You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0967

Chương 0967: XẠ HƯƠNG XÊTÔN

“Ở trong mắt của cô, hoa anh đào rất đẹp, nhưng ở Nhật Bản, hoa anh đào là hoa kêu gọi linh hồn võ sĩ, ưa thích quá, sẽ không tốt . . . . .”

Lâm Tử Linh mỉm cười nói xong, liền cầm túi xách, nhẹ nhàng cất bước đi khỏi.

Đường Khả Hinh đứng ở trong đám người, nhìn bóng lưng tự tin của Lâm Tử Linh, im lặng một lúc, mới chịu cất bước đi về phía trước, lại nhìn thấy Tưởng Văn Phong lười biếng lạnh nhạt nở nụ cười, bước ra, cô chỉ liếc anh một cái, liền cất bước đi khỏi, nhưng lập tức giật mình, nhớ tới mới vừa mình rơi xuống nước trong nháy mắt, ánh sáng màn hình lớn chiếu tới, đây không phải là một ánh sáng, nhất định là có người cố ý! !

Cô lập tức quay đầu, tròng mắt hơi híp, nhìn Tưởng Văn Phong! !

Trên mặt Tưởng Văn Phong lộ ra nét mặt cười như không cười, lại cầm một túi bột chiên năm xu tiền, chọn một cục, ở trước mặt cô, bỏ vào trong miệng, vừa ăn, vừa mút ngón tay, vang lên tiếng chóp chép!

Đường Khả Hinh thật sự rất ghét bỏ nhìn anh, cau mày nói: “Anh! ! Anh thật sự rất buồn nôn!”

“Cô mất một đoạn trí nhớ sao! ! ? Là ăn tôi bột chiên trước, hay tôi ăn bột chiên sau?” Tưởng Văn Phong không nhịn được, nở nụ cười nhìn Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh cảm thấy tức giận, sau khi trừng mắt liếc nhìn anh một cái, lại nhớ tới chuyện mình mới vừa rơi xuống nước, lập tức cất bước đi tới trước mặt của anh, chỉ vào khuôn mặt đẹp trai của anh, nói: “Anh nói xem! ! Lúc nảy mắt của tôi đột nhiên bị ánh đèn chiếu tới một cái! Có phải là anh cố ý hay không? Người khác lá gan không có lớn như vậy!”

Tưởng Văn Phong nghe nói như vậy, trên mặt lại hiện lên vẻ cười như không cười, cầm bột chiên bỏ vào trong miệng nhai.

“Nói! ! Rốt cuộc có phải anh hay không?” Đường Khả Hinh lại nhìn Tưởng Văn Phong, tức giận kêu lên! !

Tưởng Văn Phong nghe nói như vậy, rốt cuộc chậm rãi quay đầu, nhìn Đường Khả Hinh, không nhịn được cười nhai bột chiên cay cay thơm ngon, nói: “Tôi đang giúp cô.”

“Giúp tôi?” Đường Khả Hinh tức giận nhìn anh, mở trừng hai mắt, kêu lên: “Anh muốn giúp tôi, cũng không nên ở trước mặt nhiều người làm cho tôi ngã xuống nước như vậy? Có thể im lặng một chút, gọi điện thoại cho tôi, hoặc tâm sự, kéo tôi ra hội trường nói chuyện một chút được không? Anh có biết lúc nảy tôi mất mặt đến cỡ nào không?”

“Không mất mặt làm sao đánh tan hình tượng của cô?” Tưởng Văn Phong cậy vào chiều cao của mình, lập tức khom người xuống, nhìn thẳng vào mắt to của Đường Khả Hinh, mới bật cười nói: “Tôi đã từng sống ở rất nhiều đất nước! Nhất là ở Pháp và Anh! Cô phô trương đến dự lễ khai mạc, rất có thể sẽ làm cho Ban Phê bình bất mãn, cô không xem tin tức giải trí sao?”

Đường Khả Hinh cau mày, đầu hơi ngửa ra sau, trừng mắt nhìn anh, không khách khí nói: “Tại sao tôi phải xem tin tức giải trí? Thời gian của tôi rất quý giá, tôi sẽ lãng phí ở trên người của những minh tinh kia à?”

