You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 0973

Chương 0973: SO VỚI ANH TRAI KÉM XA

“Chờ một chút! ! Chờ một chút! !” Đường Khả Hinh cảm thấy sợ hải, căng thẳng trốn phía sau rèm cửa sổ trong phòng nghỉ ngơi, nắm rèm cửa sổ che kín nửa người mình, vẻ mặt căng thẳng nhìn Lạp Lạp, cầm kim lại run rẩy lảo đảo muốn đi tới, cô hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, lập tức dùng tay ngăn lại, gấp gáp nói: “Cô. . . . . . Cô . . . . . vấn đề cô mới vừa hỏi tôi, tôi nghe không rõ ràng! ! Cô hỏi một lần nữa!”

“Được, được!” Lạp Lạp đành phải nhanh chóng thu kim dài, lại căng thẳng mở đề kiểm tra, hỏi nhanh: “Nước Đức ban bố pháp lệnh cho phép tăng thêm lưu huỳnh ở trong rượu khi nào! Và nguồn gốc của nó từ đâu tới!”

Toàn thân Đường Khả Hinh từ trên xuống dưới toàn bộ quấn đầy kim châm, nhất là trên cánh tay, rậm rạp chằng chịt tất cả đều là lỗ kim, đều là mới vừa rồi không đáp được, sót mất đáp án, bị ghim giống bị muỗi chích, nhìn qua hết sức đáng thương, trước trán của cô đổ mồ hôi, theo bản năng nghĩ tới thi viết rượu đỏ lần này hết sức khó khăn, cô lập tức nuốt mạnh cổ họng, trả lời ngay: “Năm 1487, lần đầu Hoàng gia Đức chính thức ban bố pháp lệnh, cho phép tăng thêm lưu huỳnh trong rượu đỏ! ! Thật ra cách làm tăng thêm lưu huỳnh trong rượu đỏ vẫn luôn tồn tại, nhưng chính thức ban lệnh vào năm 1487! ! Đồng thời quy định phương pháp tăng thêm phân lượng lưu huỳnh và mục đích tăng thêm! Bởi vì trong rượu tăng thêm lưu huỳnh có thể hết sức có có ích cho việc cất giữ nho! ! Chức năng chính là diệt vi khuẩn, để cho rượu không bị oxi hóa! Ngày nay, lưu huỳnh cũng chiết xuất ra sunfua dioxit trong rượu đỏ!”

Cô nói xong, lập tức trợn mắt thật lớn nhìn Lạp Lạp, cầu trời cầu đất cầu xin Thần Phật! !

Đôi mắt của Lạp Lạp thật sự rất bận rộn, vừa nhìn vừa xem tài liệu, vừa kiểm tra đối chiếu xem Đường Khả Hinh trả lời có chính xác không!

“Để tôi!” Thơ Ngữ lập tức nhận lấy đề kiểm tra, hai mắt dịu dàng không ngừng di chuyển, từng phần từng phần tài liệu, dùng kiến thức chuyên nghiệp của mình phân biệt đúng hay sai! !

Nhã Tuệ đứng ở một bên, thật sự rất đau lòng nhìn Đường Khả Hinh.

“Đúng rồi!” Thơ Ngữ mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm nhìn Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh thở phào một hơi, lập tức lau mồ hôi trên trán, lại nói tiếp: “Tiếp tục, hỏi nữa!”

“Còn hỏi à?” Nhã Tuệ đau lòng nhìn Đường Khả Hinh, gấp gáp nói: “Cô không cần nghỉ ngơi một chút à? Trên người của cô có đã rất nhiều lỗ kim rồi, cô không sợ muỗi chích cô à?”

“Không sợ! !” Đường Khả Hinh nhanh chóng nói: “Tranh thủ thời gian đi!”

Lạp Lạp lại hỏi nhanh: “Khu rượu vang chủ yếu của Pháp! !”

Đường Khả Hinh nặng nề thở gấp mấy hơi, nhanh chóng trả lời: “Bordeaux, Bourgogne, khu Champagne, thung lũng Rhone, Alsace, Languedoc-Roussillon, khu Tây Nam, Provence, đảo Corsica, khu vực Jura Luo, Sava! ! Cầm kim ghim một cái! !”

“A! !” Lạp Lạp thật căng thẳng ngẩng đầu, nhìn Đường Khả Hinh nói: “Tại sao ?”

“Theo kinh nghiệm dự thi của mọi người ! ! Bình thường thi dễ dàng nhất, thường mắc sai lầm nhiều nhất, bởi vì sẽ xem thường! ! Mau! ! Ghim một cái! ! Cái đề kiểm tra này, nhất định phải hỏi! Tôi không thể để cho nó trở thành một loại quán tính, đây mới là đáng sợ nhất! !” Đường Khả Hinh nói xong, người đã khát khô đến sắc mặt tái nhợt, đổ mồ hôi hột, nhưng vẫn nhanh chóng ra lệnh: “Mau! !”

