị đông cứng trắng bệch, nhưng không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn thầy giáo tức giận như vậy, cô chưa hết thở gấp gọi nhỏ: “Thầy. . . . . Thầy giáo . . . . .”

Vẻ mặt Vitas nặng nề, hết sức tức giận lại nhìn học trò, rốt cuộc nói ra: “Tại trước một cuộc thi đấu rượu đỏ cấp quốc tế như vậy, cô là người có thành tích kém nhất trong đông đảo tuyển thủ, thời gian kinh nghiệm lịch duyệt ngắn nhất! ! Thậm chí cô là người không có bao nhiêu kinh nghiệm hầu rượu nhất! Cô xem một chút, những tuyển thủ dự thi, mỗi người đều có bối cảnh dòng họ phong phú, riêng Lâm Tử Linh Nhật Bản, JIESSC của Anh, Alex của Italy, dòng họ đều có hầm rượu kinh người, cũng không cần nói đến Ge Sidun! ! Ở trước mặt tuyển thủ như thế, không ngờ cô xuất hiện khua chiên giống trống như thế?”

Đường Khả Hinh giật mình nhìn Vitas! !

Vitas đầy thâm ý nhìn học trò, lại nhíu chặt mày, thẳng thắn nói: “Người trên thế giới đều hết sức ghét người Trung Quốc phô trương! ! Cũng không có đất nước nào phô trương giống như người Trung Quốc như vậy! Những người giám khảo, phần lớn cũng tập trung là người Pháp, Anh, còn có Đức, Italy, trừ Bác Dịch và tôi, còn có Laurence hiểu rõ tình hình thực tế của cô, cho dù ai cũng không hiểu cô! ! Trọng tài trực tiếp cho điểm, ngoại trừ thi viết, đều là ngẫu hứng, có phải cô không thèm quan tâm đến điểm số cảm xúc phải không?”

” . . . . .” Đường Khả Hinh nghe xong lời này, nhất thời hồi hộp, cô lập tức có chút lo lắng, cũng không có nghĩ đến điều này.

“Cô nhìn tuyển thủ có mặt xem, mọi người đều trầm ổn kín kẽ, hoặc lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng tất cả đều không dám kiêu ngạo, tại sao cô khí thế áp đảo người khác như vậy?” Vitas lại không chút lưu tình nhìn học trò!

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, nhất thời mặt lúc đỏ lúc trắng, không nhịn được nhìn Thầy giáo, gấp gáp và căng thẳng nói: “Xin lỗi, thầy, con cũng không có nghĩ đến điều này! Con . . . . .”

“Không nên nhìn bà George giống như khen ngợi cô gấp đôi! Nước Anh và Pháp, hai đất nước rất bảo thủ, cũng đối với cô đã từng nhận được điểm 0, sau đó dựa vào cơ hội tham gia thi đấu, đều hết sức chú ý! ! Nếu như cô không phải là học trò của tôi, tôi cũng sẽ có thành kiến với cô, càng không cần phải nói tới vừa rồi cô dẫn tới một đám người rầm rộ như vậy! Đây không phải là sân khấu của một mình cô! Khiêm tốn một chút, còn có thể đạt được một số điểm cảm xúc không thành kiến!” Vitas lại lo lắng nói.

Đường Khả Hinh hối tiếc không kịp, vội vàng nhìn thầy giáo xin lỗi nói: “Thật xin lỗi, thầy, sau này con sẽ chú ý!”

“Đây là một lễ hội rượu đỏ! Cho dù là ai ở trước rượu đỏ cũng không dám nói hiểu tuyệt đối! ! Một cô gái nho nhỏ như cô chọn lấy khiêm tốn một chút, khiêm tốn một chút nữa! Có một số thứ không cách nào dùng vật chất bù đắp! Đây là một cuộc đọ sức chính thức giữa năng lực và năng lực! Đừng để cho cuộc sống càng ngày càng thỏa mãn, nhưng ý chí lại càng ngày càng yếu kém!” Vitas lại hết sức cẩn thận dạy dỗ! !

“Vâng! ! Thầy yên tâm! ! Con sẽ cẩn thận trong cuộc thi lần này, sẽ không xuất hiện chuyện như vậy nữa! Con bảo đảm với thầy! !” Đường Khả Hinh thẳng người, trên mặt lộ ra kiên quyết! !

Vitas chăm chú nhìn học trò, phát hiện trong khoảng thời gian này cô trải qua mọi thứ, hai tròng mắt rất trong trẻo trước kia ngược lại có vẻ nặng nề về cuộc sống hơn so với quá khứ, ông lập tức rút một cây roi dài, vung ra, nói: “Đưa tay ra! !”

“. . . . .” Vẻ mặt Đường Khả Hinh đau khổ, kinh ngạc nhìn Vitas, cầu xin tha thứ gọi: “Thầy. . . .”