“Cho nên ! !” Tưởng Văn Phong bật cười, nhìn cô nói: “Cô không biết, vợ của Hoàng tử William nước Anh sanh con, ngày ra bệnh viện anh ấy vẫn một mình xách theo nôi trẻ em, đón vợ và con trai về nhà! ! Người ta, ngoại trừ người người tấp nập, thì có bao nhiêu phóng viên và vệ sĩ! ? cuộc thi đấu lần này mặc dù là tổ chức ở trong nước, nhưng Ban Phê bình gần như đều là người phương tây! Ánh mắt nhìn xa một chút, phải thông minh một chút, em gái nhỏ!”

“Cái gì? Em gái . . . . . Em gái . . . . .” Đường Khả Hinh nghe xong lời này, liền tức giận đến phát run, nắm chặt hai quả đấm, nhìn Tưởng Văn Phong, ngẩng mặt lên, kêu lên: “Anh chắc chắn anh lớn hơn tôi sao? Nếu như anh nhỏ tuổi hơn tôi, anh gặp tôi một lần, gọi tôi bằng chị một lần, tôi mua kẹo cho anh, như thế nào?”

” . . . . . .” Tưởng Văn Phong nghe nói như vậy, nhịn cười nhìn dáng vẻ Đường Khả Hinh rất không phục, anh phốc một tiếng, ngẩng mặt bật cười nói: “Con bé này thật quá đơn giản! Số tuổi và IQ có thể phát triển giống nhau, cô cũng chỉ dừng lại ở mức hiện tại!”

“Oa! ! Người này! Thật sự là . . . . .” Đường Khả Hinh thật sự tức giận anh đến nói không ra lời, vươn tay run rẩy lảo đảo chỉ vào anh! !

Tưởng Văn Phong nhướng mày, không để ý tới cô nữa, mà xoay người đi về phía trước, lúc đi ném một câu nói: “Cố gắng đi, em gái nhỏ . . . . . Bây giờ chúng ta thấy ánh sao, đều là ánh sáng của hơn ba triệu năm trước . . . . . Thật sự là năm tháng dài đằng đẵng đến cỡ nào, mới có một chút ánh sáng!”

Đường Khả Hinh vẫn cắn răng nghiến lợi, trợn mắt nhìn anh, nhìn một lúc lâu, mới hừ một tiếng bước đi.

Hiện trường lễ khai mạc! !

Đường Khả Hinh không để cho đôi song sinh đi theo, mà một mình cất bước đi vào hiện trường lễ khai mạc, phát hiện đám người thành viên Hiệp hội rượu đỏ thế giới, Ban Phê bình, cùng nhau nhìn mình, mặt của cô hơi hồng, liền nhanh chóng cất bước đi tới trước mặt của mọi người, hơi khom người, khiêm tốn chào hỏi!

Khuôn mặt Vitas vẫn lạnh lùng nhìn cô.

Laurence cũng hết sức thoải mái mỉm cười nhìn cô.

Đám tuyển thủ cũng mỗi người một vẻ mặt cùng nhau nhìn cô gái Trung Quốc, chỉ biết cô tương đối nổi tiếng ở Châu Á, nhưng càng làm cho người ta mong đợi chính là mãnh tướng hàng đầu của Trang Hạo Nhiên, Thiên Thiên, cô còn nhỏ tuổi cũng đã đoạt được nhiều giải thưởng lớn, còn có Giang Dĩ Thần, một người bí ẩn, năng lực giám định và thưởng thức rượu rất cao! ! Vào lúc này, tất cả mọi người cũng kích động sôi trào, đều hết sức mong đợi trận đấu kế tiếp.

Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên, nhìn chỗ ngồi được sắp xếp hàng đầu, hai tròng mắt của cô cũng lóe lên, cất bước đi về phía chỗ ngồi của mình, tiểu thần Bachus, Alex mỉm cười nhìn cô, cô cũng nhìn anh mỉm cười đáp lại, mới ngồi trở lại vị trí của mình.