“À . . . . . À . . . . .” Hôm nay ngày đầu tiên Lạp Lạp đi làm, cũng đã cảm thấy trái tim run rẩy một trận, không biết qua hôm nay, cô còn có thể sống làm đến ngày thứ hai hay không, nhưng vẫn nhanh chóng cầm kim lên, đi về phía Đường Khả Hinh, nhắm mắt lại, vẻ mặt lập tức đau khổ, đâm mạnh lên cánh tay của cô, kim châm này thật cứng đâm vào trong thịt, thậm chí tràn ra một chút tia máu, đâm quá mạnh ! !

“A! !” Vẻ mặt Đường Khả Hinh đau khổ, tay đè chặt vị trí bị ghim, ngẩng mặt thở hổn hển kêu một tiếng! !

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi! !” Lạp Lạp đã sợ đến nói không ra lời! !

“Không có việc gì! Tiếp tục hỏi! !” Trên trán Đường Khả Hinh lại rịn mồ hôi, cô vẫn thở dốc, cắn chặt môi dưới, lại ra lệnh ! !

“Còn. . . . . . Còn hỏi sao. . . . . .” Tiên Nhi đã sợ đến không chịu nổi.

“Mau! ! Tranh thủ thời gian! !” Trên mặt Đường Khả Hinh lại rịn mồ hôi, cô cũng không còn kịp lau, trong tay ôm một quyển tài liệu tối hôm nay muốn xem, rất tỉ mỉ, cẩn thận và kiên định nhìn Tiên Nhi! !

Tiên Nhi không có cách nào, chỉ đành phải run rẩy lo sợ mở tài liệu ra, gấp gáp đọc: “Địa hình phía Đông của Pháp và năm sản xuất giống nho!”

Đường Khả Hinh suy nghĩ, lập tức nhanh chóng nói ra địa hình đầy đủ của Pháp: “Ở nước Pháp khu vực phía Đông, nằm ở bên bờ trái sông Garonne và sông Rhône, bởi vì nơi này cách biển khá gần, bị ảnh hưởng khá nhiều dòng nước ấm, Bordeaux là nơi có khí hậu ôn hòa nhất, cũng bởi vì gần biển, chủ yếu là hình dáng cát bằng phẳng, che lấp một mảng lớn rừng thông, vùng đất thấp bên cạnh bờ sông tính thoát nước kém, đất đai được bồi đắp đầy phù sa! Nói chung, phần lớn khu vực phía đông không thích hợp trồng nho, nhưng vườn nho tốt nhất cũng nằm ở cạnh bờ sông. . . . . .

Âm thanh vang vang, chậm rãi, mang theo một chút kiên định và niềm tin, còn có nhận thức gian khổ không phải người thường trải nghiệm, kể từ sau khi cô gái này buông tha tất cả, tự biết mỗi ngày đều là lên đường một lần nữa, bươm bướm chập chờn, giấc mộng cảnh tiên, mang cho cô cảm giác thật đáng sợ, sự kiên cường này quả thật người đời rất khó có được.

Nhã Tuệ yên lặng đứng ở một bên, rất đau lòng nhìn Đường Khả Hinh, rất kiên định nhớ tới đáp án, trạng thái tinh thần nghiêm túc và căng thẳng, cũng hiểu được cô mệt mỏi.

Một bóng đen dần dần đến gần.

Tưởng Văn Phong cắn kẹo que, đang dọc theo hành lang thật dài phòng nghỉ ngơi đi tới, bởi vì anh họ nói, chờ sau khi cuộc thi đấu rượu đỏ kết thúc, nơi này sẽ xây dựng thành cửa hàng xì gà độc lập, bảo anh tới quan sát kỹ địa hình trước một chút, anh vừa hết sức nhàn nhã đi về phía trước, vừa cắn kẹo que, một đường đi về phía trước. . . . . .

“A . . . . . .” Tiếng kêu đau đớn truyền đến! !

Tưởng Văn Phong nhận ra đây là âm thanh của Đường Khả Hinh, hơi bối rối ngẩng đầu, thấy Tiểu Vi và Tiểu Hà đang chia ra ở hai bên phòng, nghe tiếng gào khổ sở này, cũng mặt không nhịn được lộ ra nhăn nhó, hai mắt của anh chậm rãi xoay tròn, liền hết sức tò mò im lặng đi tới. . . . . .

Tiểu Hà và Tiểu Vi nhìn thấy Tưởng Văn Phong đi tới, họ chia ra nhìn anh khẽ gật đầu.