“Đưa tay ra ! !” Vitas cứng rắn nói! !

Đường Khả Hinh không có cách nào, không thể làm gì khác hơn, chậm rãi nhăm mặt, từ từ đưa tay . . . . .

Vitas nén đau lòng, cầm roi lên, ra sức quất xuống lòng bàn tay học trò từng roi, nói: “Suy nghĩ lại đi! ! Lúc đầu cô biết tôi, trong thế giới của cô chẳng có cái gì cả! Chỉ có rượu đỏ! ! Hướng về điểm cuối của nó một đường đi tới! ! Cô chinh phục thầy giáo, chinh phục cấp trên của cô, chinh phục cấp dưới! ! Đó là một chút mùi rượu dẫn dắt cô đi tới hôm nay! ! Cô nói cho tôi biết, bây giờ cái gì cô cũng có, vậy cô tới tham gia thi đấu lần này, là vì cái gì?”

Đôi tay Đường Khả Hinh bị thầy giáo quất từng trận, đau rát đến tê dại, mày của cô nhíu chặt, thỉnh thoảng co người, thở ra một hơi, nói: “Vì thắng được cuộc thi đấu rượu đỏ! !”

“Sau khi thắng cuộc thi đấu!” Vitas lại đưa ra tay, ra sức quất ! !

“A . . . . . ” Đường Khả Hinh đau đến không nói ra lời, hai mắt cũng nén lệ, nghẹn ngào muốn khóc, nhưng nhất thời suy nghĩ, sau khi thắng được rượu đỏ thì sao, cô ngẩn ra . . . . .

Lúc này, Vitas tay cầm roi, dừng động tác, đau lòng nhìn học trò: “Sau khi thắng cuộc thi đấu thì sao? Cô ngừng theo đuổi? Cô đều ngừng tất cả? Trước kia cô nhiệt tình yêu thương đối với rượu đỏ! ! Trước kia cô tin vào rượu đỏ ! ! Trước kia trong lòng cô ôm chặt rượu đỏ ! !”

” . . . . .” Đường Khả Hinh ngây ngốc nhìn Vitas.

“Chính là vì hôm nay cô không thành kính, cho nên mới khí thế to lớn như vậy! ! Hiện tại số mạng đang trừng phạt cô!” Lúc này, Vitas vứt bỏ cây roi, chăm chú nhìn học trò, nói: “Trong cuộc sống, mặc kệ đoạn hành trình đã lên tới đỉnh núi, hay chỉ bắt đầu từ một con đường khác! Nếu như cô ngừng theo đuổi, tất cả ánh sáng vinh quang của bản thân cô cũng sẽ từ từ mờ nhạt! Sau đó cô chỉ là một thiên kim tiểu thư! ! Đây là hy vọng của cha cô sao? Đây là hy vọng của cuộc đời cô sao? Nếu như cha cô hy vọng cô như vậy, tại sao còn muốn cho cô trải qua nhiều khó khăn và biến cố như vậy?”

Hai mắt Đường Khả Hinh không nhịn được tràn lệ nhìn Vitas!

Vitas cũng đau lòng nhìn học trò, thở dài một hơi, rốt cuộc im lặng xoay người đi ra ngoài! !

“Thầy . . . . .” Đường Khả Hinh đột nhiên nghẹn ngào gọi Vitas, nhìn bóng lưng nặng nề của ông, thật sâu kín nói: “Hai ngày nay con nhận được rất nhiều rất nhiều, con có chút hạnh phúc. . . . Quả thật có chút hạnh phúc. . . . .”

Vitas dừng bước lại, đứng lại bên cạnh cửa, nghiêng mặt nói: “Không có ai ngăn cản hạnh phúc của cô, nhưng đối với một người có sứ mạng cảm xúc, trong cuộc sống không chỉ có hạnh phúc! Cuộc sống tốt đẹp và đáng nhớ nhất thường thường chính là khoảng thời gian thống khổ nhất! Nếu như trong tương lai, cô muốn nhớ lại tất cả mọi chuyện hôm nay, cô nhớ lại rất nhiều tài sản và hợp đồng, hay những năm tháng gian khổ má trái bị phá hủy ?”

” . . . . .” Nước mắt Đường Khả Hinh chảy xuống.

Vitas nói đến đây, tim của mình cũng có chút đau, có một chớp mắt muốn xoay người lại, nhưng vẫn im lặng đi ra ngoài!

Tâm trạng Đường Khả Hinh nặng nề đứng ở trong phòng nghỉ ngơi, hai mắt lóe ra ánh sáng mãnh liệt sắc bén, cắn chặt răng suy nghĩ lời của thầy giáo, cô nặng nề thở gấp, đột nhiên gọi: “Thơ Ngữ!”

Thơ Ngữ từ ngoài cửa lập tức căng thẳng đi tới, ngẩng đầu lên nhìn Đường Khả Hinh, gọi nhỏ: “Đường tiểu thư . . . . .”