Người chủ trì nhìn mọi người đã tập trung, lập tức kích động cất giọng, cho mời Hội Trưởng hiệp hội rượu đỏ chủ trì cuộc thi đấu rượu đỏ quốc tế, Johnson tiên sinh, cùng hai Tổng Giám đốc Hoàn Cầu và Thị Trưởng thành phố, cùng nhau tổ chức lễ thắp đèn! !

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên! !

Một tấm thảm đỏ nhanh chóng luồng giữa tân khách, màn hình lớn hai bên lập tức bắt đầu thay đổi hình dạng, từ một ống tròn thẳng đứng, từng khối chồng lên nhau, tạo thành quả cầu thủy tinh, bắt đầu xoay tròn cực nhanh, trong lúc xoay tròn, mãnh liệt phát ra ánh sáng màu rượu đỏ, giống như rượu phát ra cảm xúc lãng mạn, đầu tiên xuất hiện chính là Hội Trưởng hiệp hội rượu đỏ thế giới, John tiên sinh, chỉ thấy một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, mặc tây trang màu đen, thắt nơ, vừa nở nụ cười vừa nhìn mọi người vẫy tay chào!

Tiếp theo là Thị Trưởng Tống, mặc tây trang màu xám tro, anh đeo kính gọng vàng quen thuộc, vừa đi về phía trước, vừa nhìn về phía mọi người vẫy tay chào.

Một chiếc chiếc Rolls-Royce phiên bản dài màu đen, lúc này rốt cuộc chậm rãi lái tới.

Lâm Tử Linh mới vừa đi ra khỏi đại sảnh khách sạn, muốn đi tới hiện trường, nghe nói Tổng Giám đốc Hoàn Cầu tới, hai mắt cô lập tức sáng lên, nắm chặt túi xách trong tay, đi tới phía trước tràn đầy kích thích và toan tính nhìn sang! !

Tiêu Đồng và Đông Anh lập tức mỉm cười tiến lên, chia ra hai bên trái phải, đồng thời mở cửa xe Rolls-Royce, cung kính gọi nhỏ: “Tổng Giám đốc!”

Tưởng Thiên Lỗi mặc tây trang màu đen, kết hợp áo sơ mi trắng, vạt áo trước đã đổi khác bình thường, cài nơ hoa bươm bướm trắng, khí thế hiên ngang, trên mặt nở nụ cười hút hồn . . . . .

Trang Hạo Nhiên mặc tây trang kẻ sọc màu đen phẳng phiu, kết hợp áo sơ mi đen, cổ áo mở ra, cài nơ hoa màu đỏ sậm khí phách, lộ rõ người đàn ông phương tây thời thượng, đặc biệt, hơi thở bá đạo, đón ánh mặt trời mãnh liệt, ánh mắt nóng bỏng nhìn mọi người, luôn lộ ra ánh sáng sắc bén, thâm trầm khó đoán, nhưng lúc anh tùy tiện mỉm cười, xung quanh lại lóe lên ấp áp. . . . .

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên.

Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên cùng nở nụ cười, trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt đi về phía trước . . . . .

Hai bên màn hình, lúc quả cầu thủy tinh giống như chuyển động, lại lập tức phát ra luồng ánh sáng màu xanh mãnh liệt mê người, chiếu vào trên người của hai người đàn ông này.

“Tôi nói . . . . .” Trang Hạo Nhiên vừa cất bước đi về phía thảm đỏ, vừa nhìn tân khách cuồng nhiệt xung quanh, anh không khỏi vừa nở nụ cười, vừa âm thầm nói: “Tôi nói . . . . . Kể từ sau khi tôi về nước, giúp anh làm việc không ít! Hôm nay tôi còn chạy tới chính phủ, giúp anh tiếp không ít quan chức! Anh làm sao cám ơn tôi?”

Tưởng Thiên Lỗi vừa nhìn một tân khách ở nơi xa mỉm cười gật đầu, vừa nói: “Có muốn thưởng cho cậu một viên kẹo hay không? Một viên không đủ! Hai viên có đủ không?”

Trang Hạo Nhiên không nhịn được bật cười, nói: “Kể từ sau khi tôi trở về, anh trở nên hài hước!”