Tưởng Văn Phong làm dấu tay, để cho các cô đừng nói, anh một mình bước nhẹ đứng ở cạnh cửa phòng nghỉ ngơi, ngay lập tức nhìn thấy Đường Khả Hinh mặc áo thun màu trắng có mũ đội đầu, quần short màu trắng, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, đã phân tán rải rác lỏng lẻo, trên trán còn rũ tóc xốc xếch, trên tay, trên đùi trắng như tuyết, toàn bộ quấn đầy lỗ kim, vừa hoảng sợ leo lên ghế nằm, chân không từ bên này trèo tới bên kia, hoảng sợ kêu to: “Chờ một chút! ! Chờ một chút, tôi thật sự nhớ !”

Cô nói xong, hai mắt trợn to, kích động nhìn Lạp Lạp, kêu to: “1980, 1982, 1990, 1996, 1997, 1999, 2011! ! Chính là như thế, chính là như thế! !”

Lạp Lạp lập tức rất đồng tình ngẩng đầu lên, giơ kin dài trong tay, hết sức hết sức buồn rầu nói: “Thật xin lỗi, Đường tiểu thư! ! Sai rồi! Là 2010!”

Đường Khả Hinh lập tức gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, vẻ mặt đưa đám, kêu to: “Không thể nào!”

“Chính là 2011 mà! !” Nhã Tuệ tự cầm kim, cũng căng thẳng thay cô, vừa ra sức ghim mạnh xuống mu bàn tay của cô, vừa bất đắc dĩ nói: “Nhớ kỹ! ! Câu hỏi này nhất định sẽ thi đấy! Bởi vì tôi nghe nói bà George đối với rượu của Đức, là tình yêu duy nhất cả đời!”

“A . . . . . .” Cả người Đường Khả Hinh đầu tóc rối bời ngã ngồi ở tại chỗ, vẻ mặt cầu xin, ôm chân ghế nằm, trực tiếp không phục nói: “Năm 2010 đáng ghét! ! Chính là năm mặt chị bị phá hủy đấy!”

Tưởng Văn Phong hơi giật mình nhìn Đường Khả Hinh đã thật đáng yêu xếp chân ngồi dưới sàn, mặc cho tóc trên trán buông xuống, cô kéo tài liệu qua, hai mắt lấp lánh sáng ngời nhìn xem, vừa nhìn vừa không phục. . . . . . Anh nhàn nhạt nhìn, nhìn, không khỏi phốc một tiếng, cúi đầu nở nụ cười.

Đường Khả Hinh hoàn toàn không có phát hiện có người ở ngoài cửa nhìn mình, mà tự mình cầm bài kiểm tra, rất khổ cực lật lật, hai mắt kiên định giống như nhất định phải giành chức vô địch! !

Tưởng Văn Phong nấp ở trong khe cửa, nhìn cô gái trước mặt, cánh tay, trên đùi tất cả đều bị thương, hai mắt của anh lại càng ngày càng trở nên dịu dàng. . . . . . Càng ngày càng dịu dàng. . . . . . . . .

“Năm 1831, nói nhầm, thuộc Australia. . . . . .” Đường Khả Hinh vừa đọc đề kiểm tra, vừa chợt cảm thấy cả người mệt mỏi, có thể hôm nay hao tổn tinh lực quá nhiều, dần dần, cô mới vừa tinh thần hăng hái, chậm rãi muốn gục đầu cúi xuống . . . . . .

Tiên Nhi và Lạp Lạp hết sức kì lạ nhìn dáng vẻ của cô, thậm chí cúi đầu theo cô, nghĩ xem cô đang suy nghĩ, hay đang mệt rã rời! !.

Hai mắt Tưởng Văn Phong chợt lóe, theo bản năng trong tay xuất hiện một viên đạn, viên đạn bình thường dùng để chơi trò chơi, ngón tay bắn mạnh ra! !

Bụp một tiếng, viên đạn trúng huyệt Thái Dương của Đường Khả Hinh ! !

“A! !” Đường Khả Hinh đau đến kêu to, ngẩng đầu lên, con ngươi trừng lớn, lập tức nhìn thấy Tưởng Văn Phong rất buồn cười đi ra, cô lập tức cắn răng, tức giận muốn bò dậy, đi tới đánh anh, không ngờ người mới vừa đứng lên, chân lập tức dậm trúng viên đạn, phịch một tiếng, cả người ngã mạnh trên mặt sàn, cằm cũng té đau, cô lập tức tức giận gào to: “Tưởng Văn Phong . . . . . . anh thật là kém xa so với anh trai!”

Phốc! !

Tưởng Văn Phong vừa nén cười, vừa đi khỏi !

Một hành lang khác tiếng bước chân truyền đến, Trang Hạo Nhiên dẫn mọi người kiểm tra lầu phụ một lần cuối cùng, thấy Tưởng Văn Phong nén cười đi về phía trước, trong phòng vừa truyền đến tiếng của Đường Khả Hinh, anh nhíu mày! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!