” . . . . .” Hai mắt Đường Khả Hinh lóe ra ánh sáng nóng bỏng, nhanh chóng xoay tròn, cô đột nhiên cắn răng, quyết tâm nói: “Đổi quần áo cho tôi! ! Tôi muốn đơn giản nhất và trực tiếp!”

“À?” Thơ Ngữ bối rối nhìn cô.

Đường Khả Hinh chậm rãi quay đầu, nhìn Thơ Ngữ, trên mặt tràn đầy ánh sáng quá khư, nói: “Đổi quần áo cho tôi! !”

” . . . . .” Thơ Ngữ nhìn dáng vẻ cô kiên quyết và cứng rắn như vậy, lập tức khẽ gật đầu nói: “Vâng! ! Tôi lập tức đến ngay! !”

Cô nói xong, lập tức xoay người đi ra ngoài . . . . .

Đường Khả Hinh cũng nặng thở gấp mấy hơi, tay lau nhẹ nước trên trán, tự mình đưa tay tới thắt lưng bên trái kéo khóa xuống, một mình đi vào phòng tắm . . . . .

Thơ Ngữ đã dẫn hai người người giúp việc, mang theo quần áo, nhanh chóng đi tới, thấy Đường Khả Hinh muốn vào phòng tắm tắm rửa thay quần áo, cô lập tức đi tới nói: “Để tôi làm !”

“Không! ! Tôi tự mình làm ! !” Đường Khả Hinh trực tiếp cứng rắn nói xong, liền nhàn nhạt nhận lấy quần áo trong tay Thơ Ngữ, xoay người đi vào phòng tắm, cửa phịch một tiếng đóng! !

Bên trong phòng tắm! !

Bọt nước nóng rào rào trút xuống, Đường Khả Hinh trần truồng thân thể, đứng ở trước vòi nước nóng hoa sen, mặc cho nước rơi thẳng xuống, hai tròng mắt của cô dần dần lộ ra ánh sáng có chút cứng rắn, thở mạnh, ngọn lửa sau vai trải qua làn bọt nước, bắt đầu kịch liệt nóng lên . . . . .

Cửa lập tức mở ra! !

Thơ Ngữ cùng hai người người giúp việc đồng thời căng thẳng xoay người, nhìn người trước mặt!

Đường Khả Hinh đã mặc một cái áo sơ mi ren màu trắng theo phong cách England, váy ngắn màu đen, thắt lưng màu bạc buộc sơ mi vào trong áo, mang giày cao gót Italy màu đen 12 cm, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, lộ ra khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, mắt to mơ mộng, nhìn người trước mặt, khẽ nở nụ cười có chút tự tin lại, khiêm tốn hiền lành.

” . . . . .” Thơ Ngữ nhìn cô như vậy, không nhịn được cũng cười theo cô.

“Tôi đi ra ngoài đây ! Đến hiện trường, mọi người cũng đừng đi theo! ! Tự một mình tôi là được rồi . . . .” Đường Khả Hinh nói xong, liền cất bước đi ra ngoài trước!

Thơ Ngữ dẫn hai người người giúp việc, chỉ đành phải đứng ở trong phòng, nhìn bóng lưng của cô, im lặng.

Lễ khai mạc sắp bắt đầu! !

Đường Khả Hinh một mình bước ra đại sảnh khách sạn Á Châu, đón gió khổng lồ gió, mới vừa muốn đi về phía bên lễ khai mạc, lại nhìn thấy Lâm Tử Linh, mặc váy ngắn màu vàng bó sát người, tay cầm một túi xách nhỏ màu trắng, đang cất bước muốn đi tới bên này . . . . . Cô ngừng bước, nhìn cô gái trước mặt ! !

Lâm Tử Linh cũng ngừng bước nhìn Đường Khả Hinh, trên mặt vẫn là dáng vẻ tự tin như đoạt giải quán quân, cười rất giảo hoạt . . . . .

Đường Khả Hinh hơi nhíu mày, nghi ngờ không hiểu nhìn cô.

Lâm Tử Linh cũng không có cho cô cơ hội biết được nhiều hơn, mà nở nụ cười, tay cầm túi xách, cất bước đi về phía trước, rất xem thường đi qua bên cạnh Đường Khả Hinh, mới dùng tiếng trung không quá lưu loát, sâu kín để lại một câu nói: “Động vật ở trong rừng rậm, chỉ cần tản mát ra mùi vị thất bại và hoảng sợ, sẽ xảy ra họa sát thân! Hi vọng Đường tiểu thư, cô có thể chống đỡ đến cuối cùng, không bị trận thi đấu vô tình dìm ngập, lần này không may mắn như ở Cambridge! !”

Đường Khả Hinh lập tức nghiêng mặt, hai mắt sắc bén nhìn cô! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!