“Thế nào cũng không bằng cậu! Oscar của tôi mặc váy hồng, còn treo hình lên bảng tuyên truyền Khách sạn Á Châu của tôi! Trong khoảng thời gian này vẫn có không ít người liên lạc với Đông Anh, yêu cầu tìm bạn trai cho Oscar! Thật sự nhờ cậu giúp quá mức!” Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nói.

Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, ngẩng mặt nở nụ cười nói: “Nhờ tôi, nó có bạn trai! Ngày mai tôi lại thay cho nó váy trắng nhìn một chút!”

Tưởng Thiên Lỗi nghe xong, cắn răng nghiến lợi, nói: “Chừng nào cậu trả nó cho tôi? Cậu tiếp tục như vậy nữa, tôi muốn bắt Truy Phong của cậu về hầm!”

“Đừng nói như vậy mà!” Trang Hạo Nhiên vừa cùng Tưởng Thiên Lỗi nhanh chóng đi lên sân khấu, vừa cười nói: “Cũng không phải là tôi không muốn trả lại cho anh! Từ lần trước nó cùng Truy Phong nhà tôi đánh bại kẻ địch, bây giờ cùng Truy Phong nhà tôi như keo sơn, thậm chí còn cưỡi trên lưng của Truy Phong nhà tôi, để cho Truy Phong mang nó đi hóng gió! Tôi nhìn thấy vô cùng hâm mộ, đố kỵ, căm tức! So với hai chúng ta, con hai súc sinh tốt hơn!”

Vẻ mặt Tưởng Thiên Lỗi bất đắc dĩ quay đầu, nhìn Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên nhịn cười nhìn Tưởng Thiên Lỗi, nói: “Thật! Tôi dùng nhân cách thề!”

“Cậu còn có nhân cách sao?” Tưởng Thiên Lỗi chỉ đành phải quay mặt đi, mặt ngó tân khách khẽ nở nụ cười.

***

Một cánh cửa sổ sát đất.

Một bóng người dịu dàng xinh đẹp, rất thâm tình nhìn người đàn ông trước sân khấu, anh vẫn tràn đầy khí thế, sức hấp dẫn vô hạn, chỉ cần nhìn thấy được anh, cô liền giống như cầm một ly Chardonnay dịu dàng đam mê, ngón tay không khỏi nắm chặt, hai mắt lộ ra thâm tình, hận ý, càng không ngừng thở hổn hển, đan xen, dịu dàng, mỉm cười, lạnh lẽo, run rẩy . . . . .

“Lâm Tử Linh nhất định có thể mang Đường Khả Hinh đi khỏi cuộc thi đấu này sao?”

Ánh mắt Như Mạt sâu kín lóe lên một chút ánh sáng, muốn phát ra cơn giận dữ, nhưng chỉ cười cười, nói: “Nếu như không được! Chúng ta sẽ giúp cô ấy một chút!”

“Giúp thế nào?”

Người sau lưng hỏi.

Như Mạt hơi ngẩng mặt, nhìn Tưởng Thiên Lỗi hiên ngang phong độ, sâu kín, khát vọng, thâm tình nói: “Thiên Lỗi . . . . . không phải anh vẫn muốn lấy được Đường Khả Hinh sao? Em giúp anh! Tối nay có một bữa tiệc, đến lúc đó mọi người cùng đi, em cho anh một cơ hội, để cho anh cùng Đường Khả Hinh trải qua một đêm! ! Anh nhất định phải tận tình vui vẻ với cô ta ! Như vậy, Đường Khả Hinh có thể cùng có hai người đàn ông! Cô ta nhất định. . . . Rất khổ sở! Anh nhất định cũng rất khổ sở! Hạo Nhiên nhất định sống không bằng chết! Ha ha ha…! Ba người cùng nhau khổ sở! ! Quá tốt đẹp!”

Sau khi cô nở nụ cười, hai mắt lóe lên nước mắt, vì kế hoạch tối nay, rất hưng phấn khó hiểu! !

Người ở sau lưng cũng cười! !

“Cô yên tâm, xạ hương xêtôn đã chuẩn bị xong đầy đủ! Tối nay bọn họ nhất định trôi qua sung sướng như tiên . . . . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!